Tôi Chạy Trốn Cùng Người Tình

Chương 5




Bạch U cảm thấy chính mình lại ngộ ra.

Khó trách hoàng đế khiến mọi người đều cho rằng chân ái của hắn là nàng. Nghĩ đến thời điểm quen hắn nàng chỉ mới mười lăm tuổi, hiện giờ đã 5 năm qua đi, tình cảm giữa hai người vốn dĩ đã loãng, sớm hẳn không còn sót lại chút gì. Tuy nhiên Bạch U có chỗ tốt, là nàng không ở Trường An. Như vậy, để che dấu khuyết tật của chính mình, hoàng đế nói cho mọi người bạch nguyệt quang của hắn là nàng, thế này liền thông.

Nhưng mà thật kỳ quái. Hắn không thích nàng, vì cái gì Hoàng Hậu nói hắn cất giấu vật cũ của nàng?

Trong địa lao, Bạch U lộ ra mỉm cười khoan dung săn sóc. Nàng duy nhất thấp thỏm, là hắn cảm thấy nàng biết được bí mật của hắn, sẽ không cho nàng cơ hội làm nam nhân, vẫn muốn giết nàng.

Nhưng mà thần sắc hoàng đế rất bình tĩnh.

Hắn nhất quán trầm tĩnh như thế.

Hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt Bạch U, vuốt ve cằm mình, yên lặng, lộ ra một tia cười — nàng thế nhưng cảm thấy hắn không thích ngủ nữ nhân, là bởi thích ngủ nam nhân.

Đổi với những chuyện đã qua trong ký ức Hoàng đế rất mơ hồ, Bạch U xuất hiện, làm hắn đứt quãng nghĩ tới một ít chuyện thật lâu trước kia. Hoàng đế lúc này liền nghĩ, không hổ là Bạch U. Giống như năm đó, là một kỳ nữ tử*.

(*kỳ nữ tử: hoàng đế đang nói mát Bạch U là một nữ tử thần kỳ, kỳ quặc, quái đản)



Khi đó hoàng đế vẫn là Tam hoàng tử, khi hắn ở trong cung đọc sách, biết vài vị hoàng tử, đều đối với nữ lang là thư đồng đi theo bên người Lục công chúa hết sức có hứng thú.

Mặc kệ tâm tư phía các hoàng tử là cái gì, mỗi ngày khi Tam hoàng tử đọc sách, đều vô cùng nghiêm túc học tập.

Có một ngày khi hắn đang đọc sách, thấy Lục công chúa tới sớm, lại cùng nữ lang thư đồng của nàng là Bạch U trốn ở một góc phòng lẩm nhẩm lầm nhầm. Tam hoàng tử trêи đường đi ra ngoài thay quần áo, nghe được hai tiểu nữ tử kia nói chuyện. Nói đi nói lại cũng chỉ là là Lục công chúa cảm thấy lang quân quý tộc nào đó rất đẹp, muốn ngủ một giấc.

Tam hoàng tử nghe được cái này, liền cho rằng nữ tử trong cung lớn mật hoang ɖâʍ, hắn trong lòng rất là trơ trẽn, không nghĩ lại nghe Lục công chúa nói cái gì kinh thế hãi tục*. Ai ngờ đang lúc hắn định đi, lại nghe được Bạch U mở miệng: “Nhưng mà Lệ phi nương nương trông coi công chúa thật sự chặt á.”

(*kinh thế hãi tục: chuyện khiến mọi người kinh ngạc hãi hùng, khác thường và khác người)

Tiểu nữ lang thanh xuân mơn mởn, khiến Tam hoàng tử đứng ở ngoài hành lang nao nao. Thiếu niên lang nghiêng đầu, cách song cửa sổ cùng cỏ cây xanh um, chỉ mơ hồ thấy được vạt áo của tiểu nữ lang rủ trêи thành cửa sổ. Hắn ma xui quỷ khiến, không những không đi, còn tiếp tục nghe hết câu chuyện.

Sau khi nghe Bạch U cùng Lục công chúa khó xử nửa ngày, Bạch U cố làm ra chủ ý: “Không bằng, công chúa coi ta trở thành nam nhân, hôn một hôn ta là được. Ta cảm thấy nam nữ ước chừng cũng không có gì bất đồng, ta giúp công chúa cảm thụ một chút.”

Tránh ở bên ngoài Tam hoàng tử: “…”

Sách trong tay hắn bị bóp nhàu, vì này chấn động thật sâu.

Thật lâu sau hắn vẫn không nghe được muội muội mở miệng, hẳn là muội muội cũng bị Bạch U “Kinh thế hãi tục” làm cho chấn động rồi.



