Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 93: Chương 60






Cô ấy quan trọng với con đến vậy sao?
Cố Tâm Mỹ cầm một ly nước ấm, tận tình khuyên bảo: "Cơm chị có thể không ăn, nhưng nước thì không thể không uống.

Chị Hạm còn chưa tỉnh mà, chị cũng đừng để thân thể mình bị tàn phá như vậy."
Môi Quý Thiển Ngưng khô nứt tróc da, nhìn Cố Tâm Mỹ tràn đầy quan tâm, cô nhận nước rồi một hơi uống hết, nói với cô ấy: "Em về đi."
Cố Tâm Mỹ tuy là trợ lý sinh hoạt của cô, nhưng Mạc Hạm xảy ra chuyện chuyện lại không liên quan gì tới Cố Tâm Mỹ, Quý Thiển Ngưng cảm thấy cô ấy không phải ở đây cùng mình để chịu khổ.

Cố Tâm Mỹ không có gì tính gì xấu nhưng thật ra lại rất cố chấp, nói: "Nếu em về rồi chị lại té xỉu thì ai lo cho chị đây?."
"Chị......" Quý Thiển Ngưng mới nói một chữ thì cảnh cửa được đóng chặt kia mở ra từ bên trong.

An Huệ đi ra như một cơn gió, vội vã kéo cô đứng dậy, nói: "A Hạm muốn gặp cô."
Quý Thiển Ngưng vẫn chưa rõ tình hình là như nào đã bị An Huệ kéo vào phòng bệnh, khi va phải cặp mắt quen thuộc kia thì không thể thoát ra được.

Mỗi ngày các cô chỉ cách nhau một bức tường, một cảnh cửa, nhưng khi gặp lại thì dường như đã cách nhau mấy đời.

Lúc nhìn thoáng qua ánh mắt đó, thiếu chút nữa Quý Thiển Ngưng đã không nhận ra người trước mắt là Mạc Hạm.

Mạc Hạm hẳn nên kiêu ngạo chứ không giống như bây giờ, bị bắt nằm trên giường bệnh, ảm đạm không chút ánh sáng.

Quý Thiển Ngưng dùng tay che miệng để ngăn mình không khóc thành tiếng, cô không thấy ai ngoài chị cả.

Mười ba ngày này, ngày nào Quý Thiển Ngưng cũng ngóng trông Mạc Hạm tỉnh lại, nhưng khi chị tỉnh lại thật thì cô lại không biết nên làm gì.

Mặc kệ như thế nào, đối với cô, đối với Mạc Hạm, đối với mọi người mà nói thì đều là thở phào nhẹ nhõm.

Phòng bệnh nho nhỏ gần như chật ních người, Tiết Gia Lệ, Mạc Húc Khôn, Triệu Hân Nhiên vây quanh ở trước giường bệnh, vốn là nhìn thấy Mạc Hạm, lại thấy Quý Thiển Ngưng đi vào thì từng đôi mắt nhìn về phía cô cảm thấy kỳ lạ.

Những người này ngăn cô và Mạc Hạm lại, Quý Thiển Ngưng không thể nào tiến lên về phía trước.

Ngay lúc Quý Thiển Ngưng do dự nên đi tới hay lui về sau thì cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra.

Y tá nghe thấy tiếng chuông vội vàng chạy vào: "Người bệnh tỉnh sao?"
"Đúng vậy, vừa tỉnh chưa đầy hai phút." An Huệ nói.


"Xin chờ một lát, tôi đi gọi bác sĩ." Y tá nói xong thì chạy ngay.

Sau một lúc lâu, bác sĩ điều trị chính đã tới, lại cùng y tá kiểm tra Mạc Hạm rất chi tiết, hỏi rất nhiều vấn đề, cuối cùng nói: "Người bệnh đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm, lại quan sát thêm một thời gian, nếu không có vấn đề thì có thể xuất viện."
Một trận hoan hô.

Bác sĩ vừa đi, Tiết Gia Lệ vui mừng hỏi Mạc Hạm: "Bác sĩ nói lát nữa con có thể ăn một chút, con muốn ăn cái gì, mẹ chuẩn bị cho con."
Mạc Hạm không trả lời câu hỏi của Tiết Gia Lệ, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm Quý Thiển Ngưng, ngón tay khẽ nhúc nhích, ý bảo cô tới gần chút.

Tiết Gia Lệ bị con gái ghẻ lạnh: "......"
Tiết Gia Lệ cùng Triệu Hân Nhiên không chịu nhường chỗ, Mạc Húc Khôn đành tự giác nhường ra một chỗ trống.

