Toàn Giới Tu Chân Đều Sủng Ta

Chương 21: Minh Thánh Vân Tê Quân (1)




Edit by Thanh tỷ

Không thể trách hắn được, hắn dù sao cũng chỉ là một tên tiểu đệ tử của môn phái hạng hai, chưa có trải sự đời, thấy tràng cảnh đó đã cảm thấy khiếp sợ. Ngay cả Kính Doãn Chân Nhân đột nhiên nghe bẩm báo chuyện này cũng đều hoài nghi lỗ tai mình có vấn đề.

Ông ta mờ mịt hỏi: "Ngươi nói cái gì? Huyền Thiên Lâu gì?"

Tên đệ tử kia có thể lý giải được tâm tình giờ phút này của Chưởng giáo, vội vàng đưa bái thiếp trên tay cho Kính Doãn Chân Nhân, đồng thời lo lắng hỏi thăm: "Mời ngài xem. Bây giờ chúng ta phải tiếp đãi khách quý như thế nào ạ?"

Pháp Thánh! Thật sự là Pháp Thánh!

Còn có Triển lệnh sứ, Chung Hộ pháp, Hà Ti chủ... Tất cả đều là đại nhân vật mà trước kia bọn họ chỉ có thể nghe nói đến trong truyền thuyết!

Kính Doãn Chân Nhân nhìn bái thiếp trong tay, dù sao cũng không thể thất lễ với người ta được.

Lúc này đám người Yên Trầm còn chưa hiểu rõ tình cảnh của Diệp Hoài Dao ở Trần Tố Môn, càng không biết vì sao cậu còn sống mà nhiều năm trôi qua như vậy lại không trở về nhà báo tin. Thầm nghĩ, chắc hẳn cậu là được người nào đó ở Trần Tố Môn cứu, vì vậy bọn họ mới chọn cách khách khí như này đến bái phỏng.

Trong bái thiếp, Yên Trầm cũng không nói rõ tình hình thực tế là Minh Thánh đang ở Trần Tố Môn, chỉ viết nghe nói đến tên tuổi của Trần Tố Môn đã lâu, vừa hay có việc đi qua nên muốn lên núi bái phỏng, bàn luận một chút võ thuật.

Đây vốn là chuyện rất bình thường giữa các môn phái với nhau, nhưng mà hai bên địa vị chênh lệch quá xa, điều này nhất thời làm cho Kính Doãn Chân Nhân hoài nghi mình đang nằm mơ.

Hắn luôn tâm tâm niệm niệm làm thế nào mới có thể nịnh nọt, mượn lực người ngoài để giúp Trần Tố Môn quật khởi. Hiện tại đây là cơ hội có thể nói là nghìn vàng khó cầu.

Kính Doãn Chân Nhân vốn dĩ nên cảm thấy vô cùng vui mừng mới đúng, nhưng ông ta bên này đang có cục diện rối rằm chưa xử lý xong. Lại còn có mặt ngoại nhân là Nghiêm Căng ở đây, án tử vẫn phải tiếp tục thẩm vấn, thật sự rất không đúng lúc mà.

Kính Doãn Chân Nhân nghĩ một lúc, nói: "Đem tin tức này đi nói với Triệu sư thúc và Huệ sư thúc của ngươi, để hai người đó đứng ra chủ trì công đạo. Bảo họ lập tức ra ngoài chuẩn bị, hỏi thăm xem khách quý thích cái gì, mọi chuyện cần phải làm hết sức chu toàn!"

Tên đệ tử kia lại nói: "Không bằng tạm ngừng thẩm vấn..."

Kính Doãn Chân Nhân: "Hồ đồ! Nghiêm Căng và Nguyên công tử đều ở trên núi, làm sao có thể để cho bọn họ biết Pháp Thánh muốn đến đây! Huyền Thiên Lâu luôn bất mãn đối với Quy Nguyên sơn trang, ngộ nhỡ hai bên nổi lên xung đột, chúng ta bên nào cũng không đắc tội nổi!"