Hiện tại nghĩ đến, khóe môi hoàng đế không khỏimang theo một tia cười như có như không.

Những chuyện đó đã qua đi thật lâu, các hoàng tử đã sớm chết thì chết, tan thì tan, ngay cả Lục công chúa lúc trước muốn ngủ lang quân quý tộc, nay cũng đã gả chồng từ lâu rồi. Tất cả mọi người đều bỏ đi, chỉ có Bạch U, đi sớm nhất, nhưng rồi lại trở về Trường An.

Tưởng tượng như vậy, trong lòng hoàng đế mềm ấm, thật sự có chút không nghĩ giết Bạch U.

Hoàng đế đứng dậy, hắn rủ mắt nhìn Bạch U đáng thương quỳ gối bên chân mình đang nỗ lực nháy mắt nhưng nước mắt lại không ép ra nổi nửa giọt. Hoàng đế khẽ cười, hắn dùng một tay túm nàng đến trước mặt, chóp mũi nàng cơ hồ đụng phải mặt hắn.

Gần gũi đến vậy, đến lông tơ cũng có thể nhìn rõ.

Trong bóng tối, chỉ có một ngọn đèn dầu mỏng manh, hoàng đế vòng lấy sau cổ Bạch U, hô hấp sáng quắc phất ở trước mặt nàng.

Hắn như một hồn sói nhìn chằm chằm nàng trong đêm tối, hắn nhìn nàng thật dài lâu, giống như đang muốn nhìn xem nàng là yêu ma quỷ quái gì. Lông mi Bạch U run rẩy, bị không khí như vậy làm cho không được tự nhiên. Giữa không khí trầm mặc này, hai người bốn mắt nhìn nhau, hô hấp quấn quanh.

Thật sự quá thân cận.

Khoảng cách quá thân cận, làm trái tim nam nữ sinh ra khác thường.

Bạch U nhắm mắt lại, tâm sinh ý niệm xiên xẹo, run giọng: “Bệ hạ…”

Bỗng nhiên, Bạch U bị nam nhân đẩy ra. Nàng ngồi dưới đất, nhìn tay áo hoàng đế cọ qua vai nàng, hắn cứ như vậy đi ra ngoài. Trong lao yên tĩnh hồi lâu, Bạch U mới phản ứng lại, hình như hoàng đế thật sự không tính giết mình.



Mà lúc này ở ngoài nhà lao, các ma ma đến từ trong cung Thái Hoàng Thái Hậu đang sốt ruột bồi hồi cùng đại nội tổng quản.

Hoàng Hậu cầu tình, Thái Hoàng Thái Hậu đưa lời nói, hy vọng hoàng đế không cần giết Bạch tài nhân. Bởi vì hậu cung điêu tàn, nếu hoàng đế lại giết người nữa, các nương nương trong hậu cung đều sẽ bị giết sạch sẽ. Giang sơn này không vong (diệt vong), cũng cách vong không xa. Thái Hoàng Thái Hậu phái người tới cầu tình, nhưng cũng không thể bảo đảm hoàng đế thật sự sẽ nghe lời nàng nói. Mọi người đều thực thấp thỏm, vì Bạch tài nhân đáng thương mà than thở.

Ngay khi không khí đang đê mê, cửa lao mở ra, hoàng đế thân khoác huyền bào, dáng hình thon gầy lung lay ra tới.

Mọi người đón nhận lên, đại nội tổng quản đối diện các ma ma, không dám hỏi nhiều, chỉ thử nói: “Bệ hạ, có phải làm người chôn hay không?”

Người đã chết, hoàng đế tâm tình tốt, sẽ ân chuẩn cho chôn.

Lại thấy hoàng đế sâu kín lẳng lặng đứng yên nửa ngày, hắn chậm rãi nhìn đại nội tổng quản liếc mắt một cái, dường như không có việc gì nói: “Về sau không còn Bạch tài nhân.”

Các ma ma sắc mặt thảm đạm, nghĩ thầm lại chết một người nữa.

Hoàng đế nói: “Về sau là Bạch quý nhân.”

Mọi người đồng thời ngạc nhiên ngẩng đầu: “…”

Bạch tài nhân không những không chết, còn được nâng vị phân?!



Bạch U không chết, nàng mới nhìn thấy hoàng đế hai ngày, vị phân liền từ một cái tài tử, thăng thành “Quý nhân”. Này quả thực là kỳ tích trong hậu cung.

Sau khi Bạch U ra tới, muốn cầu kiến Thái Hoàng Thái Hậu nói lời cảm tạ. Nhưng Thái Hoàng Thái Hậu lại cả ngày lễ Phật, cũng không gặp nàng.

