Tôi Chỉ Thích Khuôn Mặt Của Em

Chương 40




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.




Người đàn ông này tối hôm qua thật sự không biết xấu hổ.
Giọng nói phàn nàn nhỏ nhẹ, Hàn Thiệu Chu vừa nghe liền biết tên nhóc này vẫn còn oán giận, cũng không yêu cầu nữa, cười nói: "Được rồi, anh Chu đảm bảo trước 10 giờ liền trở về bên em".
Sau khi nói xong, Hàn Thiệu Chu cảm thấy có chút kì quái.
Hắn ra ngoài tiêu khiển, còn đặc biệt hứa với Tiểu tình nhân của mình về thời gian trở về, điều này hoàn toàn giống với việc bị vợ kiểm soát chặt chẽ sau khi kết hôn.
Thực sự có chút không thể giải thích được.
"Em ngủ một ngày rồi, tối nay đừng ngủ sớm quá, đợi anh trở về." Hàn Thiệu Chu lại nói: "Anh về sẽ có điều bất ngờ cho em."
Giọng của Mạt Minh vang lên có chút ủy khuất mang theo giọng mũi: "Em không muốn bộ đồ ngủ sexy đâu".
"Không phải, lần này khác với lần trước." Hàn Thiệu Chu ho nhẹ một tiếng rồi nhanh chóng nói: "Lần này là bất ngờ khác, rất khác."
Giọng của Mạt Minh có chút nhẹ nhàng hơn: "Em chờ anh Chu trở về".
"Ừ."
Trong quán bar.
Triệu Thành vừa thấy Hàn Thiệu Chu đến, nhanh chóng tiến lên ôm lấy vai Hàn Thiệu Chu, cười cười: "Lão Hàn, tôi đã gặp được tình yêu đích thực."
"Tôi cũng không cảm thấy hiếm lạ, cứ lâu lâu lại gặp được sao?"
"Lần này khác."
Triệu Thành hào hứng nói với Hàn Thiệu Chu, hắn đã gặp được tình yêu đích thực vào cuối tháng trước.

Tên cô ấy là Tiểu Mân, một nghệ sĩ violin trong dàn nhạc nhà hát opera.

Cô ấy thuần khiết động lòng người, tính cách trầm lặng và tao nhã.

Từ lời khen của Triệu Thành, Hàn Thiệu Chu không thể hiểu được tại sao một cô gái xuất sắc như vậy lại thích Triệu Thành, một kẻ phong lưu ăn chơi trác táng.
Nhưng Triệu Thành đã nói với Hàn Thiệu Chu lần này hắn ta rất chân thành, hắn không thể kháng cự lại Tiểu Mân, một cô gái tài năng, ngây thơ đa sầu đa cảm.

Càng nhìn lại càng thích, hắn bắt đầu theo đuổi người ta từ tuần trước, chỉ sau vài ngày hắn đã không thể kháng cự mà rơi vào lưới tình.
"Cô ấy cũng thật sự yêu tôi, tôi có thể cảm nhận được." Triệu Thành uống cạn ly rượu, dựa vào sô pha phả ra mùi rượu: "Tôi cảm thấy khi cô ấy nhìn mặt tôi, ánh mắt say đắm đến mức có thể biến thành một vũng nước".
Hàn Thiệu Chu nghiêng sang, liếc mắt nhìn một cái: "Ồ".
"Lão Hàn ngươi không tin lời tôi nói sao? Để tôi nói cho cậu biết, trước đây đừng nhìn tôi có nhiều bạn gái, nhưng tôi đối với người khác không dễ dàng động lòng.


Tiểu Mân này thật sự là người đầu tiên".
"Cậu hãy cùng với người ta vượt qua được nửa năm rồi mới nói đến chuyện thật lòng đi".
Triệu Thành đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh Hàn Thiệu Chu, tiến sát mặt cười hỏi Hàn Thiệu Chu: "Lão Hàn, cậu ở bên cạnh Mạt Minh ba năm, cậu có thật lòng không?"
Hàn Thiệu Chu không nhanh không chậm nói:" Dù sao so với Triệu Thành cậu cũng đủ thật lòng".
"Vậy có thể nói khi ở Xuyên Hải, cậu nếu không đi đâu mỗi đêm đều ngủ lại ở chỗ Mạt Minh".

