Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P1)

Chương 17




Tôi vẫn thường nghĩ về một việc. Tại sao lại có nhiều ‘phản diện dễ đoán’ xuất hiện trong các tác phẩm hậu tận thế như vậy? Chắc chắn là do sự lười biếng của các tác giả khi nghĩ rằng những tội như cưỡng hiếp hoặc trộm cắp sẽ diễn ra một cách bừa bãi trong hoàn cảnh như thế. Nếu như ‘sự hủy diệt’ thực sự đến, chẳng phải con người sẽ hành động hợp lý hơn sao?


“Có vẻ như hắn không định giao ra đâu. Này, lên và giết hắn đi!”


Câu trả lời đã hiện ra ngay trước mắt tôi. Tôi đối đầu với gã đàn ông đang lao tới, đồng thời cũng chú ý đến gã đang quan sát phía sau.


[Chòm sao ‘Thẩm phán Quỷ diện Hoả thiêng’ yêu cầu một phán quyết công bằng.]


Tôi một lần nữa nhận ra. Con người trong trí tưởng tượng rất sáo rỗng, nhưng con người thực sự còn sáo rỗng hơn cả trong tưởng tượng.


'Vút-!'


Cái ống sắt đi theo một quỹ đạo nực cười trong không khí. Đó không phải là một đòn tấn công với ý định giết chóc. Thực ra, nó còn chẳng gây nhiều sát thương.


“Nếu mày còn ở lại đây, mày sẽ chết đấy. Cút đi!”


Bốn tên đàn ông vây quanh tôi. Một gã thì run như cầy sấy trong khi đám còn lại có vẻ thoải mái hơn. Dựa trên quân số thì đó là một lợi thế.


“Tên nhóc này đang làm gì vậy?” Cùng với tiếng la, một gã đàn ông tiến tới. Tư thế của hắn hoàn toàn chẳng có chút phòng bị nào. Tôi di chuyển cái sừng trên tay mình.


'Bụp-!'


“Aaaaarrg! Chân tao! Chân tao!”


“Thằng khốn!”


“Cùng tấn công đi!”


Một đám đàn ông bị kích động lao tới cùng lúc nhưng tôi không sợ. Sức mạnh của họ chỉ khoảng lv. 5. Tôi chịu đựng những đòn tấn công và âm thầm đâm cái sừng vào đùi của những gã đàn ông. Chúng khụy gối xuống trong khi la hét. Tôi không giết mấy gã vì điều kiện hoàn thành kịch bản chỉ là “vô hiệu hoá”.


[Những chòm sao của hệ thống ‘Công lý tuyệt đối’ gật đầu với cách trừng phạt của bạn.]


[Một vài chòm sao cười nhạo nhân tính của bạn.]


[Các chòm sao đã tài trợ cho bạn 100 xu.]


Nếu tôi trở thành kẻ giết người, tôi có thể thu hút sự chú ý của các chòm sao nhưng nó sẽ chẳng được bao lâu cả. Đột nhiên kích thích họ sẽ không có lợi về lâu dài.


[Còn ba phút cho đến khi kịch bản kết thúc.]


Hai phút đã trôi qua. Việc tính toán thời gian là rất quan trọng trong những kịch bản ngắn hạn như thế này.


“Tên khốn này là cái quái gì thế!? Sao mày không chết đi!”


Vào lúc này, tên chỉ huy đang đứng quan sát từ phía sau bắt đầu tiến lên. “Mày là một kẻ khá khó nhằn đấy. Tất cả lùi xuống, tao sẽ lo tên này.”


"Cheolsoo hyung-nim! Hình như hắn có một nhà tài trợ rất mạnh!"


“Tốt, hắn có vẻ đang sở hữu khá nhiều xu.”


Cặp knuckle toả ra ánh sáng màu đen. Chúng không phải là loại knuckle bình thường. Hắn nhận được chúng từ nhà tài trợ của hắn à?


