Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 86: Chương 56






Dù cho em ấy chỉ toàn khuyết điểm thì con cũng chỉ muốn em ấy.Quý Thiển Ngưng gần như chết lặng bước ra khỏi căn phòng đó, cô bước ra khỏi thang máy, đi trong gió lạnh như tang thi.Gió bắc thổi tung tóc cô làm rối hết cả lên, lòng cô cũng là một vùng hỗn loạn như vậy."Thiển Ngưng?"Ai đang kêu cô vậy?Quý Thiển Ngưng máy móc quay đầu lại tìm, không tìm được,cứ nghĩ là ảo giác nên lại bước về phía trước vài bước.Cơ thể cô bị người xoay lại.Cô nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, kinh ngạc hỏi: "Chị chưa đi sao?""Đã trễ thế này rồi, chị lo cho em." Lục Thanh Hoan nhìn sắc mặt cô, vẫn cảm thấy rất tái nhợt bèn thuận thế bắt lấy tay cô."A ——" Quý Thiển Ngưng kêu lên đầy đau đớn.Lục Thanh Hoan không rõ nguyên do, nương ánh đèn mờ ảo trên đường nhìn thấy máu tươi trên tay cô liền hoảng hốt: "Em bị thương!"Gương mặt xinh xắn của Quý Thiển Ngưng nhăn nhúm hết lại, vừa hít vừa nói: "Em đau ghê luôn."Miệng vết thương đau, chỗ nào đó trong ngực cũng đau, cô cảm thấy cả người đều khó chịu.Lục Thanh Hoan cau mày, ôm vai cô mà nói: "Lên xe, chị dẫn em đi bệnh viện."Lên xe, Lục Thanh Hoan tìm vài miếng băng dán cá nhân dán cho cô, nhưng mà miệng vết thương quá sâu nên hiệu quả cầm máu là rất nhỏ.Lục Thanh Hoan quay đầu xe, nhanh chóng lái xe đi, nôn nóng hỏi nàng: "Sao lại bị thương?"Quý Thiển Ngưng uể oải ỉu xìu dựa vào ghế, nói: "Ngã một cái, trên mặt đất có có mảnh pha lê, em không để ý đè tay lên nó mất tiêu."Lục Thanh Hoan nghe mà tim co thắt lại, tăng tốc đến cực hạn lái tới bệnh viện gần nhất.Bác sĩ làm kiểm tra, phát hiện bên trong có mảnh vỡ, nói: "Phải làm phẫu thuật để lấy mảnh vỡ ra."Quá trình giải phẫu rất đơn giản, do gây tê cục bộ nên Quý Thiển Ngưng không có cảm giác gì.

Cô chăm chú nhìn cảnh bác sĩ mở vết thương của cô lấy mảnh vỡ ra, cuối cùng thì khâu lại.

Ở ngoài thì không một gợn sóng nhưng trong lòng thì đã sông cuộn biển gầm.Lần này bị thương, hoàn toàn là vì cô xứng đáng.Cô hận bản thân.

Âm mưu vụng về đến thế mà cô lại bị người ta đùa bỡn đến xoay mòng mòng.(Bạn mà nghĩ ra sớm thì truyện nó đã hoàn rồi, tui đâu cần vất vả.


Chán)Cô có chút suy nghĩ điên cuồng, nếu không gây tê thì tốt rồi, cô sẽ cảm nhận được nỗi đau khi bị người khác mở vết thương ra.Đau nhiều nhớ lâu.Lục Thanh Hoan ở bên cạnh nhìn mà hãi hùng khiếp vía, thỉnh thoảng lại an ủi cô: "Đừng sợ."Quý Thiển Ngưng không nghe lọt tai nổi.Đầu cô bây giờ đều là cảnh Tiết Gia Lệ xông vào, nghĩ về những lời lên án: ""A Hạm vẫn luôn làm tôi tin tưởng cô, nói cô là một cô bé tốt.

Nếu không phải hôm nay chính tai tôi nghe được thì tôi cũng không biết hóa ra cô lại là một kẻ mưu mô đến thế.