Triệu Thành ý tứ sâu xa hỏi.
Hàn Thiệu Chu thản nhiên đáp: "Tôi thích em ấy, không đi đến chỗ em ấy thì đi nơi nào".
"Lão Hàn, có phải hay không cậu nuôi Tiểu Minh coi như lốp dự phòng à?" Triệu Thành nói: "Một bên thì lén lút đối với Văn Từ diễn tiết mục thâm tình, trước khi theo đuổi Văn Từ thì lưu lại Mạt Minh để giải quyết đêm dài tịch mịch".
"Triệu Thành" Hàn Thiệu Chu mặt vô biểu tình quay đầu nhìn hắn: " Hôm nào cùng tôi đánh vài trận quyền anh, tôi giúp cậu giãn chút gân cốt".
Triệu Thành ngẩn ra, nhanh chóng đứng dậy ngồi trở lại trên sô pha cách xa Hàn Thiệu Chu một chút, nói: "Quân tử động khẩu không động thủ (*).

Hai chúng ta đã qua cái thời ý kiến bất đồng là sẽ động tay động chân rồi".
(*) Nghĩa là bậc chính nhân quân tử chỉ dùng lý lẽ để phân cao thấp chứ không thèm động tay chân.
"Những chuyện này tôi đã nói rõ ràng rồi, lần tới cậu còn nói với tôi kiểu này nữa, cậu không lên sàn đấu quyền anh, tôi sẽ lôi cậu vào lò thiêu."
"Cái này cậu không thể trách tôi được.

Một bên là chính cậu nói với tôi đối với Văn Từ không có hứng thú, nhưng một bên cậu lại mua tranh của Văn Trung Sùng tại buổi triển lãm cá nhân với giá cao ngất ngưởng, 760 vạn, cậu mẹ nó cũng làm được.

Nếu không phải vì muốn lấy lòng người nhà Văn Từ, chẳng lẽ cậu lại nói với tôi rằng cậu chỉ đơn giản là muốn quyên góp tiền cho nghệ thuật?".
"Mua cái rắm!" Hàn Thiệu Chu nói: "Đầu óc của tôi có nở hoa đâu mà đi mua tranh của Văn Trung Sùng, tôi cũng không biết ông ta tổ chức buổi triển lãm tranh ngày hôm qua.

Tên ngốc Tiểu Dương nói hươu nói vượn vậy mà cậu cũng tin?"
"A, cậu không mua à, đúng rồi bạn gái của Tiểu Dương nói có một trợ lý đến phòng tranh, lấy danh nghĩa Hàn lão gia và cậu mua ba bức tranh.

Dù sao chuyện này cũng không có khả năng là do bạn gái của Tiểu Dương bịa ra.

Dù sao bạc trắng, vàng thật rơi vào túi nhà Văn Gia cũng đều là Hàn lão gia bỏ tiền ra, cái này cậu cũng không thể trách tôi.

Ai sẽ cảm thấy Hàn lão gia chỉ đơn giản là vì thích tranh của Văn Trung Sùng mới làm như vậy.

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra, Hàn lão gia muốn có quan hệ tốt với Văn Gia, là vì ai trong lòng cậu là rõ ràng nhất".

Hàn Thiệu Chu ngây ngẩn cả người.
"Tiểu Dương nói tổng cộng ba bức tranh là 1300 vạn, một trong số đó mua dưới danh nghĩa của cậu tên "Non xanh nước biếc", có giá 760 vạn, phá vỡ mức giá bán cao nhất trong lịch sử trong giới.

Mà đúng rồi, giá bán kỷ lục cuối cùng cũng là Hàn lão gia sáng tạo ra, đây coi như là ông phá vỡ kỷ lục của chính mình".
"..."
"Nghe nói chuyện này rất nổi tiếng, chỉ là tôi không để ý đến giới nghệ thuật, nếu Tiểu Dương và bạn gái không nói cho tôi biết, tôi cũng không biết".

Triệu Thành nhìn Hàn Thiệu Chu đột nhiên đứng dậy khỏi ghế sô pha, xoay người đi tới bên cạnh hành lang, lớn tiếng nói:" Lão Hàn, cậu đi đâu?".
Hàn Thiệu Chu đi đến bên ngoài sảnh hành lang, lấy điện thoại di động tìm số ông nội và bấm gọi.
"Ông ơi, ông đừng nói ông mua tranh của Văn Trung Sùng là vì con?" Hàn Thiệu Chu đi thẳng vào vấn đề.
Hàn Trường Tông hiện tại đang ở một thành phố khác tham gia một bữa tiệc của giới thượng lưu, nghe xong liền nhàn nhạt nói: "Ông làm những điều này chỉ là phụ, theo đuổi Văn Từ được hay không vẫn là phải xem chính con".
Hàn Thiệu Chu tay đè lên trán: "Số tiền lớn như vậy.

