Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P1)

Chương 4




Mọi người có những phản ứng khác nhau sau khi con dokkaebi biến mất. Một số người cố gắng thoát ra khỏi toa tàu trong khi những người khác lại cố gọi cảnh sát.


Yoo Sangah thuộc nhóm người phía sau. “Cảnh sát họ không trả lời! T-Tôi nên làm gì bây giờ đây…?”


“Bình tĩnh, Yoo Sangah-ssi.” Tôi nói, và nhìn thẳng vào đôi mắt Yoo Sangah, đôi mắt cô ấy giờ đây chứa đầy sự hoảng loạn. “Yoo Sangah-ssi, cô đã bao giờ chơi trò chơi mà nhóm phát triển đã từng thực hiện chưa? Một trò chơi mà trong đó thế giới bị hủy hoại và chỉ có một vài người còn sót lại ấy.”


“Hả? Anh đang nói gì thế…”


“Hãy nghĩ về điều đó. Hiện tại, chúng ta đang ở trong một trò chơi.”


Yoo Sangah thì thầm: "Trò chơi…"


“Nó đơn giản lắm. Đừng ngần ngại làm theo những điều tôi nói, cô hiểu chứ?”


"T-Tôi hiểu rồi. Vậy tôi nên làm gì?"


"Ở yên đây."


Cuối cùng, tôi cũng có thể từ từ kiểm soát hơi thở của mình. Tôi cần thời gian để chấp nhận tất cả những điều đã xảy ra.


[Ba cách để sống sót trong một thế giới đổ nát.]


Những mô tả chỉ tồn tại trong tiểu thuyết giờ đang hiện rõ ngay trước mắt tôi.


[Dokkaebi dựng chiếc sừng tựa như ăng-ten của nó lên.


Thi thể rải rác khắp nơi như một bãi chiến trường.


Các nhân viên văn phòng cả người đầy máu run rẩy. 


Một bà cụ rên rỉ trên ghế ngồi.]


Tôi chăm chú theo dõi từng khoảng khắc một. Tựa như nhân vật Neo trong bộ phim Ma trận, người luôn nghi ngờ thế giới thực tại. Quan sát, đặt câu hỏi, và rồi cuối cùng bị thuyết phục, tôi phải thừa nhận điều này. Tôi không biết lý do tại sao, nhưng có một điều không thể nghi ngờ.


Đó là Con đường Sinh tồn đã trở thành hiện thực.


Nghĩ đi nào tôi ơi… Làm thế nào để mình sống sót trong thế giới mới điên rồ này đây?


“Bình tĩnh nào, mọi người! Xin mọi người hãy bình tĩnh. Thở đều đi nào.” Đúng năm phút sau khi con dokkaebi biến mất, ai đó đã đứng ra phía trước để đối diện với mọi người.


Anh ta là một người đàn ông có vóc dáng mạnh mẽ với mái tóc cắt ngắn, và cao hơn hẳn một cái đầu so với chiều cao trung bình.


“Mọi người đã ổn định lại được chưa? Xin hãy dừng lại và chú ý đến tôi một chút nào.”


Những người đang khóc lóc hay cố gọi điện trong vô vọng đã dừng lại. Khi mọi người tập trung vào anh ta, người đàn ông to lớn mới nói tiếp. “Như mọi người đã biết, trong trường hợp xảy ra thảm họa cấp quốc gia, dù chỉ là một sự hỗn loạn nhỏ thôi cũng có thể ảnh hướng tới rất nhiều người. Đó là lí do tại sao bây giờ tôi sẽ nắm quyền kiểm soát tình hình.”


“Gì chứ, anh là ai hả?”


“Thảm họa cấp cuốc gia? Anh đang nói gì vậy?


Một số người định thần lại và bắt đầu phản đối hai từ “kiểm soát”. Sau đó, chàng trai trẻ rút tấm thẻ chứng minh sĩ quan chính phủ ra. “Tôi hiện là trung úy quân đội đang phục vụ trong đơn vị 6502.”


