Tôi Là Bình Hoa Trong Thế Giới Vô Hạn

Chương 37: Trường học ma quái (10).




Cố Minh tìm được manh mối trong nhà vệ sinh, Chu Xuyên đành tách khỏi Đường Ninh ở tầng dưới trong ký túc xá, chuẩn bị cùng Cố Minh điều tra nhà vệ sinh.

Trước khi rời đi, Chu Xuyên giải thích với Đường Ninh rằng mọi thứ nên được thực hiện theo thiết kế của người đó, và yêu cầu Đường Ninh xem lại nhật ký để xem cậu có thể tìm thêm thông tin hữu ích nào không.

Đường Ninh hốt hoảng chạy tới cửa phòng ngủ, qua cửa sổ nhỏ nhìn thấy bóng dáng Kỳ Vân trong phòng ngủ nhỏ, Kỳ Vân dường như đang nằm trên giường trong phòng ngủ, từ góc độ này chỉ có thể nhìn thấy đôi chân thật dài và chiếc ô đen rơi xuống dưới chân anh ấy chồng chéo lên nhau.

Đường Ninh mở cửa và ngồi xuống giường của cậu.

Cậu nghe thấy tiếng uống nước từ phía Kỳ Vân, sau đó, chai nước khoáng mà Kỳ Vân uống được đặt ở dưới chân giường.


Vị trí của nước khoáng gần Đường Ninh đến nỗi cậu có thể với tới được.

Đây là nước Kỳ Vân uống.

Đường Ninh liếm môi, lấy ra cuốn nhật ký giấu trên nệm, tiếp tục đọc nhật ký, cố gắng tìm hiểu xem tại sao "Đường Ninh" lại bị bắt nạt.

Thứ bảy, ngày 29 tháng 2. Trời âm u.

Đau quá, tại sao lại muốn "ép" tôi hút thuốc ... Khói thuốc sặc sụa, tôi bật khóc, họ lại cười lớn hơn khi thấy tôi khóc, Hứa Duẫn Tức thì cầm điếu thuốc hút từ trong miệng thở ra một hơi thật nhẹ nhàng, sau đó phả một vòng khói vào mặt tôi, tôi rất ghét mùi khói.

Chủ nhật, ngày 20 tháng 2. Trời âm u.

Giáo viên dạy toán rất tức giận, nói rằng tôi không làm bài tập và phạt tôi đứng ở hành lang, còn bài tập, thì bị các bạn học khác xé, xé thành từng mảnh nhỏ, rồi ném vào nhà vệ sinh!


Đường Ninh không nhịn được dời ánh mắt từ quyển nhật ký sang chai nước khoáng, môi cậu càng thêm khô khốc, trong đầu vang lên một giọng nói với cậu: "Bí mật uống một ngụm, cậu không khát nữa."

Đúng vậy, bí mật lấy đi chai nước, Kỳ Vân sẽ không phát hiện.

Đường Ninh không khỏi đưa tay ra, đầu ngón tay run rẩy hướng về chai nước đứng trên mặt đất, thời điểm chuẩn bị "đụng" vào thân chai, tay còn lại của cậu đã nhấc chai nước lên trước một bước.

"Cậu cũng muốn uống nước?" Kỳ Vân đưa nước cho Đường Ninh.

Đường Ninh ngây ngốc không biết nên phản ứng như thế nào, khóe miệng hơi há mở, không quay đầu lại được.

Kỳ Vân mở nắp chai, hướng miệng chai ướŧ áŧ lên đôi môi đỏ mọng của Đường Ninh, "chất lỏng" trong suốt trào ra, môi đỏ mềm mại khẽ run lên. Đường Ninh hơi sặc một chút, càng nhiều "chất lỏng" bị trào ra ngoài, bắn tung tóe lên áo sơ mi của cậu.


Kỳ Vân nhìn đôi môi ướŧ áŧ của Đường Ninh, hắn vô cùng tự nhiên mà nâng chai nước đang đặt ở miệng Đường Ninh lên uống một ngụm, quả táo Adam lăn lên lăn xuống nhìn thế nào cũng không giống người có thói sạch sẽ.

