Tôi Diễn Bừa Mà Các Anh Cũng Coi Là Thật

Chương 28






Cộng thêm tám vị khách mời đặc biệt, tổng cộng có mười sáu người, cùng tới quay một vòng Bịt Mắt Bắt Dê.
Trước đó tổ sản xuất đã thông báo thể lệ cho khách mời và khán giả.
Mười sáu người sẽ chia thành hai nhóm, nhóm "bắt" và nhóm "trốn".
Nội trong thời hạn một tiếng đồng hồ, phe bắt chỉ cần tìm ra toàn bộ phe trốn thì xem như chiến thắng.
Mà phe trốn chỉ cần một người có thể tránh thoát một tiếng truy bắt thì xem như cả nhóm chiến thắng.
Ngoại trừ điều này, phe trốn còn có thể giả trang thành các loại vật phẩm bình thường khác.
Trên lưng phe bắt sẽ đeo một túi nhỏ, phía trên cái túi ấy có nút ấn, nếu như bị phe trốn tập kích đập trúng thì sẽ bị loại ra khỏi vòng.
"Vậy phe trốn núp suốt ở chỗ nào đó không nhúc nhích thì sao, chẳng phải là thắng chắc à?"
Nhằm vào sơ hở này, đoàn phim đã thiết lập nên quy tắc "vòng bo", tương tự như trò PUBG, qua mỗi mười phút sẽ đóng kín một số khu vực.
Sau khi đóng kín khu vực nếu phe trốn vẫn còn dừng ở vùng ngoài cũng sẽ bị out khỏi trận.
Điều này ép buộc phe trốn nhất định phải xê dịch liên tục.
Thời điểm di chuyển không ngừng sẽ dễ bị phe bắt tóm gọn nhất.
Tổ sản xuất giải thích rõ thể lệ trước nên ngay tức khắc khiến khán giả cực kỳ tò mò.
[Nghe có vẻ làm phe trốn khá hấp dẫn nha, cầu cho anh tui phe trốn.]
[Nghe đồn khách mời đặc biệt được mời đều là bạn bè của tám người kia, rốt cuộc có ai nhỉ?]
Hôm sau lúc truyền hình trực tiếp bắt đầu, tám khách mời đặc biệt đã có mặt ở trường quay.
[Ôn Tranh Hàn mời đạo diễn Phong, chậc, không hổ danh là ảnh đế, nhân vật lớn vậy cũng có thể mời tới tham gia trò chơi.

Hướng Lăng Vân mời Vưu Hiền, không tồi ha, đấy là một danh hài, lát chơi chắc vui lắm.

Chử Vi mời đồng đội cũ, này để phá bỏ tin đồn lần livestream trước nói cậu ta giẫm đồng đội cũ để thăng tiến đúng không?]
Tả Mân mời bạn thân Hạ Ngọc Vân của chị ta, tương tự cũng lui giới sau khi gả vào nhà giàu, chỉ có điều khác biệt ở chỗ hiện tại Tả Mân đã ly dị sắp tái xuất, mà Hạ Ngọc Vân hãy còn mang hình tượng vợ hiền nhà quyền thế.
Hứa Điều Điều dứt khoát không mời ai.
Những người được mời bên trên đều tương đối nổi tiếng, không có nghệ sĩ nào dính bê bối, phần bình luận đã quá rầm rộ.
Sự chú ý của mọi người đều đặt trên mấy khách mời đặc biệt còn lại.
Cố Thanh Sương mời Cố Chi Đảo - anh trai của cô ấy, một nhà sản xuất âm nhạc không hay lộ diện.
Anh ấy đang ngồi đối diện Thẩm Phất im lặng uống trà, trông giống như một người trầm tính ít nói.
Trên ghế sofa không còn chỗ để ngồi, Vương Hiên Hoành chỉ đành ngồi lên thành ghế.
Anh ta bắt chước Giang Thứ đeo cặp kính râm xanh đen ánh kim, đánh tiếng chào hỏi với Thẩm Phất.
Giang Thứ ghét bỏ cùng cực, đẩy anh ta từ bên cạnh xuống.
Vương Hiên Hoành lồm cồm bò dậy dưới ánh mắt khiếp đảm của ê-kíp.
Đạo diễn chậm rãi nuốt ngụm nước bọt: "Sao giọng của người này nghe giống của nhà đầu tư trong điện thoại thế nhỉ?"
Thẩm Phất vẫn còn nhớ hồi xưa anh ta hay lẽo đẽo sau mông Giang Thứ, chơi ván trượt ngã sưng mặt sưng mũi, bây giờ cũng thừa kế gia sản lên làm chủ tịch luôn rồi?
Lâu quá không gặp, Thẩm Phất quan sát Vương Hiên Hoành vài lần, quan sát tới độ Giang Thứ không nhịn được trở tay kéo cặp kính râm xuống khỏi mặt Vương Hiên Hoành: "Đừng nhìn đồ xấu xí, sẽ xấu theo đấy."
Thẩm Phất: "..."
Thẩm Phất bất giác nhìn Giang Thứ một cái.
Thật sự có người mang tấm lòng Bồ Tát sẵn lòng làm bạn như hình với bóng cùng anh cả mấy chục năm trời á?
Giang Thứ không rõ nguyên do, tưởng rằng Thẩm Phất ngoan ngoãn vâng lời bèn hả hê điều chỉnh tư thế ngồi dựa vào ghế sofa, khoe ra xương quai hàm hoàn hảo.
Thẩm Phất: "..."
Vương Hiên Hoành rủ rỉ bên tai Giang Thứ: "Thẩm Phất cảm thấy tao đẹp trai lên phải không?"
Giang Thứ bắt đầu hối hận tại sao mình lại mời thằng phá hoại này qua đây chơi: "Nói thêm chữ nữa tao chặt lưỡi mày."
Bởi vì họ chưa đeo microphone nên khán giả chẳng hề hay biết bọn họ đang nói gì.
Cuộc thảo luận đang diễn ra sục sôi ngất trời.
[Đệt, quả nhiên trai đẹp đều chơi với trai đẹp ư? Bạn bè xung quanh D cũng bảnh tới nỗi có thể debut được luôn!!!]
[Ngó một vòng thì nhan sắc của thái tử gia vẫn tuyệt đỉnh, nhưng mà xét thấy tính cách ổng thúi quá nên tui sẽ trừ ổng mười điểm, trong một phút đồng hồ tui phải nắm rõ thông tin của bạn ổng, tính tình người bạn này có vẻ ổn áp đấy, cộng mười điểm.]
Sau khi Thẩm Phất trao đổi cùng Lương Hiểu Xuân qua điện thoại bèn mời tới Vạn Ca cùng công ty.
Vạn Ca đã lăn lộn trong giới giải trí được năm năm, căn bản không ngờ có ngày mình lại có thể ngồi chung một ghế sofa với đám người địa vị đỉnh cao nhường này!
Chắc chắn chính là thần tiên đánh lộn!
Cô nàng cẩn trọng tới mức liên tục nhích sang dựa vào Thẩm Phất.
Thẩm Phất đặt tay lên vai cô nàng.
Cô nàng nghiêng đầu ngơ ngác nhìn sườn mặt của Thẩm Phất theo bản năng, hô hấp dè dặt nãy giờ lúc này mới chậm rãi thở ra.
Khuông Duyệt Dịch liếc nhìn Vạn Ca, âm thầm khinh bỉ.
Đã bảo mời mình tới là đúng, cái tính nhát như thỏ đế của Vạn Ca có thể làm nên cơm cháo gì?
Dẫu đã cho cô ta cơ hội này, thì cô ta cũng sẽ chỉ rơi xuống làm phông nền thôi.
[Vụ gì đây? Tại sao công ty của Thẩm Phất cử hai người đến lận?]
Có người giải thích: [Hình như cái cô nhát gan bên trái Thẩm Phất là do Thẩm Phất mời tới, người còn lại chắc là do đoàn phim mời, bởi vì Hứa Điều Điều không mời ai nên thiếu một vị khách.