Tên đệ tử kia lúc này mới phản ứng kịp. Nguyên Hiến và Huyền Thiên Lâu bất hòa là chuyện mọi người đều biết, cố tình lòng đố kỵ của Nghiêm Căng rất nặng, cũng bởi vì Kỷ Lam Anh mà đối đầu với Nguyên Hiến.

Nếu Nghiêm Căng biết chuyện Yên Trầm đến, ắt sẽ ở trước mặt người của Huyền Thiên Lâu nói toạc ra hành tung của Nguyên Hiến, châm ngòi để hai bên tranh đấu.

Cho nên vì không làm kinh động đến Nghiêm Căng, thẩm vấn Diệp Hoài Dao vẫn phải tiếp tục tiến hành.

Kính Doãn Chân Nhân nhìn bóng mặt trời phản chiếu xuống mặt đất, lo âu nói: "Ta sẽ nhanh chóng khiến bọn họ rời đi, ngươi mau đi đi. Nhớ nói với hai vị sư thúc là bọn họ chỉ có thời gian nửa canh giờ."

Tên đệ tử kia nhận lệnh, vội vàng đến cũng vội vàng đi.

Hắn ta vừa rời khỏi, Kính Doãn Chân Nhân cũng không còn tâm trạng mà phán đoán ai đúng ai sai, nghe Diệp Hoài Dao đổ tội cho Nghiêm Căng, trực tiếp quát to một tiếng: "Hồ ngôn!"

Ông ta chỉ vào Diệp Hoài Dao: "Bất luận ngươi nói như thế nào cũng không lấy ra được bằng chứng cụ thể chính xác, tóm lại hôm nay tội danh của ngươi đã định, không cần bàn cãi nữa. Người tới, bắt hắn lại cho ta..."

"Chưởng giáo, cũng không phải là không có bằng chứng."

Diệp Hoài Dao đề cao thanh âm, mạnh mẽ đánh gãy lời Kính Doãn Chân Nhân nói.

Sắc mặt cậu lạnh lùng, nói chuyện rất nghiêm túc, tư thái hoàn toàn không kích động hay hoảng loạn: "Đệ tử sở dĩ nói những lời này là vì Chưởng giáo muốn ta đưa ra bằng chứng." Ngừng vài giây, Diệp Hoài Dao lại lên tiếng: "Ta sẽ chứng minh ta gϊếŧ chết Thành Uyên là bất đắc dĩ, nhân chứng cũng ở đây, đó chính là Nghiêm Tam công tử!"

Nghiêm Căng bị chọc giật bật cười: "Ngươi còn muốn ta làm chứng cho ngươi?"

Đúng là chuyện vớ vẩn.

Diệp Hoài Dao nói: "Hiện tại đã chứng minh được lúc hai người bọn ta xảy ra xung đột ngươi cũng có mặt ở hiện trường, như vậy sự tình từ đầu đến đuôi ngươi đều thấy rõ. Vừa rồi trước khi ta tiến vào điện có gặp Nguyên Thiếu trang chủ và Kỷ công tử ở bên ngoài. Nếu như mời Nguyên Thiếu trang chủ rút hình ảnh trong đầu Nghiêm công tử ra xem một chút, đây chẳng lẽ không phải là chứng cứ tốt nhất sao?"

Rút ký ức của con người ra ngoài là một loại bí pháp, đây cũng là thuật pháp mà Huyền Thiên Lâu tinh thông nhất. Nguyên Hiến là đạo lữ của Minh Thánh, hắn ta cũng từng cùng tu tập qua, tuyệt đối không thể làm giả ký ức.

Diệp Hoài Dao thật sự là cao thủ đánh cờ, cậu đoán ý qua lời nói và sắc mặt rất chuẩn. Mặc dù không biết tên đệ tử vừa rồi nói gì với Kính Doãn Chân Nhân, nhưng sau khi đối phương nghe xong có phần vội vàng nôn nóng, muốn nhanh chóng qua loa chấm dứt việc xử án.