"Sao mặt cậu lại đỏ như vậy?" Kỳ Vân đặt chai nước xuống, "Có phải bị sốt không?"

Đường Ninh xấu hổ đến mức không nói nên lời, Kỳ Vân đưa tay ra "sờ" trán Đường Ninh, "Có thể là mặt của cậu nóng quá, lần sau ra ngoài nhớ dùng ô. "

" Cậu hiểu không? "Kỳ Vân bắt gặp đôi mắt ẩm ướt của Đường Ninh.

Đường Ninh gật đầu ngay lập tức.

Kỳ Vân trở lại giường đọc sách, Đường Ninh vẫn chưa tỉnh lại, cậu vồn muốn đi giấu dù của Kỳ Vân, nhưng hiện tại lại không có dũng khí.

"Sắc dục" mờ đi, Đường Ninh lấy điện thoại ra muốn xem tin tức về Cố Minh và những người khác, Cố Minh nói rằng bây giờ cũng không còn sớm, vì lý do an toàn, họ phải trở về ký túc xá trước.
Cố Minh cũng nói với Đường Ninh hãy giữ khoảng cách với Kỳ Vân, anh đoán rằng Đường Ninh càng nhận được nhiều sự bảo vệ từ Kỳ Vân, thì cậu sẽ càng bị ảnh hưởng bởi Kỳ Vân.

Bây giờ không có Tống Lâm Tố trong phòng ngủ, trong phòng ngủ sẽ không có tiếng động thu hút quái vật vào ban đêm. Cố Minh đề nghị Đường Ninh tối nay không nên ngủ chung giường với Kỳ Vân, thử xem cậu có sống sót được không 1 đêm khi ngủ một mình hay không.

Sớm đã 8 giờ tối, Đường Ninh đi ngủ sớm, bất quá, lần này cậu không ngủ được.

Đường Ninh nằm trên giường hỏi Cố Minh chuyện gì đang xảy ra ở đó, Cố Minh nói rằng trong ký túc xá chỉ có anh và Chu Xuyên, còn Lê Thừa An và Đỗ Phỉ thì không quay lại.

Vốn dĩ bọn họ cũng lo lắng không biết Lê Thừa An và Đỗ Phỉ sẽ làm chuyện gì, nhưng Chu Xuyên đã đặc biệt tìm dây thừng và băng keo để trói chặt hai tên đó vào ban đêm.
Lê Thừa An và Đỗ Phỉ trông giống như Tống Lâm Tố, bốc hơi khỏi thế giới.

Tất cả những người này đã đi đâu?

Người đã chết một lần, liệu họ có chết lần nữa?

Kỳ Vân đã làm gì cậu? Tại sao cậu không thể kiềm chế tình cảm của mình với Kỳ Vân?

Đường Ninh nhắm mắt lại trong đầu đều là những thứ "hỗn loạn", trằn trọc trở mình cũng không ngủ được, mở điện thoại lên, thấy đã mười một giờ năm mươi chín, sắp đến nửa đêm rồi.

Đường Ninh giật nảy mình và nhanh chóng tắt máy.

Lúc cậu đưa tay tắt điện thoại, Đường Ninh liền nhìn thấy khuôn mặt của chính mình trên màn hình sáng tối.

Điều này lẽ ra phải là một điều bình thường.

Mọi người có thể mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt của họ trên màn hình khi họ đang chơi với điện thoại di động của họ, nhưng khi bạn đang đối mặt với màn hình của điện thoại di động, có thể nhìn thấy góc nghiêng của mình trên màn hình ...
Điều đó không bình thường.

Trong bóng tối, thân thể Đường Ninh cứng đờ bất động, trong đầu cậu chỉ còn lại một câu hỏi —

Cái gì đang nằm bên cạnh cậu?

"Các bạn cùng phòng 302, các bạn đã ngủ chưa?" Một giọng nói the thé vang lên trong màn đêm im ắng, sau đó là tiếng gõ cửa dữ dội.