Cái cô tên Khuông Duyệt Dịch đó chính là thành viên thuộc một nhóm nhạc nữ, chắc chắn là được kéo tới cho đủ số thôi.]
Bên phía tổ sản xuất có nhân viên công tác hỏi riêng Khuông Duyệt Dịch là ai.

Đạo diễn nhún nhún vai: "Công ty của ảnh hậu đề cử đấy."
Dù sao đang thiếu một khách mời, vị thành viên nhóm nhạc nữ này vẫn chưa được lên sân khấu nên kêu cô ta tới.
Vừa khéo có thể bán một ân huệ cho công ty của Tả Mân.
Xét thấy các khách mời đã quá quen thuộc đối với biệt thự, ê-kíp đành bố trí trường quay ở công viên trò chơi.
Thẩm Phất là phe trốn, đi theo ê-kíp qua đó trước nhằm chuẩn bị trang điểm.
Tình cờ Giang Thứ rút trúng phe bắt, không mấy vui vẻ mà khoanh tay dựa vào chỗ huyền quan, lúc hai người Chử Vi và Cố Chi Đảo bên phe trốn rời khỏi biệt thự, anh lườm liếc cả hai người họ.
Bình luận: [Hô hô hô hô tới rồi tới rồi, sắp đấm nhau rồi.]
Cố Chi Đảo cau mày nhìn Giang Thứ.
Chử Vi vội vàng kéo Cố Chi Đảo vào thang máy, nhỏ giọng nói: "Đừng để ý anh ta, chúng ta không chọc nổi vị thái tử gia đó đâu."
Khựng lại một chút, cậu ta nói tiếp: "Anh Cố, em liên lụy anh rồi."
Cố Chi Đảo rất có tiếng nói trong giới sản xuất âm nhạc, tuy trước kia Chử Vi chưa từng gặp anh ấy, nhưng công ty Chử Vi có mua bài hát của Cố Chi Đảo, Chử Vi còn từng biểu diễn chúng.
Thế nên Chử Vi tự cho rằng trong số các khách mời nam, mình và Cố Chi Đảo cũng tính là khá thân thiết.
"Có ý gì?" Cố Chi Đảo hỏi.
Trong thang máy không có chuyên viên quay phim đi theo, Chử Vi trầm giọng: "Vì quan hệ của em với Thẩm Phất nên anh ta đang nhắm vào em."
Cố Chi Đảo nhíu mày: "Cậu ta cũng đang tán tỉnh cô Thẩm?"
Chử Vi: "Anh chưa xem trực tiếp mấy hôm trước sao?"
Cố Chi Đảo nằm trong nhóm vô cùng "trạch", lắc đầu nguầy nguậy: "Không có hứng thú."
"Không hẳn là tán ạ.