Điều này chứng tỏ đã xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn, không hẳn là chuyện xấu nhưng tuyệt đối không thể công khai nói ra.

Kính Doãn Chân Nhân muốn nhanh chóng kết án, Diệp Hoài Dao lại càng muốn kéo dài thời gian, cho nên cậu đưa ra chủ ý này.

Một mặt đem Nguyên Hiến kéo vào, làm cho sự tình liên lụy đến càng nhiều người, mặt khác cũng kéo một chân của Nghiêm Căng và Kính Doãn Chân Nhân xuống.

Dù sao bọn họ luôn miệng nói phải điều tra chân tướng để xử trí Diệp Hoài Dao cậu, hiện tại phương pháp đã có, không phối hợp giải quyết thì không hợp tình hợp lý rồi.

Các vị Trưởng lão, Phong chủ khác lên tiếng nghị luận, đều tỏ thái độ không hài lòng. Nghiêm Căng liếc nhìn Kính Doãn Chân Nhân một cái, thái độ là không phản đối.

Kính Doãn Chân Nhân đang muốn nói vài lời, bỗng nhiên nghĩ đến việc nếu Nguyên Hiến ở Trần Tố Môn đi dạo lung tung trên núi, không chừng sẽ thật sự tình cờ đụng phải nhóm người Yên Trầm. Không bằng đem hắn gọi đến đây, như thế càng ổn thỏa hơn.

Dù sao Hình Ti Điện cách nơi chiêu đãi khách rất xa, người của Huyền Thiên Lâu như thế nào cũng sẽ không chạy qua bên này, hai bên chắc chắn sẽ không gặp được nhau.

Mục đích của Diệp Hoài Dao và Nghiêm Căng và Kính Doãn Chân Nhân khác nhau, nhưng đều là muốn kéo Nguyên Hiến đến đây.

Vì vậy, Kính Doãn Chân Nhân hừ nhẹ một tiếng, nói: "Thôi được."

Ông ta tự mình đứng dậy, đích thân đi mời Nguyên Hiến.

Thân là Thiếu chủ của Quy Nguyên sơn trang, địa vị của Nguyên Hiến cũng không phải tầm thường. Trần Tố Môn bọn họ không thể so được với Huyền Thiên Lâu, phải tự ông ta đi mời đối phương đến.

Vừa đúng lúc, lần này Nguyên Hiến lên núi chính là vì bồi Kỷ Lam Anh đến tìm Nghiêm Căng. Nghe Kính Doãn Chân Nhân giải thích rõ ý đồ đến tìm mình, Nguyên Hiến vô cùng sảng khoái đồng ý giúp đỡ.

Không bao lâu, mấy người đã đi đến đại điện.

Vài vị đang có mặt trong Hình Ti Điện đều có lai lịch không nhỏ, hôm nay thế nhưng dưới tình huống xảo diệu này lại tụ tập cùng một chỗ, thật sự khó có được trường hợp náo nhiệt như vậy.

Nguyên Hiến ở trên đường đã nghe Kính Doãn Chân Nhân nói qua về sự việc đang diễn ra, khi bước vào điện, hắn cố tình nhìn thoáng qua Diệp Hoài Dao, chỉ cảm thấy cậu so với lần trước hắn nhìn thấy thì tiều tụy hơn một chút.

Vừa rồi Nguyên Hiến không tới dự thính, đương nhiên không biết Diệp Hoài Dao ở trong quá trình thẩm vấn tùy cơ ứng biến, thiết lập bố cục như thế nào. Hắn chỉ cảm thấy một thiếu niên vừa tròn mười tám tuổi, thế đơn lực bạc, bị nhiều tiền bối vây quanh chất vấn, thật sự có phần đáng thương.

