Tôi là Nữ Quan Tài

Chương 362: Biến cố trên đỉnh núi




Nhưng Trường Sinh cũng không quan tâm tôi sẽ suy nghĩ nhiều như vậy, vươn tay kéo tay tôi, nói với lão Miêu: “Sư phụ tới dẫn cổ!”

“Phải trồng thật sao?” Tôi giãy giụa mấy lần, nhưng sư thúc và Tiểu Bạch ôm rất chặt, dù tôi có vặn vẹo vài lần cũng không thoát, hơn nữa Nguyên Thần Tịch vẫn trầm mặt đứng bất động sau lưng tôi nhằm bao vây tôi từ ba phía.

“Đừng sợ, Thực Thi trùng này nuôi trong cơ thể tôi, Tác Hồn dẫn trên cô vốn dĩ huyết mạch tương liên với tôi, hơn nữa Thực Thi trùng đã bị tôi làm hao mòn lệ khí, nếu tôi không phát động nó, nó cũng chỉ biết an tĩnh ở trong cơ thể cô, sẽ không làm tổn thương cô. Nhưng nếu có linh thể khác dao động trong cơ thể cô, nó sẽ thức dậy và nuốt chửng cô ta ngay lập tức, cho nên Thực Thi trùng này chỉ biết khống chế linh thể gắn liền với cơ thể cô.”

Tôi nghe thì có vẻ như vậy, nhưng tôi đã thấy lão Miêu lấy ra một ít bột màu đen xám chà xát trên tay tôi rồi ghê tởm lau nó đi bằng nước bọt của mình khiến tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

“Chi!”

Tôi nghe thấy tiếng Lệ Cổ kêu to một tiếng từ đáy lòng, Trường Sinh thế mà không khách khí ấn ngón tay lên tay tôi, còn chưa kịp cảm nhận được sự đau đớn, tôi đã nhìn thấy Trường Sinh rút tay ra rồi.

Nhưng Trường Sinh vừa lấy tay đi, tôi đã cảm giác có thứ gì đó trên tay mình đang nhanh chóng bơi về phía cơ thể, nhưng không chảy theo máu mà trực tiếp chui vào xương, trong não có thứ gì đó không ngừng giãy giụa, mắt đỏ hoe nhưng không đau, muốn há miệng hét lên mà không được.

Cảm giác này nhanh chóng biến mất, như thể đó chỉ là ảo giác tôi ghê tởm Loại Thực Thi trùng đó.

“Ổn không?” Sư thúc thấy sắc mặt tôi thay đổi, tranh thủ nâng tay tôi lên nhìn rồi nói: “May là không có sẹo, tay nghề của Trường Sinh không tồi!”

“Kỹ thuật dẫn cổ của lão Miêu này không phải khoác lác!” Lão Miêu hút một điếu thuốc sợi, phun thật mạnh vào mặt tôi nói: “Mệt chết ông già này rồi, khi nào nhỏ phá sản về nhớ nói bà nội Đinh làm chút đồ ăn ngon khao đi!”

Tôi bị thuốc lá sợi vị sặc đến ho to vài tiếng, đưa tay sờ chỗ Thực Thi trùng bò vào, nghĩ đến chẳng qua mới 5 phút, trong cơ tôi đã nhiều thêm một linh thể của con sâu ghê tởm.

Có hơi khó chịu nhìn Đại Hồng trầm mặt, khó hiểu nói: “Vì sao tôi không thể đụng vào Kiến Mộc?”

“Bây giờ không có thời gian để nói về chuyện này!” Sư công thế mà đột nhiên trừng mắt nhìn tôi một cái, hét lớn: “Bây giờ nhanh chóng lấy Kiến Mộc ra, chúng ta nhìn thứ này và Côn Luân đỉnh xem có thể dài ra thêm nữa hay không, rốt cuộc thứ này dùng để làm cái gì, chúng ta mau tìm hiểu một chút rồi trở về!”

