Toàn Thủ Đô Đế Quốc Đều Biết Tướng Quân Muốn Ly Hôn

Chương 73: Sinh tử




Lúc này Byrnes như một người điên có lực sát thương cực mạnh. Corrine cũng cảm nhận được điểm này, cho nên hắn đi về phía trước vài bước, chắn trước mặt Iven và Ryan. Corrine cầm máy tính trong tay.

Byrnes hít hai hơi thật sâu, rất dùng sức ngồi xuống ghế, thở hổn hển hai cái.

"Có tin tức gì sao?" Iven hỏi.

Byrnes không nói gì, Corrine quay đầu, mở miệng nói: "Byrnes nhân được một đoạn video, là Kontanstin gửi tới."

Sau đó Iven xem đoạn video kia, y rốt cuộc hiểu lý do Byrnes điên cuồng. Trong video, James và Kontanstin quá mức thân mật, bất kỳ một nam nhân nào nhìn người mình thích cùng người khác thân mật như vậy đều sẽ khó có thể chịu được.

"Kỳ thực có một tin tốt và một tin xấu." Corrine nói, "Tôi tìm bác sĩ chuyên nghiệp, cô ấy nói James bị thôi miên. Đây là tin xấu. Tin tốt là, tôi biết James ở đâu."

Iven mở to hai mắt nhìn nhìn về phía Corrine.

"Tiểu thư Angela, em còn nhớ rõ không?" Corrine hỏi.

Bác sĩ tâm lý xinh đẹp, Iven tự nhiên nhớ rõ, vì thế gật đầu.

"Tiểu thư Angela cung cấp đầu mối cho chúng ta, James bị Kontanstin dẫn tới một hành tinh hoang phế cách nơi này hai trăm vạn năm ánh sáng."

——

Kontanstin trước đây từng nuôi một sủng vật, đó là một con mèo thuần chủng xinh đẹp, mắt màu trà, lông đen trắng, Kontanstin rất thích nó, vì thế mỗi ngày đều sẽ ôm nó vào trong ngực. Kontanstin nghĩ, hiện tại tựa hồ trở lại thời gian nuôi sủng vật, chỉ là lần này từ mèo đổi thành James. Kontanstin mặc kệ đi nơi nào đều sẽ mang theo James, sủng vật của gã tựa như điều chế thuốc, lúc không vui thời đùa đùa, sau đó tâm tình sẽ tốt.

Jessy nhìn James ngồi chơi trước máy tính, mà Kontanstin ngồi ở phía sau cậu, hầu như ôm cả người cậu vào trong lòng. Nhìn Kontanstin gần như cưng chìu cười, ánh mắt của Jessy tối sầm. Jessy rũ mắt báo cáo xong, sau đó cúi đầu đi ra ngoài.

Kontanstin rất thích ôm James vào trong ngực, rất thích vuốt tóc mềm mềm của cậu, gã xây cho James một căn phòng xinh đẹp, bên trong bày đầy vật nhỏ, những thứ kia là Kontanstin cho rằng James thích, mà không phải là James thích.

Bọn họ cùng nhau ngủ trưa, Kontanstin nhìn thanh niên trong lòng đang ngủ say, trong lòng đột nhiên có cảm giác ấm áp. Kontanstin nhắm mắt lại, sau đó ngủ thật say. James bị gã ôm chặt đột nhiên mở mắt. Cậu từ trong lòng Kontanstin chui ra, nhìn này những món đồ chơi mao nhung nhung này, James lộ ra một nụ cườ giễu cợt. James đi ra khỏi phòng, sau đó đóng cửa cẩn thận.

James đã hết sức quen thuộc với từng kiến trúc, cậu trực tiếp đi tới phòng this nghiệm của Kontanstin, ánh mắt rơi vào điện thoại bên người, James vừa muốn cầm điện thoại lên, chợt nghe phía sau truyền đến một tiếng cười khẽ.

Sắc mặt của James chợt trắng, chỉ trong nháy mắt, cậu nghiêng đầu, trên mặt vẫn là vẻ mờ mịt.

"Tôi muốn gọi cho mẹ." James nói.

Kontanstin cầm lấy điện thoại từ trong tay James, sau đó hôn lên trán James: "Thân ái, không bằng chúng ta đưa mẹ em đến đây đi?"