Ông nói tiêu tiền là liền tiêu.

Ông cứ tự ý mình làm việc trước, đều không cùng con bàn bạc trước sao?"
"Con năm đó đem quà cưới mấy trăm triệu của ông đem bạn lại cho cha mẹ Văn Từ mấy ngàn vạn con có thương lượng qua với ông không? Ông hiện tại đang giúp con, vậy mà con còn oán giận cái gì".
"Nhưng hiện tại con đã từ bỏ Văn Từ rồi".
Hàn Trường Tông im lặng một lúc lâu, sau đó giọng nói đầy dấu hỏi vang lên:"Ah?"
"Ông ơi, con đích thực đã từng thích Văn Từ, nhưng nó đã là quá khứ rồi".

Hàn Thiệu Chu hít một hơi thật sâu và bình tĩnh nói: "Hiện tại con và cậu ấy chỉ là bạn bè".

"Thiệu Chu" Hàn Trường Tông nhẹ giọng hỏi: "Con theo đuổi Văn Từ suốt sáu năm, con chắc chắn là từ bỏ Văn Từ chứ?"
Hàn Thiệu Chu sắc mặt phức tạp nhìn sàn nhà đen trắng trong hành lang.

Con số "sáu năm" này bỗng nhiên khiến trong lòng hắn có vô số cảm xúc, nhưng trong đầu bất chợt hiện lên gương mặt một người, làm tất cả mọi thứ trở nên bình tĩnh lại.
"Con chắc chắn." Hàn Thiệu Chu nói, "Trước đây nếu có câu nói nào khiến cho ông hiểu lầm, hiện tại con có thể nói rõ ràng, con sẽ không theo đuổi Văn Từ nữa.

Con tôn trọng cậu ấy, nhưng con sẽ không giống như năm đó tiếp tục yêu cậu ấy".
Bên kia điện thoại, Hàn Trường Tông lại im lặng hồi lâu, cuối cùng thở dài:" Vậy thì ông đã hết hy vọng rồi.

Con đã hứa với ông sẽ mang cháu về cho ông trong nửa năm nữa.

Con có thể làm được không?"
"Hẳn là có thể".

"Hẳn là? Ông cũng không lập tức bắt con kết hôn hay gì đó.

Nhưng ít nhất con có thể mang đối tượng về cho ông xem.

Hai người cứ ở cùng nhau trước, nếu không thích hợp thì chia tay, còn nếu thích hợp chúng ta cùng nhau bàn chuyện kết hôn.

Không thể độc thân giống như bây giờ, thậm chí một mục tiêu phát triển cũng đều không có.

Con xem cháu trai của lão Triệu vừa có chút thành tựu, gia đình người ta đã nhiệt tình quan tâm đến đối tượng của cháu trai lão".
"Trước kia ông nói với cháu hắn ta không nghiêm túc".
"Con ít nhất thân thể so với nó còn khỏe hơn, con còn hơn Triệu Thành một tuổi, như thế nào mà con còn thanh tâm quả dục như một hòa thượng vậy? Ông hiện tại nghi ngờ thân thể của con".
"Dừng!", Hàn Thiệu Chu lập tức nói: "Ông nội, ông nói như vậy, nhưng con cũng không phải như thế".
Nhớ tới Mạt Minh đang ở nhà, Hàn Thiệu Chu chậm rãi đút một tay vào trong túi quần, giọng nói nhẹ nhàng hơn rất nhiều: "Ừm, hiện tại con đã có người đang ở bên cạnh con".
Nếu không mang người về ứng phó một chút, khẳng định ông nội cằn nhằn sẽ không dứt.

Nếu ông nội đã nói rằng cứ ở bên nhau trước, kết hôn tính sau, vậy hắn sẽ không ngại tạm thời tìm một người trước, cuối cùng có thể thành hay không đều là do hắn định đoạt.
Chỉ cần để cho tiểu tình nhân nhỏ bé ngoan ngoãn cùng phối hợp với hắn diễn, để cho hai bên ông nội và ông ngoại đều dừng lại, như vậy cũng thuận tiện mang Mạt Minh đến Hương Tân Sơn.
Có sự phối hợp của Mạt Minh, một hòn đá có thể trúng mấy con chim.
Hắn quả thực thông minh.
"Con, con có người khác sao?" Giọng của Hàn Trường Tông trở nên gấp gáp: "Chuyện xảy ra khi nào, tại sao ông không nghe con nói gì hết, nào, bao nhiêu tuổi, làm nghề gì, tính cách như thế nào?"
"Chờ đã một lát trở về con sẽ đưa người đến gặp ông nội".
"Tên nhóc này, âm thầm cho ông một cái bất ngờ lớn như vậy.