Quý Thiển Ngưng bị An Huệ đẩy vào, mới vừa đi đến mép giường, một câu còn chưa nói thì bàn tay đang rũ xuống đã bị Mạc Hạm cầm lấy.

Quý Thiển Ngưng không nghĩ tới Mạc Hạm trắng trợn táo bạo như vậy, tay cô run lên nhưng cũng không có né tránh.

Triệu Hân Nhiên thấy cảnh này mà tái cả mặt.

Việc đầu tiên Mạc Hạm làm sau khi tỉnh lại lại là tìm Quý Thiển Ngưng, cô ghen ghét đến phát điên, lại không dám lớn tiếng, chỉ có thể dùng ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm Quý Thiển Ngưng từ phía sau, hận không thể bắn nát người đối phương.

Đã qua cơn nguy kịch nên Mạc đã tháo mặt nạ dưỡng khí, Quý Thiển Ngưng không cảm giác được địch ý đến từ phía sau, chỉ nhìn thấy Mạc Hạm mấp máy môi, hình như là muốn nói gì đó với cô, cô cúi người xuống, để lỗ tai tới gần
Đôi môi lạnh lẽo chạm vào tai cô khiến Quý Thiển Ngưng run lên.

Mạc Hạm nói chậm chạp đứt quãng bên tai cô: "Lúc ngủ......!chị nghe thấy......!em kêu chị."
Quý Thiển Ngưng nhìn chị đầy kinh ngạc.

Khi nghe bác sĩ nói Mạc Hạm có khả năng trở thành người thực vật khiến Quý Thiển Ngưng như phát điên chạy tới mép giường, cô chỉ muốn Mạc Hạm tỉnh lại, câu nói kia hoàn toàn là nói ra từ vô thức.

Cô nói xong rồi mới nhận ra là mình đã nói gì, chỉ cảm thấy buồn cười.

Dựa vào cái gì mà Mạc Hạm sẽ nghe cô chứ? Nhưng cô thật sự bất lực, khi tuyệt vọng thì biện pháp gì cũng có thể làm được.

Cô không hề nghĩ tới việc Mạc Hạm sẽ nghe được thật.

Mạc Hạm gọi cô vào, chẳng lẽ là muốn nói ra yêu cầu với cô???
Quý Thiển Ngưng: "......"
Quý Thiển Ngưng cũng không muốn lật lọng, chỉ là Mạc Hạm vừa mới tỉnh, nơi này còn có nhiều người như vậy, hiện tại bảo cô thực hiện lời hứa thì có vẻ không thích hợp lắm?
Mạc Hạm thấy cô thất thần, tay trái đang truyền dịch của chị chạm vào mặt cô, đau lòng nói: "Sao em lại biến mình thành ra như vậy?"
Quý Thiển Ngưng bị chị chạm vào mà giật mình.

"Cô ta xứng đáng, ai bảo cô hại chị thành ra như vậy." Triệu Hân Nhiên căm giận.

Mạc Hạm dừng tay lại, ánh mắt bắn "Vèo vèo" về phía Triệu Hân Nhiên, lời ít mà ý nhiều: "Cô, cút đi."
Triệu Hân Nhiên kinh ngạc không thôi, sắc mặt cô ta lúc đỏ lúc trắng, kéo cánh tay Tiết Gia Lệ muốn mượn sức: "Dì Tiết, dì biết rõ mà, nếu không phải bởi vì cô ta thì An Huệ đã không xảy ra tai nạn rồi.

Đều lúc này rồi mà A Hạm còn muốn bảo vệ cô ta kìa!"
Nghe vậy, ánh mắt Mạc Hạm lại càng lạnh thêm, trầm giọng hét lớn: "An Huệ!"
An Huệ hiểu ý, liền không chút do dự đẩy Triệu Hân Nhiên ra khỏi phòng bệnh, cũng khóa trái cửa lại.

Sau một trận gà bay chó sủa, phòng bệnh đã khôi phục sự yên tĩnh.

Tiết Gia Lệ vẫn nghe được tiếng la hét của Triệu Hân Nhiên ở bên ngoài, có chút không nỡ nên nói: "A Hạm, Hân Nhiên lo lắng cho con đến thế, mấy ngày này vẫn luôn ở cạnh con, sao con lại đối xử với con bé như thế."
"Không thì mẹ ra ngoài ở cạnh cô ta đi?" Mạc Hạm thản nhiên nói.

Tiết Gia Lệ nghẹn họng.

