Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P1)

Chương 22




“Hyung, ở đây…”


Ngay khi Lee Gilyoung phát hiện ra cái rương, tôi lập tức bịt miệng cậu bé lại. “Suỵt, đợi đã.”


Thế giới của Con đường Sinh tồn rất khắc nghiệt. Các chòm sao tận hưởng hoàn cảnh khó khăn của nhân vật và thêm vào những chướng ngại vật chỉ để chơi đùa loài người. Những thứ như kiểu ‘Lấy tôi đi’ thường chứa bẫy và thậm chí là cả tin nhắn hệ thống cũng không đáng tin.


“Khu chứa kho báu không chỉ có kho báu thôi đâu.”


[Chòm sao 'Hắc Hoả Vực Long' cảm thấy thất vọng.]


Hắc Hoả Vực Long, hắn muốn tôi chết.


Dù sao đi nữa, tôi vẫn đợi. Một lúc sau, những cái bóng xuất hiện quanh cái rương kho báu.


Đó là lũ chuột đất. Chúng mang thứ gì đó qua đường hầm, ném nó và trao đổi thông tin. Khi số lượng chuột đất nhất định được tập hợp, số nguồn sáng cũng tăng lên. Đó là lửa đen, thứ lửa được tạo ra từ ether đen. Điều đó nói rằng nơi đây chính là lõi của Rễ Bóng Tối, vậy nên mới có nhiều ether đen để cháy. Vào lúc này, tôi nghe thấy một giọng nói, “Tất cả là tại Yoo Sangah-ssi.”


Không cần nói cũng biết đó là ai. Chỉ có một người có giọng như vậy. Tôi nắm chặt vai của Lee Gilyoung. Vẫn chưa đến lúc.


“Tại tôi? Ý anh là sao?”


Trong ánh sáng lờ mờ, có hai người bị bắt bởi lũ chuột đất. Họ đang bị giữ chặt bởi những nhánh cây trồi lên từ mặt đất.


“N-Nếu Yoo Sangah-ssi không đi về bằng tàu điện ngầm thì mọi chuyện đâu trở thành thế này.”


“Sao tàu điện ngầm lại trở thành vấn đề rồi?”


Sao cô ấy có thể chấp nhận những điều vô lý thế này nhỉ? Có lẽ Yoo Sangah là một người thánh thiện. Hoặc nhà tài trợ của cô ấy là một người thánh thiện.


“Đó… Điều đó… Yoo Sangah-ssi, cô luôn đi xe đạp mà.” Giọng của Han Myungoh run rẩy khi hắn nói những điều vô lý đó.


Giọng của Yoo Sangah trở nên lạnh lẽo. “Đợi chút, anh là người đã lấy cắp xe đạp của tôi à?”


“G-Gì cơ? Tôi đã nói với cô rằng tôi sẽ chở cô bằng xe hơi của tôi. Cô nên chấp nhận nó với lòng biết ơn chứ.”


“Trả lời tôi. Anh có phải là kẻ đã lấy cắp xe đạp của tôi không?”


Mọi việc bỗng được kết nối lại. Đây là lí do mà một người sở hữu chiếc Mercedes Benz cấp S lại đi trên chuyến tàu điện ngầm số 3. Chà, điều đó đúng là kì lạ. Có không ít người để mắt tới Yoo Sangah, không chỉ ở công ty mà cả ở Ga Geumho nữa. Thực tế, Yoo Sangah là một người đáng kính. Bầu không khí xung quanh cô ấy rất ấm áp, và cô ấy cũng biết tâng bốc người khác đúng lúc.


[Chòm sao ‘Thẩm phán Quỷ diện Hoả thiêng’ ghét hóa thân ‘Han Myungoh’.]


Mặt của Han Myungoh đỏ đến mức có thể thấy được một cách rõ ràng dù là trong ánh sáng yếu ớt này. Trông có vẻ nguy hiểm.


“Đúng thế, khốn nạn! Tôi làm đấy! Thì sao?”


“Sao anh lại nói như thể đó không là gì cả vậy? Nếu anh lấy đồ của một người mà không xin phép, đó là trộm cắp.”


“Trộm cắp, khốn kiếp, đừng nói thứ nhảm nhí đó. Cô nên đi xe tôi ngay từ đầu.”


[Chòm sao ‘Tù nhân của Vòng kim cô’ ghét thứ lập luận tầm thường này.]


Tôi không muốn làm việc này nhưng chẳng còn cách nào khác. Tôi im lặng nắm chặt cái sừng.


