Tôi Đi Làm Ở Tiệm Nhuộm Da

Chương 11: Chương 11





18.
Tôi không hiểu tại sao Cố Trầm Chi lại giúp tôi.
Cuối tuần, Cố Trầm Chi cười nhẹ ngồi trên ghế lái.
Anh tay dài chân cũng dài, rõ ràng đã ngồi nghiêm chỉnh ở ghế lái nhưng vẫn khiến không gian hơi chật chội.
Tôi cảm giác hơi thở của mình căng lên.
“Anh Cố …” Tôi thấp giọng mở miệng, nhưng lại cảm giác được hương vị của Cố Trầm Chi.
Cố Trầm Chi khẽ "ừm" một tiếng.
Như thể biết tôi định nói gì, anh nhàn nhạt nói: "Cô không cần cảm thấy nợ ơn hay làm phiền tôi.

Nói thật, lần này tôi hơi bốc đồng."
Anh thở dài cười tự giễu: "Làm việc lâu như vậy, quả thực là bốc đồng mà nổi giận với một sinh viên đại học, Du Du, tôi xin lỗi."
"Nổi giận?"
Cố Trầm Chi cau mày, im lặng vài giây rồi giải thích: "Ừm, tôi nổi giận.

Bởi vì...!thằng nhãi đó nhìn cô cứ như nhìn vật sở hữu vậy."
Anh hơi quay đầu lại, đôi mắt như một viên ngọc đen ấm áp.
"Giống như, cô nên thuộc về hắn."
Câu nói sau cùng, thì thầm như lời yêu thương, nhưng lại rất lạnh nhạt.
Tôi "hừ" một tiếng "Sở Vưu Lãng là bạn trai cũ của tôi, tôi cũng không biết anh ta lên cơn cái gì."
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói thêm: “Anh Cố, tôi nghĩ anh ta cũng không nghiêm túc đến thế đâu, chỉ là… là…”
Tôi thở dài, nhớ tới vẻ tức giận của Sở Vưu Lãng khi chia tay “Có lẽ anh ta thấy tôi đáng ghét, muốn giận tôi.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ "Anh ta cũng không thích tôi nhiều như vậy."

Cố Trầm Chi thuận theo lời giải thích của tôi: "Du Du, sau này nhất định sẽ có người thích cô."
Khi tôi đến phòng trưng bày, Sở Vưu Lãng và nữ sinh kia đã đến.
Sở Vưu Lãng cho hai tay vào túi và hờ hững nhìn tôi.
Hai cánh tay anh ta khoanh chặt lại, nữ sinh cố gắng kéo anh ta ra nhưng không kéo được, đành chỉ vẫy tay rồi cười với tôi “Chào đàn chị!"
Nữ sinh chớp chớp mắt "Bạn trai chị đâu? Không đi cùng chị ạ?"
Sở Vưu Lãng nhìn tôi chằm chằm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười rồi lớn tiếng "Lương Du Du, em bị bỏ lại rồi."
Tôi gãi gãi đầu, "Anh Cố đang đỗ xe, bảo tôi đến đây trước."
Nụ cười của Sở Vưu Lãng tắt ngấm, và giọng nói lập tức nhỏ lại "Anh Cố..."
Tôi cau mày, rõ ràng anh ta ép tôi và Cố Trầm Chi tới đây, giờ còn ra vẻ cái gì?
Nữ sinh cười nói: "Oa ~ Anh Cố nghe ngọt thật, đàn chị thật đáng yêu."
"Ờ...!cảm ơn?"
Tôi gãi đầu.

Đây không phải là cách tôi xưng hô khi xoa kem cho khách sao?
Sở Vưu Lãng đột nhiên chen vào "Cứ khen em là em lại cười hềnh hệch như bị khùng vậy."
“Sở Vưu Lãng!” Tôi cau mày.
"Du Du, xin lỗi đã để em đợi rồi, chúng ta đi thôi." Giọng nói của Cố Trầm Chi vang lên từ phía sau.
Anh đặt nhẹ một tay lên vai tôi, dáng người anh cao nên không khác gì ôm tôi vào trong ngực.
Sở Vưu Lãng sắc mặt âm trầm, không nói một lời mà đi về phía trước.
Nữ sinh sửng sốt nhìn Cố Trầm Chi, sau đó trong mắt lộ ra hưng phấn và kinh ngạc.
"Anh… anh là Cố Trầm Chi!"
Tôi không chú ý nhiều đến giới thời trang, tôi chỉ mơ hồ biết Cố Trầm Chi chắc là một người mẫu, thế nên mới nổi danh như vậy?
Cố Trầm Chi chỉ khẽ gật đầu và đẩy tôi lên trước.
"Hôm nay tôi đi cùng cô ấy, mọi người cứ nói chuyện đi."
Ánh mắt rực lửa của cô gái trẻ bị cắt đứt, vốn là có nhiều chuyện để nói nhưng đều bị Cố Trầm Chi chặn lại.
Cô ấy có chút ngượng ngùng không cam lòng, chỉ có thể gượng cười với tôi "Đàn chị thật lợi hại."
Cố Trầm Chi quả là một người bạn đồng hành hoàn hảo.
Anh bình thản đi theo tôi, chỉ cách vài bước chân.
Anh không dựa vào cái cớ "bạn trai" để tiếp xúc thân mật, nhưng cũng không tỏ ra lạnh nhạt với tôi.
Chắc hẳn anh cũng có hứng thú về tác phẩm nghệ thuật, khi ánh mắt tò mò của tôi dừng lại ở một bức tranh thì anh có thể đơn giản nói vài câu cho tôi biết.
Nữ sinh nhanh chóng tìm được nơi sống ảo, một lúc sau, cô ấy kéo Sở Vưu Lãng dừng lại trước một bức tranh khổng lồ.
"Anh Sở, giúp em chụp mấy tấm."
Sở Vưu Lãng nghe cô ấy gọi như thế thì khẽ nhíu mày, lại liếc mắt nhìn tôi.
Chỉ thấy tôi ù ù cạc cạc như con vịt ch.ết.
Cố Trầm Chi gọi một tiếng: "Du Du."
Tôi cùng anh đi xem bức tranh khác.
Bên kia, Sở Vưu Lãng đã quay đầu thấp giọng "Được."
19.
Thời gian còn lại, Sở Vưu Lãng cứ ôm cánh tay, vẻ mặt ủ rũ như bị ai trộm mất cái sổ gạo.
Khi nữ sinh bận selfie và chỉnh sửa ảnh, anh ta chỉ đứng cúi đầu, cũng không nói chuyện với cô.