(*Knuckle là mấy cái đeo vào ngón tay để tự vệ ấy. G*ogle để biết thêm chi tiết.)


'Rắc-!'


Tiếng bẻ khớp phát ra từ tay hắn nghe khá vui tai.


[Nhân vật Cheolsoo đã sử dụng kỹ năng ‘Đe doạ’.]


[Kỹ năng đe doạ không hoạt động do chênh lệch quá lớn về năng lực.]


“Hoh, mày vẫn ổn sao? Mày không thấy sợ à?” Nắm đấm của tên đàn ông di chuyển trước khi hắn kết thúc câu nói. Đòn tấn công nhắm thẳng vào hàm của tôi. Tôi nhanh chóng lùi lại. Gã đàn ông đó mỉm cười. “Mày khá giỏi đấy, mày có luyện tập à?”


Mặc dù tôi không có kỹ năng di chuyển, ai cũng có thể làm được điều này nếu chỉ số nhanh nhẹn của họ trên lv. 10. Trước đây tôi đã đầu tư phần lớn xu của mình, thế nên chỉ số cơ thể của tôi lúc này là 33. Tôi nên kiểm tra gã này một chút nhỉ.


[Kỹ năng độc quyền, ‘Danh sách nhân vật’ được kích hoạt.]


[Thông tin nhân vật


Tên: Bang Cheolsoo


Tuổi: 31


Chòm sao: Hoàng đế Khoai chiên Nhỏ


Thuộc tính riêng: Chỉ Huy Lực Lượng Công Kích (Chung)


Kỹ năng độc quyền: Đánh loạn xạ Lv.2, Bịp bợm Lv.2


Dấu ấn: Đe doạ Lv.1


Chỉ số tổng thể: Thể chất Lv.6, Sức mạnh Lv.7, Nhanh nhẹn Lv.6, Ma thuật Lv.2


Đánh giá tổng thể: Một kẻ bình thường may mắn có được nhà bảo trợ. Hắn có xu hướng khoa trương khả năng của bản thân thông qua sức mạnh chiến đấu.]


Ah… Phải rồi. Giờ thì tôi nhớ ra rồi.


“Bang Cheolsoo của Hội Cheoldoo.”


“Gì? mày biết tao à?”


“Để xem?”


Ký ức của tôi về gã không rõ ràng vì hắn biến mất nhanh như một cơn gió trong giai đoạn đầu, nhưng cuối cùng tôi đã nhớ ra được nhân vật có tên Bang Cheolsoo. Hắn là một tên ngu trong nhóm ở Ga Geumho. Theo như những gì tôi biết, gã này lẽ ra đã bị giết bởi Yoo Jonghyuk. Tại sao hắn vẫn còn sống?


“Oho, có lẽ mày là loại 'đó'. Mày đã giết người đúng không? Tốt, chúng ta có một điểm chung đấy.”


[Nhân vật ‘Bang Cheolsoo’ đã sử dụng kỹ năng ‘Bịp bợm’]


Bịp bợm.


Đó là kỹ năng mà tên du côn nào cũng có. Đó là một debuff hữu ích khi có thể làm giảm sức tấn công của đối thủ, nhưng trong trường hợp này thì khác.


(*Debuff: nếu buff là làm cho sức mạnh của người đó tăng lên, thì ngược lại, debuff là làm giảm sức mạnh của đối phương xuống.)


[Bức tường Thứ tư đã chặn kỹ năng 'Bịp bợm' của nhân vật 'Bang Cheolsoo'.]


[Sự tự tin của 'Bang Cheolsoo' đang tụt dốc không phanh.]


“Mày đang lơ tao đấy à? Mày hẳn là đang muốn chết nhỉ.” Bang Cheolsoo đe doạ, sau đó hắn làm tư thế đấu vật Greco-Roman và lao đến tôi. Tuy nhiên, đó chỉ là trò trẻ con vì hắn không có kỹ năng “Đấu vật”.


“Dừng việc tấn công loạn xạ và tới đây đi.”


