Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 248: Trên đời này tổng không thiếu loại này ngu ngốc




Vào những ngày cuối đông, Athens thành đặc biệt có chút giá lạnh so với những khu vực lân cận khác.

Thần sơn trang viên nằm trên mảnh gò đất lạnh lẽo này, toàn bộ mặt đất thông thường rất dễ cằn cỗi, do đó các tay địa chất sinh thái đã chủ động đề xuất trồng các loại thực vật kháng hàn, mấy trăm năm trôi qua phát triển thành một cái sa mạc ốc đảo, đặc biệt hoa tươi nở rộ đủ mọi màu sắc, dù cho không có bao nhiêu ánh mặt trời cho chúng nó hấp thu, sắc thái của chúng nó vẫn như cũ tươi đẹp vô cùng.

Bị cấm túc ra ngoài nơi đường phố náo nhiệt, Mạc Phàm vẻn vẹn ngồi ở trang viên mộc đình bên trong, người tựa ở ghế gỗ liêm phủ mao nhung mềm mại; đặt Tiểu Thiên Hy nằm trên ngực chính mình, một tay hắn chọt chọt vào bụng nàng chọc ghẹo, lấy làm tiêu khiển giải buồn.

Ngược lại là ái nữ, đa số thời điểm bị hắn đâm nhột nhột như vậy đều làm cho bảo bảo chán ghét vô cùng, nhưng nếu hắn ngưng lại, nàng càng sẽ vô lý mà oa oa lên khóc.

Nàng đồng dạng cũng có xu hướng thích gối đầu lên lồng ngực ba ba, tựa hồ một loại cảm giác cùng tần số nhiệt lượng cơ thể, đặc biệt dễ chịu.

Âu Châu học phủ bên kia giảng dạy thực tập ma pháp cho học viên Parthenon Thần Miếu, các học viên căn bản đều rất hay xao nhãng chú ý tới Mạc Phàm đùa giỡn cùng Thiên Hy trong mộc đình; một vị lão sư mặt nhọn tên là Chury cuối cùng không nhịn được nữa, đối với Mạc Phàm to nhỏ âm thanh nhưng là cực kỳ chướng mắt, từng cái càng là tức giận tới mức cắn răng.

Dọc theo đại đạo thứ hai hướng về khu thứ nhất đi đến, lão sư Chury của Âu Châu học phủ tiến tới, đứng tại Mạc Phàm cùng Tiểu Thiên Hy đang gật gù ngáy ngủ trước mặt.

Nàng quan sát tỉ mỉ, cuối cùng lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Ái nam người hầu, ngươi cùng đứa nhỏ ồn ào này từ đâu đến, vì sao liên tục nhiều ngày qua ở Mộc Đình này làm phiền chúng ta giảng dạy?”, lão sư Chury ngữ khí rất cao nói rằng.

Mạc Phàm sờ lên tự mình gương mặt, kiểm tra xem có phải hay không mình đã vô tình dùng Lừa gạt chi nhãn hóa thành xấu xí dáng người rồi, xác nhận một lúc không phải, hắn mở miệng nói: “Lão già, ngươi đang nói chuyện với ta?”

"Hỗn đản, Parthenon Thần Miếu là như thế nào nghi lễ giáo dưỡng, làm sao lại để một tên ái nam ái nữ người hầu này đến xưng hô với trưởng bối cũng không ra gì”, lão sư Chury mặt nhọn phi thường hung tợn nói.

“Trưởng bối của ta, ngươi đã có cái tư cách đó sao?”, Mạc Phàm nhàn nhạt trả lời một câu, liền không lại để ý hắn.

“Được được, hay cho một tên ái nam ái nữ người hầu, ngay cả Âu Châu học phủ lão sư cũng không coi vào mắt, tên ta là…”

Đúng lúc Chury đang định nói ra cái tên danh tự của mình, Mạc Phàm một tay dơ lên ngăn cản lại.

“Ùng ục ùng ục"!

