Tối "Manh" Xuyên Qua

Chương 17: Tù binh = Du lịch miễn phí




Tây Bằng Đinh Luân cuối cùng cũng không đem Cổ Tiếu Tiếu giao cho Hồng Hạnh, thứ nhất: hắn mơ hồ cảm thấy Hồng Hạnh đối chính mình hữu tình. Thứ hai: Trấn Nam Vương phi là lợi thế duy nhất kiềm chế hành động Tĩnh Huyền Phong, hắn nhất định phải cẩn thận trông giữ.

Đại thần Tây Lý biết được quốc vương khải hoàn trở về, tự mình canh giữ ở cửa vương cung chờ. Bọn đại thần sau khi thấy đại cục đã định mới chính thức hiểu ước nguyện ban đầu của Tây Bằng Đinh Luân, thậm chí Hồng Hạnh mất tích ba năm cũng là Tây Bằng Đinh Luân phái đi nằm vùng ở Trấn Nam Vương phủ, tính toán sâu xa (thâm hiểm thhì có), đại thần Tây Lý đối bố cục kín đáo của Tây Bằng Đinh Luân, không khỏi bội phục sát đất.

“Cung nghênh tôn quý vương trở về” đại thần Tây Lý chú ý tớ nữ tử bên cạnh Tây Bằng Đinh Luân, “Vị này là Trấn Nam Vương phi?”

Tây Bằng Đinh Luân đã khôi phục thản nhiên như cũ, “Người giao cho ngươi , nhớ khoản đãi Trấn Nam Vương phi” nói xong, hắn đưa cổ tay Cổ Tiếu Tiếu cho Tây Lý, Tây Lý không hiểu ý gì, Tây Bằng Đinh Luân giơ lên ngón tay ở trước mắt Cổ Tiếu Tiếu xẹt qua, Cổ Tiếu Tiếu tất nhiên là thờ ơ nhìn chăm chú phía trước, Tây Lý khó có thể tin chỉa chỉa hai mắt chính mình, coi như đang hỏi Trấn Nam Vương phi có nhìn hay không.

Tây Bằng Đinh Luân vẫn tiếp tục, “Đừng để Tĩnh Huyền Phong nghĩ bổn vương ngược đãi thê tử hắn”

Cổ Tiếu Tiếu hừ nhẹ một cái, hai người này sẽ không phải là đang nói mát đi?

“Ân, lão thần sẽ vì Trấn Nam Vương phi chuẩn bị một gian khách phòng thượng đẳng “

Tây Bằng Đinh Luân lại suy nghĩ một chút ứng thanh, “Chọn một phòng trong tẩm cung bổn vương, ngày đêm trông coi “

“Ta đều mù thành như vậy , ngươi còn sợ ta chạy?”

“…” Mặc dù Trấn Nam Vương phi là tù binh, nhưng Tây Long Quốc rất chú trọng lễ nghi, lại sẽ không kiêng nể gì mà lấy đau xót của người khác ra nói giỡn, hai người vốn vì không chạm đến việc nàng mù nên mới nói ám chỉ cho nhau, không ngờ đến Trấn Nam Vương phi lại không cần. (có Phong ca huấn luyện quen rồi, nói thả mái đê)

Nếu chính nàng nói ra, Tây Bằng Đinh Luân mâu trung xẹt qua một tia tiếc hận, “Ngươi mù đã bao lâu?”

Cổ Tiếu Tiếu cảnh giác khơi mào mi, “Ngươi đừng tính khi dễ ta cái người mù a, tai họa tàn chướng nhân sĩ thiên lý không tha!” Nàng vừa nói vừa ngửi được từng đợt vị ngọt nồng đậm của bánh bơ ngọt, không khỏi nhún nhún cái mũi dùng sức ngửi ngửi, “Có người ở làm bánh bơ ngọt sao?”