Khuôn mặt một số người giãn ra. “Một người lính, anh ta là một người lính.”


Tuy nhiên, vẫn còn quá sớm để có thể thở phào nhẹ nhõm.


“Tôi vừa nhận được tin từ đơn vị của mình.”


Mọi người tập trung trước chiếc điện thoại thông minh của anh ta. Tôi có thể đọc nội dung bởi tôi ở ngay gần đó.


[Tình hình thảm họa quốc gia cấp 1 đã xảy ra. Tất cả quân đội nhanh chóng tập hợp.]


Tôi có thể nghe thấy tiếng nuốt nước bọt xung quanh mình. Đây là một thảm họa cấp quốc gia. Tôi không cảm thấy ngạc nhiên mấy vì đã biết trước chuyện này. Trên thực tế, tôi bị một thứ khác làm cho bất ngờ.


Trung úy quân đội Lee Hyunsung… 'Lee Hyunsung' là người đàn ông này.


Tôi biết anh ta là ai. Đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy khuôn mặt của anh ta, nhưng cái tên ấy vẫn đọng lại rõ ràng trong đầu tôi. Anh ta là một trong những nhân vật phụ quan trọng của Con đường Sinh tồn.


[Thanh Kiếm Thép Lee Hyunsung.]


Một nhân vật trong tiểu thuyết đã xuất hiện. Bây giờ tôi thực sự phải thừa nhận tình huống này.


“Này cậu lính kia, chuyện gì đã xảy ra vậy?”


“Tôi đã cố gắng liên lạc với đơn vị của mình, nhưng…”


“Nhà Xanh! Nhà Xanh đang làm gì? Hãy nhanh chóng liên hệ với tổng thống đi!”


“Tôi xin lỗi. Tôi chỉ là một người lính bình thường và không có đường dây nóng liên kết với Nhà Xanh.”


“Vậy tại sao anh lại nắm quyền kiểm soát chứ?”


“Vì sự an toàn của mọi người.”


Khi Lee Hyunsung bình tĩnh trả lời tất cả những câu hỏi ngớ ngẩn đó, tôi nhận ra rằng những mô tả trong tiểu thuyết không hề sai một chút nào.


Tuy nhiên, ban đầu Lee Hyunsung xuất hiện như thế này sao? Trong khi suy ngẫm về những câu hỏi phức tạp này, tôi đã có một linh cảm kỳ lạ.


Là độc giả duy nhất của Con đường Sinh tồn, tôi có thể chắc chắn rằng lần xuất hiện đầu tiên của Lee Hyunsung không phải như thế này. Thời điểm mà anh ta xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết là ở phần cuối của kịch bản đầu tiên.


Vậy tình huống hiện tại là sao? Tâm trí tôi trở nên hỗn loạn. Tôi sẽ biết rõ hơn nếu tôi có thể đọc lại Con đường Sinh tồn một lần nữa.


“Ngài Thủ tướng đang phát biểu! Đây thực sự là thảm họa cấp một!”


Mọi người lập tức bật điện thoại của mình khi nghe thấy ai đó nói. Yoo Sangah quay màn hình về phía tôi. “Dokja-ssi, nhìn này.”


Không cần phải nhập cụm từ tìm kiếm. Bởi vì kết quả đầu tiên cho tất cả các trang web thông tin đều là 'Bài phát biểu của Tổng thống'. Tất nhiên, tôi đã biết trước nội dung video.


[Gửi đến tất cả các công dân của tôi, những kẻ khủng bố chưa được xác định hiện đang hoạt động trong một số khu vực không cụ thể, bao gồm cả Seoul.]


Nội dung của bài phát biểu rất đơn giản. Chính phủ hiện tại sẽ huy động tất cả các phương tiện và phương pháp để chống lại những kẻ khủng bố, và sẽ không bao giờ có bất kỳ một cuộc đàm phán nào cả. Vì thế, mọi người nên an tâm tiếp tục sinh hoạt hằng ngày của mình.


