Toàn Chức Cao Thủ

Chương 729: Quyết đấu đỉnh cao




Edit: Cớt | Beta: Pi

Không phải không có cách khắc chế loại kỹ năng cưỡng chế thù hận này của kỵ sĩ, nhưng kiếm khách lại không có kỹ năng như vậy, Lư Hãn Văn cũng đành bó tay. Cậu nhóc một mình xông trận, nên lúc này chỉ có thể trơ mắt nhìn Lưu Vân lao đến chỗ kỵ sĩ. Tuy kỵ sĩ không thể tránh, nhưng nhiệm vụ chính của gã là làm xáo trộn tiết tấu công kích của Lư Hãn Văn, xài loại kỹ năng cưỡng chế thù hận trong PK xem ra cũng khá hữu dụng.

Kỹ năng Gầm Rú cũng không hạn chế thời gian, hiệu quả bị rống chỉ mất đi khi đánh trúng mục tiêu một lần. Kỵ sĩ này cũng rất thông minh, sau khi rống một tiếng liền co giò bỏ chạy, rõ ràng là muốn giữ chân Lư Hãn Văn lâu hơn. Lư Hãn Văn tất nhiên hiểu rõ đặc điểm kỹ năng này, cũng biết mình không có cách giải trừ hiệu quả của nó, không hề lăn tăn, chủ động xông đến chỗ kỵ sĩ, chém ra Tam Đoạn Trảm mở đường, kiếm quang vừa chém xuống, người cũng theo đấy mà vụt lên trước.

Kỵ sĩ nọ vừa chạy vừa ngoảnh đầu nhìn, ai ngờ vừa xoay đầu, thế quái nào Lưu Vân đã không chạy theo gã nữa?

Người chơi khác cũng thấy rõ, Lưu Vân dùng Tam Đoạn Trảm mở đường thoắt cái đã đuổi tới phía sau kỵ sĩ, mũi kiếm đâm tới, còn chưa thấy rõ là trúng hay chưa, thì người ra đi đầu không ngoảnh lại rồi.

Có thể quay đầu đi ắt hẳn một nhát kia đã trúng. Ấy vậy mà thằng trúng chiêu không phát hiện, còn ngu ngốc ngoái cổ ngóng chờ nữa chứ! Đòn này phải vi diệu lắm ha? Thằng nhóc này đúng là không lãng phí một giây nào.

Mũi kiếm vừa chuyển, Lưu Vân đã nóng lòng đuổi theo Ngộ Đạo Quân. Nào ngờ chưa bước được ba bước, đầu cậu đã ngoái trở về.

“A a a a a, là ai.” Lư Hãn Văn kêu lên, lần này Lưu Vân dính Khiêu Khích. Toàn bộ kỹ năng của gã kỵ sĩ kia đã CD hết, nhưng đoàn tinh anh của bốn công hội không biết có bao nhiêu kỵ sĩ, một người CD liền có người khác thay.

Khiêu Khích thì phụ thuộc vào thời gian kỹ năng, không phụ thuộc vào công kích. Nên ngay khi quay đầu, Lư Hãn Văn cũng không xông thẳng đến chỗ kỵ sĩ, mà dùng thao tác để kiềm chân Lưu Vân lại. Tiếp đó, cậu vung kiếm chém loạn xạ vào đám người chơi xung quanh. Nhưng không một ai phản ứng.

Đây là lần thể nghiệm trọn vẹn nhất cảm giác nhỏ nhoi của sức mạnh cá nhân trước một tập thể. Cho dù Lư Hãn Văn có thao tác khủng bố cùng trang bị đủ áp chế toàn bộ người chơi trong game, thì khi đối mặt với một đoàn lớn, đối phương muốn bơ bạn, bạn cũng đách làm được gì.

Lúc này, kha khá người chơi cũng ngộ ra ý của câu “đừng để ý đến nó nữa” là gì.

