Tôi Làm Trà Xanh Cho Anh Xem!

Chương 6: Ca ca




Lúc nói câu này, Bùi Minh Tiêu chỉ cảm thấy nếu người phối ngẫu của mình bị ăn hiếp thì sẽ khiêu chiến sự uy tín của hắn, với lại tối hôm qua Khương Hựu không hề đòi hắn bồi thường cái gì, làm hắn ít nhiều có chút áy náy.

Nhưng cấp dưới của hắn thì không nghĩ vậy.

Là một trợ lý cấp cao, Quách Chiêu nhai đi nhai lại câu này nhiều lần, càng nhai càng thấy tình huống không đúng.

- -- Hai vị này đã kết hôn hơn một năm, Bùi tổng chưa bao giờ quan tâm tới lịch trình nửa kia của mình quá hai ngày.

Chẳng lẽ cả hai đánh từ trong xe lăn tới trên giường, tình cảm ngược lại đã sâu sắc đi nhiều?

Là một người đàn ông đã có gia đình, Quách Chiêu đương nhiên rất hiểu đạo lý đầu giường đánh nhau cuối giường làm lành, chở Bùi Minh Tiêu về nhà xong, lập tức gọi điện cho Lão Trương.

Lão Trương là tai mắt do Silver sắp xếp trong Norns, là người khéo đưa đẩy, rất biết nói chuyện, "Ai da lãnh đạo Quách, là cơn gió nào đưa ngài tới tìm tôi? Cụ nhà của Bùi tổng dạo này vẫn khỏe chứ, có việc gì cứ phân phó!"

Quách Chiêu đau đầu nói, "Hôm nay Khương tiên sinh tới Norns nhậm chức, khoảng thời gian này nhờ ông chiếu cố."

Trước khi hai người kết hôn, lão gia của nhà họ Bùi qua đời, không thể tổ chức hôn lễ lớn, lúc đính hôn làm rất ầm ĩ, nhưng khi kết hôn thì không ai biết.

Cho nên trừ những người trong giới nhà giàu ra, có cực ít người biết cả hai đã kết hôn. Lão Trương suy nghĩ hồi lâu, mới nghĩ ra then chốt bên trong, "Ngài nói Khương tiên sinh chính là tam công tử của Khương gia?"

"Đúng vậy." Quách Chiêu bổ sung, "Đừng quấy rầy cuộc sống của Khương tiên sinh, để mắt là được, có chuyện gì thì cứ báo thẳng với Bùi tổng."

Cái gì? Có thể báo cáo thẳng với Bùi tổng?

Không cần thông qua Quách Chiêu?

Lão Trương liền đánh hơi được mùi vị của "cơ hội".

Phải biết rằng, ngoại trừ cấp bậc quản lý cao trong Silver, rất khó tìm được cơ hội để giao thiệp với Bùi Minh Tiêu, giống như kiểu của ông được phái ra ngoài, chính là cả bóng dáng chủ tịch cũng không được nhìn thấy.

Coi như năng lực làm việc có mạnh, lãnh đạo không biết thì cũng bằng thừa, dạo này ông đang khổ sở làm sao để kể khổ với Bùi Minh Tiêu về cuộc sống nằm vùng, thuận tiện kể chiến công của mình.

Đúng là ông trời rủ lòng thương xót, ông muốn ăn bánh, liền đút bánh vào tận miệng.

Lão Trương xoa xoa tay, xin chỉ thị, "Ờ... Lãnh đạo Quách, ngài nghĩ là tần số báo cáo nên cách bao lâu thì thỏa đáng?"

"Tự ông nắm bắt tình hình, nhưng mà dạo này Bùi tổng mỗi ngày đều hỏi tôi về tình hình của Khương tiên sinh." Quách Chiêu ám chỉ.

"Được, tôi hiểu rồi, tôi chắc chắn sẽ dùng thái độ nghiêm túc để hoàn thành nhiệm vụ!"

Chẳng phải chỉ là quan sát chàng vợ nhỏ của chủ tịch thôi sao? Không thành vấn đề, ông chắc chắn là cả một cái hắt xì hơi của Khương tam thiếu gia cũng sẽ không bỏ sót, báo cáo đầy đủ cho Bùi tổng!

... 

Chiều hôm đó trưởng phòng vẫn không về, Khương Hựu không dám tự tiện làm việc, chỉ có thể ngồi chơi game giết thời gian.

Lúc hắn từ chối yêu cầu mở block cho Tống Nam Kha, cũng block luôn túi quà tặng con rồng mà Tống Nam Kha tặng. Nhóm công tử thay nhau oanh tạc, tìm hắn hẹn tối nay đi du thuyền, đều bị hắn từ chối thẳng.

