Tội Ác

Chương 35: Em Đừng Sợ !!!!





Lại là một màn kịch để chọc tức ai đó hay Hải Oanh đã yêu Eric.
Sinh nhật của cô ấy là ngày 8/3. Có phải vì lý do này nên năm nào Eric cũng muốn cùng tôi đi chơi thật nhộn nhịp. Trong khi đó sinh nhật tôi chỉ cách đó một tuần mà không bao giờ thấy anh náo nức bằng.
Lặng lẽ lật sang trang tiếp theo, tôi rất ngạc nhiên khi nhận ra sự việc trong ngày vẫn chưa kết thúc ở đó.
“…Việc thoáng nhìn thấy một bóng người chạy nhanh khỏi phòng em đã cho tôi thêm quyết tâm đưa cô bé về đến tận cửa. Mọi việc tưởng như đã tốt đẹp thì em bất ngờ kêu toáng lên rồi xô cửa chạy ra với gương mặt kinh hãi. Tìm cách giữ chặt em trong tay, tôi thấy gương mặt em ràng rụa nước mắt. Rồi em giãy giụa và gào khóc như trong cơn điên loạn. Vừa đánh em vừa tìm cách đẩy tôi ra khiến lòng tôi tan nát.

Trong phòng dính đầy máu và những sợi lông chó. Trên chiếc giường là Tina nằm ngửa bụng với những vết đâm rạch nham nhở. Bên cạnh nó vẫn còn nguyên một cây kéo dài rướm máu. Dùng tay bịch chặt miệng em, tôi cố tìm cách mọi cách để trấn tĩnh nhưng không được. Hình ảnh vô đạo đó đã làm em sợ hãi và đau khổ đến cực độ.
Đã 11 giờ đêm nên tiếng gào khóc của Hải Oanh rất dễ đánh thức người khác. Khép cánh cửa lại thật nhanh, tôi vội vàng đưa em đi khỏi hành lang vắng lặng.
- Chợp mắt tí đi…- Tôi nhẹ nhàng đặt em xuống giường rồi vòng tay ôm trọn cô bé vào lòng
- Chắc nó phải đau lắm – Em mếu máo đưa cả mấy ngón tay vào miệng – Em thấy rất nhiều lỗ…Lỗ nào cũng đầy máu…
- Đừng nghĩ tới con chó nữa – Tôi tê tái rút bàn tay em ra khỏi hai hàm răng cắn chặt
- Em không làm được.
Tôi đã từng quen biết một Hải Oanh lạnh lùng, không biết đến niềm vui. Tôi cũng từng ở gần một Hải Oanh dịu dàng, trong sáng. Thế nhưng, một Hải Oanh rũ rượi vì những dòng nước mắt lại quá đỗi xa lạ…”
Anh và cô ấy đã làm gì trong căn phòng đó? Tôi không thể ngăn mình tiếp tục suy diễn. Căng mắt đọc những dòng chữ lòe nhòe bên dưới vẫn không tài nào biết được. Cơn buồn nôn một lần nữa buộc tôi phải gác lại công việc đang làm để chạy xộc vào nhà tắm. Đã là lần thứ ba trong ngày. Chuyện gì đang xảy ra với mình thế?

Nằm trên giường thở dốc, tôi nghe tiếng điện thoại kêu liên tục. Đó là nhạc chuông cuộc gọi của Eric. Phải chần chừ mất mấy giây, tôi mới quyết định được có nên trả lời hay không.
- Em ăn cơm chưa?
- Rồi.
- Anh vừa xuống sân bay.
- Ừ - Gật đầu thật nhanh, tôi phải tự bịch miệng mình để ngăn tiếng nấc.
- Em không khỏe à?
- Không…

- Đừng giấu anh, Jess – Giọng Eric thật trầm ấm – Chuyện gì xảy ra với em vậy?
- Em…chỉ hơi mệt…
- Anh về ngay đây.
- Đừng, anh đừng…
Anh ấy đã cúp máy. Tôi cố gọi lại nhưng không được. Đáng lẽ mình không nên để Eric cảm thấy bất an.
Trời đã về chiều. Nếu bây giờ lên máy bay thì phải tối mịt anh ấy hạ cánh. Và nhiệm vụ của tôi là đọc cho hết số còn lại trước khi Eric về đến. Chỉ xem mấy trang giấy mà mệt lả. Hai mắt tôi mờ nhìn chữ không ra. Nhưng ước muốn tìm hiểu quá khứ của anh đã trở thành nguồn động lực mạnh mẽ giúp tôi chiến thắng tất cả sự mệt mỏi.