Tôi vô tình liếc nhìn anh ta rồi bỗng nhiên khựng lại.
Sở Vưu Lãng tinh ý nhận ra tầm nhìn của tôi, anh ta hạ tay xuống và tiến về phía tôi.
Chúng tôi bốn mắt nhìn nhau.
Anh ta trông hơi khẩn trương, nhưng cũng có một chút mong chờ.
Tôi bảo "Sở Vưu Lãng, sao anh không đứng chỗ khác?"
Tôi chỉ vào bức tranh mùa xuân ở phía sau anh ta.
"Bức tranh phía sau anh có một đồng cỏ xanh mướt, vừa vặn đặt ở đỉnh đầu anh."
Như này thì có khác nào điềm báo “Thưa ngài, ngài là một người chồng mọc sừng.”
Sắc mặt Sở Vưu Lãng lại thay đổi.
Anh ta lại không vui.
Suốt đoạn đường này, anh ta đều không vui.
Tôi đã ở bên anh ta được ba tháng, cũng có thể nhìn ra được tâm trạng anh ta thế nào.
Mà tôi cũng không hiểu.

Rõ ràng là anh ta đề nghị đến đây, cũng là anh ta yêu đương, thế có cái gì mà mặt cứ xị ra giống như bị ai đúm?
"Ai da!"
Sau lưng tôi phát ra tiếng kêu lên khe khẽ.
Tôi theo tiếng kêu nhìn lại, nữ sinh kia đứng không vững suýt thì ngã ra, nhưng không hiểu ngã kiểu gì mà lao thẳng vào lòng Cố Trầm Chi.
Cô ấy đỏ mặt, bàn tay kia suýt nữa thì túm được Cố Trầm Chi rồi.
Cố Trầm Chi phản ứng rất nhanh để né tránh, một tay nắm lấy ba lô của nữ sinh như nắm lấy một con búp bê, còn nhanh chóng ổn định lại để cô ấy không bị ngã.
"Cám ơn anh Cố."
“Không có gì, gọi tôi Cố Trầm Chi là được.” Cố Trầm Chi lắc đầu.
Tôi nhìn họ, chợt nhớ tới trước kia Sở Vưu Lãng cũng bị nữ sinh ôm lấy.
Còn anh ta thì làm gì nhỉ?

Ai đến cũng nhận, ai dâng cũng lấy, chưa từng từ chối bất cứ cô gái nào.
Tôi nhìn Cố Trầm Chi với ánh mắt phức tạp.


Giống như cô gái 3 tháng trời phải nhìn một miếng rác hạng ba, và lần đầu tiên biết thế nào là socola hạng nhất.
Cố Trầm Chi không biết hành động của anh đã khiến tôi tròn mắt kinh ngạc như thế nào.
Anh khoát tay áo như một chuyện hết sức bình thường, sau đó nghiêng người đi vòng qua nữ sinh rồi đi về phía tôi.
“Du Du, anh muốn hỏi em một câu.” Anh đan hai ngón tay lại với nhau.
Giọng nói kiên định không vội vã, khiến người ta an tâm muốn dựa vào.
Cố Trầm Chi cúi đầu xuống, ánh mắt anh ấy ngang tầm mắt tôi.
"Bây giờ chúng ta có thể làm bạn được không?"
Anh ấy không ở quá gần, nhưng tim của tôi vẫn đột ngột đập nhanh hơn.
Tôi khẽ gật đầu.
Cố Trầm Chi nheo mắt và cười nhẹ.
"Anh rất vui."
Anh ấy nói một câu bình thường.

Nhưng giọng nói trầm ấm lại như mang theo tình cảm sâu sắc.
Tôi cảm thấy như một tấm lưới đang bao phủ trên người mình.

Không phải bị giam cầm, nhưng là cảm giác ấm áp và mềm mại.
Giống như trái tim rung động hóa thành từng gợn sóng đêm, nhẹ nhàng dẫn tôi tiến về phía trước.
Ép tôi vào một không gian chật hẹp, một không gian chỉ có duy nhất Cố Trầm Chi.
Tôi chớp mắt thật mạnh.
Rồi đột nhiên ý thức được, trái tim tôi đang đập liên hồi..