Nếu như buổi biểu diễn trên bàn mạt chược ngày hôm qua làm người ta nảy sinh nghi ngờ, vậy chuyện Bùi Minh Tiêu đích thân đến đón hắn, đủ cho thấy tình cảm của cả hai không hề tan vỡ như lời đồn.

Đoán chừng cả bọn nghe được tin tức từ Thẩm nhị, bắt đầu suy nghĩ làm sao thông qua hắn để tiếp cận Bùi Minh Tiêu.

Đây là trạng thái bình thường, bạn của Khương Hựu hầu hết đều là hướng về Bùi Minh Tiêu. Còn lại một là không biết xuất thân của hắn, muốn hợp tác với Khương gia; hai là bạn thích chơi, chỉ gặp ở bàn mạt chược hay trường đua thôi.

Trên căn bản đều mang mục đích để làm quen hắn.

Chờ nhân vật chính về nước, hắn thật sự sẽ mất tất cả, cuối cùng người ở lại bên cạnh hắn chỉ còn Tống Nam Kha.

Khương Hựu nhớ về Tống Nam Kha trong ba giây, sau đó mặc áo khoác, đi ra khỏi phòng làm việc.

Nhân viên cũng đã về bớt, lúc đi ngang qua phòng khách, có người kêu hắn, "Này, cậu em đẹp trai!"

Là một cô gái mắt to mặt tròn, chả hiểu sao có mấy nét tương tự Shizuka trong truyện Doraemon. Khương Hựu nhìn cô, hỏi, "Chị gọi tôi?"

"Đúng vậy, em là thực tập sinh hả? Nếu như có gì không biết, cứ qua đây tìm chị!"

Khương Hựu gật đầu cười, "Được, cám ơn chị."

Không muốn để ý tới Tống Nam Kha, cũng không muốn đi chơi với đám bạn kia, Khương Hựu đành về nhà.

Sân trong biệt thự đã được quét dọn, tuyết chất bên tường, giống như một đống bơ màu trắng.

Khương Hựu loáng thoáng nhớ lại, cha mẹ khi còn sống, khi đến mùa đông sẽ cùng hắn chơi đắp người tuyết. Ba hắn là thầy dạy mỹ thuật, người tuyết do ba đắp ra rất sống động, đẹp hơn người tuyết của những bạn nhỏ khác gấp nhiều lần.

Hắn động tâm một cái, cũng may là không đói, không vội vào nhà, lấy cái nón trong túi ra đội lên, đứng bên góc tường đắp người tuyết.

Hắn là sinh viên khoa thiết kế, khả năng mỹ thuật của hắn còn cao hơn ba nhiều, người tuyết đắp ra không mập mạp tròn trịa, mà trông giống pho tượng bằng tuyết hơn.

Người tuyết cao hơn nửa người, "mặc" vest, đeo cà vạt.

Dùng cành cây nhỏ để làm gương mặt, nét mặt trông khá là cay nghiệt.

... So với chủ nhân của căn biệt thự này, nhìn ở mấy góc trông cũng khá giống.

Khương Hựu càng nhìn càng mất tự nhiên... Chẳng lẽ mấy hôm nay nhìn Tra Tra Tiêu nhiều quá, theo bản năng làm luôn đồ chơi hình Tra Tra Tiêu?!

Hắn giơ chân lên định hủy thi diệt tích, nhưng giơ lên một nửa thì cũng không đành lòng.

Là một nhà thiết kế sáng tạo ra tác phẩm, xem nó như con của mình, hắn không nỡ lòng xuống chân được!

Đúng rồi! Khương Hựu nhanh trí, cởi nón xuống đội lên cho người tuyết, sau đó đốt điếu thuốc, hút mấy cái cắm vào miệng người tuyết.

Chủ tịch xoay mình một cái, biến thành vua khiêu vũ châu Á --- Nicholas Triệu Tứ.

(Mình tìm thì ra ông chú này > https://www.youtube.com/watch?v=A1FELZkwqP4)

"Tứ ca, anh cũng là một người danh giá." Khương Hựu cười vỗ lên vai người tuyết, "Từ từ hưởng thụ gió rét đi nha."

Nói xong hắn hừ một tiếng đứng dậy, đồng điếu bên miệng trông rất đắc ý.

Nhưng hai phút sau, hắn thấy ở bàn ăn có người đang nhàn nhã ngồi ăn, nụ cười lập tức cứng ngắc.

- -- Không biết từ lúc nào, Tra Tra Tiêu đã về nhà, đang ngồi ăn cơm!