Nếu hôm nay ông còn không lải nhải, con sẽ không nói với ông đúng không?"
"Ừm, thật ra, con và em ấy, ừm, chủ yếu là do tình cảm chưa ổn định."
"Vậy cưới trước yêu sau cũng giống như thế".
"Ông nói không ép buộc kết hôn, con chỉ nghe ông trước ở bên nhau.

Đi được bao xa con cũng không dám đảm bảo".
"Được rồi, con cũng đã hiểu được chuyện này, ông nội cũng cảm thấy rất vui".
Hàn Trường Tông một khuôn mặt âm trầm nghiêm túc quanh năm, lúc này đây tràn đầy nụ cười, trong đại sảnh tất cả những người nổi tiếng trong giới kinh doanh và chính trị đang chờ đến để nói chuyện với ông ấy cảm thấy thật khó tin.
Hàn Trường Tông hai ngày này không thể trở về Xuyên Hải, Hàn Thiệu Chu tiếp theo còn đi công tác, Mạt Minh ghi hình một chương trình tạp kỹ, cuối cùng Hàn Thiệu Chu cũng đồng ý với ông nội, muộn nhất là cuối tháng này sẽ mang bạn trai trở về nhà ăn một bữa cơm.
Hàn Thiệu Chu nói xong cũng cảm thấy chính mình có chút kỳ quái, chính thức đưa Mạt Minh về gặp mặt gia đình, bất kể là có ý gì, quan hệ giữa hai người nhất định sẽ không còn là quan hệ tình nhân.
Nhưng dường như cũng không có vấn đề gì.

Người yêu cũng được mà người tình cũng được, đều là ngủ cùng một giường, nếu không phải tối đó Mạt Minh đột nhiên trốn trong tủ, ông nội cũng đã sớm gặp rồi, mà Hàn Thiệu Chu lúc đó cũng không suy xét quá nhiều.
Cúp điện thoại, cho điện thoại vào trong túi, tâm trạng của Hàn Thiệu Chu có vẻ như đang đi qua mấy khúc quanh đường vòng, cuối cùng lại đột ngột ngồi trên một mảnh tơ lụa nhẹ nhàng đáp xuống đúng quỹ đạo.
Đối với vấn đề đưa Mạt Minh chính thức gặp mặt ông nội dưới danh nghĩa là bạn trai của hắn, trước đó hắn cũng không nghĩ gì, đến thời điểm này đột nhiên Hàn Thiệu Chu mới nhận ra, thực ra hắn có vẻ mơ hồ mong đợi.
Lại càng mong chờ phản ứng của Mạt Minh, người vẫn đang ở nhà chờ hắn biết chuyện này, liệu có bị sốc không? Lo lắng không?
Có lẽ phản ứng cuối cùng chính là cảm động đến phát khóc.
Dù sao lúc đó sẽ không có tủ quần áo cho hắn trốn.
Trong bữa tiệc, Hàn Trường Tông cất điện thoại, vẻ mặt vẫn như cũ còn đọng lại sự mong chờ hạnh phúc sau bao nhiêu năm, hắn cuối cùng cũng có cháu rể!

Thẩm Bội Linh nhìn Hàn Trường Tông như đang có tâm trạng tốt, bà ta dặn dò Thẩm Tiền: "Đến trước mặt đừng có gọi Hàn tổng.

Gọi là ông nội Hàn.

Nói ngọt một chút có biết không? Lão già này rất ít khi tham gia tiệc tùng kiểu này, có thể gặp một lần thật sự không dễ dàng".
Hiện tại, Thẩm Bội Linh được họ hàng gần xa tranh nhau lấy lòng.

Bà ta từ lâu cũng rất hưởng thụ loại cảm giác này.

Được những người khác lấy lòng, tâm trạng thoải mái tự nhiên muốn giúp đỡ.
Thẩm Tiền cười nói: "Yên tâm đi dì, lão già này nhìn khá là tốt".
"Không lớn không nhỏ, lão Hàn này không phải người khác."
"Dì sợ gì chứ, lão Hàn này còn muốn làm thông gia với dì.