“Được!” Sư thúc cũng nặng nề gật đầu với tôi một chút, cúi đầu nói vớiTiểu Bạch: “Cậu giữ chặt con bé, đừng để nó tới gần Kiến Mộc!”

“Vâng!” Tiểu Bạch ôm chân tôi không buông tay, gật đầu thật mạnh nói.

Tôi thực sự không nói nên lời, đành phải liếc nhìn Vương Uyển Nhu và Ngụy Yến, vô lực nói: “Tôi không chạm là được rồi…!”

Nhưng Vương Uyển Nhu cực kì không tin lắc đầu với tôi, chỉ vào Ngụy Yến nói: “Em và Tiểu Bạch trông chừng cô ấy, nếu cô ấy có hành động gì bất thường, em xem coi có thể dùng Tụ Âm Châu thu thập một linh thể khác trong cơ thể cô ấy hay không!”

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ trở thành một nhân vật nguy hiểm, lúc nào cũng phải theo dõi sát sao, chỉ phải ngắm Ngụy Yến, tỏ vẻ tôi thật sự không thèm quan tâm.

“Sau khi quay về tôi sẽ tìm cách đuổi cô ta ra!” Trường Sinh đưa tay xoa đầu tôi, trong đôi mắt đen láy hiện lên ý cười an ủi nói: “Có Thực Thi trùng ở đây, cô ta không dám lộn xộn đâu, chúng tôi lấy lại Kiến Mộc ngay lập tức.”

“Nhưng cô ta là Sư Tụy? Đến từ Linh giới, Thực Thi trùng này ăn linh hồn ác quỷ, không chắc có thể giữ chân được cô ta!” trong giọng điệu Nguyên Thần Tịch không đồng ý rồi liếc tôi một cái như thể cực kì chướng mắt tôi.

Tôi bị bọn họ nhìn đến nỗi khó chịu vô cùng, trừng mắt nhìn Đại Hồng hồi lâu không muốn nói chuyện. Dù thế nào Sư Tụy là em gái ruột cô ấy, dù là huyết mạch hay bất kể mối quan hệ là gì thì ít nhất cũng là cô ấy muốn truy kích đào phạm mà?

Vừa rồi còn cố ý bảo cô ấy đến trước tìm hiểu tình hình? Kết quả ả ta lại ra tay trước cô ấy, còn không thể hiểu bằng cách nào đó lại bám lấy tôi, khiến tôi trở thành một kẻ nguy hiểm.

Đại Hồng rất oán hận khi bị tôi nhìn chằm chằm, muốn nhìn tôi lại ngượng ngùng, quay đầu lại đi giúp sư công cởi bỏ vải đỏ.

Tuyết Nữ vừa thấy Đại Hồng cởi bao vải đỏ, lập tức vui vẻ chạy tới, mắt trông mong nhìn Đại Hồng.

“Em cởi nó, tôi sẽ bắt những con yêu tinh núi đó, Đại Hồng đi bắt Kiến Mộc.” Vương Uyển Nhu thấy Đại Hồng đứng đó bất động ở đó, nghĩ rằng cô ấy đang lo lắng về yêu tinh núi, vội vàng cất chiếc quạt xếp trên tay nhìn cô ấy.

“Không được!” Tôi nghĩ về việc Đại Hồng đã tích cực đưa Kiến Mộc lên Côn Luân sơn như thế nào, trong lòng cảm thấy hơi bất an, vì vậy tôi vội vàng nói với sư thúc: “Những yêu tinh núi đó ở trong núi chạy trốn quá nhanh, tôi sợ Đại Hồng một mình không bắt nổi, chị Uyển Nhu giúp Đại Hồng đối phó yêu tinh núi, nếu không yêu tinh núi đó sẽ chạy, nói không chừng lại mang thứ khác đuổi theo, đến lúc đó sẽ rất phiền toái. Sư thúc và Trường Sinh đi lấy Kiến Mộc đi, vừa lúc Kiến Mộc và Trường Sinh có mối liên hệ!”