Cô......!Cô đi ngay cho tôi!"Triệu Hân Nhiên mắng cô thì một câu cô cũng không nhớ kỹ, Tiết Gia Lệ nói một chữ kia thì lại như khắc vào đầu cô, làm sao cũng không rũ sạch nổi.Cô cứ nghĩ rằng mình đã sớm nhìn thấu, đã bình thường trở lại, không nghĩ tới bị Tiết Gia Lệ chỉ trích một hồi như vậy lại đánh cô hiện về nguyên hình.Bị người trêu chọc, hiểu lầm, cô phẫn nộ, không cam lòng, cô muốn mắng chửi một trận, nhưng lời tới miệng lại nuốt xuống lại.Cô không để bụng chuyện Tiết Gia Lệ rốt cuộc nghĩ cô là người như thế nào, nhưng trong lòng cực kỳ khó chịu, như nghẹn ở họng.Cuối cùng cô không giải thích gì cả.Nhìn Quý Thiển Ngưng rời đi, Triệu Hân Nhiên không vừa ý, làm bộ làm tịch chạy đến trước mặt Tiết Gia Lệ, nói: "Dì Tiết, con đã sớm nói là cô ta không đơn giản rồi, cô ta căn bản là không thích A Hạm thật lòng.

Cô chỉ coi trọng thân phận cùng gia cảnh của A Hạm, vẫn luôn lợi dụng A Hạm mà thôi!"Tiết Gia Lệ quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi tức giận, ngực bà phập phồng dữ dội, rất lâu sau mới ổn định lại: "Đừng nói nữa, dì nghe hết rồi."Triệu Hân Nhiên cùng Tạ Thu Lam liếc nhau.Tạ Thu Lam đệm thêm: " Chị Gia Lệ bớt giận đi, biết rõ thì tốt rồi, tức giận vì loại người này thì không đáng.""Tôi là vì A Hạm cảm thấy không đáng!" Tiết Gia Lệ nói xong mới phản ứng lại, "A Hạm đâu?""A Hạm chị ấy......!Chị ấy đang ngủ." Triệu Hân Nhiên hơi chột dạ.Tiết Gia Lệ thấy người đang nằm, vội đi qua đó: "A Hạm?""Có thế là A Hạm quá mệt mỏi nên kêu kiểu gì cũng không tỉnh." Triệu Hân Nhiên cũng tới gần mà nói.Tiết Gia Lệ đẩy vài cái, thấy Mạc Hạm không phản ứng, sốt ruột nói: "Có phải là đổ bệnh không? Gọi 120 đi."Triệu Hân Nhiên thấy bà lấy điện thoại ra, thần sắc hoảng loạn, nói: "Dì đừng có gấp, A Hạm chị ấy không có việc gì đâu.

Là con thấy chị ấy quá mệt mỏi, nên nói bảo mẫu nhà con cho chị ấy dùng ít đồ ăn có chứa thuốc an thần."Tuy rằng nói thuốc kia sẽ không để lại di chứng gì, không có ảnh hưởng gì đến thân thể, nhưng nếu như đến bệnh viện thì nói không chừng sẽ kiểm tra ra được gì đó.

Triệu Hân Nhiên không dám mạo hiểm như vậy."Thuốc an thần gì?" Tiết Gia Lệ hồ nghi nói: "Từ từ, không phải vốn dĩ A Hạm ở phòng khách của biệt thự nhà con sao? Sao lại đột nhiên chạy tới đây rồi?"Triệu Hân Nhiên cắn cắn môi, cúi đầu, nói: "Dì Tiết, thật xin lỗi.""Thật xin lỗi gì?" Tiết Gia Lệ ngơ ngác.Triệu Hân Nhiên ấp a ấp úng nửa ngày mới nói: "Là con cố ý kêu người đưa A Hạm tới đây, cũng cố ý đưa Quý Thiển Ngưng và dì tới đây."Tiết Gia Lệ kinh ngạc: "Vì sao con lại làm như vậy?""Con không biết Quý Thiển Ngưng cho dì và A Hạm uống canh mê hồn gì mà hai người đều cảm thấy cô ta tốt đẹp.

Dì và A Hạm vẫn luôn không chịu tin con, nên con muốn chứng minh cho hai người thấy, Quý Thiển Ngưng này, cô ta thật sự có vấn đề.