Do có kinh nghiệm tối hôm qua, Đường Ninh rùng mình khi nghe thấy tiếng gõ cửa, mặc dù không phải là cửa phòng ngủ của cậu, nhưng cả lồng ngực Đường Ninh vẫn khó thở như bị đóng đinh.

Điều khiến cậu kinh hãi hơn cả là thứ có thể sẽ nằm cạnh mình.

Hình bóng trên màn hình điện thoại vừa rồi làm chói mắt của cậu, hay là thật?

Nếu thứ đó thực sự tồn tại, liệu nó có gây ồn ào trong phòng ngủ hay không? !

"Các bạn cùng phòng 303..." Một giọng nói xa lạ vang lên từ kẽ hở trong phòng ngủ của Đường Ninh, giọng nói trầm thấp hỏi, trong khi tiếng móng tay cào vào cửa, "Các bạn ngủ chưa?"
Một mồ hôi lạnh toát ra, và cậu đột nhiên phát hiện ra rằng chăn bông của mình có chút trống rỗng. Bình thường phía sau chăn bông có một khe hở nhỏ dưới chân cậu, nhưng đường ninh hiện tại hơi hơi giật mình ngón tay, hắn có thể cảm nhận được chính mình phía bên phải một tảng lớn không gian, chăn là phồng lên......

Nó dường như được đẩy lên bởi một thứ gì đó.

"Cộc cộc cộc ! Cộc cộc cộc !!"

Tiếng gõ cửa thúc giục đột nhiên vang lên từ ngoài cửa phòng của Đường Ninh, ngón tay Đường Ninh khẽ run lên.

Đừng tạo ra tiếng động!

Dù bạn là ai, cũng đừng tạo ra tiếng động!

Cầu xin bạn...

"Cộc cộc cộc !" Tiếng gõ cửa càng lúc càng lớn, giống như một cái búa nặng nề đập vào ngực Đường Ninh, trong khoảnh khắc đó, Đường Ninh cảm thấy mình thật bẩn thỉu, dường như sắp hỏng mất rồi.
Tiếng gõ cửa liên tục lặp lại, dường như thứ đó đã quyết chịu thua, ngay sau đó, tiếng "kẽo kẹt" truyền vào tai Đường Ninh, Đường Ninh sững sờ -

Chuyện gì xảy ra?

"Các bạn cùng phòng, để tôi vào xem các bạn đã ngủ chưa ~" Giọng nói the thé không kìm được sự kích động của nó, Đường Ninh nghe thấy chỗ cửa phòng có tiếng bước chân.

Đầu óc Đường Ninh trở nên trống rỗng.

... Lúc nãy rõ ràng không có tiếng động gì! Nó tại sao lại mở cửa vào phòng? !

Chẳng lẽ ... sức mạnh của nó mỗi lúc một mạnh hơn? Hay là con quái vật này thực sự có thể vào cửa ngay từ đầu, nhưng nó đã kiên nhẫn và không bị phát hiện? !

Tiếng bước chân vang lên trong phòng ngủ im lặng.

Không có chùm đèn pin.

Có thể là do Kỳ Vân nói đèn quá sáng ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh ta.

Giường của Đường Ninh gần cửa nhất, có thể nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, giống như có người đang kiễng chân lên, Đường Ninh nhắm mắt lại, thân thể căng thẳng, cậu cố gắng khống chế tần suất hô hấp của mình.
Sau đó cậu nghe thấy tiếng bước chân đột nhiên biến mất.

Nó dừng lại rất đột ngột.

Một khoảng lặng dài.

Dưới sự lo lắng và căng thẳng, không chỉ tuyến nước bọt của Đường Ninh tiết ra bất thường mà bụng của cậu bắt đầu đau nhức, khiến cho trên trán cậu toát ra mồ hôi lạnh.

Đường Ninh rất muốn nuốt nước bọt, hoặc cuộn tròn thành tư thế con tôm cho đỡ đau, cậu gần như không nhịn được, phải dùng hết sức cắn chặt răng mới kìm được cơn đau.

Chiếc chăn bông bên cạnh cậu vẫn phồng lên.