“Ồ nha, hóa ra là mấy lão thực tập gia hỏa”, Mạc Phàm tiện tay vớ ly cà phê đá trên bàn, uống một hớp lớn, sau đó hắn vẫn tiếp tục ngã lưng ra sau dựa, nói tiếp: "Ta đi đi lại lại ở Parthenon Thần Miếu lâu như vậy, cũng không có ai giống như ngươi chạy tới chất vấn ta, có chút ý nghĩa, ta vừa vặn đang chán, có chuyện gì tiếp tục nói, à mà ngươi cũng không cần khai tên với ta, việc đó không quan trọng bằng ngươi muốn nói tiếp theo là gì"

Nghe ái nam tóc hồng ngôn ngữ, nhìn thái độ không chút phân biệt lớn nhỏ của hắn, Chury tức giận đến run người, con ngươi lão càng mang theo địch ý.

Ngông cuồng!!!

Quá ngông cuồng!!!

Sống hơn 50 năm trên đời, đây là lần đầu tiên Chury gặp một cái không biết điều người trẻ tuổi đến vậy, thật làm người khác muốn tại chỗ phát tiết.

“Tại ta hàng chục năm trước, có thể là trẻ tuôi háo thắng cũng không có đạt được như ngươi kiêu ngạo, không biết tự lượng sức mình. Sẽ không thật đem nơi này xem như nhà mình, chính mình muốn nói gì đều không sợ khiển trách đi?”, Lão sư Chury tiếp tục gia tăng ngữ khí nói ra.

"Kỳ thật ngươi nói cũng không sai, ta có thể thoải mái cho ngươi biết Thần Miếu này là của nhà ta, lão bà ta là chủ nhân tòa miếu này", Mạc Phàm đặt ly cà phê về lại bàn, cái kia tiếp tục béo má tiểu bảo bảo một cái.

"Ha ha ha ha, người hầu còn vọng tưởng cao sang, chủ nhân tòa miếu là Thần Nữ, ngươi làm phu quân của nàng được sao, còn tưởng có cái gì ách chủ bài chối tội, được được, cái này xem như rõ ràng, ta muốn giáo huấn ngươi hành vi, tin rằng cũng sẽ không có quá nhiều dị nghị!", lão sư Chury cười to tiếng nói ra, trong lòng xác nhận chẳng còn hoài nghi gì nữa.

Mạc Phàm nhìn thấy hắn cuồng vọng thời điểm, trên miệng không khỏi lộ ra một tia cười khổ.

Đến cùng là tự mình gương mặt này có bao nhiêu tuấn mỹ, đến mức bao nhiêu năm qua, không ít người đều cảm thấy nhìn vào mà không đi gây sự đều là muốn lãng phí?

Ngạch, bỏ đi.

Trên đời này tổng không thiếu loại này ngu ngốc.

Tâm tịnh, tâm tịnh, tâm không muốn đánh người…

"Gặp được ta, là ngươi vận rủi bắt đầu!" Lão sư Chury ánh mắt đã thay đổi.

Rét lạnh thấu xương khí tức vọt tới, trong nháy mắt càn quét cái này toàn bộ trang viên khu vực.

Xung quanh trong nháy mắt rơi vào một cái hầm băng rét buốt, tách cà phê trên bàn của Mạc Phàm đều tại một giây đông lại thành băng, khí tràng mạnh mẽ ép tới để rất nhiều học viên của Parthenon đều thấy khó thở, còn mấy phần lạnh lẽo da thịt.

Tinh Cung to lớn, trôi nổi xung quanh lão sư Chury, lão nhưng là một cái siêu giai cấp 2 băng hệ, này so với hầu hết phần lớn pháp sư đều tính là rất mạnh mẽ, để cho toàn bộ học viên bên kia vốn dĩ còn không tu luyện tới cao giai ma pháp một trận mở rộng tầm mắt.

“Quả nhiên là lão sư thực lực, này cũng là siêu giai ma pháp”

“Siêu giai ma pháp mạnh đến vậy sao, ta cũng muốn mau chống tu luyện được đến trình độ này”

“Lúc này ta mới để ý, cái vị hầu nam tóc hồng kia kỳ thật rất quen mắt, giống như cách đây không lâu đã thấy hắn ở đâu rồi…”

Mấy cái học viên Parthenon Thần Miếu xa xa thốt lên, dưới sự giám sát của một ít lão sư khác chưa tham gia vào màn dạy dỗ của Chury đang bảo vệ bọn hắn khỏi băng chi lực lượng.

Khi Chury vận dụng ma pháp, Mạc Phàm như cũ ngồi ở đó, như cũ ôm ôm lấy Tiểu Thiên Hy đùa giỡn, cũng không có đem thủ đoạn nào ma cụ, ma khí hộ mệnh ra.