“Tôi không chỉ hỏi cô một lần duy nhất. Tôi liên tục đề nghị đưa cô về nhà nhưng cô vẫn tiếp tục từ chối tôi…”


Tôi ném cái sừng mạnh hết mức có thể. Nó làm trầy khóe miệng của Han Myungoh và biến mất vào bóng tối.


“Uwaaaaah! Cái gì vậy?”


[Chòm sao ‘Tù nhân của Vòng kim cô’ cảm thấy hài lòng.]


[100 xu đã được tài trợ]


“Dokja-ssi!” Yoo Sangah gọi tôi. Tuy nhiên, tôi không hề nhìn họ.


Xuyên qua môi trường sống của lũ chuột đất, ether đen bị rẽ đôi bởi cái sừng. Rồi tên khốn đó xuất hiện. Tất nhiên là hắn ở trong Rễ Bóng Tối rồi.


[‘Kẻ canh giữ bóng tối’ đã xuất hiện!]


[Kịch bản phụ đã được cập nhật!]


[Kịch bản phụ - ‘Tiêu diệt kẻ canh giữ’ đã bắt đầu!]


Như những nô lệ đầu hàng trước một vị vua, lũ chuột đất nằm rạp xuống đất. Một hình dáng tối tăm xuất hiện bên trong ánh sáng yếu ớt. Một con quái vật xúc tu trông như tử thần. Tinh thần của Lee Gilyoung rơi thẳng xuống đáy.


“Hyung, đó là…”


“Ổn cả thôi.”


Dù thế, Lee Gilyoung vẫn ngã xuống đất và bắt đầu nôn mửa. Dù chỉ nhìn nó từ xa nhưng vẫn cảm thấy rất áp lực. Thật kì lạ. Lũ gián nằm rải rác xung quanh cùng với dạ dày bị nổ tung. Lee Gilyoung, người đã kết nối với chúng, chắc hẳn đã nhận một lượng sát thương tinh thần đáng kể.


“Gilyoung, em có thể dùng Giao tiếp Đa loài bao nhiêu lần nữa?”


“…Em nghĩ là một hoặc hai lần nữa.”


“Anh hiểu rồi, giờ hãy nằm nghỉ một lát đi.”


Tôi đặt Lee Gilyoung nằm nghiêng rồi tiến đến gần Yoo Sangah và Han Myungoh. Han Myungoh thì đang hoảng sợ và cố gắng vật lộn với mấy cành cây.


“Aah! Thứ này là gì…?”


Tôi lấy con dao quân đội Thụy Sĩ và bắt đầu cắt những nhánh cây. Tôi di chuyển con dao vài lần. Sau đó, những phần chạm vào cành cây đột ngột bị nung chảy. Phải, đây là khả năng của loài quỷ.


“Lùi lại.”


Tôi nói trong khi nâng vũ khí được làm từ xương sống của chuột đất. Quái vật cấp 7 thuộc loài quỷ - kẻ canh giữ bóng tối. Trong số những con quái vật xuất hiện từ khi sự hủy diệt bắt đầu, loài quỷ rất khó nhằn. Thực tế, kho báu của lũ chuột đất rất gần với ‘thuộc tính’ của loài quỷ. Dù chúng có cùng hạng, quỷ cũng rất khác so với những loài còn lại.


[‘Kẻ canh giữ bóng tối’ đã nhận được ân huệ của quỷ vương mà nó phục tùng.]


“Kamyun. Der. Yitur.”


Loài quỷ có ngôn ngữ riêng. Chúng tôn thờ những quỷ vương khác nhau và thừa hưởng một phần khả năng của kẻ đó thông qua Rễ Bóng Tối.


[‘Kẻ canh giữ bóng tối’ đã phát ra hiệu ứng ‘Sợ hãi’]


[Kỹ năng độc quyền ‘Bức tường Thứ tư’ đã vô hiệu hóa phần lớn hiệu ứng ‘Sợ hãi’]


Vì thế, giết một tên quỷ đồng nghĩa với việc trở thành kẻ thù của quỷ vương.


“Yitur!”


Tôi không hiểu hắn nói gì, nhưng tình hình có vẻ không tốt lắm. Nếu được, tôi không muốn phải chiến đấu.


“M-Mẹ?” Yoo Sangah là người vừa lên tiếng. Cô ấy vẫn chưa rời đi à?


“Tôi bảo cô lùi lại mà.”


“Con quái vật đó vừa nói ‘Mẹ’…”


Tôi nghĩ một lát về điều này. Khoan, chờ đã.


“Uhh, Tôi nghĩ là…K-Karud, yemiren? Ah, đây là cách phát âm à? Aketu?”