Phòng ăn nhìn thẳng ra sân, cửa kính sát đất, hắn... nhìn thấy mình chơi đắp người tuyết?!

Một sự lúng túng còn chưa dập xuống, một sự lúng túng khác đã nổi lên, Khương Hựu tê da đầu, định chọn chiến thuật lẩn tránh, trốn thẳng về phòng.

Nhưng nghĩ lại, trà xanh tốt sẽ không thờ ơ lạnh nhạt với đàn ông.

Con đường trà xanh của hắn chỉ mới bắt đầu, không thể cứ chết yểu trong tay của Tra Tra Tiêu được.

Khương Hựu thi triển tuyệt kỹ đổi sắc, ra vẻ kinh ngạc, đi vào ngồi xuống đối diện Bùi Minh Tiêu, "Hôm nay về sớm vậy!"

Bùi Minh Tiêu hiển nhiên không có thời gian đi lãng phí vào chuyện hàn huyên, nhíu mày một cái, "Cậu hút thuốc."

Động tác cầm chén đũa của Khương Hựu khựng lại --- Tuy Bùi Minh Tiêu thường xuyên đi xã giao, nhưng không thích hút thuốc, không chơi gái, không đánh bài, thậm chí lần nào đi xã giao về cũng rất tỉnh táo, rất ít khi nào có tình trạng say khướt, lúc nào cũng tỉnh táo, lúc nào cũng lý trí.

Sống cùng dưới một mái hiên, Khương Hựu tất nhiên tôn trọng thói quen cuộc sống của đối phương, muốn hút thuốc sẽ ra ngoài, khi về tới nhà thì mùi thuốc lá cũng bay hết rồi.

Hắn không nghĩ có thể gặp người này trước bảy giờ tối, nên vừa rồi mới không quá kiêng kỵ.

Với lại hắn chỉ có hút hai hơi, nào biết Bùi Minh Tiêu cũng ngửi ra mùi.

"Mũi anh thính ghê." Khương Hựu trông như rất thật tình nói, "Giống như Lông Lông của Nam Kha vậy."

Lông Lông là con chó của Nam Kha, phiên dịch ra thành mũi của Bùi Minh Tiêu thính như chó, nghe kiểu gì cũng không giống khen ngợi.

Người làm ăn đã nghe rất nhiều lời đâm chọt sắc bén, câu này chỉ như trẻ con đùa giỡn thôi, Bùi Minh Tiêu lười để ý, nâng mí mắt không mặn không nhạt nói, "Cám ơn đã khen."

Một quyền đánh vào gối.

Mẹ nó, Khương Hựu thấy khó ở trong người!

Hắn nhớ tới đuôi mắt của người đàn ông kia nâng lên càng tức giận, càng tức giận thì nụ cười trên mặt càng hiền, kéo cái dĩa để miếng thịt bò T-bone qua, đồng điếu bên miệng hiện ra ---

Cắt thịt, cắt thịt, bên trái một nhát cắt thịt!

Nhưng có vẻ tới mấu chốt, cho dù dùng sức cỡ nào cũng không cắt được sợi gân. Mũi dao cắt lên dĩa, có tiếng"ken két" vang lên liên tục.

Bác Lý quản gia đứng bên cạnh phục vụ đã quên quản lý nét mặt, mặt mũi vặn vẹo làm người ta liên tưởng đến tác phẩm <Tiếng thét>.

Bùi Minh Tiêu đang gắp thức ăn cũng dừng lại, dùng mắt thường cũng nhìn thấy tốc độ biến mất nhanh chóng của sự ngon miệng. Khương Hựu nghĩ trong đầu: Nếu người ta không được dạy dỗ tốt, giờ phút này đã ném đũa bỏ đi rồi.

Sự thật chứng minh, Bùi Minh Tiêu đúng là được dạy dỗ tốt. Hắn để đũa xuống, không chỉ không bỏ đi, mà còn cầm dĩa T-bone của mình đã được cắt xong, đổi cho Khương Hựu.

Khương Hựu cười ngại ngùng, "Cám ơn ca ca, em không biết cắt, làm cho anh bận tâm rồi."

Dứt lời, hắn như nhớ ra cái gì, mím môi, sợ sệt hỏi, "Anh có ghét em gọi là ca ca không?"

- -- Một kỹ năng cần thiết của trà xanh, nhận anh.

"Nếu như anh không ghét thì em sẽ gọi như vậy."

Khương Hựu không bỏ qua, thử gọi một tiếng, "Anh ơi?"