“Được thôi!” Đại Hồng nặng nề liếc tôi không phản đối, nhưng nhìn tôi rất nghiêm túc, sau đó nhanh chóng quay đầu lại nhìn Vương Uyển Nhu.

Sư công nghe sự sắp xếp của tôi, gật đầu và cười không ngừng rồi đưa chiếc túi vải đỏ trong tay về phía Vương Uyển Nhu: “Cô tay chân nhanh lẹ, cởi trói rồi tiếp bắt mấy con lợn béo đó ngay đi!”

“Goo! Goo!”

Yêu tinh núi trong bao vải đó như có thể hiểu được những lời sư công nói, dường như đang phản đối bằng cách uốn éo vài cái trong túi vải đỏ.

Tôi  nhanh chóng chớp mắt nhìn Tiểu Bạch và Ngụy yến, đồng thời dang hai tay ra để bày tỏ rằng chắc chắn tôi sẽ không chạm vào Kiến Mộc, sau khi hứa đi hứa lại với Nguyên Thần Tịch, lúc này mới theo bọn họ đi qua.

Vương Uyển Nhu thấy chúng tôi đang đứng xung quanh, đột nhiên duỗi ra tay kéo nút thắt của tấm vải đỏ ra, rồi nhanh chóng dùng cả hai tay nắm lấy.

“Goo!”

Nhưng những vật nhỏ bên trong rất nhanh nhẹn, tấm vải đỏ vừa mở là lập tức vồ lấy bên ngoài. Đừng nhìn béo như heo vậy chứ thật ra chạy nhanh hơn chuột, thấy tay Vương Uyển Nhu hạ xuống, thế nhưng chúng thậm chí còn có thể vặn người giữa không trung, sau khi vung từ bên này sang bên kia mà còn có thể tránh được tay Vương Uyển Nhu.

Điều quan trọng nhất là những kẻ nhỏ bé này rất đoàn kết, khi chúng trốn thoát vẫn dùng móng vuốt túm lấy Kiến Mộc không buông rồi đồng loạt chạy về một nơi.

“!”Trường Sinh vừa nhìn, lập tức dẫn ra vô số sâu từ tứ phía ra ngoài.

Mà sư thúc bận dắt lá bùa để bắt những vật nhỏ này, Đại Hồng lại càng thẳng tay, nhấc chân lên rồi vồ lấy bằng cả người.

“Goo! Goo!”

Những yêu tinh núi đó thấy mình bị bao vây, híp mắt lại, vừa chạy vừa bắt đầu dùng chân đào xuống đất, chỉ đào hai ba cái, trong lòng đất đã xuất hiện một cái hố to, tốc độ có thể nói là chuẩn kinh người!”

“Khóa!”

Sư công vội hét lớn một tiếng, ném hai lá bùa xuống đất hét lớn: “Mấy tiểu tử này muôn độn thổ! Cô bé có thể thu nhỏ đến một tấc của chúng ta đâu rồi, để cô bé đến bắt lấy!”

“Ok!” Tuyết Nữ sảng khoái lên tiếng giơ tay vỗ mạnh xuống đất.

Bạn đã bao giờ nhìn thấy mặt đất nhanh chóng trở nên cứng hơn bê tông chưa?

Tôi đã từng thấy qua, sau khi Tuyết Nữ vỗ tay về sau, mặt đất vốn đã phủ một nửa lớp sương nhỏ lập tức rơi xuống, yêu tinh núi vốn đã chôn nửa người dưới đất lại bị đóng băng như thế này, đáng thương lộ cái đầu tròn ở bên ngoài, chớp tình nhìn Tuyết Nữ, bộ ria mép cong quanh miệng phủ đầy sương giá, co ro co ro vì lạnh, nhìn qua chọc người đau lòng.