Tôi chưa từng nghĩ nhiều về nó khi đọc tiểu thuyết, nhưng bây giờ quả thật rằng tôi hơi sốc khi nghe những lời đó. Khủng bố… Ờ, nếu nó là khủng bố thì tốt biết mấy.


“Đợi đã, Ngài Tổng thống đang ở đâu? Tại sao thủ tướng lại phát biểu?”


“Ngài Tổng thống đã bị tấn công.”


“Gì cơ? Chuyện đó có thật không?”


“Tôi không chắc, nhưng bình luận trên Naver nói...”


“Chết tiệt! Đó chắc chắn là tin giả.”


Tất nhiên, tôi biết bình luận ấy không hề sai.


“Aaaaaaaaaa!!! Cái quái gì vậy?!”


Mọi người đánh rơi điện thoại khi tiếng súng vang lên từ khắp nơi. Âm thanh đó bắt nguồn từ chính điện thoại của họ.


'Tííííííít!'


Một âm thanh chói tai vang lên và máu bao trùm cả màn hình. Sau một lúc, mọi người nín thở khi hiểu chuyện gì đã xảy ra.


“N-Ngài Thủ tướng…”


Ngài Thủ tướng đã chết. Đầu của ông ấy đã nổ tung ngay trong lúc phát sóng. Có nhiều âm thanh như tiếng súng trước khi màn hình dần trở nên im lặng. Thứ tiếp theo xuất hiện trên màn hình là một dokkaebi.


[Này, ta đã nói với các ngươi rồi mà, đây không là một trò chơi “khủng bố” đâu.]


Mọi người dường như không thể nói nên lời và miệng họ giờ há hốc như một con cá vàng.


[Các ngươi vẫn chưa hiểu sao? Thế thì không ổn chút nào. Các ngươi vẫn cảm thấy như đây là một trò chơi à?]


Giọng nó thoải mái đến mức khiến người khác cảm thấy ái ngại. Trong vô thức, tôi đã nắm tay lại bằng tất cả sức mạnh của mình.


[Ha ha, theo dữ liệu được cung cấp, người dân nước này rất giỏi trong các trò chơi. Vậy nên, tại sao ta không thử nâng cấp độ khó nhỉ?]


'Bííííp.'


Một bộ đếm thời gian khổng lồ xuất hiện trong không khí. Đồng thời, nó bắt đầu giảm xuống nhanh chóng.


[Thời gian còn lại đã giảm 10 phút.


Còn 10 phút nữa.]


[Nếu vụ giết chóc đầu tiên không xảy ra trong vòng năm phút tiếp theo, tất cả sinh mạng trong toa tàu này sẽ bị xóa sổ.]


“C-Cái gì? Đùa nhau chắc?!”


“Anh có nghe thấy những điều nó nói không? Này, anh có nghe thấy không?”


“Cậu lính kia! Chúng ta làm gì bây giờ? Tại sao cảnh sát lại không đến?”


"Mọi người hãy bình tĩnh và lắng nghe tôi nói này..."


Những lời của con dokkaebi đã khiến tình hình trong toa tàu trở nên nghiêm trọng đến mức Lee Hyunsung không thể ổn định lại được. Tôi có thể cảm thấy Yoo Sangah đang nắm chặt lấy cổ tay áo tôi.


Tuy nhiên, tôi không thể bỏ mặc sự hỗn loạn trong tình huống này được. Lee Hyunsung, một nhân vật phụ đã xuất hiện. Vậy tại sao vẫn chưa thấy 'hắn ta' đâu? Theo những gì tôi biết, đáng nhẽ bây giờ tôi nên nhìn thấy hắn ta mới phải.


“C-Có một kẻ giết người ở toa sau!”


Một vụ thảm sát ở toa xe 3907 có thể được nhìn thấy qua cửa sổ lối đi. Kẻ đã gây ra vụ giết người có một nước da trắng.