“Thằng chó!”


Kỹ năng đặc biệt mà Bang Cheolsoo có là Đánh loạn xạ Lv. 2. Sức chiến đấu của hắn thực sự tầm thường trừ khi vào tầm cận chiến.


Sự chênh lệch quá lớn trong chỉ số nhanh nhẹn khiến đòn đánh của hắn hiếm khi nào trúng được tôi. Tôi nhìn hắn với chút cảm thông. Không phải chòm sao nào cũng muốn biến hoá thân của mình thành ‘nhân vật chính’ của kịch bản. Ví dụ, chòm sao ‘Hoàng đế Khoai chiên Nhỏ’ của hắn nổi tiếng với sự bủn xỉn với hoá thân. Một tên khổ dâm thích sử dụng những tên ngu ngốc làm hoá thân của mình và xem họ bị nghiền nát bởi những hoá thân khác. Đó chính là ‘Hoàng đế Khoai chiên Nhỏ’.


[Chòm sao ‘Hoàng đế Khoai chiên Nhỏ’ cảm thấy rất vui.]


[Chòm sao ‘Hoàng đế Khoai chiên Nhỏ’ đã tài trợ cho bạn 100 xu.]


Mặc dù hoá thân của hắn đang bị đánh, hắn ta lại hỗ trợ kẻ địch. Ban đầu tôi đã nghĩ đến việc kết thúc kịch bản trong một cú đánh, nhưng bây giờ chuyện đã khác.


[Còn hai phút cho đến khi kịch bản tiền thưởng kết thúc.]


Tôi nên tận dụng tối đa chỗ thời gian còn lại.


“Đồ khốn nạn!” Những việc hắn làm đều đúng ý của ‘Hoàng đế Khoai chiên Nhỏ’. Đáng thương làm sao.


“Haha! Tao đánh!”


Đòn tấn công của hắn may mắn trúng tôi. Chỗ bị đánh của tôi hơi nhức một chút.


“...Làm thế nào...?”


Làm thế nào à? Sức mạnh của tôi là lv. 12 trong khi Sức mạnh của hắn chỉ là lv. 7. Sự cách biệt về chỉ số tổng thể tạo ra một khoảng cách khổng lồ trong sức chiến đấu.


“Giờ đến lượt tao phải không?”


Tôi đấm vào má của Bang Cheolsoo đang sững sờ trước khi tung một đòn hết sức. Vài cái răng rơi ra bên ngoài khi hắn ta hét lên. Tôi không hề do dự và đâm cái sừng vào tay hắn.


“Aaaaaaaargh!”


Tôi ghim một tay của hắn vào bức tường và bắt đầu đánh hắn một cách bừa bãi. Tôi tấn công vào những vùng gây ra cơn đau nhiều nhất nhưng không khiến hắn ngất đi, như là hông, đùi và lưng.


[Chòm sao ‘Hoàng đế Khoai chiên Nhỏ’ cảm thấy rất vui.]


[Chòm sao ‘Hoàng đế Khoai chiên Nhỏ’ đã yêu cầu tăng thời lượng kịch bản tiền thưởng.]


[Kịch bản tiền thưởng đã được kéo dài thêm 1 phút.]


Tôi cũng chú ý đến chỗ người phụ nữ bị thương.


“Khụ! Khụ! Ặc!”


Máu và thịt văng tứ tung. Những cái răng gãy rơi xuống, xương thì bị vỡ và xoắn một cách bất thường. Tuy nhiên, tôi không dừng những cú đá của mình lại.


“D-Dừng lại! Làm ơn! Hãy tha cho hyung-nim!”


Những tên đàn ông đang đứng một bên hoảng loạn. Tôi nhìn lại tất cả họ một lần nữa. Sau đó, tôi nhìn người phụ nữ bán khoả thân đang nằm dưới sàn. Loài người thật yếu đuối. Sao thứ yếu đuối như thế lại có thể làm ra những chuyện đáng nguyền rủa đến vậy? Chúng dùng lí do rằng thế giới đang bị hủy diệt để biện minh cho hành động giết chóc, cưỡng hiếp và cướp bóc của bản thân.