Mạc Húc Khôn hoàn toàn không hiểu chuyện gì nhìn Quý Thiển Ngưng đầy nghi ngờ: "Nhưng lời Hân Nhiên vừa nói đó là sao?"
Hàm dưới Quý Thiển Ngưng căng chặt, ngón tay hơi co lại.

Mạc Hạm cảm giác được ngón tay cô run lên, bèn nhéo nhéo hổ khẩu của cô, ánh mắt quét về phía ba mẹ mình một vòng, cuối cùng lại nhìn Quý Thiển Ngưng, nói: "Tai nạn không hề liên quan đến Thiển Ngưng.

Là do chiếc xe tải kia tông quá nhanh nên con không kịp tránh thôi."
Thật sự đơn giản như vậy sao? Quý Thiển Ngưng nghi ngờ tính xác thực trong lời nói của chị.

Mạc Hạm nhìn đôi mắt sưng hệt hạch đào của cô, nhíu mày rồi hỏi: "Khóc sao?"
Quý Thiển Ngưng còn chưa thoát ra khỏi đề tài tai nạn nghiêm trọng kia thì bị chị hỏi đến sửng sốt.

Trong mười mấy ngày Mạc Hạm xảy ra chuyện, không có ngày nào là Quý Thiển Ngưng không khóc.

Có đôi khi cô không muốn khóc nhưng nước mắt lại không kiềm được mà chảy ra.


Càng lố hơn là, có một lần cô ngủ gật trên băng ghế, khi tỉnh lại thì phát hiện bản thân đã là lệ rơi đầy mặt.

Lâu lắm rồi cô không soi gương, nhưng không cần xem thì cũng có thể tưởng tượng được bộ dáng của mình bây giờ rất khó xem, cô ngượng ngùng quay đầu đi.

"Từ khi em xảy ra chuyện, thì cô Quý vẫn luôn canh giữ ở bên ngoài, gần như là không hề nghĩ ngơi." An Huệ nói xen vào.

"......" Quý Thiển Ngưng không nghĩ tới An Huệ lại nói giúp mình, lại càng khó xử.

Mạc Hạm nghe thế thì nhíu mày lại, ngón tay chọc chọc mu bàn tay Quý Thiển Ngưng, ý bảo cô nhìn qua, chị nói: "Đi về nghỉ ngơi đi."
Quý Thiển Ngưng lại càng sửng sốt.

Cô cứ nghĩ là Mạc Hạm còn muốn nói gì đó với cô.

Bản thân cô cũng có rất nhiều lời muốn nói với chị, nhưng bây giờ nhiều người như vậy, cô cũng không ngại nói, bè gật gật đầu.

Quý Thiển Ngưng cùng Cố Tâm Mỹ chân trước mới vừa đi, thì chân sau Mạc Húc Khôn vội hỏi Mạc Hạm: "Người tên Thiển Ngưng này, sao trước đây ba chưa từng gặp vậy?"
Mạc Hạm còn đang cảm thụ độ ấm sót lại trong lòng bàn tay, nhìn về phía cửa đầy si mê, cũng không nghe câu hỏi của Mạc Húc Khôn.

Tiết Gia Lệ đành phải nói thay cho chị: "Là một diễn viên.

Bình thường anh không xem TV nên không biết cũng không có gì lạ."
"Vậy cô ấy là bạn của A Hạm?" Mạc Húc Khôn lại hỏi.

"Trước khi con gặp tai nạn thì con và Thiển Ngưng vẫn là bạn bè, giờ thì không phải." Lần này là Mạc Hạm chính mình nói.

Mạc Húc Khôn khó hiểu: "Đây là có ý gì?"
Mạc Hạm nhìn Tiết Gia Lệ, bình tĩnh ổn mà nói: "Bởi vì mẹ con không thích em ấy, còn liên hợp với Triệu Hân Nhiên cùng nhau làm nhục em ấy, cho nên em ấy tuyệt giao với con rồi."
Tiết Gia Lệ líu lưỡi: "Mẹ làm nhục cô ta khi nào?"
"Tối hôm đại thọ 80 tuổi của Triệu lão gia."
"Mẹ chỉ nói là cô ta có tâm cơ, bảo cô ta đi mà thôi, cái này......!cái này sao gọi là làm nhục?" Tiết Gia Lệ oan ức thật sự, "A Hạm, sao con có thể vì người ngoài mà nói mẹ mình như vậy!"
Mạc Hạm không muốn ồn ào với bà ấy, đau đầu nhắm mắt lại.

Mạc Húc Khôn càng nghe càng mông lung, kéo vợ mình đang kích động ra ngoài để hỏi tình huống.