Tây Bằng Đinh Luân nhìn về phía trước người nàng có một ” kim cốc hoa” —— hoa này hương vị độc đáo, quả thật có mùi vị, hắn cầm ngón tay Cổ Tiếu Tiếu chạm vào kim cốc “Chỉ là hương hoa thôi”

Cổ Tiếu Tiếu cúi xuống ngửi ngửi, cả khuôn mặt suýt nữa rơi vào giữa đóa hoa kim hoàng sắc, nàng kinh ngạc chạm lên đóa hoa bên cạnh sờ sờ, “Choáng váng, hoa này so với mặt ta còn lớn hơn, hơn nữa đóa hoa giống giấy dai dường như rất nặng, thật muốn tận mắt xem thực vật rừng mưa nhiệt đới ai…”

Tây Bằng Đinh Luân cũng là đặc biệt thích hoa cỏ, cho nên cả tòa cung điện từ trong ra ngoài, đều tràn đầy kỳ hoa dị thảo kiều diễm loá mắt, trong lúc nàng đang chuyên tâm chú ý hoa cỏ, lại nghe được hắn hỏi , “Đói bụng chưa?”

Cổ Tiếu Tiếu không cốt khí gật gật đầu, “Hắt xì… Đói bụng…” Làm nàng vừa đánh một cái hắt xì, bên tai nhất thời lại truyền đến một tiếng hắt xì, nàng vui sướng khi người gặp họa cười to, “Sớm nói thiện ác sẽ có báo, ngươi bị ta lây bệnh nên bị cảm, ha ha ha —— “

“Cảm mạo?” Tây Bằng Đinh Luân không cho là đúng khịt mũi một cái, “nội tâm của ngươi cũng không tốt đi “

“Ta nội tâm kỳ thật rất tốt, nhưng là ngươi vừa rồi đắc tội đã bị ta phán quyết đến mười tông tội, ngươi là ở phía sau màn hạ độc thủ, còn xấu xa hơn cả những kẻ chấp hành mệnh lệnh kia” Cổ Tiếu Tiếu không yên lòng trả lời, hoàn toàn không xuất ra tư thế cùng chung lí tưởng, mặc dù nàng không thể chấp nhận chuyện thực chính mình đang làm “Con tin”, nhưng Tây Bằng Đinh Luân vẫn là co phong độ rất thân sĩ , ít nhất so với Tĩnh Huyền Phong hiểu được tôn trọng nữ nhân… Ai, không đề cập tới hoàn hảo, bây giờ còn thực sự có điểm nhớ tên kia .

Tây Bằng Đinh Luân cười mà không nói, hắn thừa nhận lợi dụng nữ nhân đánh giặc thực ti bỉ, nhưng nắm chắc thắng lợi là cần phải có lợi thế ở trong tay. Đại thần Tây Lý tiến lên hướng Tây Bằng Đinh Luân bẩm báo, tiệc tối chiêu đãi Trấn Nam Vương phi sau nửa canh giờ nữa sẽ cử hành, TâyLý vừa nói chuyện vừa không tự chủ được nhìn về phía Cổ Tiếu Tiếu, chỉ vì Tây Long Quốc ;à nơi cực nóng, nữ tử phần lớn có làn da trơn bóng khỏe mạnh màu mạch nha, nữ tử có làn da trắng nõn như dương chi ngọc bàn giống Cổ Tiếu Tiếu chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Tây Bằng Đinh Luân nhẹ giọng ưng thuận, thấy Cổ Tiếu Tiếu nóng tới chảy mồ hôi, “Muốn tắm rửa trước hay không?”

Cổ Tiếu Tiếu nâng lên mí mắt suy nghĩ một lát, tuy rằng rất muốn tắm rửa…”Không được, ta sợ ngươi nhìn lén “

Tây Bằng Đinh Luân ngẩn ra, “Bổn vương đối với ngươi không có ý nghĩ xấu xa như vậy, còn nữa nói, bổn vương muốn làm chuyện gì còn phải lén lút sao?”