Thời điểm khi Diệp Hoài Dao và Nghiêm Căng ở trong Quỷ Phong Lâm luận võ, Nguyên Hiến cũng có mặt, hắn hiểu được vài phần tính tình hay gây sự của Nghiêm Căng. Tình cảnh bây giờ nhất định cũng là do Nghiêm Căng thiết kế ra.

Mục đích đơn giản là muốn ép Trần Tố Môn xử trí Diệp Hoài Dao, mượn cơ hội này báo thù nỗi nhục lần trước, thật là khinh người quá đáng.

Nguyên Hiến hít một hơi thật sâu, chợt thấy ngực có chút chua xót.

Đau lòng cũng không phải xuất phát từ người đang đứng trước mặt, mà là xuyên qua khuôn mặt của cậu, nhìn đến vị đạo lữ đã khuất bóng...

Hắn đã thật lâu không có nhớ tới Minh Thánh. Mười tám năm trôi qua, khoảng thời gian này đối với người tu tiên mà nói thì không dài. Lúc hắn tận lực muốn quên đi, lại cảm thấy trước kia như cố mộng.

Vì sao không muốn nghĩ đến, vì sao nhìn thấy người tương tự người đó vẫn còn muốn làm ra vẻ mặt lạnh lùng? Hắn nói với bản thân là không được quan tâm, phải thờ ơ, phải lạnh nhạt... Thế nhưng trên thực tế, hắn đang sợ hãi.

Sợ hãi không tự giác được sẽ rơi vào tay giặc, không tự giác được sẽ động tâm, sợ hãi chính mình sẽ giống như những người theo đuổi cuồng nhiệt ngoài kia, hèn mọn phủ phục xuống trước mặt người nọ, chỉ vì muốn nhận được một nụ cười, một cái nhìn từ người nọ.

Vì bảo vệ sự kiêu ngạo của bản thân, Nguyên Hiến chống lại sự cường thế chói mắt của Minh Thánh. Đem tình cảm, sự dịu dàng của hắn ta đối với Minh Thánh coi là cấm kỵ. Bao nhiêu năm trôi qua, đến chính bản thân hắn cũng coi cảm giác bài xích đó là thật, hắn thật sự ghét Minh Thánh...

Nhưng giờ phút này, đứng trước mặt thiếu niên có gương mặt giống với người nọ, dường như điều này làm cho Nguyên Hiến như nhìn thấy một Minh Thánh mất đi ánh hào quang, tình cảm bao nhiêu năm qua bị hắn cố tình che đậy cùng đối chọi, cứ thế tuôn ra.

Xuất phát từ cảm xúc dịu dàng khó thấy, cũng bởi vì đối phương có phần tương tự người nọ, hắn quyết định ra tay giúp đỡ thiếu niên một tay, tìm ra chân tướng.

Suy nghĩ trong lòng Nguyên Hiến ngàn xoay trăm chuyển, trên mặt lại không lộ ra nửa phần biểu tình dư thừa, đem ánh mắt đang đặt trên người Diệp Hoài Dao chuyển qua Nghiêm Căng. Khóe môi gợi lên một chút ý tứ hàm xúc không rõ, cười nói: "Nghiêm công tử, chúng ta bắt đầu đi."

Nghiêm Căng hừ một tiếng.

Nguyên Hiến cũng không quan tâm thái độ của Nghiêm Căng ra sao, dù sao chỉ cần hắn ta ra tay, cho dù đối phương không muốn cũng không thể phản kháng lại được.

Hai tay hắn tạo pháp quyết, bước lên một bước. Đúng lúc này, Kỷ Lam Anh bỗng nhiên nhẹ nhàng kêu: "Nguyên đại ca!"

Nguyên Hiến quay đầu, chỉ thấy vẻ mặt đối phương như muốn nói lại thôi, trong mắt lộ rõ sự lo lắng và khẩn cầu.