Cảm giác kỳ lạ khi bị theo dõi vẫn chưa tiêu tan trong một thời gian dài.

Điều duy nhất mà Đường Ninh có thể làm là nhắm mắt lại và giả vờ như đang ngủ. "Bạn học ở giường số 1, bạn ngủ chưa?"

Giường số 1 là của Đường Ninh.

Có gì đó đang đứng trên giường nhìn cậu!
Sau khi nhận ra điều này, lông mi của Đường Ninh run lên!

"Hì hì." Thứ đó cười, "Tôi nhìn thấy rồi ~"

Da thịt Đường Ninh tê dại, giống như rơi vào động băng.

Khi bàn tay lạnh lẽo chạm vào lông mi, một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Cậu ấy ngủ rồi."

Ngón tay gầy guộc xoa xoa mi mắt đang run rẩy của Đường Ninh, móng tay sắc bén có thể chọc vào hốc mắt bất cứ lúc nào, "Một số không nghe lời, đứa nhỏ này rõ ràng là đang vờ ngủ, nhấc mí mắt lên, nhìn vào tròng mắt của cậu ấy, có thể biết được cậu ấy đã ngủ hay chưa. "

Đường Ninh cảm thấy nổi da gà nơi bị" đụng ". Liền nghe giọng nói càng ngày càng lạnh lùng của Kỳ Vân:" Tôi nói, cậu ấy ngủ rồi."

Cái tay kia vuốt ve khuôn mặt của Đường Ninh , từ lông mày đến sống mũi, từ gò má đến quai hàm, từ đầu đến cuối, thứ đó lại "sờ" một lần nữa.
"Được thôi."

Tiếng bước chân rời đi vang lên, mỗi bước đều vô cùng mạnh, như muốn trút bỏ bất mãn trong lòng.

Chiếc chăn bông đang phồng lên từng chút một rơi xuống, đắp vào người người Đường Ninh.

Kỳ Vân đi tới bên giường Đường Ninh, vén chăn bông lên, tối hôm qua ngủ trên giường Đường Ninh, còn dùng đôi tay thon dài ôm lấy Đường Ninh, ôm Đường Ninh đang run rẩy vào trong lồng ngực rộng lớn của mình, vậy nên nơi này chỉ thuộc về Kỳ Vân, hương thơm của Kỳ Vân chỉ có thể bao trùm lên người Đường Ninh.

Đường Ninh dường như đang nằm trên ngọn cây hoa có rễ cây rối rắm, thân thể run rẩy nhanh chóng thả lỏng trở nên mềm mại, mềm mại đến mức như trở thành một vũng nước, cậu chuẩn bị tưới lên lông mi gốc của cây hoa.

Đường Ninh đã từng khiếp sợ trước kiểu "mê đắm" không thể khống chế này của mình, nhưng lúc này Đường Ninh sững sờ, chỉ muốn rúc vào trong vòng tay của người này, thực hiện một sự tiếp xúc da kề da thịt với anh ta, và có được cảm giác an toàn mà cậu phụ thuộc vào anh ấy.
Lần này, Đường Ninh không thể cưỡng lại được sự cám dỗ.

Cậu rúc vào vòng tay của Kỳ Vân như đà điểu vùi trong cát, tham vọng để cậu sụp đổ.

Cho đến khi cậu nghe thấy tiếng cọt kẹt một lần.

Đó là tiếng cửa phòng ngủ 302 được đẩy ra!

"Tôi biết mấy người các cậu hẳn là chưa ngủ." Giọng nói the thé tràn đầy oán hận, bước chân vang lên đáng sợ.

Đường Ninh đã bị sốc!

Thứ đó đang tức giận! Nó có thể nâng mí mắt của ai đó để xem liệu họ có đang giả vờ ngủ hay không! Nếu, nếu Chu Xuyên và Cố Minh không ngủ, thì 302 sẽ bị xóa sổ! ! !

Đừng.

Tiếng gõ cửa lớn như vậy, Cố Minh và Chu Xuyên hẳn là chưa ngủ!