Cổ Tiếu Tiếu nghĩ cũng thấy đúng, Tây Bằng Đinh Luân nếu muốn đùa giỡn lưu manh nàng căn bản ngăn không được, nàng cẩn thận gật gật đầu, cố làm ra vẻ nói, “Bản phi tạm thời tin tưởng ngươi là một phen hảo ý, nhưng bản phi không nhìn thấy, nên cần có người hầu hạ, còn có, nghe nói các ngươi Tây Long Quốc có thủ pháp mát xa nổi tiếng, không bằng ngươi liền gọi người đến làm thử, để bản phi có cảm giác như đang ở nhà …” Cổ Tiếu Tiếu nhéo nhéo lỗ tai tiếp tục vô liêm sỉ nói, “Vạn nhất ngươi bại bởi Tĩnh Huyền Phong, bản phi chắc chắn giúp ngươi nói tốt vài câu “

Tây Bằng Đinh Luân khó có thể tin khơi mào mi, “Ngươi là tù binh, cần bổn vương lần nữa nhắc nhở sao?”

Cổ Tiếu Tiếu uể oải chu miệng lên, “Đến cũng đã đến đây rồi, coi như du lịch miễn phí thôi, tâm trạng là rất trọng yếu ” nàng lại quay đầu nịnh nọt nói, “Ngươi là quốc vương anh minh thần võ của Tây Long Quốc, nếu ngược đãi tù binh, việc này bị truyền ra ngoài thì thanh danh không tốt a, mà vua của một nước sao lại cùng nữ nhân tính toán chi li đâu? Huống hồ ngươi lại có tiền như vậy…”

Đại thần Tây Lý ở một bên yên lặng nghe, đối thái độ như trước thản nhiên của Trấn Nam Vương phi khi rơi vào tay địch tự nhiên tâm sinh bội phục. Nói cách khác, ai có thể dự đoán được Trấn Nam Vương phi không phải là không sợ chết, mà là nàng căn bản không ý thức được tình huống thông thường.

Tây Bằng Đinh Luân mâu trung xẹt qua một tia hưng trí, cùng hắn giảng điều kiện vô lý đã đành, còn nói được đạo lý rõ ràng, ngụy biện mọc lan tràn, thậm chí còn áp dụng chiến thuật vu hồi vừa đấm vừa xoa… Giờ phút này, Trấn Nam Vương phi tựa hồ đã không còn là cương liệt nữ tử một lòng muốn chết ở dưới quan ải, a, tiểu nữ tử này rất thú vị .

Cổ Tiếu Tiếu một chút cũng không có tính tự giác của tù binh, nàng đến giờ này khắc này còn không nghĩ tới việc một sống hai chết, cư nhiên trong lòng chỉ còn bất ổn chờ mong Tây Bằng Đinh Luân tán thành yêu cầu quá đáng mình vừa đưa ra.

Tây Bằng Đinh Luân ngón tay giương lên, thị nữ tức khắc tiến lên nghe lệnh, hắn thở dài bất đắc dĩ nói, “Trấn Nam Vương phi trừ bỏ yêu cầu đi ra ngoài cung điện, yêu cầu khác tận lực thỏa mãn” nói xong, hắn chậm rãi lắc đầu đi vào cung điện ——

Cổ Tiếu Tiếu nhếch miệng cười, ở trong lòng thể hiện thủ thế thắng lợi (V), ở cùng kẻ có tiền chính là thích, nàng mau chóng viết ra một bộ hạng mục hưởng thụ, khó được cơ hội thứ hai nha, oa ha ha ——

Trong khi nàng đắc ý vênh váo lôi kéo thị nữ hỏi đông hỏi tây, một đạo thanh âm lạnh như băng xẹt qua bên người nàng, giống như một chậu nước lạnh từ đầu hắt đến chân, “Nơi này là hoàng cung Tây Long quốc, không phải là Trấn Nam Vương phủ của ngài, hy vọng Trấn Nam Vương phi tự giải quyết cho tốt “