Mà các nương nương thì lại tề tụ ở Hoàng Hậu điện hạ nơi đó thảo luận, ngữ khí kϊƈɦ động. Ngày qua ngày các nàng trải qua quá khổ, trước kia cho rằng Bạch U cũng sắp bị giết, cảm xúc mọi người đê mê. Hiện tại vị phân của Bạch U bay lên, các nương nương không những không ghen ghét, còn hưng phấn cảm động đến muốn thắp hương bái Phật — cầu bệ hạ tiếp tục đi tai họa vị Bạch quý nhân mới nhậm chức kia đi!

Hoàng Hậu ho khan một tiếng, đánh gãy các nàng ríu rít thảo luận: “Tai họa cái gì? Bệ hạ cùng Bạch muội muội là trai tài gái sắc, xứng đôi nhất. Nếu Bạch muội muội có thể thành niêm vui của bệ hạ, đúng là phúc phận của hậu cung. Chúng ta nên tương trợ Bạch muội muội, trợ nàng kỳ khai đắc thắng*.”

(*kỳ khai đắc thắng, mã đáo thành công: cờ phất lên báo tin chiến thắng, ngựa báo về tin thành công)

Các nương nương phản ứng lại, vội vàng nói đúng vậy đúng vậy. Chỉ có Trương tiệp dư ưu tư buồn bực, nghe được không mấy vui vẻ. Một tháng trước nàng bị hoàng đế độc hỏng giọng nói, hiện tại giọng nói còn chưa trở lại. Nàng không dám lại đi lên tìm hoàng đế, nhưng mà nàng có chút ghen ghét Bạch U.

Các nương nương nói chuyện, người bên ngoài thông báo, nói Bạch quý nhân tới, Hoàng Hậu vội vàng làm người mời vào.

Bạch U mới từ hổ khẩu* hoàng đế chạy thoát, trong lòng biết chỉ sợ Hoàng Hậu cũng không hiểu mấy về hoàng đế, nàng không nghĩ trộn lẫn những việc này của hậu cung. Nhưng mà Hoàng Hậu rốt cuộc đã cứu nàng. Bạch U vào cung điện Hoàng Hậu, sửng sốt, bởi nhìn đến số lượng không nhiều lắm các nương nương trong cung, tất cả đều ở chỗ này.

(*hổ khẩu: kẽ giữa ngón cái và ngon trỏ, hay là “miệng hổ” được coi là vị trí nguy hiểm)

Mà các nương nương nhìn đến nàng, cũng là trong mắt nhẹ nhàng ngẩn ra — Bạch U từ sau khi ngả bài vớihoàng đế, liền không hề giả xấu. Mà nàng mỹ nhân doanh doanh vừa đứng, toàn bộ cung điện cũng vì này mà khuynh đảo.

Cũng may mọi người có cộng đồng tâm tư, nhìn đến bản nhân Bạch U đẹp, mọi người không những không ghen ghét, ngược lại ánh mắt sáng lên, cảm thấy ngày mà Bạch U có thể thu phục bệ hạ, sắp tới rồi.

Mọi người vội vàng mời Bạch U ngồi xuống, tò mò truy vấn Bạch U làm thế nào chạy thoát khỏi tay bệ hạ. Lại một đám tâm sinh quan ái (yêu thương quan tâm), hỏi đông hỏi tây, nói chuyện rồi lại muốn bắt đầu đưa Bạch U đồ vật.

Bạch U đón nhận ánh mắt nhiệt tình yêu thích và ngưỡng mộ của các nương nương, nàng nguyên bản bởi vì việc độc trêи người mình cùng vấn đề nhiệm vụ mà thất thần, sau khi bị thổi phồng rất nhiều lần, Bạch U ngồi giữa hoa đoàn cẩm thốc*, xấu hổ muốn nói lại thôi.

(*hoa đoàn cẩm thốc: ý chỉ một đoàn các nương nương diễm lễ tươi đẹp như hoa như cẩm (gấm))

Sau một lúc lâu, nàng ấp a ấp úng nói: “Các ngươi cảm thấy, bệ hạ không thích hậu cung, có thể là bởi vì các tỷ tỷ nỗ lực sai phương hướng rồi hay không?”

Tỷ như hoàng đế căn bản không thích nữ, hắn thích chính là nam?

Như vậy dù các ngươi có lại nỗ lực, hắn cũng không có khả năng thích đâu à.

Chúng các nương nương chớp chớp mắt, Hoàng Hậu thay mọi người nói ra tiếng lòng: “Đó là tự nhiên. Chúng ta phúc mỏng, không phải cục cưng yêu quý của bệ hạ, tự nhiên nỗ lực sai phương hướng rồi. Thánh sủng chi ân này, chỉ phải nhờ muội muội ngươi chịu hộ.”