Trong khoảnh khắc, tôi tưởng rằng mình đã phạm sai lầm. Tuy nhiên, tôi không hề nghe nhầm.


“Kallitu!”


Thật ngạc nhiên, kẻ canh giữ bóng tối gật đầu.


[Nhân vật Yoo Sangah đã sử dụng kỹ năng Thông dịch Lv.3]


…Ôi trời, cô ấy không chỉ giỏi tiếng Pháp. Để xem chuyện gì sẽ xảy ra nào. Tôi hỏi, “Hắn nói gì vậy?”


“Thứ đó… nói rằng ‘Trở thành mẹ’…”


‘Trở thành mẹ’ à? Kẻ canh giữ bóng tối hét lên lần nữa và chỉ vào Yoo Sangah.


“Kallitu!”


Yoo Sangah trông như muốn khóc đến nơi. “Mẹ sao? Tôi còn chưa kết hôn mà.”


Lần này kẻ canh giữ bóng tối chỉ vào Han Myungoh. “Kallitu!”


Han Myungoh trở nên tái nhợt. “Sao tôi lại là mẹ? Phải là bố chứ!”


Kẻ canh giữ bóng tối nâng những cái xúc tu của nó lên.


“Aaaaaah!!”


Một cái đi vào miệng của Han Myungoh và lão ta trở thành màu đen. Có âm thanh của thứ gì đó đang đi xuống họng của Han Myungoh. Phải rồi, đây là ý của nó khi nói trở thành mẹ. Tôi nhớ lại một cách muộn màng, loài quỷ cấy con của chúng vào cơ thể của những chủng loài khác.


“Yoo Sangah-ssi, cô không định có một đứa trẻ phải không?”


“Tất nhiên rồi.”


Yoo Sangah lập tức hiểu ý tôi và lùi lại một cách nhanh chóng. Tôi vung cây thương và xé rách cái xúc tu đang gắn với Han Myungoh.


Kẻ canh giữ bóng tối gầm lên giận dữ, “Kallituo!”


Những cái xúc tu đang dần dần phá vỡ cây thương chuột đất. Kể cả sừng thạch trư, thứ đã đâm xuyên qua dạ dày của ichthiyzard, cũng bị phá. Trước khi tôi kịp nhận ra, Han Myungoh đã ở rất xa trong khi Yoo Sangah nhìn tôi.


'Có cơ hội nào không?'


Ánh mắt của cô ấy như muốn nói vậy. Nói thật thì, tôi không hề có cơ hội nào cả.


'Pushu! Pushuu! Teong!'


Sau vài đòn đánh, cây thương làm từ xương chuột đất đã gần như bị phá hủy. Cánh tay cầm cây thương đau nhói. Con quái vật bảo vệ rương kho báu không dễ ăn vậy được, cũng giống như con Ichthyizard ở cầu Dongho. Đó là lí do tại sao kế hoạch ban đầu không phải là xử lý nó, mà là lấy kho báu sau khi nó biến mất. Như mọi khi, kế hoạch là để dành cho những thứ đã đi sai hướng.


“Dokkaebi, ngươi đang theo dõi phải không?”


[U-Uh, sao anh biết?]


Dokkaebi xuất hiện trong bóng tối. Tôi không biết tên nó nhưng có vẻ nó là anh em họ của Bihyung.


“Chắc hẳn lúc này đã có vài bưu phẩm cho ta rồi. Ta muốn ngươi nhanh chóng đưa nó cho ta.”


[Hihi. Đó không phải là trách nhiệm của tôi, đó là việc của Bihyung.]


"Bây giờ ngươi đang thế chỗ của Bihyung. Ngươi không thấy những chòm sao đang phàn nàn à?"


[Chòm sao ‘Tù nhân của Vòng kim cô’ đang chửi mắng Dokkaebi ‘Biryu’.]


[Chòm sao ‘Thẩm phán Quỷ diện Hoả thiêng’ đang đe doạ Dokkaebi ’Biryu’.]


Dokkaebi tên Biryu nuốt nước bọt. [Đ-Được rồi. Tuy nhiên, chỉ lần này thôi. Tôi nghĩ nó sẽ rất thú vị đấy!]


Con Dokkaebi lẩm bẩm gì đó và quá trình triệu hồi bắt đầu.


[Đã có được vật phẩm nhờ việc trao đổi.]


[Đã nhận được vật phẩm ‘Hoại Tín’.]


[Phí môi giới đã được miễn nhờ hiệu ứng của hợp đồng.]