Hắn cho rằng Kỷ Lam Anh còn muốn cầu tình cho Nghiêm Căng, vì vậy khẽ lắc đầu.

Tuy rằng hắn từng thề phải bảo vệ Kỷ Lam Anh, nhưng Nguyên Hiến hắn cũng không có nghĩa vụ phải che chở cho mỗi một người bên cạnh Kỷ Lam Anh. Nhất là tên Nghiêm Căng ngang ngược không coi ai ra gì này. Nguyên Hiến hắn đã bỏ qua cho hắn ta nhiều lần rồi.

Nguyên Hiến lại liếc mắt nhìn Diệp Hoài Dao, lại nhớ tới thuở ban đầu khi Minh Thánh vẫn còn là thiếu niên. Nhớ tới chính mình lần đầu tiên động tâm, lần đầu tiên thích một người...

Người đã đi...

Hy vọng người còn sống có thể sống thoải mái một chút.

Nguyên Hiến đề khí vận công, một ngón tay điểm xuống giữa mi tâm Nghiêm Căng, tính toán đọc qua trí nhớ rồi mới rút nó ra.

Hắn biết tính tình Nghiêm Căng, một tay điểm giữa mi tâm, tay kia đã thủ thế chuẩn bị sẵn, phòng ngừa đối phương kháng cự.

Mọi người xung quanh tận mắt nhìn thấy, trước khi Diệp Hoài Dao vạch trần chuyện Nghiêm Căng có mặt ở hiện trường trước lúc Thành Uyên chết, hắn rõ ràng vừa kinh ngạc vừa tức giận. Nhưng khi Nguyên Hiến ra tay, Nghiêm Căng ngược lại không hề kháng cự, tùy ý đối phương xâm nhập linh thức, từ ký ức của hắn biết được đêm đó đã xảy ra chuyện gì.

Diệp Hoài Dao đứng ở một bên, cũng không đặt lực chú ý của mình lên người Nguyên Hiến. Cậu thừa dịp xung quanh không có ai để ý mình, ánh mắt lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.

Nguyên Hiến xem xong ký ức của Nghiêm Căng, cuối cùng cũng hiểu rõ mọi chuyện. Kể cả việc Thành Uyên ở trong Quỷ Phong Lâm đến thăm dò hắn là có mục đích gì.

Sau khi Diệp Hoài Dao thẳng thắn nói ra thân phận của mình với Thành Uyên thì Nghiêm Căng mới đến, cho nên Nguyên Hiến không nhìn thấy cảnh Diệp Hoài Dao thừa nhận mình chính là Minh Thánh Vân Tê Quân, nhưng hắn lại thấy được một màn Thành Uyên ép buộc dây dưa với Diệp Hoài Dao.

Hắn không như Thành Uyên đã quen biết với Diệp Hoài Dao nhiều năm, hắn đối với người có bộ dạng giống với đạo lữ của mình như đúc không có nửa phần hiểu biết.

Lúc Thành Uyên tìm hắn nói chuyện, hắn còn tưởng rằng đối phương muốn thử dò xét xem liệu tình cảm của hắn đối với Minh Thánh có chuyển dời đến trên người vị đệ tử Trần Tố Môn có bộ dáng giống Minh Thánh kia không, cho nên cũng không quá để ý.

Đến giờ khắc này, lửa giận trong hắn liền dâng lên, cũng không phải vì Diệp Hoài Dao, mà là vì bóng dáng quen thuộc trên người cậu ta. Người vốn từng cùng hắn đồng sinh cộng tử, người có lẽ sẽ ở bên hắn cả đời — Minh Thánh.

Mấy trăm năm qua, tuy rằng quan hệ của bọn hắn không thân mật, nhưng hắn đã quen với thân phận "đạo lữ của Minh Thánh". Hiện giờ nhìn thấy người giống Minh Thánh như đúc bị kẻ khác nhục nhã, làm sao có thể thờ ơ?