Cổ Tiếu Tiếu nghe ra mùi thuốc súng nồng đậm trong lời nói, nàng cũng không hiểu, rõ ràng là Hồng Hạnh cài bẫy chính mình, nàng dựa vào cái gì diễu võ dương oai giáo huấn nàng? Cổ Tiếu Tiếu nghiến răng nghiến lợi gân cổ lên, “Không cần ngươi này gian tế nhắc nhở bản phi nên làm cái gì, là quốc vương các ngươi hậu đãi ta, ít nhất so với ngữ khí châm chọc khiêu khích của ngươi mạnh gấp trăm lần! Nhiệm vụ của ngươi không phải hoàn thành rồi sao? Đừng ở đây dây dưa ta nữa “

Hồng Hạnh một đường yên lặng đi theo, Tây Bằng Đinh Luân đối Cổ Tiếu Tiếu thái độ thân mật khác thường làm nàng khó có thể chấp nhận, giờ phút này lửa giận đã sớm thiêu mất đi lý trí, nàng tiến lên từng bước định đánh Cổ Tiếu Tiếu một bạt tai phát tiết, mắt thấy ngón tay sắp đụng tới khuôn mặt Cổ Tiếu Tiếu, Cổ Tiếu Tiếu lại đột nhiên nâng tay ngăn trở… Cổ Tiếu Tiếu cảm thấy cổ tay truyền đến một trận đau đớn, không khỏi trong lòng cả kinh, nói, này nâng tay chỉ là động tác theo bản năng, nàng cũng không biết chính mình vì sao lại nâng tay, nhưng từ phương hướng suy đoán, Hồng Hạnh là muốn đánh người!

Nhân tiện khinh người khinh luôn cả ngựa, Cổ Tiếu Tiếu phô trương thanh thế khinh thường hừ một cái, “Ngay cả quốc vương các ngươi cũng không dám đụng đến ta dù chỉ một chút, ngươi lại càng không có quyền đó? Đừng tưởng rằng ta là người mù nên dễ khi dễ, ngươi quá coi thường năng lực bản phi !”

Hồng Hạnh tức giận đến đầu ngón tay phát run, nàng phẫn hận đẩy Cổ Tiếu Tiếu một phen, lần này Cổ Tiếu Tiếu không kịp né tránh, “Phù phù” một tiếng ngã trên mặt đất, thị nữ thấy Hồng Hạnh không buông tha còn muốn ra tay, tức khắc quỳ xuống thỉnh cầu, “Hồng chấp pháp, quốc vương có mệnh, phải đối xử tử tế với Trấn Nam Vương phi, ngài trước xin bớt giận…”

Cổ Tiếu Tiếu nhu nhu mông ăn đau không hề khiêu khích, hảo hán không thua thiệt trước mắt, nàng cũng không phải không có việc gì muốn bị đáng đâu.

Hồng Hạnh hừ lạnh một tiếng cũng từ bỏ, trước khi đi còn lỗ mãng một câu, “Ngươi đừng ỷ vào chính mình không giống người thường liền có thể muốn làm gì thì làm, nói trắng ra, bất quá chỉ là cái tù binh thôi!”

Đợi Hồng Hạnh đi xa, thị nữ bận rộn lo lắng nâng Cổ Tiếu Tiếu đứng dậy, Cổ Tiếu Tiếu tự nhận cùng nàng cũng không có thâm cừu đại hận, không rõ cho nên dò hỏi, “Trấn Nam Vương giết người nhà Hồng Hạnh sao? Chấp pháp là cáichức quan gì ?”