Trong phòng ngủ bên cạnh có thể nghe thấy rõ ràng tiếng bước chân dồn dập, giọng nói the thé chế nhạo, "Bạn học ở giường số 1—"

Đường Ninh nội tâm gào thét.
Cậu phải làm gì đó! Cậu nên làm gì? ! Làm gì? Làm gì? Làm gì? !

"—Tôi đoán chắc cậu chưa ngủ."

Đường Ninh nắm lấy vai Kỳ Vân, anh run lên, "Kỳ Vân, anh có thể nói cho người đó không? Nói cho anh ta biết, 302... đã ngủ rồi... .."

Đúng vậy, cách duy nhất là nhờ Kỳ Vân giúp đỡ.

Để tránh một con quái vật làm hại bạn bè của mình, cậu đành phải tìm đến một con quái vật khác, có lẽ nguy hiểm hơn, để được giúp đỡ.

Thật nực cười.

Nhưng đó là cách duy nhất cậu có thể nghĩ ra.

Bước chân càng ngày càng nặng, nhịp tim của Đường Ninh cũng ngày càng nhanh, cậu nắm lấy vai Kỳ Vân, giống như một kẻ tuyệt vọng đang cầu xin với ông trời của mình——

giúp tôi.

Tôi sẽ - tôi sẽ cho anh tất cả mọi thứ.

Tuy nhiên, tôi không có gì cả, và mọi thứ tôi có đều vô giá trị.

Nước mắt chảy ra từ đôi mắt mở to của cậu, và Đường Ninh dường như đang dần mất đi sức lực khi nước mắt chảy cuống.
Ngay cả nguyên bản "Đường Ninh", thì quan hệ với Kỳ Vân cũng thấp như cát bụi.

Lý do tại sao Kỳ Vân bảo vệ cậu có thể chỉ là thương hại một người, yếu đuối và vô ích. Lý do khiến anh ta tức giận vì cậu và Cố Minh thân thiết với nhau là vì anh ta chỉ cảm thấy rằng những thứ của riêng mình đã bị thứ khác chạm vào.

Cậu thực sự có ý muốn yêu cầu Kỳ Vân cứu Cố Minh và những người khác ...

Khi Đường Ninh đang chìm trong tuyệt vọng, cậu nghe thấy Kỳ Vân nói: "Được rồi."

Đó giống như một âm thanh.

Giống như một ác quỷ thực sự đáp lại.

Bàn tay mảnh khảnh nhéo cằm Đường Ninh, động tác mềm mại khiến Đường Ninh không thể kháng cự mà ngẩng đầu lên. "Nhưng trước tiên, cậu phải trả lời cho tôi một chuyện."

Làn da bị Kỳ Vân chạm vào trở nên tê dại một cách kỳ lạ, Đường Ninh cũng ngoan ngoãn nâng mắt lên, đôi mắt đen ướŧ áŧ lộ ra dấu vết của nỗi sợ hãi không che giấu được.
Vấn đề là gì?

"Ngày 29 tháng 2, thứ 3, ngày Thanh." Kỳ Vân dùng giọng nói lạnh lùng êm tai khiến người ta không dám khinh thường, nói từng chữ một: "Hôm đó Kỳ Vân ở trên sân bóng rổ, còn mọi người đều đã về hết —"

Đầu óc Đường Ninh trở nên trống rỗng , Kỳ Vân dường như dùng biện pháp thô lỗ nhất ở nơi riêng tư nhất của mình, từng chút một ...

"Tôi nhặt chai nước khoáng mà anh ấy đã uống."

Từng chút một......

"Tôi điên rồi, sao vậy? Tôi đã uống nước từ chai nước khoáng mà anh ấy đã dùng. "

...... Lột ra.

Rõ ràng là đêm đen năm ngón tay Đường Ninh không thể nhìn thấy, nhưng trong mắt Đường Ninh lại phác họa ra một khuôn mặt tuấn tú lãnh đạm, Kỳ Vân chậm rãi hỏi: "Vậy nên, cậu vì sao lại uống chai nước khoáng tôi đã dùng."

Lời của editor : Câu hỏi hay : ).