Nếu không phải bởi vì những vật nhỏ này vẫn còn bám lấy Kiến Mộc trong móng vuốt không bỏ, chắc chắn tôi sẽ thả bọn chúng đi.

“A!” Sư công phun ra một ngụm hàn khí, lập tức dẫn dẫn hơn chục lá Thần Hỏa Phù đến bên cạnh nói: “Tôi còn nói con bé nhà ai tốt như vậy, lớn như vậy rồi mà nhuộm tóc? Đây là Tuyết Nữ?”

Tôi gật gật đầu, nhấc chân muốn đi lấy lại Kiến Mộc bị móng vuốt của nhóm yêu tinh núi ôm lấy, mới vừa vừa nhấc chân đã bị Nguyên Thần Tịch kéo trở về.

Quay đầu lại nhìn anh ta một cái, tôi chỉ phải thở dài, tay tôi có thể xuyên qua phiến đá, Kiến Mộc đó lại dung hợp với bài vị, không biết khách thuê trong cơ thể tôi có nhân cơ hội bỏ chạy hay không.

Một khi nghĩ rằng cái thứ chết tiệt này có thể lợi dụng cơ thể của tôi để trốn thoát khỏi Kiến Mộc trở về Linh giới, tôi đã rất tức giận, sao mình lại xui xẻo như vậy!

Khi tôi quay đầu nhìn Nguyên Thần Tịch, đột nhiên thấy Đại Hồng tới gần định đưa tay ra lấy Kiến Mộc.

Dù sao thì trái tim tôi mâu thuẫn, Đại Hồng luôn quan tâm đến Kiến Mộc, từ đêm đó đi xe buýt nhặt cô ấy vào lúc nửa đêm, cô ấy đã ôm bài vị, khi đó khả năng cao là bởi vì Kiến Mộc không đồng đều, tất cả đã sẵn sàng có lẽ tên này sẽ ôm bài vị chạy thoát.

“Trường Sinh!” Tôi hét to với Trường Sinh, hy vọng cậu có thể nhân cơ hội xuống tay.

“Tôi tới!” Trường Sinh duỗi tay kéo Đại Hồng, nhưng cậu vừa mới buông ra đã nghe phía sau truyền đến một trận cười vang.

“Phanh!”

Giữa Trường Sinh và Đại Hồng đang giằng co, những yêu tinh núi bị dễ thương bị đông lạnh đó trên vai Tuyết Nữ nổ tung ngay lập tức, mà Kiến Mộc cứ như vậy đột ngột rơi xuống mặt đất.

“A!”

Tuyết Nữ bịt mắt hét lên, vội ôm lấy chân tôi vùi đầu vào.

Tôi vừa thấy liền biết có chuyện, vội quay đầu nhìn lại thì thấy sư công, lão Miêu và Vương Uyển Nhu với với đầu bếp Ngụy đều nhắm hờ mắt nhìn ra bên ngoài, nhưng không có gì ngoài gió lạnh trên đỉnh núi.

Những yêu tinh núi cứ như hai con sơn mị, như thể ai đó đã đặt một quả bom hẹn giờ vào cơ thể họ, chỉ chờ khi đến thời điểm sẽ phát nổ ngay lập tức.

Mọi người lập tức im lặng, sư công liếc mắt ra hiệu với sư thúc sau đó lòng bàn tay từ từ ngưng kết.

Tưởng chừng chúng tôi đã đi hết con đường, nhưng lại có một bóng người vô hình đi theo sau.

“Kéo tôi đi, tôi không sao rồi!” Đại Hồng lại bị Trường Sinh kéo đi, thấy không còn ai, cô ấy lập tức tức giận, vội vàng đưa tay nhặt Kiến Mộc trên đất.

Nhưng khi cô ấy vừa đưa tay ra, lại nghe thấy một tràng cười khác, theo sau tôi, một bóng người nhanh chóng đi qua, dùng quạt xếp quạt cho Đại Hồng bay xa.