Giận? Ngay cả chính hắn cũng cảm thấy ngạc nhiên. Trong nháy mắt nhìn ký ức của Nghiêm Căng, hắn quả thực hận không thể rút kiếm ra tự tay chém cho Thành Uyên thêm hai nhát.

Người như vậy nên chết! Diệp Hoài Dao gϊếŧ hắn, một chút cũng không sai!

Còn có Nghiêm Căng, hắn ta vậy mà lại có thể khoanh tay đứng nhìn, tìm cơ hội bỏ đá xuống giếng, quả thật hèn hạ vô sỉ!

Tâm tình xúc động lên xuống, Nguyên Hiến định lập tức đem chân tướng truyền ra, cũng lợi dụng thân phận của mình để tạo áp lực, làm cho Trần Tố Môn không gây khó dễ cho Diệp Hoài Dao nữa.

Việc hắn có thể làm vì cậu, cũng chỉ có thể như thế.

Nhưng còn chưa kịp hành động, hình ảnh trước mắt hắn lại chuyển, là ánh mắt của Nghiêm Căng nhìn đi nơi khác.

Theo tầm mắt chuyển dời, Nguyên Hiến nhìn thấy khuôn mặt của Kỷ Lam Anh.

Hắn khá ngạc nhiên.

Lúc ấy, Kỷ Lam Anh đi theo Nghiêm Căng, hai người đều đang đứng ở bên ngoài quan sát. Trong lều xảy ra chuyện gì, Kỷ Lam Anh cũng đều biết.

Thì ra là thế!

Nguyên Hiến lập tức hiểu được vừa rồi Kỷ Lam Anh gọi một tiếng "Nguyên đại ca" là có ý tứ gì. Việc Nghiêm Căng có thể thản nhiên để cho hắn nhìn ký ức của mình đã có thể giải thích.

Nhìn thấy Diệp Hoài Dao bị Thành Uyên tính kế không chỉ có một mình Nghiêm Căng, mà Kỷ Lam Anh cũng có phần.

Bọn họ đánh cược hắn quan tâm đến Kỷ Lam Anh, vì không để liên lụy đến Kỷ Lam Anh, Nguyên Hiến hắn tuyệt đối sẽ không nói ra chuyện này.

Trong nháy mắt, hắn cũng không biết trong lòng mình là loại tư vị gì nữa.

Cho tới nay, Kỷ Lam Anh ở trong lòng Nguyên Hiến là người có tính cách mềm yếu nhưng hiệp nghĩa lương thiện, điều này luôn làm Nguyên Hiến thường xuyên lo lắng đối phương sẽ bị người khác khi dễ. Bởi vậy, hắn luôn bất giác sẽ nhớ đến đối phương, chấp nhận đóng vai người bảo hộ đứng ở phía sau bảo vệ cho Kỷ Lam Anh.

Hoặc là nói, từ nhỏ Nguyên Hiến ở trong hoàn cảnh "chúng tinh củng nguyệt" mà trưởng thành, điều này làm cho hắn càng có khuynh hướng bày ra dáng vè cao cao tại thượng, luôn đối với kẻ yếu phóng thích ra thiện ý và sự thương hại, giống như tình cảnh hiện tại hắn đối với Diệp Hoài Dao vậy.

Thế nhưng ngay tại thời khắc này, hắn đột nhiên phát hiện, Kỷ Lam Anh con người này...dường như so với hình tượng mà hắn tưởng tượng ra...có sự khác biệt.

Nhưng năm đó là Kỷ Lam Anh cứu hắn, hắn cũng đã thề sẽ đối xử tốt với Kỷ Lam Anh.

Biểu hiện của Kỷ Lam Anh khi ở trong Quỷ Phong Lâm đã đủ kém, một khi mọi người ở đây biết được hắn cũng có mặt, nhưng trơ mắt nhìn Thành Uyên bị gϊếŧ, cuộc sống sau này của Kỷ Lam Anh sẽ càng không tốt.