Thị nữ được hỏi tất đáp nói, “Chấp pháp kỳ thật không tính là chức quan chính thức, nhưng cũng không thể đánh đồng với quan lại trên triều, vì chấp pháp chỉ nghe lệnh của quốc vương, Hồng chấp pháp mười tuổi tiến cung, vẫn đi theo quốc vương tả hữu phụng mệnh, về phần cùng Trấn Nam Vương có ân oán hay không không thể hiểu hết “

Cổ Tiếu Tiếu cái hiểu cái không ứng thanh, đại khái chính là cái loại chức vụ”Đại nội mật thám linh linh” này đi.

“Các ngươi Tây Long Quốc mọi người đều hận Trấn Nam Vương?”

“Vân thành nguyên bản là lãnh thổ của Tây Long Quốc, khi Trấn Nam Vương công chiếm Vân thành, phụ thân Đinh Luân quốc vương bất hạnh chết trong chiến dịch, Trấn Nam Vương xâm chiếm lãnh thổ quốc gia của ta , khiến cho dân chúng đang yên ổn bị bắt di chuyển, chính là quốc thù gia hận “

“…” Vốn tưởng rằng Tây Bằng Đinh Luân dã tâm bừng bừng khởi xướng chiến tranh,Cổ Tiếu Tiếu không nghĩ tới Tây Bằng Đinh Luân cùng Tĩnh Huyền Phong lại có liên quan đến nhau lớn như vậy, kia nàng chẳng phải là đang ở trong hoàn cảnh nguy ngập nguy cơ ác liệt sao! ?

Thị nữ thấy Cổ Tiếu Tiếu sắc mặt khó coi, không khỏi an ủi nói, “Đinh Luân Quốc vương chưa bao giờ ngược đãi tù binh, nhưng cũng chưa bao giờ để cho tù binh trong hoàng cung tùy ý xuất nhập, này đại biểu quốc vương đối Trấn Nam Vương phi là thực tôn trọng , chiến tranh là chuyện của nam nhân, cùng nữ nhân không quan hệ “

Cổ Tiếu Tiếu liền thay đổi 180 độ, nhất thời rất nhanh cầm hai tay thị nữ thâm tình nói, “Ta vừa rồi đưa ra yêu cầu mát xa, đóa hoa mộc, phòng tắm cá nhân xa hoa, đồ ăn vặt đặc sắc, xoài lạnh… Giờ ngươi không cần phiền toái chuẩn bị !”

—— Đợi Cổ Tiếu Tiếu tắm rửa thay quần áo xong, thị nữ đem nàng tiến vào trong cung điện xa hoa, nàng mặc quần áo Tây Long Quốc quần lụa mỏng màu thiển lam, một cái đuôi ngựa bện phi trên đầu vai, dải lụa màu tímđược thắt hình con bướm trên mái tóc ngăm đen của nang, da thịt càng thêm trắng nõn hơn… Mà này một đường đi qua, Cổ Tiếu Tiếu nghe được bọn thị nữ xung quanh vẫn đang khen nàng làn da thực trắng, khiến cho nàng trong lòng thực thích, đều nhanh ngượng ngùng .

Tây Long Quốc phục sức cùng phục sức của người Hán hoàn toàn bất đồng, nam tử quần áo tương đối đơn giản, cơ bản chỉ là quấn khố quanh eo, rộng thùng thình, một đôi dép lê bằng tre. Ngược lại, phục sức nữ tử hơi rườm rà chút, chỉ chọn sợi sáng màu làm vải dệt, thiển lam, tử hồng là hai màu sắc đang thịnh hành, mà phụ tùng trên quần áo cài các loại hoa tươi phối hợp, quần áo chia làm hai loại, lộ tề trang, ngay cả quần lụa cũng rất mỏng, nhưng vô luận loại nào tay áo cũng chỉ dài một nửa.

Tây Bằng Đinh Luân ngồi ở vị trí chủ thượng, Hồng Hạnh đứng lặng phía sau, khi Cổ Tiếu Tiếu tiến vào cửa điện, Tây Bằng Đinh Luân không khỏi đánh giá nàng một phen, cũng cười nhu hòa, “Rất được “