Bất quá, băng khí lạnh lẽo liền không cách nào tác động được một điểm lên cơ thể bọn hắn.

“Phốc phốc phốc ~~~~!”

Sương vụ xung quanh Chury tỏa ra, hắn vừa nhìn thấy một cái phấn hoa kim đồng tử ánh mắt nào đó lóe lên trong sương vụ.

Băng khí vẫn vậy, vẫn lạnh lẽo ở đó, nhưng làm sao có cảm giác như nó đứng im rồi, băng thể lơ lửng như tảng đá treo giữa trời.

Con đường nơi này, một địa phương đường thẳng trong phạm vi 100 mét không nhiễm một hạt bụi, hoa lá cây trồng vẫn xanh mướt bị tu bổ đến mức rất chỉnh tề, như là một cái trang viên quý tộc cổ xưa mà tràn ngập ý nhị Hy Lạp cổ, từng tòa nhà ở trong trang viện phát sinh hào quang lộng lẫy tuyệt nhiên bất đồng với toàn bộ khu vực bên ngoài.

Toàn bộ lặng im…

Phương tuyến một đường thẳng, 100 mét kéo dài, toàn bộ lặng im…

Mà trên thực tế, ở những cái lão sư khác, cùng học viên khác không có nằm trong cái ánh mắt tê liệt đông cứng kia thấy rõ, địa phương nó quét qua cũng không phải là ngưng đọng lại thời gian cái gì cả.

Đơn giản, toàn bộ đông thành đá, đá cứng như thạch, sừng sững như tượng.

Hoa đá, lá đá, gạch đá, băng nguyên tố hóa đá, lão sư Chury đứng đó cũng hóa thành một pho tương không hơn không kém.

Lão sư Chury, hắn đồng dạng trừng lớn cặp mắt kia, trong con mắt tràn đầy vẻ sợ hãi, cho tới nay hắn đều cảm thấy Mạc Phàm là phô trương thanh thế miệng lưỡi, hắn căn bản là một người hầu, nhưng cảm nhận được cái ánh mắt kia vừa xuất hiện, hắn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, đối phương còn có một trợ thủ…

Một cái nữ ma đầu giáng thế xuống…

Mờ nhạt lắm, nhưng có thể nhìn thấy nàng trang phục như một vị kiều diễm nữ tử đến âu châu đến du lịch, người phía ngoài thì không cách nào nhìn ra nàng, cũng không biết nàng là một cái ma thần tồn tại bên trong sương vụ của người thanh niên trẻ tuổi này.

Chỉ là…quá muộn rồi.

Cùng lúc đó, một phương hướng khác bên trên, một đội ba người bay tới, bọn hắn người mặc đồng phục xám trắng chi bào của học viện Âu Châu, cầm đầu là một gã tóc cùng râu ria tua tủa nam tử.

Hắn rơi vào Mạc Phàm trước mặt, cũng nhìn thoáng qua những cái kia bị đông cứng thành tượng đá bao gồm lão sư Chury.

“Vị này tôn giả ẩn nhẫn ma pháp sư, xin thả ra Chury, hắn với ngươi đều không có cái gì đắt tội sự tình, cớ chi mạnh tay như vậy", xám trắng bào nam tử nói.

“Ngươi cũng là Âu Châu học phủ?”, Mạc Phàm ngồi tựa lưng trên ghế, miệng hỏi.

“Phải!”, xám trắng bào nam tử duy trì hòa nhã thái độ.

“Lăn về Âu Châu học phủ, kêu viện trưởng của các ngươi tới đây xin tha cho hắn”, Mạc Phàm nói rằng.

“Khốn nạn, ngươi không thả người, ta bắt người cũng tiểu yêu nữ trên tay ngươi ra làm thí vật”, một cái kia người khác lão sư nữ nhân hung hắn hét lớn.

Vốn vị lão sư này sở hữu huyền âm hệ siêu giai lực lượng, cho nên là tông giọng càng gia tăng mấy phần ngữ khí.

Ngữ khí trùng kích vào tai của Mạc Phàm không nói, cái kia cũng ảnh hưởng đến Tiểu Thiên Hy.

“Oa oa oa oa oa ~~~~~”.

Tiểu Thiên Hy đang buồn ngủ thời điểm, lập tức bị sóng âm đột nhiên vang to lên bên tai, triệt để giật mình hoảng sợ mà khóc lên.