Tội Ác

Chương 37: Các Người Là Một Lũ Đáng Chết





- Tối nay em không khóa cửa nữa à? – Giọng nói làu bàu nghe mỗi lúc một rõ.
Chết thật, chắc mình đã quên khóa cửa.
Đang lo lắng bị phát hiện thì người ở ngoài kia lại tiếp tục rên rỉ, có vẻ như không được tỉnh táo
- Em đang chờ nó à?

Là Võ Thế Anh!
- Nó không đến đâu. Em khỏi chờ vô ích. Chỉ có anh, chỉ có anh là ở đây với em thôi.
Hai tay ôm chặt trước ngực, tôi tiếp tục lắng nghe và chờ đợi.
- Thiên thần nhỏ, tại sao em lại xinh đẹp như thế?...Em biết là anh rất yêu em, phải không?... Vậy mà, mỗi ngày em vẫn thản nhiên quấn quýt bên nó…Em là của anh, em thuộc về anh từ rất lâu, lâu lắm rồi... Đến bây giờ, anh vẫn không thể quên làn da trắng trẻo, mịn màng của em…cả đôi môi ngọt ngào quyến rũ này cũng thế…
- Văn Kỳ, là anh sao?
Giọng nói mơ màng của Tú Nhi bất ngờ vang lên. Cuối cùng cô ấy cũng thức giấc.
Ngay tiếp theo đó là những âm thanh giằng co, vật lộn rất dữ dội.

Hắn đang làm gì cô ấy?
Không thể nào. Họ là anh em của nhau mà…
Tôi muốn mở toang cánh cửa để chạy ra giúp Tú Nhi nhưng…
Mọi người sẽ thắc mắc tại sao đang đêm mình lại lẻn vào phòng cô ấy.
Tôi sẽ gặp rắc rối. Đó là chưa kể đến việc gây thêm một món nợ với gã họ Võ. Hắn nhất định không để cho tôi được yên.
Mình không thể bị đuổi khỏi đây trước khi tìm ra sự thật.
Âm thanh ở ngoài bất ngờ nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Thay vào đó là hơi thở gấp gáp và những tiếng rên rỉ khiến tóc gáy tôi dựng đứng. Hai kẻ ngoài kia đang làm những chuyện tồi bại, trái với luân thường đạo lý. Còn tôi thì mắc kẹt ở đây, không cách nào thoát ra được.
Buồn nôn quá, tôi cảm thấy mình cần phải nôn ra thứ gì đó.
- Đừng…đừng… - Tiếng rên rỉ trong đau đớn của Tú Nhi thỉnh thoảng lại vang lên một cách cam chịu và yếu ớt.
Tôi chỉ còn biết chắp tay cầu nguyện cho giây phút này sớm qua đi. Không ai trong số chúng là tốt đẹp. Kẻ đỏng đảnh, người hống hách. Anh em trai xung đột, chị em gái so bì…Bây giờ lại đến…
Ông trời nhất định sẽ trừng phạt các người.
Ông trời nhất định sẽ trừng phạt các người.