Quý Thiển Ngưng về đến nhà, vừa ngả đầu xuống liền ngủ ngay.

Cô ngủ đến mức không biết trời trăng mây gió, một đêm không mơ không mộng, ngủ suốt 15 tiếng đồng hồ, khi bị đồng hồ báo thức đánh thức thì đã là ngày hôm sau.

Cô lấy quần áo đi tắm rửa, khi đi vào phòng tắm thì bị con quỷ lôi thôi trong gương dọa sợ tới mức hét lên.

Chờ đến khi cô nhận ra quỷ lôi thôi đó là mình thì cô vẫn bị hoảng sợ.

Nghỉ ngơi xong thì tinh thần cô đã khôi phục rất khá, sắc mặt cũng không khó coi như trước, quầng thâm mắt cũng không còn rõ ràng nữa.

Nhưng đầu tóc nhớp nháp dầu mỡ kia thì quá cay mắt, từng sợi một, nhiều đến mức có thể xào được một mâm cơm.

Đáng sợ nhất là, hơn mười ngày không tắm rửa nên trên người cô có một mùi vị kỳ lạ
Ngày mai có lẽ phải đổi chăn nệm rồi.

Quý Thiển Ngưng tốn hơn hai giờ mới tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài, tắm xong ra nhìn đồng hồ, còn chưa đến 9 giờ.

Cô thay một bộ đồ thoải mái, ăn mặc chỉnh tề rồi xuống lầu ăn đại thứ gì đó, sau đó thì kêu taxi đi bệnh viện.

Giờ này, Mạc Hạm hẳn là tỉnh rồi chứ?
Trong phòng bệnh đơn.

Tiết Gia Lệ đích thân hầm một nồi cháo bồ câu thơm ngào ngạt, sáng sớm đã gọi tài xế đưa bà tới bệnh viện, ân cần đưa đến trước mặt mình.

Mạc Hạm cũng không thèm nhìn, nói: "Con không ăn, mẹ để đó đi."
Ngày hôm qua bởi vì vấn đề của Quý Thiển Ngưng mà hai mẹ con ầm ĩ chút không thoải mái, Tiết Gia Lệ rất bực bội ở trong lòng, nhưng nghĩ chị là người bệnh thì không nên so đo với chị, cười tủm tỉm nói: "Mẹ đút con nha?"
"......" Mạc Hạm thở dài nói: "Mẹ, mẹ không có chuyện gì thì về đi đi, An Huệ ở cạnh con là đủ rồi."
Tiết Gia Lệ giận tái mặt: "Cô chê mẹ ở đây làm chướng mắt cô sao?"
Mạc Hạm lại buông tiếng thở dài, nói: "Mẹ muốn ở lại thì cứ ở lại đi."
Tiết Gia Lệ thấy chị quay đầu, thà nhìn cửa sổ cũng không nhìn bà thì đặt chén thật mạnh, nói: "Bây giờ ngay cả nói chuyện con cũng không muốn nói với mẹ có đúng không?"
Mạc Hạm nhìn nhánh cây trơ trọi bên ngoài, vô cảm mà nói: "Con và mẹ có sự khác biệt giữa hai thế hệ, dù con nói cái gì thì mẹ đều không tin, để tránh cãi nhau thì đừng nên nói gì."
Tiết Gia Lệ nghiêng người về phía chị: "Con có ý gì?"
Mạc Hạm vô cảm nói tiếp: "Mặc kệ con có nói bao nhiêu lần, Thiển Ngưng là một cô gái tốt, em ấy không có ý xấu, nhưng mẹ vẫn cứ không tin.

Nhưng tin hay không cũng không cần nữa, như mẹ mong muốn rồi đó, Thiển Ngưng em ấy không cần con nữa.


Mẹ là mẹ con, con có thể nói gì nữa? Mẹ vui là được rồi."
Tim Tiết Gia Lệ đau lòngvì câu nói này của chị, bà nói: "A Hạm, con chưa bao giờ nói chuyện với mẹ như vậy.

Vì sao mỗi lần thay cô ta biện hộ thì lại dùng giọng điệu đó? Chẳng lẽ cô ta quan trọng với con đến vậy sao?"
Mạc Hạm cười nhạt, nói: "Mẹ biết không? Lúc em ấy nói muốn cùng con nhất đao lưỡng đoạn, thì con đúng là không muốn sống nữa rồi."
Khi Quý Thiển Ngưng đi đến cửa phòng bệnh thì nghe được những lời này.