Bạch U: “…”

Nàng nghĩ đến đãi ngộ của chính mình tại hậu cung, nếu mình không làm bệ hạ thích, các nương nương này khẳng định cũng không yêu mình, không cho mình chỗ tốt, không đưa mình lễ vật. Dù sao hoàng đế thích nam, hắn lại không có khả năng nơi nơi nói ra, nàng giữ vững bí mật, thu một chút chỗ tốt có quan hệ gì?

Bạch U liền thẹn thùng mỉm cười: “Thần thϊế͙p͙ cũng không biết vì sao bệ hạ lại nhớ tình cũ như vậy.”

Chúng các nương nương thấy nàng thừa nhận, trong lòng an tâm, liền tiếp tục khen. Trương tiệp dư giọng nói không tốt không nghĩ theo mọi người khen, nàng ghen ghét vô cùng, nhưng còn chưa thể nói ra lời, vì thế Bạch U nghe được, chính là mãn thế giới khoe khoang. Khen đến nàng như lọt vào trong sương mù, thực mau liền quên đi phiền não mình có nhiệm vụ gì, trúng độc gì, bị các nương nương trêu đến nở nụ cười.

Vô ưu vô lự nhật tử luôn là ngắn ngủi.

Khi các nương nương cùng nhau vây quanh Bạch U thổi phồng, có nội hoạn từ ngoài đi vào, mang theo một quyển sách cho Hoàng Hậu. Nhìn đến quyển sách này, sắc mặt tất cả nương nương biến đổi, ngay cả Hoàng Hậu, thần sắc cũng có chút không được tự nhiên. Bạch U nghi vấn nhìn về phía các nàng, một vị nương nương tốt bụng giải thích: “Đây là, danh sách thị tẩm.”

“Tuy rằng không phải ngày ngày đều có, nhưng là mỗi mười ngày một lần lại tất nhiên sẽ đưa đến Hoàng Hậu điện hạ nơi này. Cũng không biết lần này, là vị tỷ muội nào muốn xui xẻo… Ách.”

Ánh mắt của mọi người, động tác nhất trí rơi xuống trêи người Bạch U.

Bạch U lập tức kinh ngạc.

Nàng giật mình đứng lên: “Ta không được!”

Hoàng Hậu trấn an nàng: “Muội muội không phải sợ, bệ hạ của chúng ta không làm gì đó, chỉ là tâm sự cùng ngươi mà thôi.”

Bạch U: Lừa quỷ đi các ngươi!

Hắn đương nhiên không làm cái gì, hắn lại không thích nữ nhân!

Nhưng nếu mà hắn chỉ tâm sự không thôi, thì sao các ngươi không lên? Các ngươi sợ hắn, chẳng lẽ ta liền muốn cùng hắn trộn lẫn bên nhau sao?!



Bạch U mọi cách cự tuyệt, Hoàng Hậu đành phải thả người. Nhưng Bạch U hiển nhiên vẫn là tuổi trẻ.

Màn đêm buông xuống, nàng tỉnh lại trêи giường lớn xa lạ, xuống giường, nhìn đến hoàng đế đang nâng cằm, cảm thấy hứng thú mà nhìn nàng.

Bạch U ngẩn ra, hiểu ra chính mình bị ám toán. Các nương nương chuốc say nàng, đem nàng đóng gói đưa đến trêи giường hoàng đế.

Hoàng đế nhìn đến là nàng, cũng sửng sốt một chút. Sau đó tâm tình hắn trở nên phức tạp: “Ngươi trước kia không phải còn rất sợ trẫm sao? Lần này sao lại chủ động tới?”

Bạch U không lời nào để nói.

Mà hoàng đế trầm tư nửa ngày, đến ra một cái kết luận. Hắn xuất thần nói: “Ngươi… Không phải là, từ năm đó, vẫn luôn yên lặng thích trẫm chứ?”

Bạch U đón nhận ánh mắt hoàng đế.

Nàng không có lời nào để nói.

Đành phải thử nói: “Đúng vậy.”

Lúc sau nàng nhìn đến ánh mắt ý vị không rõ của hoàng đế, nàng lui về phía sau, cẩn thận chứng thực: “Ngài sẽ không bởi vì ta quá thích ngài mà muốn giết ta đi?”

Hoàng đế sửng sốt: “Vốn dĩ không có, hiện tại ngươi lại nhắc nhở ta.”

Bạch U:… Trách ta miệng tiện.

Tác giả có lời muốn nói: Cẩu hoàng đế, đến nay còn chưa có tên ha ha