Em không biết anh ta nghĩ thế nào, suy cho cùng đầu óc của mấy kẻ có tiền đều lắm bệnh, tự đề cao mình chẳng coi ai ra gì."
Chử Vi ngẫm nghĩ chốc lát, nói một cách khẳng định: "Em cảm giác hẳn là anh ta hơi hơi bị thu hút bởi gương mặt của Thẩm Phất, nhưng cái thứ con ông cháu cha đó sao có thể lâu dài được?"
Mặc dù mỗi khách mời đều giàu có, tài sản của Ôn Tranh Hàn càng dồi dào hơn, song nếu so với kiểu đại bàng khó lường như nhà họ Giang thì bọn họ chỉ thuộc hạng tép riu.
Đây cũng là nguyên nhân Chử Vi luôn khôn khéo thức thời trước mặt Giang Thứ, không chủ động đối đầu với anh.
Cố Chi Đảo vẫn giữ yên lặng, lúc sắp ra khỏi thang máy bỗng cất tiếng: "Yên tâm đi, cậu không liên lụy tôi."
Chử Vi: "Dạ?"
Cố Chi Đảo nhìn sâu vào mắt cậu ta: "Tốt nhất cậu không nên đi chung với tôi, có lẽ sẽ là tôi liên lụy ngược lại cậu đấy."
Dứt lời anh ấy đẩy bàn tay Chử Vi đang khoác trên vai mình ra, sải bước đi thật xa.
Chử Vi: "..."
Ông anh nói cái gì vậy, chuyện này mà còn giành chịu trách nhiệm hả?
Tính tình của chàng nghệ sĩ này tốt quá rồi chăng?
Đắng lòng vì kẻ đạo đức giả như Ôn Tranh Hàn đã lâu, vất vả lắm mới phát hiện ra một người bình thường, Chử Vi như nắng hạn gặp mưa rào, mau chóng đuổi theo.
...
Công viên giải trí chia thành năm khu tất cả, trừ người qua đường vui chơi, còn có đủ loại linh vật cầm bong bóng và vài sạp hàng bán dưa hấu với thức uống ướp lạnh.
Độ tham gia bình luận rất cao: [Nếu phe trốn núp ở trong hình nộm rồi trà trộn với các linh vật còn lại thì chẳng phải rất khó tìm ư?]
[Bạn đoán được điểm này mà tưởng phe bắt không nghĩ tới à? Đến lúc đó lật hết đầu linh vật lên là xác định được ngay.]
Nhưng khu vui chơi rộng lớn đến thế, lật lần lượt từng cái đầu cũng rất khó khăn.
Thế là Chử Vi chọn chui vào trong một linh vật khủng long, giả trang thành nhân viên công tác bán bóng bay của công viên.
Thẩm Phất ở phía kia đang trang điểm.
[Cô ấy định hóa thành gì ha?]
Đến khi lớp trang điểm dần hiện hình, phần bình luận lấy làm kinh hãi: [Á đù, sầu riêng?]
Thẩm Phất tròng bộ sầu riêng rỗng vào, cuộn tròn dưới quầy trái cây, hai bên quầy treo tấm vải chắn hết cơ thể cô, cô cúi mặt xuống, gần như hòa làm một thể với sầu riêng.
Má nó ơi cái này mà không tự tay sờ thì căn bản không nhận ra đây là sầu riêng giả.
Khán giả cười sắp ngất: [Ui ui ui, dễ thương vãi.]
Vạn Ca thì sắp khóc đến nơi, trông thấy những khách mời khác đã tìm được cách ẩn náu rồi mà cô nàng còn chưa biết nên cải trang thành cái gì.
Đến lúc đó nếu bị phe bắt tóm đầu tiên, nhất định sẽ bị khán giả mắng là đồ vướng chân.
Bình luận đã bắt đầu không ưa cô nàng: [Cô bạn của Thẩm Phất bất ổn nha, chỉ biết nước mắt lưng tròng à?]
Vạn Ca không nghĩ ra biện pháp bèn qua tìm Thẩm Phất.
Thẩm Phất xem bản đồ của công viên trò chơi, đánh dấu vài nét bút lên nó, sau khi xác định vị trí xong bèn dẫn cô nàng đi tới dưới một sân khấu, vạch kế: "Cậu trốn thẳng vào đây đừng lên tiếng, có thể núp được bao lâu cứ núp."
"Vậy, vậy cũng được sao?" Vạn Ca lại muốn khóc: "Lỡ vòng bo tới chẳng phải mình sẽ thành nhóm đầu tiên bị loại hả?"
Thẩm Phất đáp: "Ít nhất dưới đây mát mẻ, có thể nghỉ ngơi."
Vạn Ca hoang mang lo lắng, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu, đi vào trốn.
[Thẩm Phất đang dạy cô ta lười biếng phải không? Nhưng thế thì đâu khác nào cái cô flop đó mất hoàn toàn cảnh quay?]
[Hơn nữa cô flop nói đúng đấy, lỡ chạy bo thì cô ta sẽ là người đầu tiên bị loại, Thẩm Phất xuất chiêu ác gì đây?]
Vốn dĩ bình luận vẫn còn đang đi theo hướng suy đoán tình tiết hợp lý, nhưng chẳng hiểu tại sao đột nhiên có người nói một câu.
[Không hổ danh là trùm bắt nạt.]
[???] Những người qua đường chuẩn bị chuyển thành fan Thẩm Phất nhao nhao hỏi: [Là sao?]
Lẽ nào Thẩm Phất còn phốt gì các cô không biết?
[Chỉ vừa phát hiện bài đăng cũ của mấy năm trước thôi, nội bộ bóc phốt rằng trong Xuân Thu Entertainment có trùm bắt nạt ấy mà.]
Trưởng nhóm fan chuyên nghiệp của Tả Mân cố ý nói lấp lửng: [Hồi đó vốn dĩ Khuông Duyệt Dịch là thành viên cố định của nhóm, sau đó không biết tại sao biến thành Thẩm Phất, mấy người tự nghĩ lý do đi.]
Câu chữ càng khẳng định lại càng giống như bêu xấu.
Càng nói không rõ ràng, càng vu vơ vô căn cứ, trái lại càng nhiều người tin.
Rồi sau đó, miệng truyền miệng, chỉ cần lặp tới lặp lui nhiều lần, tin đồn sẽ biến thành tin thật.
Đây là mục đích mà các cô móc nối với công ty chủ quản của Tả Mân, nghĩ cách để Khuông Duyệt Dịch tham gia vào vòng chơi game hôm nay.
Miễn là vòng này Thẩm Phất lạnh nhạt với Khuông Duyệt Dịch, hoặc là để lộ xíu dấu vết cau mày nhăn mặt nào thì sẽ trực tiếp chứng tỏ tin đồn cô bắt nạt Khuông Duyệt Dịch.
Ở trong biệt thự Thẩm Phất chẳng thèm nhìn Khuông Duyệt Dịch lấy một cái làm bọn họ không có chỗ phát huy.
Nhưng không thành vấn đề.
Vòng trò chơi kế tiếp, căn cứ vào thói háo thắng của Thẩm Phất, liệu cô có thể không tương tác với Khuông Duyệt Dịch sao?
Đám người bứt rứt quá lâu trước màn hình ôm nỗi ác ý khổng lồ mà quan sát Thẩm Phất, đợi cô tuột dây sên.
(*)Chú thích: tuột dây sên ý chỉ những lúc quan trọng thì xảy ra sự cố.
Chưa bàn đến vấn đề từ khi chị yêu của bọn họ lên sóng tới nay đều bị làm nền không tỏa sáng giây nào, lại còn gây ầm ĩ với Ôn Tranh Hàn, đứng một mình một xó không ai giao lưu.
Thẩm Phất lại có thể xuôi chèo mát mái, hút fan càng ngày càng nhiều?
Bọn họ phải kéo cô xuống.
...
Thẩm Phất không hề hay biết phần bình luận đang rùm beng vì mình.
Cô thu xếp vị trí cho Vạn Ca xong bèn lui thẳng về trước quầy trái cây của mình, giả làm quả sầu riêng ngay tại chỗ.
Cô chưa tính toán xem sẽ núp trong bao lâu, nếu muốn làm MVP thì lát nữa nhất định phải chủ động ra trận.
(*)Chú thích: MVP trong trường hợp này là viết tắt của Most Valuable Player, chỉ những game thủ có thành tích xuất sắc nhất trận.
Thời gian vừa điểm, phe bắt nhanh chóng vào cuộc.
Loa phát thanh truyền tới tiếng "Đạo diễn Phong out, Hứa Điều Điều out" gần như ngay tức khắc.
Hứa Điều Điều còn chưa núp xong đã bị Hướng Lăng Vân tóm.
Cuối cùng sự chú ý của bình luận cũng bị dời đi hòm hòm: [Sặc nha, hèn chi Hứa Điều Điều không mời ai, cổ đúng là hố đen game gủng.]
Thời tiết khá nóng bức, Tả Mân và Hạ Ngọc Vân đeo túi nút do tổ sản xuất cung cấp rất khó chịu, lựa chọn đến sạp thức uống ngồi nghỉ ngơi trước, bôi kem chống nắng tán gẫu linh tinh: "Dù sao cũng một tiếng lận, hay tụi mình chờ họ trốn hết nổi rồi chui ra là được."
Bình luận có người cạn lời: [Đã ôm thái độ này còn đòi chơi game gì?]
Nhưng thoáng chốc đã bị khịa bởi fan Tả Mân đang chịu "ăn hành" biến thành fan hăng máu: [Ai cần mày quan tâm, đây mới là cách thông minh nhất biết ch ——]
Lời còn chưa dứt, quả sầu riêng trước sạp thức uống và sạp trái cây bỗng đứng phắt dậy.
Hạ Ngọc Vân nhìn thoáng qua một cách tình cờ, nhất thời bị dọa sợ mất hồn mất vía: "Cái gì đó???"
Cô ta bất cẩn đạp trúng đuôi chiếc đầm của Tả Mân, hai người thiếu điều ngã chổng vó.
Đầu sầu riêng đã chạy như bay qua, dễ dàng vỗ "bốp bốp" lên nút ấn trên lưng họ.
Mỗi tay của Thẩm Phất giết một người, không thèm nể tình.
Giết xong phủi bụi trên tay, tiếp tục chui trở lại giữa đống sầu riêng của quầy trái cây co đầu rụt cổ.
Tả Mân và Hạ Ngọc Vân thậm chí còn chưa thấy rõ rốt cuộc mới vừa rồi là thứ gì.
"Nó là gì vậy?!"
"Mình cũng không biết!"
Hai người vẻ mặt ngạc nhiên nhìn xung quanh, bởi vì bị loại nên lập tức được ê-kíp dẫn đi.
Bình luận nhất thời bị nhấn chìm bởi một tràng [Há há há há há đậu má].
Người hâm mộ của Tả Mân xen lẫn trong số đó, nhớn nhác muốn tiếp tục khơi mào đề tài bắt nạt ban nãy nhưng lại bị đẩy ra đầy mau chóng.
Khán giả cười lăn lộn: [Hù chết tui, nãy thấy mới bắt đầu phe trốn đã bị out hai mạng tui còn tưởng phe trốn sắp thua tới nơi, quả nhiên muốn PK thì phải coi chừng Thẩm Phất.]
[Thẩm Phất đâu?]
Nhìn ngó lần nữa, Thẩm Phất lại biến mất trong đống sầu riêng rồi.
[Cô ấy kính nghiệp ghê á, hôm nay trời nóng ba mươi độ thì phải.]
Trong loa phát thanh của công viên truyền tới thông báo: "Tả Mân, Hạ Ngọc Vân, bị Thẩm Phất double kill."
"Là Thẩm Phất mày kể đấy hả? Xịn thật nha." Vưu Hiền vô cùng hào hứng: "Vừa rồi Tả Mân và Hạ Ngọc Vân đi hướng nào nhỉ?"
Đúng là rất đỉnh, luôn có thể khiến người ta bất ngờ.

