Tôi Mộng Giữa Ban Ngày

Chương 87




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Ana

Beta: Tree
Không hiểu vì sao khi Lâm Ngữ Kinh nói những lời này, Thẩm Quyện cứ thấy cô đang ám chỉ với cậu.

—— Thẩm Quyện, cậu không “được” đấy à.

Đây là chủ đề nhạy cảm đối với đàn ông. Sâu thẳm bên trong, khiến cậu nảy sinh loại ảo giác ngờ vực về phương diện nào đó của mình, lại thêm nỗi bực bội khi cô đi đến đâu cũng có một đống gã bám theo sau, rồi sự không hài lòng khi cô muốn dọn về ký túc xá, cứ chồng chất chồng chất chồng chất lên…

“Được.” Thẩm Quyện gật đầu, bình tĩnh vẫy vẫy tay với cô: “Lại đây.”

Lâm Ngữ Kinh tựa vào thành bồn rửa tay, không nhúc nhích: “Để làm gì?”

“Sờ soạng cậu.” Thẩm Quyện lười biếng đáp. “Không phải cậu muốn tớ sờ cậu à?”

“…”

Lâm Ngữ Kinh lảng đi: “Tớ không có ý đó, chỉ ví dụ thế thôi.” Cô chớp chớp mắt nhìn cậu, nhỏ giọng nói: “Hồi trước không phải cậu thích sờ soạng tớ lắm sao? Giờ tớ cũng thành niên rồi…”

“…”

Mí mắt Thẩm Quyện giật giật.

Lâm Ngữ Kinh đúng là không gì không dám nói, cho cô que diêm, cô có thể đốt trụi cả đỉnh núi.

Không nỡ làm gì với cô, nên cả nửa tháng nay mới ngủ trên sô pha, đến mép giường cũng không dám thò tới. Ngay cả một mồi lửa Thẩm Quyện còn không dám đưa cho cô, sợ rằng cô còn chưa kịp nhận cậu đã tự mình bốc cháy.

Vậy mà trái lại cô lại đưa cho cậu trước.

Thẩm Quyện cảm thấy không nhịn được nữa rồi. Cậu cúi đầu nhìn cô một hồi, Lâm Ngữ Kinh buộc tóc, vành tai mỏng lộ ra. Sau khi nói xong câu ám chỉ không thể rõ ràng hơn ấy, vành tai cô đỏ lựng.

Thẩm Quyện đi đến, nhốt cô giữa mình và bồn rửa tay, đưa tay vân vê tai cô: “Thích à?”

Lâm Ngữ Kinh hắng giọng, cố gắng làm giọng mình điềm tĩnh hơn: “Thích gì?”

Thẩm Quyện một tay chống lên bồn rửa tay, cúi đầu, ngậm lấy tai cô cắn nhẹ, nói khẽ bên tai cô: “Thích tớ sờ cậu?”

“…”

Câu nói này không nằm trong phạm vi trả lời được của Lâm Ngữ Kinh, cô giơ tay đẩy cậu ra: “Cậu có thể…”

Thẩm Quyện chụp giữ cổ tay cô kéo xuống, nửa trên lại sáp đến gần hơn, đầu lưỡi quét qua vành tai mềm mại, liếm láp, thấp giọng hỏi tiếp: “Thích tớ sờ chỗ nào?”

Lâm Ngữ Kinh tựa đầu lên người cậu, không buồn ngẩng lên.

Thẩm Quyện khóa cổ tay cô đưa lên trên, ép cô ngước lên nhìn cậu, nghiêng đầu hôn lên khoé môi cô, đôi môi kề sát, lại hỏi: “Thích tớ hôn cậu thế nào?”

“…”

Lâm Ngữ Kinh thật sự nhịn không nổi nữa, thẹn quá hoá giận: “Cậu có thể câm miệng lại không?”

Thẩm Quyện cười, nửa cưỡng ép mà ghìm chặt cổ tay cô ở phía trên, cúi xuống hôn.

Nụ hôn này khác hẳn tất cả những lần trước đó.

Tay của cậu, động tác của cậu, tiếng cậu thở dốc, tất cả đều mang theo một dục vọng xa lạ trước nay chưa từng có.

Lâm Ngữ Kinh bị cậu đè lên, eo đụng phải bồn rửa tay đá cẩm thạch mát lạnh, buốt đến mức cô rụt người về trước, hệt như đang chủ động dán lên người cậu.

Hai người dựa sát vào nhau, cô có thể cảm nhận rõ ràng những phản ứng sinh lý và thay đổi trên cơ thể cậu.

Từng chút một, dần dần dán chặt lên người cậu, không một kẽ hở, cảm giác cực kỳ chân thật.

Lâm Ngữ Kinh hoàn toàn cứng đờ, lập tức mở to mắt, theo bản năng cắn lên đầu lưỡi đang càn quét của cậu.