Nhưng mà Diệp Hoài Dao, Diệp Hoài Dao...

Tâm tình của Nguyên Hiến rất phức tạp, khó đưa ra quyết định.

Mọi người xung quanh đều đang chờ, kết quả nhìn thấy Nguyên Hiến để tay lên trán Nghiêm Căng nhưng lại không có hành động hay giải thích gì, cũng không cho mọi người xem đoạn trí nhớ kia, ai cũng đền không còn kiên nhẫn, nhất là Kính Doãn Chân Nhân.

Ông ta vốn đối đãi với Nguyên Hiến cực kỳ khách khí, nhưng hiện tại Huyền Thiên Lâu đến thăm, tâm tư của ông ta đã sớm bay lên chín tầng mây rồi.

Ông ta thầm nghĩ mặc kệ chuyện này kết quả ra sao, chỉ cần nhanh nhanh khiến buổi thẩm vấn này kết thúc, sau đó tìm cách để Nguyên Hiến mau rời đi là được.

Ông ta hỏi: "Nguyên Thiếu trang chủ, xin hỏi ký ức của Nghiêm công tử có thể rút ra cho chúng tôi cùng xem được không?"

Nguyên Hiến vô thức nói: "Không được."

Vừa dứt lời, Nguyên Hiến nhịn không được liếc nhìn Diệp Hoài Dao một cái, vừa nhìn qua đã chạm ngay vào ánh mắt của đối phương.

Giống như cười, giống như than, lại giống như là trong dự đoán.

Ngực Nguyên Hiến chợt căng thẳng.

Không biết có phải thời cơ quá mức vi diệu hay không, ánh mắt này dường như trực tiếp in dấu vào tim hắn. Sau này, nhiều đêm bất chợt tỉnh mộng, thỉnh thoảng sẽ mơ hồ đau, nhưng lại khó mà xóa đi.

Hắn rời mắt đi, nói: "Xin lỗi, ta học thuật không tinh, không thể để các vị chứng kiến được cảnh tượng lúc ấy. Ta chỉ có thể nhìn thấy Thành Uyên quả thật đã mạo phạm Diệp thiếu hiệp trước, Diệp thiếu hiệp bất đắc dĩ phản kháng lại mới có thể lỡ tay gϊếŧ người."

Thành Phong chủ cố nén nỗi đau mất con, nhìn nhóm người bọn họ ngươi tới ta đi, lúc này cuối cùng đã không còn kiên nhẫn. Lời nói của Nguyên Hiến cơ hồ là bênh vực cho Diệp Hoài Dao, ông ta không nhịn được dùng sức vỗ xuống bàn, đứng dậy tức giận nói:

"Mặc kệ vạn bất đắc dĩ như thế nào, dù sao hắn gϊếŧ người là thật, không thể nghi ngờ! Chưởng giáo, xin người đưa Diệp Hoài Dao đi hiến tế Ma Long, để nó cắn nuốt hồn phách của hắn, đền mạng cho con trai ta!"

Mọi người ở đây không thể tận mắt nhìn thấy chân tướng sự thật, miệng nói không có bằng chứng, chỉ dựa vào câu "Thành Uyên mạo phạm trước" làm lý do để gϊếŧ người, tựa hồ cũng quá mức cứng nhắc.

Nguyên Hiến còn muốn mở miệng nói chuyện, Kính Doãn Chân Nhân đã gấp không thể chờ được nữa vội đưa ra quyết định: "Một khi đã như vậy, vậy dựa theo ý tứ của Thành Phong chủ mà xử lý đi. Người tới, áp giải Diệp Hoài Dao đi xuống!"

Diệp Hoài Dao nói: "Được, nếu kết quả đã như vậy, đối với ta mà nói cũng không có nhiều ràng buộc."