Dì cũng nghe thấy hết rồi mà đúng không?" Triệu Hân Nhiên nắm tay bà đầy sốt sắng, "Dì Tiết, con thật sự không muốn nhìn thấy cảnh dì và A Hạm bị người ta làm mờ mắt."Biểu cảm của Tiết Gia Lệ có chút vi diệu, nói: "Hân Nhiên, cách làm của con làm dì rất không ủng hộ.""Dì Tiết, con......"Tạ Thu Lam thấy tình thế không ổn, tranh th mà nói: "Chị Gia Lệ nè, cách làm của Hân Nhiên đúng là có chút cực đoan nhưng con bé không có ý xấu mà, con bé cũng chỉ muốn tốt cho mấy người thôi."Triệu Hân Nhiên liên tục gật đầu."Mấy người xúm lại làm gì vậy?"Một âm thanh thanh lãnh hơi khàn khàn vang lên, làm mọi người đang ở đây đồng loại nhìn qua đó."A Hạm!" Tiết Gia Lệ tiến lại gần.Triệu Hân Nhiên không đoán được là chị lại tỉnh nhanh như vậy, trong lòng hoảng hốt.Mạc Hạm chậm rãi ngồi dậy, cảm giác phòng hơi khác, chị cũng không rảnh mà nghĩ nhiều, có chút ngái ngủ mà nói: "Ồn gần chết, vừa rồi mọi người đang nói gì vậy?"Tiết Gia Lệ sắc mặt trầm xuống, nói: "A Hạm, sau này con không nên đi tìm cái cô Quý Thiển Ngưng đó nữa.""Mẹ nói gì?" Đại não Mạc Hạm lập tức hoạt động.Tiết Gia Lệ kéo tay chị, tận tình khuyên bảo mà nói: "Vừa rồi cô ta có tới đây, mẹ nghe thấy hết rồi.

Cô ta không thật lòng với con đâu, chỉ muốn lợi dụng con thôi, căn bản là không đáng để con thích."Mạc Hạm lại như là chưa tỉnhngur: "Mẹ, mẹ đang nói gì vậy?""Vẫn là để con nói đi."Triệu Hân Nhiên nói một tràng dài, kể việc mình đưa Mạc Hạn tới đây như nào rồi khiến chị hôn mê, lại gọi Quý Thiển Ngưng và Tiết Gia Lệ tới đây.

Cô ta cố ý lược bớt đoạn khích tướng Quý Thiển Ngưng, vô cùng cường điệu những gì Quý Thiển Ngưng nói, cuối cùng còn sợ hãi nói: "A Hạm, chị còn không tin em sao, luôn cảm thấy là em vu khống Quý Thiển Ngưng, nhưng những lời khó nghe đó của cô ta thì cả mẹ em và dì Tiết đều nghe thấy, hai người đó có thể làm chứng.""Đúng vậy đúng vậy, dì cũng nghe được." Tạ Thu Lam phụ họa: "Quý gì đó nói là cô ta chỉ lợi dụng con, mà con thì cam tâm tình nguyện bị cô ta lợi dụng.

Còn nói là không thích con, là con lì lợm la liếm bám lấy cô ta đâý."Âm thanh Mạc Hạm đột nhiên lạnh xuống: "Nguyên văn là gì?""Đây là nguyên văn của cô ta đó!" Tạ Thu Lam thọc thọc Tiết Gia Lệ, "Con không tin dì thì có thể hỏi thử mẹ con đi."Mạc Hạm nhìn Tiết Gia Lệ.Tiết Gia Lệ hơi bực mình: "Nguyên văn thì mẹ không nhớ rõ nhưng không sai lệch lắm với lời của dì Thu Lam con nói đâu.

A Hạm, cô ta cũng không thích con, sao con phải tự làm khổ bản thân chứ?"Mạc Hạm xốc chăn lên, chị cắn răng, lớn tiếng nói: "Mẹ, chẳng lẽ mẹ không nhìn ra sao? Đây là mưu kế Triệu Hân Nhiên! Cô ta cố tình khiến Thiển Ngưng chui vào lưới, còn gọi mẹ tới đây nữa, mục đích chính là vì khiến mẹ hiểu lầm Thiển Ngưng đó.

Con không nghe được Thiển Ngưng nói gì đó, nhưng con tin tưởng, mặc kệ Thiển Ngưng nói gì thì nhất định là do Triệu Hân Nhiên khích em ấy trước, khiến em ấy nóng nảy nên mới nói không lựa lời."Về chuyện Triệu Hân Nhiên bày trò thì Tiết Gia Lệ cũng có nghi ngờ, nhưng bà cũng có suy đoán của riêng mình: "Trước hết mặc kệ Hân Nhiên làm như vậy là đúng hay sai.

