Tối "Manh" Xuyên Qua

Chương 64: Yêu thương một người không trở về nhà




Đợi tới khi Cổ Tiếu Tiếu cơm no rượu say trở về phòng, lại như trước không thấy quỷ ảnh Tĩnh Huyền Phong, miệng nàng hừ nhẹ, thực muốn ngoạn nàng đến cùng sao? Được, cầm thú không có lương tâm, xem trong chúng ta ai khuất phục trước!

Tờ mờ sáng hôm sau, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Cổ Tiếu Tiếu mơ mơ màng màng mở mắt ra, này mới phát hiện chính mình ở trong cảm giác phẫn nộ cùng cô độc mà thiếp đi… Vẫn là tối đen như mực.

“Tiểu manh nhi mở cửa ——” Tĩnh Huyền Phong ở cửa đợi một lát không nghe thấy có tiếng bước chân trong phòng, nhớ tới công lực ngủ say của tiểu manh nhi chính là”trầm trọng” thế gian ít có.

“Đến đây!” Cổ Tiếu Tiếu không kiên nhẫn trả lời, nhu nhu mí mắt đi về phía trước… Vừa mở cửa, nàng vốn định mở miệng mắng, nhưng vì dỗi, lại bày ra một bộ đoan trang làm bộ làm tịch, nàng hai tay đặt bên bụng hơi hơi hạ thấp người, nhưng miệng vừa mới mở ra được một nửa liền bị Tĩnh Huyền Phong kéo vào trong phòng…

Cổ Tiếu Tiếu tức giận xoa xoa cổ tay, không nhanh không chậm nói, “Chờ đã, Vương gia động tác này tựa hồ không đủ tôn trọng thiếp thân “

Tĩnh Huyền Phong không giận ngược lại còn cười, “Như vậy a, bổn vương nguyên bản muốn mang Vương phi đi du sơn ngoạn thủy, thuận tiện nhấm nháp mỹ thực đặc sắc khắp nơi, nhìn ngắm phong thổ, bất quá thôi, thấy Ngô phi cử chỉ tao nhã, khiêm tốn giữ lễ tiết, bổn vương đoán rằng Vương phi nhất định là tiểu thư khuê các cửa lớn không ra cửa nhỏ không để ý, càng không có hứng thú cùng bổn vương đồng hành, cũng được, thẳng hồi Vân thành” nói xong, Tĩnh Huyền Phong xoay người hướng cửa đi đến, lẩm bẩm, “Chậc chậc, núi đẹp sông đẹp thức ăn ngon, Vân thành cũng không có nga…”

“Ai? … Đợi chút!” Cổ Tiếu Tiếu thậm chí ngay cả một giây cũng không kiên trì liền ngả về phía “Chứa nhiều dụ hoặc”, Tĩnh Huyền Phong nghỉ chân ngóng nhìn, trong mắt mang theo một tia khoái cảm thắng lợi.

Cổ Tiếu Tiếu kêu “Ngừng” chỉ là hành vi theo bản năng, nàng giờ phút này vò đầu bứt tai nghĩ biện pháp xây cho mình một bậc thang bước xuống…”Đúng như lời Vương gia nói, bản phi ngày thường ít ra ngoài, nhưng Vương gia xuất phát từ một phen hảo ý, thịnh tình không thể chối từ thôi…”

“Vương phi không cần lo nghĩ tới bổn vương” Tĩnh Huyền Phong nghiêm trang nói.

“…” Cổ Tiếu Tiếu vốn biết chính mình sớm hay muộn cũng sẽ lật thuyền ở trong mương, nhưng này cũng có điểm hơi nhanh đi, nàng nghĩ lại nghĩ, cho dù thế nào cũng không thể bạc đãi chính mình a…

Vì thế, làm cái động tác thay đổi sắc mặt, “Nói tới việc cửa lớn không ra cửa nhỏ không để ý này a… Đó là bởi vì ta bình thường đều dựa vào trèo tường ra vào! Hắc hắc…” Nàng vừa nói vừa ôm lấy cánh tay Tĩnh Huyền Phong, tức khắc khôi phục bản sắc tâm sinh cười to, “Chúng ta đi đâu ngoạn đây, đừng nhử mồi a…”

“…” Chỉ chút dụ hoặc ấy liền đầu hàng, tiểu manh nhi nếu tham gia quân ngũ nhất định là phản đồ. Tĩnh Huyền Phong mâu trung mỉm cười, nghiêm túc nói, “Căn cứ biểu hiện của ngươi từ hôm qua đến nay, bổn vương vẫn là quyết định về Vân thành “