Có phải là do bản năng không? Tôi chợt cảm thấy hiếu kỳ khi nhìn vào đôi mắt dơ bẩn đầy sợ hãi của Bang Cheolsoo lúc hắn gặp một thứ mạnh mẽ hơn mình.


“Tại sao mày lại làm điều này?” Đó là một câu hỏi tùy hứng. Tôi thực sự không trông mong một câu trả lời. Tuy nhiên, vào khoảnh khắc tôi đá Bang Cheolsoo một lần nữa, đôi mắt hắn mở ra.


“Khốn kiếp… Mau giết tao đi thằng chó!”


Vào khoảnh khắc tôi nhìn vào mắt hắn, tôi biết rằng hắn đã trả lời câu hỏi của tôi theo cách riêng. Một cái nhìn không có bất cứ một tia hy vọng sống nào. Đúng thế, đây là bản năng. Bang Cheolsoo nói với giọng trầm thấp.


“Chó thật... như cái thế giới này vậy.”


Người này đã sống trong tuyệt vọng một thời gian dài. Giống như tôi.


[Còn 10 giây cho đến khi kịch bản tiền thưởng kết thúc.]


Tôi không trì hoãn nữa mà đá mạnh vào cổ hắn. Hơi thở của hắn dừng lại và Bang Cheolsoo lịm đi.


[Bạn đã đạt đủ điều kiện hoàn thành kịch bản.]


[Bạn đã nhận được 300 xu.]


Hy vọng tất cả mọi người đều vui.


[Chòm sao ‘Hoàng đế Khoai chiên Nhỏ’ cảm thấy thoả mãn và tài trợ cho bạn 100 xu.]


Những tên đàn ông còn lại đi đến chỗ tôi từng người một.


“T-Thật đáng nguyền rủa…”


Chúng nhìn vào Bang Cheolsoo, kẻ đã trở thành một miếng giẻ rách, sau đó nhìn tôi một cách sợ hãi. Chúng trông như lũ chó đang đợi bị xử lý tại lò mổ. Tôi bế người phụ nữ bị ngất và nhặt những túi đồ từ cửa hàng tiện lợi. Thế giới đã bị hủy diệt và tôi cần phải sống một cuộc đời mới.


“Đưa tôi đến chỗ của nhóm đi.”


_____


Ga Geumho vốn dĩ là nơi sẽ phát triển thành một căn cứ sau sự tổ chức của Yoo Jonghyuk. Trong lần hồi quy đầu tiên, Yoo Jonghyuk đã vượt qua kịch bản chính thứ hai cùng với nhóm tại Ga Geumho, cho phép họ có được chỗ đứng trong kỷ nguyên mới. Tuy nhiên, đó chỉ là lần đầu tiên. Trong lần hồi quy thứ ba này, Yoo Jonghyuk đã trở thành một con quái vật độc chiếm mọi thứ.


“…Dù thế, anh ta là người sẽ làm cả những việc dọn dẹp cơ bản.”


“Hả?” Gã đàn ông đang dẫn đường cho tôi ngạc nhiên.


“Tôi đang tự nói một mình thôi. Đó là một thói quen.”


[Chòm sao ‘Kẻ mưu phản Bí mật’ thích đoạn độc thoại của bạn.]


“Vâng… dù sao thì, lối này.”


Những gã đàn ông của Hội Cheoldoo, những kẻ đang giúp nhau dừng lại. Chúng tôi đi đến cuối trạm và thấy một nơi vẫn còn ánh đèn. Tôi nghe thấy tiếng run rẩy của mọi người khi chúng tôi xuống cầu thang.


“Là Hội Cheoldoo! Họ bị thương!”