Kontanstin nhìn cậu, vẫn là ánh mắt ôn nhu, lại thấy James có chút tê dại. Nghe xong lời của Kontanstin, James vội vã lắc đầu: "Không cần, mẹ rất thích sống ở thành Oss."

Kontanstin không nói gì nữa, James thở dài một hơi. Đêm hôm đó, Kontanstin kể cho James một chuyện xưa, là về con mèo kia.

"Thân ái, em không muốn biết sau đó vật nhỏ kia đi nơi nào sao?" Kontanstin vẻ mặt mong đợi hỏi.

James theo lời của gã: "Đi nơi nào?"

Kontanstin đột nhiên nở nụ cười: "Con mèo nhỏ muốn chạy trốn, sau đó tôi liền giết nó, chủy thủ là quà của cha tặng tôi, rất sắc bén, hầu như không có bất kỳ thống khổ nào, nhóc kia đã chết, sau đó vĩnh viễn ở bên cạnh tôi." Kontanstin mỉm cười nói tàn nhẫn nói, "Thân ái, nếu như em muốn rời khỏi tôi, tôi sẽ giết em nga..." James tỉnh lại từ trong thôi miên, mà Kontanstin cũng phát hiện.

James nhịn không được rùng mình một cái, thân thể cậu hầu như cứng còng đứng ở đó, để tay của Kontanstin tùy ý vuốt ve mặt cậu. Rõ ràng là tay ấm áp, James lại cảm thấy lạnh thấu xương. Cậu muốn trốn đi, thế nhưng nhưng không biết trốn ở đâu, cậu tựa như người bị chìm, hoàn toàn tìm không được lối thoát.

Khi đó, James không biết những ngày vô vọng như vậy còn muốn kéo dài bao lâu, nhưng mà ngày hôm sau, liền nghênh đón thay đổi. Jessy rất sớm liền gõ cửa, Kontanstin đi ra ngoài, lúc này, không dẫn cậu theo, mà là nhốt cậu trong phòng.

James dùng sức kéo cửa, thế nhưng không có chút động tĩnh nào. Tay của James khoát trên cửa, có tâm tình kiềm nén lại kích động. Cậu chờ đợi, luôn cảm thấy sẽ có người đẩy cửa mà vào, sau đó cứu cậu ra khỏi chỗ này.

Từ sáng sớm đến tối, tròn mười hai giờ, cửa phòng đóng chặt rốt cục bị đẩy ra, đi vào là Kontanstin mắc tây trang, nam nhân trên không biểu tình, trực tiếp kéo James ra ngoài. Kontanstin đi tới trước phi thuyền, nói với James: "Đi vào."

James đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích, ánh mắt của cậu vẫn nhìn tới trước.

"James, em có hai lựa chọn, hoặc đi theo tôi, hoặc chết ở chỗ này." Kontanstin vẻ mặt hung ác tàn nhẫn nói.

Sau mười lăm phút, một thứ lạnh như băng hướng vào đầu James. James nhìn cửa động đen như mực, sau đó đi vào phi thuyền.

Kontanstin ngồi ở chỗ lái, sau đó cởi một số nút áo. Cửa khoang đóng lại, chuẩn bị khởi động. Hai phút trôi qua, phi thuyền tất cả bình thường, thế nhưng vẫn chưa khởi động, Sắc mặt của Kontanstin nhất thời thay đổi.

James vẫn tọa ở một bên, nhận thấy được quái dị hậu, James đột nhiên nở nụ cười.

"Byrnes tới cứu tôi?" James hỏi.

James ngồi ở chỗ kia, tại giây phút kia, cậu tựa hồ không còn sợ hãi. Cậu biết rõ sẽ chọc giận Kontanstin, thế nhưng cậu vẫn nói ra. Cái tên đó khiến sắc mặt của Kontanstin càng thêm khó coi, ánh mắt của gã hung ác nham hiểm trừng James, sau một phút tựa hồ liền muốn vươn tay đánh cậu một trận. Kontanstin đã bóp chặt nắm tay, gân xanh trên cánh tay nổi hẳn lên, một quyền này hạ xuống, chí ít sẽ khiến người bị đánh mất nửa cái mạng.

James gắt gao nhìn chằm chằm Kontanstin, trên mặt vẫn giễu cợt cười.

Cuối cùng, Kontanstin vẫn thu tay về, sau đó có chút vô lực buông xuống.

"Không được gọi cái tên đó!" Kontanstin hung ác tàn nhẫn nói.