Hoại Tín. Vật phẩm được trao đổi với ‘Lõi Ichthyizard’ được đăng ký trên Túi Dokkaebi. Cuối cùng thì thứ này cũng tới.


“Kik.”


Kẻ canh giữ bóng tối nhìn thấy thứ xuất hiện từ không khí và cười lớn. Không có gì lạ cả. Những gì tôi nhận được chỉ là một món vật phẩm cấp D. Đó là một thanh kiếm đã gãy mất phân nửa.


[Vật phẩm quá cũ. Độ bền sẽ rất thấp và cũng khó để hoạt động một cách hiệu quả.]


Cả con dokkaebi đã đưa nó cho tôi cũng cười nhạo. [A-Anh định chiến đấu bằng thứ cũ rích đó thế nào đây? Anh cũng cần phải có một kỹ năng đặc biệt để dùng nó nữa.]


Tôi biết tất cả những điều đó. Tôi sẽ không mua nó nếu như tôi không biết.


“Phù…”


Tôi hít một hơi và tập trung cao độ.


'Keeeng!!!'


Chuôi kiếm bắt đầu rung một cách dữ dội. Biryu choáng váng và hét lên, [Huh? Làm thế nào...?]


Ngạc nhiên là điều bình thường. Đó là do tôi đã mua kỹ năng này từ người anh em của nó với cái giá khổng lồ: 10.000 xu. Ether xanh bắt đầu xâm chiếm bề mặt của thanh kiếm gãy.


[Bạch Tinh Thuần Năng]


Sau khi giết con ichthyizard, tôi đã mua kỹ năng này từ Bihyung. Dù không bằng những nguồn năng lực vượt trội khác, nhưng những thứ đó không phải là thứ có thể kiếm được vào thời điểm hiện tại.


[Hoại Tín đã đáp lại tinh năng của bạn!]


[Hoại Tín đã được kích hoạt]


Khoảnh khắc tiếp theo, một lưỡi kiếm ảo màu trắng xuất hiện từ cạnh của lưỡi kiếm bị gãy ban đầu. Hoại Tín, hình dáng thực sự của nó chỉ xuất hiện khi tính năng được đưa vào.


Số lượng xúc tu đã tăng lên hàng tá và che phủ tầm nhìn của tôi. Với chỉ số lúc này của mình, tôi sẽ chẳng thể an toàn nổi nếu bị tấn công bởi những thứ đó. Thật đáng sợ. Nhưng giờ đã có một cơ hội rồi. Đó là vì Hoại tín chính là thứ vũ khí tốt nhất để chiến đấu với loài quỷ.


Xúc tu chạm vào con dao bị oxy hoá và đứt lìa. Kẻ canh giữ bóng tối kêu lên một tiếng thất thanh khi cái xúc tu bị phá hủy. Tôi cảm thấy sức mạnh ma thuật đang dần suy giảm nhưng tôi không hề vội vàng. Tôi bình tĩnh di chuyển thanh kiếm. Tôi chém trượt những cái xúc tu nhiều lần do không có ‘Bản năng Chiến đấu’ đến từ kỹ năng ‘Huấn luyện vũ khí’, thế nên cách tôi vung thanh kiếm rất tệ. Đó là bình thường thôi.


[Cách chiến đấu của Kẻ canh giữ bóng tối rất đơn giản. Thông thường, cái xúc tu ở góc trên bên phải là cái đầu tiên…]


[…Sau khi tấn công, một cái xúc tu đơn lẻ ở phía dưới…]


[…Những cái xúc tu sẽ hồi phục nhưng cần vài phút cho việc đó…]


Tôi đọc nó một cách siêng năng và sử dụng những gì tôi đã đọc.


“Kuaack!” Kẻ canh giữ bóng tối kêu gào khi cái xúc tu bị cắt đứt.


Phía còn lại trong tầm nhìn của tôi là Lee Gilyoung. Cậu nhóc đang nhìn tôi với ánh mắt sợ hãi. Thật không may, khác với mong đợi của cậu nhóc, tôi chẳng phải nhân vật chính của thế giới này. Tuy nhiên, vẫn có ít nhất một thứ mà tôi tự tin.


“Kar. Mien. Der.” Kẻ canh giữ bóng tối lẩm bẩm để kéo bản thân khỏi cơn sốc. Tôi không cần hỏi mà Yoo Sangah ở phía sau tôi đã tự lẩm bẩm với giọng run rẩy. “Sao ngươi biết được những điểm yếu của ta…?”


Tôi nhẹ nhàng đáp lại.


“Ta đã đọc rất nhiều sách.”


Tôi biết về thế giới này nhiều hơn bất cứ ai.