Hướng Lăng Vân nhoẻn miệng cười, nói: "Sạp thức uống."
Thế thì ắt hẳn Thẩm Phất đang ở phía đó.
Vưu Hiền lập tức lôi Hướng Lăng Vân tiến về hướng ấy: "Đi gặp thôi."
Giang Thứ đeo túi nút, cảm giác phiền phức khắp người.
Do anh và Vương Hiên Hoành quá điển trai nên đang bị du khách qua đường vây quanh, còn bị chặn ở cổng công viên giải trí.
Trước đó du khách trong công viên đã được nhà sản xuất thông báo rằng đừng quấy nhiễu hoạt động của các ngôi sao.

Nhưng vì xưa nay Giang Thứ với Vương Hiên Hoành chưa từng lộ diện trên màn ảnh, nghiêm chỉnh mà nói thì cũng coi như là dân thường, đám du khách không biết bọn họ là ai nên rất tò mò, không khỏi tiến tới xin chụp hình chung.
Thấy Hướng Lăng Vân và bạn thân của anh ta đang đi về phía sạp trái cây, Giang Thứ sợ bọn họ bắt được Thẩm Phất bèn đẩy Vương Hiên Hoành vào đám du khách, bản thân thì sải cặp chân dài đuổi theo.
"Mày qua đó làm chi?" Vương Hiên Hoành hét toáng lên: "Cẩn thận bị Thẩm Phất nhấn nha."
Giang Thứ khinh bỉ, thầm nhủ, đó là mày thôi, chắc chắn Thẩm Phất sẽ nể tình tao.
Vừa mới nghĩ vậy, trên lưng anh đã bốc khói.
"..."
Giang Thứ xoay người, Thẩm Phất đội quả đầu sầu riêng nhìn anh bằng vẻ mặt vô cảm.
Bởi vì anh quá cao, Thẩm Phất còn phải nhón chân: "Anh chết rồi."
Giang Thứ: "..."

[Á há há há há há há há há sặc.]
Bên kia Hướng Lăng Vân và Vưu Hiền đang tìm người.
Khán giả nóng vội: [Thái tử gia đứng đực ra đó làm gì, còn không mau phát huy sức lực còn lại để kêu đồng đội tới?]
Song chẳng biết Giang Thứ không phản ứng kịp hay thế nào, bọn họ cũng chẳng thấy rõ biểu cảm dưới lớp kính râm.
Ai dè anh còn nhận lấy quả đầu sầu siêng do Thẩm Phất tháo xuống, xoay người đi về hướng kia.
Hướng Lăng Vân và Vưu Hiền trông thấy Giang Thứ cầm sầu riêng giữa đoàn người qua lại như thoi đưa, theo bản năng tách đám đông ra tiến tới.
Vừa định nói chuyện với Giang Thứ.
Sau lưng hai người đồng loạt bốc khói.
"..."
Thẩm Phất nhấn xong bỏ đi ngay, tuyệt đối không ở lại lâu.
Cả hai quay lại, chỉ nhìn thấy bóng lưng Thẩm Phất biến mất trong đám người: "..."
[Hố hố hố hố hố hố hố hố hố hố.]
Bình luận cười sắp ngất: [Nhìn mặt Hướng Lăng Vân với anh Hiền kìa.]
[Phắc! Chết năm mạng rồi!]
Trong loa phát thanh truyền tới thông báo Thẩm Phất đã giết năm tên, Vương Hiên Hoành ẩn mình vào biển người, chỉ cảm thấy vô cùng nguy hiểm.