Họ đông nhưng không có nghĩa là họ sẽ bắt được Lưu Vân, ngược lại còn có thể bị vị cao thủ này nắm mũi nếu lựa chọn phản công. Cách tốt nhất bây giờ là cứ quăng cục bơ, coi cậu ta như con muỗi đuổi hoài không bay, nhìn thì ngứa tay nhưng không giết được, nên phải nhịn, nhịn nữa, nhịn mãi. Đám top trong game mà muốn so kinh nghiệm chiến đấu phong phú với tuyển thủ của họ, bình thường chém giết vô số nhưng đây là lần đầu gặp phải đối thủ chuyên nghiệp ư? Có điều họ nhanh chóng bình tĩnh lại.  Thế giới game vốn là lãnh địa lợi hại như người trước mặt, họ vẫn chưa biết nên đối phó thế nào. Đấu với tên này phải là đại thần tung hoành được ở trong game lẫn giới chuyên nghiệp như Diệp Thu ấy!

Trong khoảng thời gian sau đó, Lư Hãn Văn gần như nếm đủ mùi hành. Đội ngũ của bốn công hội cứ thế tiến về trước, còn Lư Hãn Văn thì bị đội kỵ sĩ của đối phương dàn trận giày vò, Khiêu Khích và Gầm Rú nối tiếp liên tục, kỹ năng vừa kết thúc liền bật Tinh Thần Kỵ Sĩ, tất cả kỹ năng reset lại từ đầu… Tính ra thì kỵ sĩ nào cũng có bốn lần cưỡng chế kiểm soát cậu, mà bốn công hội có bao nhiêu kỵ sĩ chứ? Lư Hãn Văn bị xoay như chong chóng, Lưu Vân hết lủi từ trái sang phải, vừa chém vừa giết, kết quả chỉ nhận được tiếng cười hí hửng của người ta.

Sau khi nắm được mấu chốt, đám người chơi không cảm thấy phiền nữa, chỉ thấy chơi với thằng nhóc này cũng vui lắm.

Lư Hãn Văn tức giận gào “a a” liên tục, nhưng cậu cũng bó tay, lỗi không nằm ở thực lực, mà là vì kiếm khách không có cách nào hóa giải skill cưỡng chế thù hận của kỵ sĩ. Hơn nữa, Diệp Tu còn tự mình dẫn theo Tay Nhỏ Lạnh Giá đi buff dạo, Lư Hãn Văn thỉnh thoảng chợp được cơ hội bùng nổ, ai ngờ chưa xơ múi được gì đã bị người ta phớt lờ.

Không tốn nhiều thời gian hành hạ Lư Hãn Văn, quân đồng minh đã nhanh chóng đuổi đến nơi. Bên Lam Khê Các vẫn chưa dẫn BOSS bỏ chạy, vì có đối thủ ngăn ở trước mặt.

Lúc này, hai công hội Luân Hồi và Lâm Hải đang ở đây, ba nhà tạo nên trận hỗn chiến, vừa đánh BOSS vừa PK, nhưng Lam Khê Các đến sớm, thực lực lại mạnh, BOSS gần như thuộc về họ. Có điều trước hai đối thủ đang nhăm nhe cướp BOSS, Lam Khê Các nghĩ xác xuất bảo vệ BOSS vượt biên rất nhỏ. Huống chi việc giết BOSS cũng nhanh, thường chả ai làm thế với BOSS hoang dã cấp 55 cả. Chỉ cần PK chèo chống giữa cuộc hỗn chiến, cố đập và tiễn BOSS về miền cực lạc sớm nhất là xong, không cần tốn sức liều mạng với các công hội khác làm gì.