Một vài người chạy đến giúp những kẻ trong nhóm Bang Cheolsoo. Nơi này có hệ thống hơn tôi tưởng, mọi người đều di chuyển một cách trật tự. Vào lúc đó, tôi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc chạy tới.


“Ôi trời! Dokja-ssi! Dokja-ssi!”


May mắn thay, có vẻ như không có chuyện gì xảy ra cả. Tôi chào người đó, “Yoo Sangah-ssi.”


“Mừng quá, thật sự tôi rất mừng đấy!” Yoo Sangah đến phía trước tôi với biểu cảm hạnh phúc. Tôi giật mình và vụng về bắt tay cô ấy. Mu bàn tay cô ấy đầy vết trầy xước, chứng tỏ rằng cô ấy đã phải trải qua rất nhiều khó khăn trong bốn ngày qua. Tôi nghe thấy tiếng động và thứ gì đó chạm vào chân tôi.


“Anh vẫn còn sống!” Đó là Lee Gilyoung.


Tôi xoa đầu cậu nhóc và nói. “Nhóc vẫn ổn chứ?”


Lee Gilyoung gật đầu. Có lẽ cậu bé đang rất đói khi má cậu ấy hóp lại như thế. Tôi lấy ra một thanh socola trong túi và đặt nó vào tay cậu bé.


“Tôi biết là cậu vẫn còn sống mà, Dokja-ssi. Hah…” Cuối cùng, tôi nhìn vào Lee Hyunsung. Cơ bắp của anh ấy đã trở nên cứng chắc hơn. Có lẽ anh ấy đã bảo vệ hai người này. “Tôi thực sự xin lỗi. Lúc đó tôi đã bỏ Dokja-ssi lại…”


“Việc đó là không thể tránh mà.”


“Phù, tôi mừng vì Yoo Jonghyuk-ssi đã đúng.”


Yoo Jonghyuk? Sao cái tên đó lại được nhắc đến lúc này? Lee Hyunsung nhận ra sau đó và nói, “Yoo Jonghyuk-ssi đã nói rằng Kim Dokja-ssi vẫn còn sống…”


“Yoo Jonghyuk đâu rồi?”


“Anh ấy không có ở đây.”


Không có ở đây?


“Yoo Jonghyuk-ssi đã rời đi vào ngày hôm qua. Thế nên…”


Hiểu rồi, ra là thế. Anh ta đúng là một người vội vã.


“Đúng rồi, vẫn còn một người nữa.”


“Ah, người dẫn đầu...”


Yoo Sangah chưa kịp nói xong thì một đám đàn ông bỗng xen ngang. Tất nhiên, đó chẳng phải chuyện tốt lành gì.


“Tất cả tránh đường!”


Tôi không cần nghe giải thích để hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Ba bốn tên đàn ông với ống nước và búa vây quanh tôi. Có một gương mặt quen thuộc trong số chúng.


“C-Cậu…” Han Myungoh đã bỏ rơi tôi ở cầu Donghan đang nhìn tôi như thể trông thấy ma. Han Myungoh chắc hẳn đã tham gia vào hội này. “M-Mau xử lý tên đó đi! Hắn là một tên rất độc ác! Hắn không nên ở đây!”


Tên trộm luôn là kẻ bị kích động trước. Han Myungoh bắt đầu la hét điên dại. Tuy nhiên, tôi thấy những người còn lại đang nhìn nhau và không hề di chuyển. Họ có gì đó rất lạ. Han Myungoh đang ở trung tâm nhưng không ai nghe lời hắn sao?


"Haha, Han-hyung. Mọi người đều đứng yên vậy sao anh không im lặng đi?"


“Ah... Đ-Điều đó…”


“Anh là người mới.”


Người đàn ông rẽ những người kia ra một bên và một con đường hình thành. Một người đàn ông gầy xuất hiện trong số họ. Tôi có thể biết được chỉ bằng cách nhìn vào mắt anh ta. Người này có một nhà tài trợ.


“Rất vui được gặp anh. Anh có thể cho tôi biết tên được không?”


“Kim