Kẻ bắt người như mình ấy mà lại biến thành kẻ bị bắt.
Năm xưa chơi game với Thẩm Phất, bất kể là game gì Thẩm Phất cũng đều thắng, xưa nay mọi người đều không cho Giang Thứ cùng một đội với cô, cô hiến kế Giang Thứ hiến sức, căn bản sẽ vô địch.
Tất nhiên, không để Giang Thứ chung nhóm với cô có thể thua nhanh hơn, Giang Thứ luôn bán đồng đội.
Con ruồi mất đầu Vương Hiên Hoành va đụng lung tung một trận, nút bấm trên lưng bất cẩn chạm trúng người đi đường.
Anh ta cũng bốc khói rồi.
"..."
Khán giả cười bò: [Sợ bị Thẩm Phất khống chế?]
Nhoáng cái, phe bắt thiệt hại trầm trọng, chỉ còn sót lại hai người Ôn Tranh Hàn và Khuông Duyệt Dịch.
Ôn Tranh Hàn vốn chẳng có tâm trạng chơi game.
Đêm ở Gruzia đó, lời nói của Thẩm Phất hãy còn sờ sờ ngay trước mắt.
Ban đầu anh ta kinh hãi, sau đó là tức giận, nhưng sau hai ngày tĩnh tâm, càng nghĩ càng cảm thấy không đúng ——
Thẩm Phất nói trước kia em ấy chỉ diễn với mình.
Cơ mà tại sao em ấy phải diễn cảnh thâm tình đầy trắc trở đến thế?
Vì tiền?
Ôn Tranh Hàn tự nhận rằng anh ta chẳng cho Thẩm Phất bao nhiêu, hơn nữa năng lực kiếm tiền của Thẩm Phất không hề kém.
Vì trả thù?
Nhưng Ôn Tranh Hàn đã điều tra, nhà họ Ôn và nhà họ Thẩm không có miếng dây mơ rễ má nào.
Vô luận ra sao Ôn Tranh Hàn cũng không tin mọi thứ trước đây đều là diễn.
Diễn xuất của Thẩm Phất tốt vậy ư? Chưa bao giờ yếu lòng ư?
Anh ta dần hoài nghi, phải chăng do mình phụ lòng Thẩm Phất, nên em ấy mới cố ý nói vậy nhằm làm mình tổn thương.
Bởi lẽ đó, nếu bây giờ anh ta từ bỏ, thế thì hết thảy sẽ chấm dứt tại đây.
Nếu anh ta muốn bù đắp, tình tiết kế tiếp sẽ phải là truy thê hỏa táng tràng.
Ôn Tranh Hàn quen thói kiêu ngạo, không cách nào cúi đầu như Chử Vi.
Nhưng nghĩ đến việc mọi thứ sẽ chấm dứt, đáy lòng anh ta lại bức bối quá đỗi.
Anh ta phiền muộn bực dọc, không có ý định chơi tiếp nữa, dứt khoát tìm một người đi đường đụng vào nút ấn sau lưng mình, tự làm mình out luôn.
Nghe thấy thông báo out liên tục, Khuông Duyệt Dịch chẳng ngờ, phe bắt chỉ còn lại một mình cô ta!
Thân cô thế cô, khá là nguy hiểm.
Cơ mà vậy khá tốt, chỉ còn một mình, khán giả có thể thấy cô ta xoay chuyển tình thế.
Hiện Thẩm Phất là người duy nhất xử cả năm mạng, thế thì mình ra ngoài phải tìm cô đầu tiên.
Có lẽ những người khác đang trốn, nhất định cô còn lang thang bên ngoài.
Nghĩ đoạn, Khuông Duyệt Dịch thận trọng ra khỏi tiệm đồ cổ.
"Trùng hợp quá."
Đằng sau bỗng truyền tới một giọng nói.
Thẩm Phất!
Khuông Duyệt Dịch hốt hoảng!
Thế nhưng cô ta chưa kịp ngoái đầu, Thẩm Phất đã nhanh tay lẹ mắt vỗ lưng cô ta.
Khuông Duyệt Dịch: "..."
[Đậu xanh rau má há há há há há.]
Khán giả đang xem dưới góc nhìn của Thẩm Phất sảng khoái muốn chết: [Mới nửa tiếng mà phe bắt đã out hết?]
[Sao Thẩm Phất biết Khuông Duyệt Dịch ở đây?]
[Thật ra dễ phân tích mà, sau vòng bo thì công viên chỉ còn ba khu, khu A là nơi vui chơi của trẻ con, chỗ ẩn náu tương đối ít nên phe bắt sẽ không ở đó.

Khu B chính là chỗ nhóm Giang Thứ bị loại, thế thì chỉ có thể là khu C thôi.

Hôm nay lúc xuất hiện Khuông Duyệt Dịch mặc cổ trang Hán phục, đến đâu cũng rất nổi bật, xác suất lớn sẽ trú ở mấy chỗ như tiệm đồ cổ hay tiệm Hán phục.

Hơn nữa các bạn quan sát kỹ ánh mắt của người qua đường xung quanh đi.]
Thậm chí mấy người núp khác còn chưa kịp bước ra.
Trừ đạo diễn Phong và Hứa Điều Điều bị out từ giây đầu tiên, cùng với Cố Thanh Sương không kịp chạy bo, những người khác thuộc phe trốn đều sống sót.
Lúc này, Chử Vi sắp nóng ngất xỉu trong bộ đồ linh vật mới gỡ cái đầu xuống.
Xong rồi?
Cậu ta chưa nhúng tay luôn!
Trong tưởng tượng của cậu ta, đám phe bắt công kích cậu ta, cậu ta mặc đồ linh vật sẽ chống trả dựa vào nơi hiểm yếu mà?
Nhìn sang Vạn Ca cũng đang bò ra từ dưới sân khấu.
Đang ngồi lạnh run ở dưới đó thì đột nhiên phát hiện mình thắng, cô nàng ngạc nhiên lẫn mừng rỡ vô cùng.
[Trước đó ai nói Thẩm Phất cố ý hại người ta nhỉ? Rõ ràng là Thẩm Phất đã tính vị trí chính xác của trung tâm vòng bo nên mới kêu cô ấy núp ở đây = =]
[Với cả không ít ống kính mà, nếu thắng lây thì ai ai cũng ghi nhớ cô ta.