Trước đó, sau khi tình hình đánh BOSS trở nên bình thường. Lam Hà lo lắng đoàn của Diệp Thu sẽ tới đây. Nhưng Lư Hãn Văn vừa nghe xong đã chủ động xin đi phá rối, để đoàn đội tranh thủ thời gian. Lam Hà cho rằng thao tác của Lư Hãn Văn cao siêu, một mình cậu ta cũng đủ gây phiền phức cho địch. Dù đối phương có thể giết cậu, nhưng cũng sẽ tốn khá nhiều thời gian, cầm chân đối thủ càng lâu thì cơ hội cướp BOSS cũng càng nhiều.

Cứ thế Lư Hãn Văn được phái đi, cậu ta ra tay rất thần sầu nhưng mục đích lại không hề đạt được. Phe địch gồng mình chịu đựng những pha quấy rối của cậu rồi nhanh chóng chạy đi. Lư Hãn Văn biết rõ mục đích mình đến đây, nhưng bó tay rồi, bị khống chế bằng cách thức khốn nạn thế này cậu cũng đắng lòng lắm chứ!

Quân đồng minh vừa đến, Lam Hà lập tức phát hiện ngay, lòng ngực cũng nện bình bịch.

Tới nhanh quá đi! Lư Hãn Văn cũng thất thủ rồi sao? Lam Hà còn đang suy tư, thì loáng thoáng trông thấy Lưu Vân của Lư Hãn Văn như chú chó bị đùa bỡn, hết chạy bên này đến chạy bên kia giữa lòng địch.

Lam Hà nhất thời ngộ ra, Lưu Vân của Lư Hãn Văn đã bị bên kia dùng thủ đoạn khống chế triệt để rồi! Cứ nghĩ đến việc đứa nhỏ này bị đùa bỡn như thú cưng cả đoạn đường, Lam Hà áy náy vô cùng.

Quá sơ ý! Sao lại có thể coi thường thủ đoạn của ai kia cơ chứ! Vậy mà mình lại đẩy đứa nhỏ mới có bao tuổi như Lư Hãn Văn đến đối phó với người ta! Rõ là bưng dê đến miệng sói mà!

Ngó thấy Lưu Vân đang bị bên kia giày vò không dứt, Lam Hà vội phái người đến chi viện.

Trong game luôn tồn tại những nghề có sẵn chiêu buff miễn dịch với các kỹ năng khống chế thù hận như Khiêu Khích hay Gầm Rú, ví dụ như kỵ sĩ sẽ có skill Bất Động Như Núi, khí công sư có skill Khí Định Thần Nhàn…

Lam Hà vội tự mình dẫn người đi giải vây, nhưng lúc này người của bốn công hội đã đến chiến trường, ùn ùn tản ra, Lưu Vân bị kéo đến đâu cũng không biết. Chuyện bên này còn chưa giải quyết xong, thì bất chợt lại có thêm một công hội khác đến, trên đầu treo tên Mưu Đồ Bá Đạo.

Cướp BOSS hoang dã thôi, nhà nào đến cũng có gì ngạc nhiên đâu, nhưng vừa nhìn thấy mục sư dẫn đầu bên Mưu Đồ Bá Đạo, Diệp Tu lập tức cạn lời.

“Trương Tân Kiệt, ngay cả BOSS hoang dã cấp 55 mà cậu cũng phải đích thân dẫn đội ư? Không chừa đường sống cho bọn nhà nghèo này hả?” Diệp Tu nói với sang bên kia.

Vọng Sơn Vân Vụ.

Đó chính là nhân vật mục sư diện nguyên bộ trang bị hàng top bên Mưu đồ Bá Đạo. Sau trận đại chiến hôm qua, các công hội lớn đều biết chuyện đội phó Trương Tân Kiệt của chiến đội Bá Đồ đích thân đến dẫn đội, nếu không phải vậy thì hôm qua Mưu Đồ Bá Đạo sao có thể hổ báo đến vậy chứ?