Cổ Tiếu Tiếu vừa nghe lời này liền biết đang bị chơi xấu, nàng giống như khỉ nhảy lên người Tĩnh Huyền Phong gắt gao nịnh nọt, “ngươi làm sao vậy nha, ta với ngươi đùa giỡn đâu… Ta nghe người ta nói qua, làm thê tử phải có ngàn mặt mới không bị phu quân ghét bỏ, ta chỉ là biến hóa thành một phương thức khác yêu ngươi mà thôi, có cảm giác mới mẻ đi? Hì hì “

Tĩnh Huyền Phong không khỏi thất thanh mỉm cười, ôm thắt lưng nàng, cúi người ở trên cánh môi nàng cọ cọ, “Mới mẻ, mới mẻ giống như củ cải mới đào lên từ trong nước”

Cổ Tiếu Tiếu bị mấy cọng râu nhỏ vụn của hắn chọc cho ngứa ngứa, liền chu miệng lên ở trước mặt hắn ủy khuất, “Ngươi khi dễ ta sao luôn thuận buồm xuôi gió như vậy, ta ngày nào mới có thể xoay chuyển tình thế a…”

Tĩnh Huyền Phong ra vẻ kinh ngạc hô to một tiếng, “A? Bổn vương đúng là vì trăm phương nghìn kế phối hợp với ngàn mặt của Ngô phi, nên mới vắt hết óc nghĩ ra đối sách, hay là bổn vương lại sai lầm rồi?”

“…” Cầm thú không bằng, nghẹn chết nàng rồi.

Tĩnh Huyền Phong thấy nàng vẻ mặt hờn giận, tặc tặc cười trộm, buông nàng thúc giục nói, “Sao lại giống như túi tức giận vậy, mau đi thu thập đồ đạc mang ngươi đi chơi “

Cổ Tiếu Tiếu trong lòng khó chịu, tuy có cái chơi, nhưng vẫn là lạnh lẽo ứng thanh, “Tận lực ngược ta đi, chờ ta bị ngươi ép buộc đến chết xem ngươi còn có thể khi dễ ai”

Tĩnh Huyền Phong nhất thời phản bác nói, “Chớ tức giận nói vậy, ta từng ngược đãi ngươi khi nào?”

“…” Tĩnh Huyền Phong đã thăng hoa đến trình độ ngược người ta mà vẫn không biết .

Cổ Tiếu Tiếu sờ soạng thu thập bọc hành lý, ôm lấy hộp châm cứu vào ngực, bỗng nhiên không rõ nguyên nhân quát to một tiếng, “A a a, xong rồi xong rồi, hai huynh đệ đại ngưu, tiểu ngưu vẫn còn ở ngoài cửa cung điện chờ ta! Này cung đã qua mười ngày nha —— “

Tĩnh Huyền Phong chén trà trong tay khựng lại, chưa kịp mở miệng thuyết giáo đã bị Cổ Tiếu Tiếu kéo đi, hắn cười tủm tỉm dẫn đường đi trước, “Đừng ngạc nhiên, bọn họ chắc sẽ tìm khách điếm nghỉ chân “

Cổ Tiếu Tiếu không rảnh giải thích, chân đạp gió cưỡi lửa chạy như điên… Chỉ vì nàng cùng hai người ước định, nhất định phải kiên trì ở gần hoàng cung chờ nàng quay về, một khi xuất hiện bất trắc cũng dễ trong ngoài hô ứng.

Khi Tĩnh Huyền Phong cùng Cổ Tiếu Tiếu đến cửa cung điện, Cổ Tiếu Tiếu liền khẩn cấp hỏi, “Có nhìn thấy hai nam nhân tuổi trẻ không? Ăn mặc hẳn là quần áo lao động của vương phủ”

Tĩnh Huyền Phong nhìn chung quanh bốn phía… dưới tàng cây gần hoàng cung quả thật có hai nam tử nhìn không ra tuổi, hai người thân trang phục dân tộc Đông Thấm Quốc, nhưng rối bù, râu ria đầy má, giờ phút này dường như hữu khí vô lực ngồi dựa vào cùng một chỗ ngủ gật.

“Chưa nhìn thấy” Tĩnh Huyền Phong xác định nói.