Nhưng nếu ban đầu bị bắt vì vô dụng thì không chừng sẽ bị chửi ấy chứ.]
Vừa rồi Thẩm Phất vỗ nút của Khuông Duyệt Dịch, hoàn toàn chỉ là vỗ mà không nói lời nào.
Đám fan Tả Mân vẫn đang quan sát đầy hồi hộp, chỉ chờ cô để lộ một ánh mắt giễu cợt nho nhỏ hay nói đôi lời không khách sáo, thì họ sẽ cấp tốc quay lại màn hình đăng B trạm, bắt đầu tung tin vịt bắt nạt.
(*)Chú thích: B trạm hay còn gọi là Bilibili, là một nền tảng đăng video giống như Youtube.
Nhưng ai ngờ Thẩm Phất chẳng thèm bày ra biểu cảm dư thừa nào!
Chẳng những vậy, còn có người qua đường xem vòng chơi game này thấy khoái quá, cắt video Thẩm Phất một mình giết sáu ra đăng lên B trạm.
Bấy giờ trong bình luận ngoại trừ tràng cười ha ha thì đều đang khen Thẩm Phất là vua trò chơi.
Trưởng nhóm fan Tả Mân nổi cáu, cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ, nhắn trong nhóm: "Đừng nóng, thể nào cũng lộ ra sơ hở."
Trò chơi kết thúc, Thẩm Phất lại giành được ba điểm.
Nghe thấy ê-kíp tích điểm cho mình, khuôn mặt luôn vô hồn của cô rốt cuộc cũng biểu hiện chút cảm xúc.
[Hic hic hic Phất Phất hơi bị dễ thương, nghe thấy thắng là vui vẻ, tính cách như con nít ấy.]
Nhìn đám người này kìa.
Thích người ta rồi là có thể nói đen thành trắng.
Má nó vậy cũng tâng bốc cho được?
Đây rõ ràng là nô lệ của đồng tiền nghe nói kiếm được thêm tiền nên sáng mắt mà!
Khuông Duyệt Dịch không bao giờ nghĩ rằng, cái show mà mình trăm cay nghìn đắng mới đi được, lại chưa hút được miếng hào quang nào đã kết thúc lãng xẹt.
Thậm chí cảnh của mình còn không nhiều bằng Vạn Ca cứ đi theo Thẩm Phất giúp Thẩm Phất cầm túi!
Ngồi trên xe, cô ta nhìn bóng lưng Thẩm Phất chòng chọc, trừ đố kỵ còn cảm thấy mệt mỏi vô vàn.
Giới giải trí thật tàn nhẫn, rành rành là thực tập sinh chung công ty, nhưng hiện nay cô ta và Thẩm Phất đã khác nhau một trời một vực.
Ở giữa chỉ cách vài hàng ghế, nhưng Thẩm Phất lại được xếp cùng dãy với người có địa vị như Ôn Tranh Hàn hay Tả Mân, mình với Vạn Ca lại ngồi hàng cuối cùng với nhân viên công tác.
Giang Thứ cứ cảm giác sau lưng có ánh mắt nào đó, anh cau mày nhìn về phía sau đăm đăm.
Khuông Duyệt Dịch vô tình đối mắt với Giang Thứ, sợ hết hồn bèn vội vã cúi đầu.
Đồng thời cô ta lại thấy có điểm quái lạ —— sao cứ cảm giác đã gặp vị thái tử gia kia ở đâu rồi nhỉ?
Mấy hôm trước Khuông Duyệt Dịch có xem livestream, lúc bật lên đã cảm thấy Giang Thứ khá quen thuộc.
Chẳng qua đa số thời điểm anh đều đeo kính râm, làm thế nào cô ta cũng không nhớ nổi.
Nhưng lúc này cô ta lại sực nhớ ra gì đó, trong lòng thình lình giật nảy.
Hèn chi quen quen.
Cô ta từng gặp anh rồi!
...
Đoàn khách mời trở lại biệt thự.
Thẩm Phất nghe thấy hệ thống khó khăn lắm mới online, chẳng màng chào hỏi tổ sản xuất đã đi thẳng về phòng.
"Cậu lại đi thi?"
"Thi rớt rồi." Hệ thống ỉu xìu: "Giới hệ thống thời nay bài vở quá à, có hệ thống mới được sản xuất ba năm đã dẫn dắt mấy kí chủ, bà mẹ nó tôi cũng sắp mười bảy rồi mà chỉ dẫn một mình chị thôi, còn chưa dẫn xong nữa.

Kí chủ của người ta đấu tranh vãi, xuyên sách hay nhà quyền thế này nọ chỉ nửa năm đã xong nhiệm vụ, chị thì nhây tới bây giờ."
"Dạo này chị thế nào?"
Thẩm Phất đếm số tiền trước kia mình tiết kiệm được, cộng thêm tiền đi show gần đây: "Hơn bốn trăm triệu, chắc có thể kiếm phân nửa số tiền sau khi show kết thúc, số còn lại thì vay công ty, không xê xích bao nhiêu đâu."
"Sao không tấn công thẳng Giang Thứ luôn?"
Hệ thống không hiểu ý tưởng của Thẩm Phất: "Tôi cảm giác tấn công anh ta không khó lắm, chị thử xem."
Thẩm Phất từ chối lời đề xuất: "Chị không muốn lặp lại chuyện xấu hổ."
Hệ thống: "Ý gì?"
Thẩm Phất nói: "Ý là chị thấy kiếm tiền vẫn ổn hơn."
Hiện tại có vẻ Giang Thứ đã thay đổi rất nhiều, song Thẩm Phất vẫn không nắm được suy nghĩ của anh.
Cô vẫn nhớ năm ấy, anh căm ghét cô đến tận cùng, ngay cả khi nửa đêm cô khát muốn xuống lầu uống nước cũng phải lườm cô.
Lúc vừa vào nhà họ Giang, Thẩm Phất cho rằng anh rất ghét mình, sau lại có hơi dao động, ngẫm thấy hình như không ghét tới mức đó, về sau lúc rời khỏi nhà họ Giang, Thẩm Phất xác định, anh rất ghét mình.
Nhưng lần này gặp lại, hình như bọn họ không định đề cập tới sự tình mất mặt trước khi cô rời nhà họ Giang, miễn cưỡng làm bạn chung sống hòa bình?