Sau màn khiêu khích của Diệp Tu, Lam Hà cũng chú ý đám Bá Đồ vừa đến, xong nhìn thấy rồi cậu chỉ muốn phắn luôn cho khỏe. Đù má, hai BOSS cùng reset, bọn đại thần các người cứ nhắm đến con cấp 55 là sao? Đại thần cướp BOSS cũng bỏ nặng tìm nhẹ nữa hả? Con cấp 65 khó hơn tí mấy người không cướp, nhất định nắm tay nhau chạy qua bên đây bán hành bọn vai phụ tụi tôi à?

Lam Hà vừa chuyển góc nhìn, hình như không đúng, hóa ra công hội dùng đoàn tinh anh phụ không chỉ mình Lam Khê Các, hai đoàn của Luân Hồi và Lâm Hải cũng không dùng đoàn tinh anh số một. Lam Hà xuất thân từ lớp tinh anh cao cấp, vì thường xuyên đánh nhau với các đoàn tinh anh, nên cậu rất rõ mặt.

Sau khi Trương Tân Kiệt điều khiển Vọng Sơn Vân Vụ dẫn đội đến đây, liền nhìn thấy mục sư đứng bên kia: Ngộ Đạo Quân. Còn đang sững sờ thì đã nghe Diệp Tu lên tiếng trước.

“Có thứ cần.” Trương Tân Kiệt đáp gọn nhưng lại khớp với mục đích đến đây của Diệp Tu.

“Hửm? Thứ cần à, lão Hàn muốn đổi trang bị sao?” Diệp Tu đoán. BOSS Gia Nạp Đai Đỏ của Đạo Trường Xích Vân có nghề chính là nhu đạo, nghề tay trái là nhà quyền pháp. Vật liệu BOSS rớt ra không phụ thuộc nhiều vào nghề của BOSS, nhưng chung quy vẫn chiếm phần lớn. Cũng không thể bảo cần thứ gì ở đây thì chắc chắn là kiếm trang bị cho hệ Vật Lộn được, nhưng nếu cần Trương Tân Kiệt tự mình ra tay, Diệp Tu chỉ nghĩ ngay đến nhân vật nhà quyền pháp đứng đầu bên Bá Đồ – Đại Mạc Cô Yên.

“Cơ mật chiến đội.” Trương Tân Kiệt không nói với Diệp Tu, chỉ phát chỉ thị xuống kênh đoàn đội. Đoàn đội bên Mưu Đồ Bá Đạo cũng không phải đoàn tinh anh số một. Vì Trương Tân Kiệt cảm thấy có mình dẫn đội là ổn, không hề nghĩ đến việc sẽ gặp một đối thủ bự khi cướp BOSS cấp 55. Nên lúc thấy Diệp Tu ở đây, thật ra hắn cũng hơi đau đầu.

Quân đồng minh hôm qua không chiếm được BOSS từ Mưu Đồ Bá Đạo, tất cả cũng không phải công lao của một mình Trương Tân Kiệt. Nếu so về mặt chỉ huy đoàn đội, Diệp Tu không hề kém hắn. Nguyên nhân quyết định thắng bại chủ yến vẫn là trình độ người chơi và sức mạnh nhân vật bên Mưu Đồ Bá Đạo. Còn bây giờ, đoàn hắn dẫn không phải đoàn tinh anh hàng đầu, thực lực của đối phương vẫn như cũ, nếu đem ra so thì ưu thế ban đầu của Mưu Đồ Bá Đạo đã không còn nữa.

Người của ba công hội Lam Khê Các, Luân Hồi và Lâm Hải giờ lại rơi vào thế khó xử… Họ đang giết BOSS dữ dội đây này, thế mà cái đám kia lại tranh cãi như thể BOSS thuộc quyền sở hữu của mình, phớt lờ cả đám bọn họ. Thế nhưng có đại thần Diệp Thu và Trương Tân Kiệt ở đây, họ bị phớt lờ thì có gì sai? Lũ tép riu như họ có thể ý kiến được gì? Chỉ là giết đến nước này rồi, cứ trơ mắt rút lui thì có quá mất mặt không chứ?