Nếu đúng là Quý Thiển Ngưng bị hiểu lầm thì vì sao lại không giải thích? Lúc mẹ nói với cô ta, cô ta còn trừng mắt với mẹ đó, không giống như là oan ức mà là hận đó.

Cô ta cũng mặc kệ con, quay đầu đi thẳng luôn.


Nhìn thái độ này của cô ta thì mẹ không thấy cô ta để ý con chỗ nào luôn.

Mấy lời khó nghe đó mà cũng nói được, mẹ cũng nhìn không ra cô ta là cô gái tốt ở chỗ nào đó."Khuyên bảo cũngvô dụng, Mạc Hạm cũng không muốn giải thích nữa, Triệu Hân Nhiên đang chặn đường đẩy ra, đi ra ngoài."Hạm...!Chị Hạm, điện thoại của chị đây." Trợ lý vô cùng cẩn thận mà đua điện thoại cho chị.Mạc Hạm nhìn đến màn hình tan nát mà nhíu nhíu mày, hỏi: "Ai động vào điện thoại của tôi?"Trợ lý không dám nói, theo bản năng nhìn về phía Triệu Hân Nhiên.Mạc Hạm chuyển hướng Triệu Hân Nhiên.Triệu Hân Nhiên bị ánh mắt u ám của chị làm sợ tới mức run lập cập, nói: "Em không có cách liên lạc với Quý Thiển Ngưng liên hệ phương thức, cho nên mới dùng điện thoại của chị để gọi cho cô ta.""Chát" một tiếng.Mạc Hạm tát một cái.Triệu Hân Nhiên che lại nửa bên mặt nhìn chị vô cùng khiếp sợ."Tôi đã liên tục cảnh cáo cô rồi, đừng có động vào Thiển Ngưng." Ánh mắt Mạc Hạm như đao băng, thái độ nặng nề.Tạ Thu Lam xông tới bênh vực Triệu Hân Nhiên: "Hân Nhiên chỉ là muốn tốt cho con thôi, sao con lại đánh con bé!"Mạc Hạm lạnh lùng liếc Tạ Thu Lam một cái, cầm lấy áo khoác ở trên móc treo, cầm điện thoại vỡ tan rồi vặn cửa phòng ra."A Hạm!" Tiết Gia Lệ đuổi theo, giữ chặt nàng không cho nàng đi, "Có phải con muốn đi tìm cô ta không? Sao con chấp mê bất ngộ quá vậy!"Mạc Hạm cười khổ, nói: "Mẹ, Thiển Ngưng là một cô gái tốt.

Mặc dù em ấy có muôn vàn không tốt, thì còn cũng chỉ muốn mình em ấy thôi."Chị đẩy Tiết Gia Lệ ra, cũng không quay đầu mà đi thẳng.Màn hình điện thoại vỡ vụn, nhưng vẫn còn dùng được.

Mở khóa, nhìn thấy lịch sử trò chuyện có số của Quý Thiển Ngưng, nghĩ đến là Triệu Hân Nhiên giở trò khiến Mạc Hạm thống hận cắn chặt răng, chị hít sâu, trực tiếp gọi điện.Gọi được, tiếng đổ chuông vang không bên tai nhưng lại không ai nghe máy.Mạc Hạm lại thử gọi lại hai lần cũng không có kết quả.Xem ra là cố ý không nghe máy.Tối hôm qua một đêm không ngủ, Mạc Hạm cũng không nghĩ tới bản thân sẽ ngủ sâu đến vậy, bị người ta đưa tới nơi khác cũng không biết.

Bút tích này chị sẽ quay lại tìm Triệu Hân Nhiên tính sổ sau, Bây giờ quan trọng nhất là tìm được Quý Thiển Ngưng.Không có xe, trên người chị cũng không mang túi tiền theo.

Mạc Hạm ra khỏi thang máy, chuẩn bị gọi điện thoại bảo An Huệ tới đón chị thì đột nhiên liếc thấy có một chiếc xe ở ngoài cổng tiểu khu, chị bước nhanh qua đó, gõ cửa sổ."Cô Mạc?" Tài xế mở cửa xe cho chị."Chú Trần." Tài xế hẳn là đưa Tiết Gia Lệ tới đây, Mạc Hạm khom lưng nhìn người bên trong, "Cháu có việc gấp, có thể cho cháu mượn xe được không?".