“Ta phải tránh xa chúng! Đừng để bất cứ ai vào đây!”


Mọi người giữ chặt cánh cửa sắt, nhưng cũng chẳng cần thiết gì cho bao. Vì những người kia không phải kẻ thù ngay từ đầu.


[Tất cả các loại hình thức tiếp cận toa tàu sẽ bị hạn chế cho đến khi kịch bản được hoàn thành.]


Cùng với lời nhắn này, mọi người bị đánh bật trở lại từ cánh cửa sắt giống như họ đã va phải một hàng rào chắn trong suốt.


“Đ-Đây là gì?”


Một lần nữa, giọng nói của con dokkaebi vang lên [Haha, có một số chỗ khá thú vị trong khi những nơi khác thì vẫn chưa bắt đầu. Được thôi, đây là một dịch vụ đặc biệt nhé. Ta sẽ cho các ngươi thấy kết cục nếu như không có gì xảy ra trong năm phút tiếp theo.]


Một màn hình khổng lồ xuất hiện trong tàu điện ngầm. Nơi hiện trên màn hình là một lớp học. Các cô gái trong bộ đồng phục màu xanh hải quân đang run rẩy.


Một cậu bé cắn móng tay và lầm bầm, “Đó là đồng phục trường Daepong mà…?”


'Bíp bíp bíp bíp-'


Tiếng bíp vang lên như báo hiệu một điềm xấu.


Sau đó, các nữ sinh trung học bắt đầu la hét.


[Thời gian giới hạn đã hết.]


[Hình phạt sẽ bắt đầu.]


Ngay sau khi thông báo kết thúc, đầu của các nữ sinh trung học đang ngồi ở hàng ghế đầu chợt nổ tung.


Từng người một, từng người một, nhiều và nhiều những chiếc đầu phát nổ. Các nữ sinh hét lên và chạy về phía cửa lớp và cửa sổ.


“Ah… tại sao…”


Dụng cụ vệ sinh gãy nát và móng tay họ bị bật ra, nhưng cánh cửa không mở. Không ai có thể thoát ra.


'Đùng, đùng.'


Những cái đầu của nữ sinh cấp ba tiếp tục nổ tung. Sau đó, một nữ sinh đã quay sang bóp cổ bạn mình, cô gái xấu số đã chết cùng với một tiếng rên. Sau một thời gian, thứ duy nhất còn lại trên màn hình là nữ sinh cuối cùng ấy quay đầu nhìn xung quanh.


[Kênh #BI-23515. Trường trung học Daepong, người sống sót lớp B năm 2: Lee Jihye.]


Hình bóng cô gái trên màn hình biến mất. Sau đó, con dokkaebi hỏi, [Thế nào? Hấp dẫn chứ?]


Con dokkaebi nói với một nụ cười, nhưng nó không nhìn vào màn hình nữa. Mọi người nhìn nhau và tự cách xa nhau ra.


“Chết tiệt! Cái quái gì vậy?”


Ngay cả Yoo Sangah cũng buông tay tôi ra. Tuy nhiên, cô ấy không tránh xa tôi. Cả hai tay của tôi đã được giải phóng, và tôi bật điện thoại của mình lên.


Tại sao 'hắn' vẫn chưa xuất hiện? Các thông tin tôi biết và không biết đang lẫn lộn với nhau.


Cách duy nhất để vượt qua tình huống này là đọc lại. Con đường Sinh tồn, tuy nhiên, tôi có thể đọc lại nó ở đâu chứ? Cuốn tiểu thuyết đó không đủ nổi tiếng để có mấy bản re-up phi pháp khác trên mạng…


Khoan đã, đợi một chút.


[1 tệp đính kèm.]


Tôi sững sờ một lúc khi thấy thông báo trên điện thoại của mình. Có lẽ nào... Không? Tôi bối rối mở tập tin đính kèm ra.


Tên của tệp đính kèm được gửi bởi chính tác giả:


[Ba cách để sống sót trong một thế giới đổ nát.txt]