“A? Sẽ không bị rắn ăn đi?” Cổ Tiếu Tiếu không yên bất an xoay xung quanh, ngay sau đó bắc tay hô to, “Đại Ngưu! Tiểu Ngưu! Các ngươi còn sống không —— “

Lời này vừa nói ra, chỉ thấy dưới tàng cây một nam tử thong thả nhu nhu mí mắt, không khỏi trước mắt sáng ngời, sau đó gian nan bò dậy, đi lại tập tễnh, lệ nóng lưng tròng hướng bọn họ tới gần, Tĩnh Huyền Phong thấy thế tức khắc đem Cổ Tiếu Tiếu kéo về phía sau, “Đứng lại, người nào dám lỗ mãng như thế”

Tiểu Ngưu cùng Đại Ngưu ở ngoài cung điện một tấc cũng không rời đợi Trấn Nam Vương phi mười ngày, người lúc này vì chịu gió phơi nắng, cuộc sống hàng ngày kó khăn mà hoàn toàn thay đổi , “Khấu kiến Trấn Nam Vương… Nô tài là đầu bếp Vương phủ…”

Cổ Tiếu Tiếu tức khắc bỏ ra Tĩnh Huyền Phong đi từng bước về phía trước, “Là Tiểu Ngưu sao?”

“Là nô tài là nô tài, Trấn Nam Vương phi! Nô tài chờ ngài chờ hảo khổ oa, ô ô…” Tiểu Ngưu trăm mối cảm xúc ngổn ngang rớt xuống nước mắt, tục ngữ nói đúng, năm tháng thúc giục nhân lão, đánh bạc hại chết người a.

“Đừng khóc đừng khóc, việc này đều do ta” Cổ Tiếu Tiếu hổ thẹn phất phất tay nhỏ bé, lại đối với Tĩnh Huyền Phong bất mãn nói, “Vương gia ngươi cũng thật là, người hầu nhà mình cũng không nhận ra sao?”

Tĩnh Huyền Phong không khỏi lại cao thấp đánh giá một phen, hắn còn tưởng rằng hai người ngồi bên cây là khất cái chạy nạn đâu, Tĩnh Huyền Phong thuận miệng chất vấn nói, “Nhưng là hai người các ngươi tự ý đem Vương phi mang ra khỏi phủ ? !”

Tiểu Ngưu không dám đáp lời, khiếp đảm rụt lui bả vai, Cổ Tiếu Tiếu nhất thời che ở trước người Tĩnh Huyền Phong, than thở ngửa mặt lên trời nhìn lại, “Chịu gió phơi nắng còn đi theo sống chết chờ ta, ai, nhiều đáng thương nha, ngài cũng đừng hù dọa người được không? …” Nàng thuận thế kéo Tiểu Ngưu, hành văn liền mạch lưu loát nói, “Bạc các ngươi nợ ta liền xóa bỏ a, về vương phủ trước đi, mau mau mau”

Tiểu Ngưu thấy Trấn Nam Vương phi cau mày nhăn mặt nháy mắt ý bảo bọn họ rời đi, tức khắc hướng Tĩnh Huyền Phong hành lễ, đợi khi hắn vừa mới chuyển thân rời đi, lại bị Tĩnh Huyền Phong lớn tiếng gọi lại… Cổ Tiếu Tiếu cảm thấy đại sự không ổn, nhất thời ôm lấy đùi Tĩnh Huyền Phong không buông tay, “Cầu Vương gia buông tha bọn họ đi, về sau ta toàn nghe lời ngươi được không? Ô ô…”

Tĩnh Huyền Phong dương môi cười, kỳ thật hắn cũng không phải là muốn làm khó hai cái nô tài, nhưng lại được ưu việt ngoài ý muốn, “Vương phi lời nói là thật?”

Cổ Tiếu Tiếu vô cùng rõ ràng hai tay chắp lại, “Ân, so với vàng còn thật hơn! Chỉ cần Vương gia buông tha bọn họ, từ nay về sau, Vương gia chỉ đông ta không dám đi tây, Vương gia nếu nói trong trứng gà có xương, ta liền lấy ra một khúc xương sườn cho ngài! Ngài nếu nói quả táo dài, ta dù chết cũng phải giúp ngươi tìm ra! …”

Trong khi Cổ Tiếu Tiếu nói tuyên ngôn liên miên cằn nhằn, Tĩnh Huyền Phong đã lấy một tấm ngân phiếu giao cho Tiểu Ngưu làm lộ phí, dương tay ý bảo hai người mau về vương phủ, báo cho quân sư biết hắn cùng với tiểu manh nhi hết thảy đều mạnh khỏe.

Tiểu Ngưu thụ sủng nhược kinh dập đầu tạ ơn, bên tai như trước truyền đến lời nói lải nhải của Trấn Nam Vương phi, Tĩnh Huyền Phong tùy tiện làm động tác, mệnh hai người không cần nói lời từ biệt, nhỏ giọng vô tức rời đi liền được.