Thẩm Phất lại dao động.
Liệu nó có chứng tỏ Giang Thứ của hiện tại, đã không đối đãi với mình như thuở niên thiếu nữa.
Thẩm Phất có phần phiền lòng.
Kể với hệ thống tình huống gần đây xong, đến khi hệ thống offline chạy về nộp bài tập, cô mới mở cửa phòng ra ngoài chuẩn bị bữa tối.
...
Bên này Vương Hiên Hoành vào phòng Giang Thứ tham quan khắp nơi, khá là kinh ngạc: "Máy ghi hình đâu? Chẳng phải mỗi phòng đều có à?"
Giang Thứ không bận tâm, vào phòng tắm thay quần áo: "Tháo xuống vứt lâu rồi."
"Quả là mày." Vương Hiên Hoành giơ ngón cái.
"Cái này còn giữ cơ đấy." Vương Hiên Hoành nhác thấy trong chiếc vali đen của Giang Thứ, giữa đống quần áo và kính râm tối màu lại xuất hiện một ly nước màu hồng rất nổi bật.
"Tưởng nhà mày hay gì mà đi dạo lung tung? Cút ra ngoài cho tao." Giang Thứ bực bội nói, tóc còn chưa kịp sấy, sải bước tới đóng sập vali.
Anh phải ném người ra ngoài.
Vương Hiên Hoành gắng sức níu khung cửa: "Mày hay quá ha, ngoài hành lang có máy quay, giờ mày quẳng tao ra là ngày mai tao sẽ bị mấy lão già trong nhà mắng đó, hơn nữa có đứa sẽ tưởng tao và mày bất hòa, có lẽ còn nghĩ cách đá tao khỏi công ty."
Giang Thứ xụ mặt nhìn anh ta, lúc này mới buông ra: "Đứng yên đây, cấm đụng lung tung."
Ngày xưa Thẩm Phất rời khỏi nhà họ Giang nói đi là đi, chẳng để lại gì.
Giang Thứ nằm một tháng trời như thể đang thoi thóp.
Cô đi rất quả quyết, quên dọn dẹp cả ngăn bàn ở trường, quên một ly nước.
Nói về lý do Thẩm Phất bắt đầu dùng ly nước này thì nó lại là một quá khứ xa vời.
Vương Hiên Hoành: "Ai bảo mày la em ý."
Giang Thứ nhớ đến chuyện phát sinh vào buổi tối nọ của mấy năm trước.
Trong biệt thự, ông cụ phải bay đi nước ngoài xử lý công việc, đến tối quản gia và người làm đều về nhà.
Giữa đêm anh chơi game được nửa chừng bèn đi tìm đồ ăn vặt, vừa vào nhà bếp đã trông thấy Thẩm Phất.
Ánh trăng hắt vào xuyên qua rèm cửa sổ, đêm hè mát lạnh tựa làn nước.
Bộ đồ ngủ trên người cô là áo thun bằng vải cotton cũ cùng chiếc quần dài bảy phân, rộng rãi thoải mái, lúc nhấc tay rót nước, đường cong của thiếu nữ dưới lớp quần áo vừa khéo hiển hiện trọn vẹn.
Tuy Giang Thứ chưa tiếp xúc với nữ sinh cùng lứa nhưng kịp phản ứng ngay tức khắc.
Cô đi ngủ không mặc áo lót!!!
Khi ấy mặt Giang Thứ đỏ tới mang tai, lập tức quay đầu xoay người rời đi.
Đầu gối bị vấp quầy rượu ngã lăn, suýt té như con chó gặm phân.
Cô nghe thấy động tĩnh còn nói xin lỗi Giang Thứ: "Em lên lầu ngay."
Vấn đề ở đây là có đi lên lầu hay không à?
Vấn đề là cô xuất hiện ở nhà anh đấy!
Giang Thứ vừa ngượng vừa giận, tức hơn cả là không biết tại sao huyết dịch của mình bỗng sôi sùng sục, mặt nóng như phát sốt.
Hơn nữa cô đến gần anh một bước thì tim anh lại nảy một nhịp!
Anh nghiêng đầu trừng cô đầy dữ tợn.
Thẩm Phất sửng sốt, nhanh chóng chạy lên lầu.
Kể từ đó, cô đi đâu cũng mang theo ly nước của mình.
Buổi tối muốn uống nước cũng sẽ không xuống lầu.
Năm mười bảy tuổi Giang Thứ vẫn là một ông trời con chẳng bao giờ cân nhắc cảm thụ của người khác, tự cao tự đại, anh khó chịu trong lòng, muốn xin lỗi nhưng lại không biết bắt đầu nói từ đâu.
Bởi vì, ngay cả chính anh cũng không biết nguyên nhân đêm đó tim mình đập loạn xạ.
Về sau khi anh hiểu được đôi chút về đầu mối, cọ giũa tính xấu rồi, thì người ta cũng đã bỏ đi.
...
Khách mời đặc biệt sẽ phải rời khỏi trước bữa tối.
Khuông Duyệt Dịch thấy Thẩm Phất bước ra từ trong phòng bèn không nhịn được đứng dậy, chủ động đi chào đón.
Thẩm Phất biết tỏng những toan tính của mọi người xung quanh, chẳng qua bình thường không cần phản ứng thì không phản ứng thôi.
Thế là giả vờ như không nhìn thấy, tiếp tục đi lướt qua vai cô ta, thẳng tiến đến quầy bếp.
Khuông Duyệt Dịch nhất thời lúng túng.
Song ống kính còn đang quay mà, cô ta điều chỉnh lại rất nhanh.
Cô ta mỉm cười đi tới, chủ động chào hỏi Thẩm Phất: "Thẩm Phất, khách mời đặc biệt sắp đi rồi, trò chuyện cùng tôi nhé?"
Thẩm Phất ngẩng đầu nhìn cô ta, suy tư chốc lát: "Được."
Khuông Duyệt Dịch đã xem các tập trước đó, biết rằng phòng trữ đồ không có máy quay, cô ta bèn cùng Thẩm Phất dạo quanh ngoài biệt thự, im lặng suốt quãng đường, cuối cùng lượn vào phòng trữ đồ mới bắt đầu nói chính sự.
Khuông Duyệt Dịch nhìn Thẩm Phất bằng vẻ sâu xa, hỏi: "Cô biết tôi lên show bằng cách nào không?"
Thẩm Phất: "Không có hứng."
Mặc dù tâm lý đã ổn định nhưng khi thấy dáng vẻ thờ ơ đối với sự hãm hại xung quanh của Thẩm Phất, Khuông Duyệt Dịch vẫn khó tránh nghiến răng.
Chứng tỏ, bất luận là ngày xưa hay hiện tại, cô ta rất giống một vai hề.