James nhún vai, không nói gì thêm. Kontanstin ngồi xuống bên cạnh cậu, nam nhân luôn điên cuồng lúc này đột nhiên trở nên mờ mịt. Tựa hồ qua thật lâu, lại tựa hồ chỉ qua chốc lát, Kontanstin xoay người, ánh mắt ngọc bích nhìn chằm chằm James: "James, tôi có chút hoài niệm cuộc sống ở trấn Johan."

"Với tôi mà nói đó là ác mộng." James cười lạnh nói.

"James, chúng ta rời nơi này, sau đó cùng nhau giống như trước có được không?"

James gần như cho là mình nghe lầm, cậu thậm chí nghe được khẩn cầu trong lời nói của Kontanstin.

"Yêu tôi như trước?" Kontanstin tiếp tục nói, "Chúng ta kết hôn, sau đó vĩnh viễn cùng một chỗ."

James khó tin nhìn gã, Kontanstin vẻ mặt ôn nhu nhìn cậu. James rũ mắt xuống, nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Sau mười lăm phút, cửa khoang đột nhiên từ bên ngoài mở ra, mà trong chớp mắt, Kontanstin ôm cậu vào trong ngực, đè trên trán cậu chính là một thanh súng nguyên tử. Tốc độ của Kontanstin quá nhanh, James thậm chí ngay cả thời gian phản kháng cũng không có. James ngẩng đầu, liền thấy Byrnes xông lên đầu tiên, phía sau hắn, là Corrine cùng một số chiến sĩ mặc quân trang.

"Kontanstin, cậu đã bị bao vây." Corrine kéo Byrnes muốn chạy lên trước lại, sau đó hướng Kontanstin, lạnh lùng nói.

"Ngoại trừ bị bắt, kỳ thực tôi còn có một lựa chọn khác." Kontanstin lộ ra một ý vị thâm trường cười, "Tôi còn có thể chọn cái chết, thân ái, em chuẩn bị xong." Kontanstin thậm chí còn cố tình hôn đỉnh đầu của James một cái, sau đó chậm rãi bóp cò.

"Dừng tay!" Cặp mắt của Byrnes đỏ lên.

Ánh mắt của Kontanstin rơi vào trên người Byrnes, ngón tay cuộn lại, súng trong tay liền hướng về phía Byrnes.

"Tôi vẫn nhìn anh không vừa mắt." Kontanstin nói.

James không nói gì, ánh mắt cầu cứu rơi vào trên người Corrine.

"Byrnes!" Corrine kêu lên, sau đó đi về trước hai bước, chắn phía trước Byrnes, hắn cười nói, "Kontanstin, chúng ta có thể nói điều kiện."

Kontanstin rất hứng thú nhìn hắn.

"Tỷ như cậu thả James, tôi để cậu rời đi." Corrine nói.

Kontanstin nghiêm túc suy nghĩ, sau đó nói: "Tôi cần đổi một phi thuyền."

Corrine lui ra ngoài, Kontanstin mang theo James lên một phi thuyền khác, sau đó kiểm tra một lần, động lực trang bị bình thường.

Corrine vẫn ở phía sau gã, chờ gã kiểm tra xong mới mở miệng nói: "Kontanstin tiên sinh, hiện tại tôi cần mang bạn của tôi đi."

"Anh lui về phía sau." Kontanstin nói.

Corrine lui về phía sau, Kontanstin đi tới. Lúc lui tới cửa, Corrine dừng bước.

"Xin thực hiện lời hứa." Corrine nói.

Kontanstin chậm rãi thả tay cầm James, Corrine vươn tay, bắt được cánh tay của James. Corrine dẫn James rời khỏi phi thuyền, Kontanstin đóng cửa khoang rời đi. Đây cũng là chuyện bọn họ hứa hẹn với nhau.

Tay của Kontanstin vốn buông ra đột nhiên nắm chặt, gã lui về phía sau, kéo James vào trong lòng. Sắc mặt của Corrine nhất thời thay đổi.

"Kontanstin tiên sinh, ngài muốn gì?"

"Tôi đột nhiên không muốn đi nữa." Kontanstin cơ hồ ôn nhu nhìn James, "Cùng thân ái chết cùng một chỗ, tựa hồ cũng không tệ."

Kontanstin ôm thật chặt James, khí lực của hắn rất lớn, tựa hồ muốn để James hoàn toàn dung nhập vào ngực của mình, không cách nào tách ra.

—-¤—-