Đợi Đại Ngưu, Tiểu Ngưu đã đi xa, Tĩnh Huyền Phong đứng lặng một bên vẫn không lên tiếng, mà Cổ Tiếu Tiếu vẫn như cũ nước miếng tung bay, hồn nhiên không biết hai người đã an toàn rời đi, đột nhiên xoay người thành khẩn nói, “Cấp Vương gia làm trâu làm ngựa chịu mệt nhọc, buông tha bọn họ đi! …”

Tĩnh Huyền Phong không khỏi bất đắc dĩ cười, “Ngươi cũng không cảm thấy mệt sao?”

Cổ Tiếu Tiếu xoa xoa khóe miệng, lời thề son sắt nói, “Không phiền lụy a, chiếu theo tốc độ này, đổi sang hình thức khác, còn có thể nói thêm một canh giờ nữa!”

Tĩnh Huyền Phong định mở miệng, phía sau liền truyền đến tiếng báo cáo của hộ vệ trong phủ, “Vương gia, xe ngựa ngài muốn đã chuẩn bị thỏa đáng “

“Hảo, các ngươi mang theo quân y quay về Vân thành trước ” Tĩnh Huyền Phong nhìn về phía xe ngựa nhỏ mộc mạc cách đó không xa, tựa hồ thực vừa lòng.

Hộ vệ hơi hơi nhíu mi, lo lắng nói, “Vì an nguy thỉnh Vương gia suy nghĩ lại, ngài có thể cần hộ vệ hay không…”

Tĩnh Huyền Phong dương tay đánh gãy, trong thần sắc mang theo mệnh lệnh không thể nghi ngờ, hộ vệ bên người tức khắc im tiếng, “Chúc Trấn Nam Vương gia, Trấn Nam Vương phi thuận buồm xuôi gió”, này là vì Trấn Nam vương lần đầu một mình đi xa, quả thật cảm thấy bất an sâu sắc.

“Đến thông báo quốc vương hai nước một tiếng, nói bổn vương đã đi rồi” Tĩnh Huyền Phong đơn giản rõ ràng không nhắc tới chỗ quan trọng là nơi đến, đem Cổ Tiếu Tiếu ôm lên xe ngựa, hắn nhảy lên chỗ điều khiển, roi ngựa trong tay giương lên, tiêu sái tự nhiên nghênh ngang mà đi ——



Cổ Tiếu Tiếu giờ phút này vẫn còn đang mê mang, nàng vén mành xe lên sờ sờ lưng Tĩnh Huyền Phong, sau khi xác định lái xe không phải là xa phu, khó có thể tin hít vào thật sâu, “Thân ái, ngươi sao lại tự mình đánh xe?”

Nắng sớm đã lên, Tĩnh Huyền Phong khóe miệng gợi lên một chút tươi cười sáng lạn, hắn một tay nắm cương ngựa một tay kéo Cổ Tiếu Tiếu đến ngồi bên người, “Chỉ có hai ta ngao du, như vậy không tốt sao?”

Cổ Tiếu Tiếu ngẩn ra, cẩn thận ngẫm lại, nàng từ khi gả cho Tĩnh Huyền Phong, thời gian bọn họ ở gần nhau riêng tư có lẽ ngay cả ba ngày cũng không đến, mặc dù muốn tán gẫu một chút cũng chỉ có thể đợi đến thời điểm đêm dài tĩnh lặng… Lúc này, nàng rốt cục cũng có được chút cảm giác vợ chồng tân hôn đi hưởng tuần trăng mật, không khỏi tâm tình tốt tựa vào đầu vai Tĩnh Huyền Phong cọ cọ, cả thế giới chỉ có hai người a, hắc hắc hắc hắc…

“Ngươi vì sao không hỏi chúng ta đi nơi nào? “

“Thân ái đi đâu, ta liền đi đến đó…”

Tĩnh Huyền Phong trong mắt bày ra nhu hòa khó gặp, tiếng vó ngựa đạp lên lá cây thanh thúy du dương truyền đến, ánh mặt trời tỏa ra vầng sáng đủ mọi màu sắc mông lung nhảy múa, chim chóc liên tiếp ở trên cay ca hát…

Hắn ôm bả vai của nàng nhích lại gần mình thêm một chút, đối với hoàng thất mà nói, cơ hội phu thê ở chung một chỗ quả thật không nhiều lắm, nhất cử nhất động cũng đều bị người ta nhìn chằm chằm, càng không cho phép thân là hoàng tử một mình đi lại, nhưng vì có thể cùng tiểu manh nhi im lặng cùng một chỗ, hắn tình nguyện một lần lại một lần xúc phạm hoàng quy.