Thẩm Quyện cảm giác được sự cứng ngắc của cô, nhưng cậu không hề ngừng, thậm chí còn áp sát thân dưới vào cô, khẽ hướng tới trước, thúc nhẹ một cái.

Mẹ, kiếp.

Lâm Ngữ Kinh không phản ứng kịp, cô vừa thẹn vừa hoảng loạn mà ngây người, miệng bật ra một âm thanh rất khẽ.

Mãi đến khi cô thấy mình sắp ngộp chết rồi, Thẩm Quyện mới thả cô ra, cầm cổ tay cô đưa xuống dưới, giọng khàn khàn mà thở dốc: “Bảo bối… sờ nó đi.”



Thời điểm Lâm Ngữ Kinh cảm thấy tay mình sắp đứt đến nơi rồi, Thẩm Quyện mới chịu thả cô ra.

Tay vừa được trả tự do, Lâm Ngữ Kinh lập tức lủi vào mép giường như trốn chạy, sợ cậu còn chưa xong việc.

Thẩm Quyện may mắn túm được eo cô ôm trở về, khàn giọng: “Chạy gì mà chạy.”

“Cậu vẫn chưa xong à?” Lâm Ngữ Kinh chịu thua rồi: “Sao cậu còn chưa thôi hả?!”

“Xong rồi.” Thẩm Quyện nói rồi nghiêng người, rút một đống khăn giấy từ tủ đầu giường: “Tay có dính không, tớ lau cho cậu.”

“Mẹ nó chứ…” Lâm Ngữ Kinh thật sự muốn đạp thẳng cậu xuống giường: “Cậu câm miệng được chưa?”

Chân cô giẫm lên người cậu, Thẩm Quyện cũng không giận. Cậu ngồi trên giường, bật đèn đầu giường.

Những tưởng một lần trong toilet là xong rồi, thế mà không hề. Cô vừa rửa tay xong, lại tiếp tục bị lôi vào phòng ngủ.

Cuối cùng, tay Lâm Ngữ Kinh đã mỏi đến mức không nâng lên nổi. Cô chỉ đành mặc cậu nắm lấy tay cô làm xằng làm bậy, vừa làm vừa chỉ bảo cô, nói những lời khiến người ta khó mà mở miệng.

Thẩm Quyện kéo tay cô đến trước mặt mình. Lòng bàn tay trắng nõn hơi hồng lên, thứ trên tay len theo từng kẽ tay, tách tách nhỏ xuống drap giường

Hình ảnh ấy làm Lâm Ngữ Kinh không nhìn nổi, sốt ruột muốn rụt tay về: “Tớ tự lau.”

“Để tớ.” Thẩm Quyện nắm chặt tay cô không buông, cậu cụp mắt, dùng khăn giấy mềm mại tỉ mỉ lau khô từng ngón tay cô, động tác không nhanh không chậm. “Dù sao cũng là đồ của tớ.”

“…”

Lâm Ngữ Kinh nhắm tịt mắt, không nhịn được nữa: “Thẩm Quyện, giữ chút liêm sỉ đi, đồ của mình sao không tự làm luôn đi.”

Thẩm Quyện ném đống giấy tròn vo vào thùng rác ở mép giường, ôm lấy cô từ phía sau, cùng tựa vào đầu giường: “Không phải cậu thích tớ như vậy sao?”

Lâm Ngữ Kinh quả thật cũng lười động đậy, mềm oặt tựa vào lòng cậu, xem cậu như sô pha, tìm một tư thế thoải mái nằm: “Tớ thích cậu như thế hồi nào.”

“Không phải bảo mình thành niên rồi, dụ dỗ tớ à?” Cậu hôn khẽ sườn mặt cô. “Mới thế này đã mệt rồi, sau này phải làm sao bây giờ?”

Bầu trời bên ngoài đã tối hơn nửa, ánh sáng ảm đạm. Lâm Ngữ Kinh nhìn đồng hồ trên tường, cũng có phần lo lắng cho cuộc sống về sau.

“Tớ thấy,” Cô cố gắng cân nhắc từ ngữ, nghĩ xem nói thế nào mới khiến đề tài này vừa đẹp đẽ vừa trong sáng, nghĩ đi nghĩ lại không dưới ba lần mới chậm rãi nói tiếp: “Chuyện ấy hẳn là không mệt lắm, bởi vì tớ không cần động đậy.”

Thẩm Quyện bật cười, lồng ngực rung lên: “Tuỳ cậu, cậu không muốn động thì không cần động.”

Sờ cũng sờ rồi, chạm cũng chạm rồi, con cháu của cậu cô cũng đã nắm tay giao hữu rồi, dù vẫn rất… xấu hổ, nhưng lúc này Lâm Ngữ Kinh cũng không muốn làm kiêu. Cô quay đầu, ngẩng lên nhìn cậu, bỗng gọi cậu một tiếng: “Thẩm Quyện.”