Bên kia Tả Mân buông bàn tay đang cắm hoa, nháy mắt với thợ quay phim bên cạnh.
Quản lý của chị ta nói, Khuông Duyệt Dịch và Thẩm Phất có thù oán, không cần chị ta đích thân ra tay, chỉ cần ngồi hưởng ngư ông đắc lợi là được.
Bây giờ họ đã vào phòng trữ đồ, nhất định là đang rùm beng rồi, lúc này không livestream thì còn chờ lúc nào?
"Em không cần đi đâu chị Mân."
Thợ quay phim nhỏ giọng nói: "Sau khi bị khán giả phát hiện phòng trữ đồ không có máy ghi hình, đạo diễn đã gắn thêm rồi, chỉ chưa kịp báo cho các khách mời thôi."
"Thế cơ à?" Tả Mân yên tâm, tiếp tục nhàn nhã cắm hoa.
Cùng lúc đó khán giả thấy Thẩm Phất và Khuông Duyệt Dịch nói chuyện ở phòng trữ đồ cũng vô cùng khiếp đảm.
[Phòng trữ đồ có máy livestream á? Mấy cổ có biết không?]
[Đờ mờ chắc chắn không biết, toi rồi toi rồi sớm muộn gì cũng toi, dự tính lại là hot search đây.]
Nhóm fan chuyên nghiệp của Tả Mân kích động nhìn chằm chằm màn hình.
Ngàn lần không ngờ ông trời thật sự giúp họ, cầu gì được nấy!
Vốn dĩ còn tưởng tin đồn hồi chiều tung chưa nhịp nhàng, đưa nước cờ Khuông Duyệt Dịch lên show này quả là vô dụng.
Nhưng không nghĩ Khuông Duyệt Dịch can đảm đến vậy, gặp riêng Thẩm Phất khai chiến trực diện!
Giây kế tiếp, Khuông Duyệt Dịch nói: "Là Ảnh Hoa Entertainment liên lạc với tôi, đưa tôi lên show."
Fan Tả Mân: ?
Bình luận: [?]
Khuông Duyệt Dịch không hề biết phòng trữ đồ có máy quay, thấy Thẩm Phất im lặng nên nói tiếp: "Năm đó tôi và những thành viên khác chiếm chỗ cô, là do chúng tôi sai, nhưng dẫu sao chuyện đã qua lâu rồi, cô đi show xong có thể nói chị Lương một tiếng không..."
Khán giả kinh hãi: [Hồi chiều có ai nói Thẩm Phất bắt nạt người khác ấy nhỉ? ]
Không kịp suy xét lý do công ty chủ quản của Tả Mân muốn đưa một nghệ sĩ từng có mâu thuẫn với Thẩm Phất lên chương trình, khán giả đã hoảng hốt bởi những lời từ chính miệng Khuông Duyệt Dịch.
Fan chuyên nghiệp của Tả Mân cáu phát run.
Không phải chứ, lẽ nào đồng đội heo này không biết phòng trữ đồ có máy ghi hình?
Buổi chiều bọn họ còn bàn bạc, nếu như hắt nước bẩn lên đầu Thẩm Phất, tin vịt sẽ thành hổ, trừ phi đích thân Khuông Duyệt Dịch bác bỏ tin đồn, bằng không sẽ chẳng ai tin Thẩm Phất vô tội.
Với cả nếu Khuông Duyệt Dịch đích thân bác bỏ tin đồn, có lẽ khán giả cũng không tin, sẽ cho rằng cô ta bị Xuân Thu Entertainment sau lưng Thẩm Phất ép buộc.
Song, hiện giờ ——??
Còn chưa tạo ra dao, Khuông Duyệt Dịch đã tự đâm trước một nhát!
Thấy Thẩm Phất vẫn chẳng nói gì, trong lòng Khuông Duyệt Dịch hơi lung lay.
Trước khi tham gia chương trình, quả thực cô ta có ý định rằng, giả như không nán lại Xuân Thu Entertainment nữa, giúp Tả Mân thì có thể đầu quân về công ty chị ta.
Nhưng lúc nhận ra Giang Thứ ở trên xe, cô ta chợt thay đổi chủ ý.
Vị kia sẽ bỏ qua cho kẻ phản bội Thẩm Phất ư?
"Còn nhớ lần cô bị nhốt ngoài cửa rồi sốt cao không? Chẳng phải vừa tỉnh cô đã phát hiện mình ở bệnh viện sao?" Khuông Duyệt Dịch cố gắng lấy lòng Thẩm Phất.
Quả nhiên ánh mắt Thẩm Phất đã dao động, cuối cùng tỏ ra chút hứng thú với lời của cô ta.
Đúng là có chuyện này, ngặt nỗi cũng mấy năm rồi, là thời điểm Thẩm Phất vừa vào giới.
Cô lên cơn sốt chẳng phải vì bị Khuông Duyệt Dịch và bạn cùng phòng nhốt ở ngoài, mà là tập vũ đạo xong thì tự cô đi hóng gió lạnh, lúc về ký túc xá đã sốt rồi.
Nhưng chưa kể sau khi tỉnh dậy đã nằm ở bệnh viện, Lương Hiểu Xuân còn thẳng thừng đóng băng hoạt động của đám người Khuông Duyệt Dịch, không cho họ bất kỳ tài nguyên nào nữa.
Khuông Duyệt Dịch móc di động ra, đưa cho Thẩm Phất: "Chụp lúc đó."
Tầm mắt của Thẩm Phất rơi lên màn hình điện thoại, đột nhiên ngẩn ngơ.
Và không chỉ có cô đứng hình, khán giả đang nỗ lực nhìn rõ xem là cái gì cũng trợn mắt há hốc mồm.
[Á đù? Cái quái gì thế?]
Tuy cách một lớp màn hình, góc độ cũng rất hẹp, nhưng vẫn miễn cưỡng nhận ra một vóc dáng cao lớn vội vàng bế Thẩm Phất đi, những người xem livestream hằng ngày hết sức quen thuộc, là bóng lưng của Giang Thứ.
Ba năm trước, là Giang Thứ đưa Thẩm Phất đi.
Trông biểu cảm Thẩm Phất thì có vẻ cô không biết.
Rắc rối tới rồi, chẳng phải có tin đồn rằng năm năm trước Thẩm Phất bị đuổi khỏi nhà họ Giang sao?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế này?
Thoáng chốc, sự chú ý của khán giả bị dời đi triệt để, ngay cả khả năng Tả Mân và công ty chủ quản của chị ta đang đối phó với Thẩm Phất cũng chẳng ai màng thảo luận, khắp màn hình đều là những câu hỏi tò mò chấn động đến nỗi ruột gan lộn tùng phèo.
[Cuối cùng là D và Thẩm Phất có quan hệ gì?]