Cậu bước đến trước một bài vị trong Hình Ti Điện, nói: "Cho phép đệ tử thắp một nén hương cuối cùng cho tiên sư."

Cậu cầm lấy một nén hương rồi bái lạy, sau đó ở trước linh đường cao giọng nói: "Sư tôn ở trên, đệ tử bị người hãm hại, trên người mang theo oan khuất, mệnh như chỉ mành treo chuông. Mặc dù đã tận lực giải thích, thế nhưng thế đạo vô thường, Chưởng giáo vô đức, các vị trưởng lão bo bo giữ mình, không phân rõ trắng đen, hoàn cảnh của đệ tử giờ phút này vô cùng chật vật. Cái gọi là lấy oán báo oán, lấy đức báo ơn, đệ tử vĩnh viễn là đệ tử của sư tôn, nhưng từ giờ phút này trở đi sẽ không còn là đệ tử của Trần Tố Môn nữa."

Cậu vén vạt áo quỳ xuống dập đầu một cái, nói: "Mong sư tôn hiểu được nỗi đau của đệ tử, xin sư tôn đừng trách!"

Trận tranh chấp vừa rồi ở giữa đại điện, mỗi người đều cho rằng Diệp Hoài Dao chắc chắn sẽ tận lực tìm biện pháp để tẩy sạch tội danh cho mình, cuối cùng vì thế đơn lực bạc mà khó có thể chống đỡ, cũng chỉ đành nhận mệnh. Ai cũng không ngờ đến cậu thế nhưng lại nói ra những lời như vậy.

Cảm giác giống như cậu đã sớm dự liệu trước được cái kết của vở kịch này, nhưng lại không phải đứng ở một bên mắt lạnh quan sát, mà tự mình tham gia vào xem xem nó có khớp với kịch bản mà cậu đang cầm hay không.

Ngay cả Kính Doãn Chân Nhân cũng sững sỡ tại chỗ, đến khi Diệp Hoài Dao quỳ xuống dập đầu ông ta mới như tỉnh mộng, cao giọng quát: "Đều thất thần làm cái gì? Mau bắt hắn lại cho ta!"

Hai gã đệ tử lên tiếng trả lời, rút kiếm ra đâm về phía Diệp Hoài Dao.

Diệp Hoài Dao đang quỳ trên mặt đất, một tay chống xuống, thân thể hơi nghiêng, mũi chân thuận thế đá vào ngực hai gã đệ tử đang xông đến, đem họ đạp bay ra ngoài.

Người chưa chạm mặt đất đã lại có người cầm kiếm xông lên, chém về phía đầu gối của cậu.

Diệp Hoài Dao xoay người lộn một vòng tiếp đất, đá vạt áo bào, quấn lấy kiếm đối phương đang chém tới.

Hai bên lôi qua kéo lại, trường kiếm của gã đệ tử tuột khỏi tay, vạt áo bào của Diệp Hoài Dao cũng thuận theo đường kiếm cắt xuống một đoạn.

Miếng vải bay ở giữa không trung rồi nhẹ nhàng tiếp đất.

Diệp Hoài Dao trượt về phía sau mấy bước, cẩm tú lay động, thu thế đứng vững, ung dung nói: "Cắt áo đoạn nghĩa."

Bên trong điện yên tĩnh, âm thanh có người nhịn không được hít một ngụm khí lạnh đặc biệt trở nên rất rõ ràng.

Mặt mũi đều bị cậu đâm rách rồi, nếu không xử trí Diệp Hoài Dao thì Trần Tố Môn lần này có thể nói là mất sạch thể hiện, về sau khó mà có chỗ đứng trong giới tu chân.

Kính Doãn Chân Nhân đang muốn lên tiếng chợt thấy dưới chân lảo đảo, mặt đất của cả tòa đại điện bỗng nhiên bắt đầu chấn động kịch liệt.

...Không, không riêng gì Hình Ti Điện, mà là cả núi Trần Tố đều đang rung động.