Cháu cũng coi như là cháu trai của ông ta".

Thẩm Tiền ghé sát vào Thẩm Bội Linh: "Dì à, khi con trở thành ngôi sao lớn, con nhất định sẽ hiếu thuận với dì".
Thẩm Bội Linh tỏ vẻ vui mừng, cuối cùng lợi dụng khoảng trống khi Hàn Trường Tông và người khác nói chuyện, bà ta tiến đến chào hỏi.
"Là Tiểu Thẩm" Hàn Trường Tông sắc mặt ôn hòa nhìn Thẩm Bội Linh, đây là bữa tiệc của giới thượng lưu, ông đã yêu cầu người tổ chức gửi thiệp mời cho hai vợ chồng Văn Gia, chỉ để tạo cơ hội cho hai vợ chồng này mở rộng quan hệ tại Trung Quốc.
"Lão Hàn, trông anh càng ngày càng trẻ ra."
Thẩm Bội Linh cười nói, sau vài lời nịnh nọt, bà ta tự nhiên bắt đầu giới thiệu Thẩm Tiền đang đứng ở phía mình, Thẩm Tiền quả thực đủ thông minh, khéo léo, một tiếng ông nội Hàn, trên mặt thể hiện một đứa cháu ngoan ngoãn.
Sau vài câu chào hỏi đơn giản, Thẩm Bội Linh vô tình cố ý giới thiệu cháu trai của mình muốn gia nhập làng giải trí, lời nói đầy ẩn ý muốn Hàn Trường Tông giúp đỡ.
Hàn Trường Tông cũng nhận ra ẩn ý này, ông liếc nhìn Thẩm Tiền bên cạnh Thẩm Bội Linh, gật gật đầu: "Đứa trẻ này nhìn cũng không tồi.

Nếu con có chí hướng, vậy ông nội cũng sẽ cổ vũ cho con."
Thẩm Bội Linh sửng sốt, khóe miệng nhếch lên, cười nói: "Đứa nhỏ này về mọi mặt đều ưu tú.

Cũng giống như Hi Hi, chính là vẫn không có cơ hội để phát triển.

Thật đáng tiếc."
"Nếu ưu tú thì thế nào cũng có cơ hội.

Thẩm Tiền, dì không tin con, ông nội tin con, con phải nỗ lực cố gắng".
"..."
Hàn Trường Tông quay lại đi đến chỗ gia đình của lão Triệu nói chuyện, Thẩm Bội Linh còn muốn tiến tới nói gì đó, A Đức mặc bộ vest đen đột nhiên chắn trước mặt bà ta, thân hình hắn cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng, lẳng lặng đứng trước mặt Thẩm Bội Linh như một ngọn núi.
Thẩm Bội Linh nhìn vào khuôn mặt lạnh lùng không có độ ấm của A Đức, lập tức sợ hãi, khuôn mặt khó coi kéo Thẩm Tiền rời đi.
Thẩm Tiền không còn tự nhiên như trước, lo lắng nhỏ giọng nói: "Dì à, dì không thể nói thẳng sao, ám chỉ vòng vo như vậy, cái này không tốt, lão già này không hiểu ý của chúng ta".
Thẩm Bội Linh buông Thẩm Tiền ra, có chút tức giận:" Dì đây không cần mặt mũi sao?"
Hơn nữa bà ta cảm thấy mình ám chỉ đã đủ rõ ràng rồi, ai biết hôm nay lão già đó tự nhiên lại thế.
"Vậy thì con phải làm sao đây, thưa dì?" Thẩm Tiền chỉ có thể cầu xin Thẩm Bội Linh, nói với giọng đáng thương: "Dì không thể chỉ thiên vị chị Hi Hi".
"Con hoảng cái gì? Để chút nữa dì đi qua đó nói giúp lần nữa".
Tuy nhiên, cho đến khi bữa tiệc kết thúc, Thẩm Bội Linh cũng không ccó cơ hội tiếp cận Hàn Trường Tông lần nữa, cuối cùng khi bữa tiệc tan, đứng ở cửa khách sạn trơ mắt nhìn Hàn Trường Tông lên xe đi xa.
- --------------------
ji: Aiz nha, chương sau lại ngược rồi, sao cứ ngược là chương lại dài thế nhở.

Đây là lý do ngụy biện cho hành vi chương ra chậm á, 2 ngày mới vày vò được một chương..