Tim cô đập chậm nửa nhịp, tay giơ lên muốn gõ cửa dừng lại giữa không trung.

Vì để không khí lưu thông nên cửa phòng bệnh được mở ra.

Cảm giác trước cửa có bóng người đong đưa nên, Mạc Hạm vô thức nhìn qua, nhìn thấy người đến là Quý Thiển Ngưng thì mắt sáng lên, ngay sau đó lại nghĩ đến những lời mình vừa nói, đôi mắt lóe lên, thay đổi biểu cảm, ôn hòa nói: "Chị còn nghĩ là em không đến nữa đấy."
Quý Thiển Ngưng nhìn thấy Tiết Gia Lệ, ánh mắt lại về lại trên mặt Mạc Hạm, không biết nên làm gì tiếp.

Mạc Hạm nói với Tiết Gia Lệ: "Mẹ, mẹ ra ngoài trước đi."
Tiết Gia Lệ biết là chị không muốn để mình và Quý Thiển Ngưng ở chung một phòng, trong lòng khó chịu nhưng vẫn cho chị mặt mũi nên đi ra ngoài.

Trước khi đi, Tiết Gia Lệ nhìn Quý Thiển Ngưng vài lần rất có thâm ý.

Quý Thiển Ngưng trước sau nhìn thẳng.

Mạc Hạm vẫy tay ý bảo cô đi vào.

Quý Thiển Ngưng chần chờ một lát, khó khăn bước đến đuôi giường, ánh mắt nhìn lung tung, hỏi: "Chị đỡ chưa?"
"Tốt hơn rất nhiều." Mạc Hạm thấy khí sắc cô tốt hơn hôm qua rất nhiều, trên mặt vẫn giữ nụ cười tươi rói, nói chuyện như những người bạn tốt, thản nhiên hỏi cô: "Tới sớm vậy, ăn sáng chưa?"
Quý Thiển Ngưng gật gật đầu, lịch sự hỏi lại chị: "Chị thì sao?"
"Chị còn chưa ăn nữa."
"......!Còn không thể ăn cơm sao?"
"Có thể." Cằm Mạc Hạm nhếch về phía phần cháo bồ câu thơm phức trên đầu tủ, "Mẹ chị nấu cháo cho chị."
Bây giờ Quý Thiển Ngưng mới chú ý tới hộp giữ nhiệt kia đựng đầy cháo bên cạnh lan can sắt kia vẫn chưa múc miếng nào: "Vậy......!Vì sao không ăn?"
Quá nóng, hay là không thèm ăn?
Rõ ràng là câu hỏi rất bình thường nhưng Quý Thiển Ngưng lại cảm thấy rất xấu hổ.

Mạc Hạm nâng tay trái đang truyền dịch lên, nhún nhún vai, nói: "Chỉ có một tay à, không có tiện."
Quý Thiển Ngưng đã hiểu, đây là ý muốn được người đút đây mà.

Cô nhìn xung quanh: "An Huệ đâu?"
"Đi gia hạn viện phí rồi." Mạc Hạm sờ sờ cái bụng khô quắt, "Không biết khi nào cô ấy mới về nữa, chị đói lắm rồi."
Gần 9 rưỡi rồi, còn không ăn bữa sáng, không đói bụng mới là lạ.

Quý Thiển Ngưng bị ánh mắt nóng bỏng của chị đến mất tự nhiên, cô hắng giọng, nói: "Em đi rửa tay."
*Đổi xưng hô nhá~
"Ừm."
Rửa tay xong, Quý Thiển Ngưng cầm chén cháo kia lên, dùng cái muỗng khoát nhẹ mặt trên, đưa tới bên miệng chị.

Mạc Hạm nhìn cô vài giây rồi mở miệng ăn.

An Huệ thanh toán viện xong thì quay về, phát hiện Tiết Gia Lệ ngồi ở ngòai một mình, bèn bước nhanh qua đó: " Chị Gia Lệ, sao chị lại......"
"Hừ ——" Tiết Gia Lệ chỉ chỉ phòng bệnh môn, nhỏ giọng nói: "Người kia tới, ở bên trong."
"Người nào
"Quý Thiển Ngưng."
An Huệ hiểu rõ, cũng ngồi ở ngoài với bà.

Ngồi được một lát, Tiết Gia Lệ muốn đi đóng cửa lại giúp chị, mới vừa đi tới cửa thì thấy Mạc Hạm mới nãy còn lạnh mặt nói không ăn mà giờ lại tỏ vẻ hưởng thụ ăn cháo do Quý Thiển Ngưng đút, bà buồn bực quay lại.

.