Bùi Minh Tiêu vẫn mang nét mặt lạnh nhạt nhìn Khương Hựu, trong đôi mắt màu hổ phách không gợn sóng.

Khương Hựu chột dạ, chỉ có thể liều mạng giữ nét mặt.

Hồi lâu, bên kia vang lên tiếng cười khẽ.

Có lẽ không tính là cười, chẳng qua chỉ là một tiếng thở ngắn ngủi.

"Ừ."

...

Thành công liên tiếp khiến cho Khương Hựu nghĩ kỹ năng trà xanh của mình càng ngày càng thuần thục. Nằm mơ cũng thấy mình biến thành cái cây phát ra ánh sáng.

Bảy giờ sáng, đồng hồ báo thức đúng lúc reo lên, Khương Hựu mò từ trong chăn ra nhấn nút tắt.

Mười phút sau, hắn mới nhận ra đây không phải đồng hồ báo thức, mà là tiếng gọi người ta dậy đi làm, kháng cự mò ra khỏi chăn, đi đánh răng rửa mặt.

Cho đến khi xuống lầu, ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp, linh hồn của hắn mới từ từ được gọi về, lê thân vào phòng ăn.

Mà lúc này Bùi Minh Tiêu đã ăn sáng xong, uống hớp cà phê cuối cùng, chuẩn bị đi làm.

Khương Hựu không quên thiết lập trà xanh của mình, "Chào buổi sáng, ca ca!"

Bùi Minh Tiêu chưa từng gặp Khương Hựu vào giờ này, kinh ngạc xoay đầu lại, mới nhớ ra người này muốn đi làm.

Tài xế đã lấy xe, Bùi Minh Tiêu không có thời gian cãi vã với Khương Hựu, đi ra ngoài.

Quách Chiêu ngồi chờ trên xe, dò hỏi, "Bùi tổng, chúng ta đi ngoại ô phía tây khảo sát luôn?"

Bùi Minh Tiêu "Ừ" một tiếng, "Cổ đông lớn bên kia tăng giá 50 triệu, tôi muốn xem cái xác nhà nào trị giá 300 triệu."

Silver gần đây thu mua một công ty khoa học kỹ thuật, hai phe đụng mặt ba lần, ở mặt tiền bạc thì không có gì phải bàn. Quách Chiêu suy nghĩ một lát, "Chắc là hỏi ý kiến mấy công ty quỹ, bước kế tiếp muốn kéo cổ phiếu cho nên mới tăng giá. Nhưng mà em nhớ bên đó có mấy bản sáng chế độc quyền rất đáng giá."

Bùi Minh Tiêu nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, "Nếu đáng giá thì tăng thêm mấy đồng bạc lẻ cũng không sao ---"

Nói tới đây thì tự nhiên ngừng lại.

Quách Chiêu tò mò nhìn theo hướng của hắn, nhìn thấy một người tuyết cao lớn ở trong góc tường, mặc âu phục đội nón lưỡi trai, trong miệng ngậm điếu thuốc đã tàn.

Biết Bùi Minh Tiêu không thích thuốc lá, người giúp việc của Bùi gia không dám hút thuốc trong sân, chứ đừng nói chi là hành động khiêu khích cắm lên người tuyết như thế này.

Dùng ngón chân cũng đoán được, người tuyết này là do ai đắp.

Quách Chiêu nịnh hót đúng lúc, "Khương tiên sinh không hổ là cao tài sinh của RCA, đắp người tuyết cũng... Ờ, giống sếp như đúc, y chang."

Bùi Minh Tiêu: "..."

Bùi Minh Tiêu: "Giống tôi...?"

"Đúng vậy, sếp nhìn hốc mắt, sống mũi, môi của nó đi... Chủ yếu là thần thái, thần thái rất giống!"

Không nghĩ tới thì thôi, Quách Chiêu vừa nêu ra suy nghĩ, Bùi Minh Tiêu tự nhiên thấy người tuyết đó đúng là giống mình.

Lúc này một cơn gió lớn thổi qua.

Cái nón của người tuyết bị thổi, hơi lung lay, lần này hoàn toàn không giữ được, bị gió cuốn bay xuống đất.

Đỉnh đầu của Bùi Minh Tiêu tự nhiên bị lạnh khó hiểu, xoay đi nhìn chỗ khác, "Lão Tần, đi nhanh đi."

- --

Ying: Vì xưng hô trong tiếng Việt của mình vốn dĩ đã gọi là anh rồi nên mình đành để nguyên ca ca, nhưng mà mình sẽ cố gắng ko dùng tới, chỉ khi nào ko xài được từ anh thì mới phải dùng ca ca nha~