Thẩm Quyện tựa vào giường, lười biếng đáp: “Ừ?”

“Tớ nói tớ thành niên rồi, có ý là cậu muốn làm gì với tớ cũng được.” Lâm Ngữ Kinh nói.

Cậu khựng lại, cụp mắt nhìn cô.

Thẩm Quyện có chút khô nóng, nếu không phải khi nãy lăn lộn hơi nhiều lần, thì chỉ một câu này của Lâm Ngữ Kinh cũng đủ khiến cậu “cháy” thêm lần nữa.

Cậu thở dài: “Hôm nay cậu muốn ép khô tớ đấy à?”

Lâm Ngữ Kinh ngẩng đầu, cắn cằm cậu: “Tớ đang nói nghiêm túc đấy.”

“Thẩm Quyện, cậu không nợ tớ, chuyện tớ làm đều là vì bản thân tớ muốn, dù tớ có bị thương thì cũng chả sao cả. Tớ cảm thấy, lúc yêu đương đừng nên mãi để ý đến những chuyện này.”

Lâm Ngữ Kinh nói tiếp: “Cậu không cần thấy áy náy, bằng không tớ sẽ cảm thấy cậu đối tốt với tớ đều là vì cảm giác áy náy, nói như vậy cậu hiểu chứ?”

Thẩm Quyện im lặng.

Sao không hiểu cho được.

Nếu Lâm Ngữ Kinh thực sự cảm thấy cậu có gì đó bên ngoài, nhất định cô sẽ trực tiếp rời đi, căn bản không đôi co vô nghĩa với cậu. Trước khi đi có khi còn phải đánh cậu một trận.

Cô đang nhắc nhở cậu.

Sau một lúc trầm mặc, Thẩm Quyện thở dài: “Lâm Ngữ Kinh, tớ sẽ không vì áy náy mà đối tốt với ai.”

Cậu ôm lấy cô, chạm lên vết sẹo nhỏ trên bắp đùi nhỏ nhắn của cô, động tác nhẹ nhàng mà cẩn thận. “Muốn đối xử tốt với cậu là vì thích cậu.”

Cậu sờ làm Lâm Ngữ Kinh có chút nhột, bật cười tóm lấy tay cậu.

Thẩm Quyện tiện thể nắm tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, cậu đưa lên môi hôn: “Muốn đối tốt với cậu cả đời là vì có một thứ còn hơn cả thích.”

Tim Lâm Ngữ Kinh không khống chế được mà đập thình thịch.

Cô buông tay cậu, đột nhiên chống tay lên giường xoay người lại, ngồi quỳ xuống trước mặt cậu, nâng mặt cậu lên nhìn thẳng vào mắt cậu: “Là gì?”

Thẩm Quyện không nói.

Câu không phải người biết nói lời ngon tiếng ngọt.

Lâm Ngữ Kinh biết, nhưng vẫn mím mím môi, cố chấp hỏi lại lần nữa: “Thứ còn hơn cả thích, là cái gì?”

Giọng cô rất khẽ, còn hơi bất ổn, vừa như ép buộc vừa như bất an, muốn nắm lấy gì đó.

Thẩm Quyện nhìn cô, thấp giọng nói: “Là tớ yêu cậu.”

Lâm Ngữ Kinh không nhúc nhích, cứ ngồi quỳ ở đó, im lặng một lúc lâu.

Cô nhắm mắt lại, xích lại gần ôm lấy cậu.

Thẩm Quyện giơ tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô như đang dỗ trẻ con.

Lâm Ngữ Kinh vùi đầu vào lòng cậu, tiếng nghèn nghẹt: “Thẩm Quyện, tớ lớn đến từng này, nhưng chưa được một ai yêu, bọn họ đều không cần tớ.”

Đôi tay đang ôm cô siết chặt lại.

“Cậu nói rồi đấy, phải yêu tớ cả đời.” Lâm Ngữ Kinh sụt sịt, ngẩng đầu nhìn cậu, hai mắt hơi hồng lên, giọng nói lí nhí, lặp đi lặp lại: “Nói rồi đấy, cậu không được bỏ rơi tớ, cậu phải thương tớ.”

Thẩm Quyện lòng đau như cắt, đến mức muốn moi tim móc phổi ra tặng cho cô.

“Đã nói rồi.” Cậu nghẹn giọng nói: “Chỉ cần cậu muốn, tớ đều cho cậu.”

*

Tháng mười một thay vào chỗ tháng mười, thời gian lướt qua thật nhanh.

Từ sau khi hai người có chút tiến triển mới, Thẩm Quyện quả thật y như một con ngựa hoang được tháo cương, không chỉ đã có giường để ngủ, cậu còn không xem tay cô là tay, chân cô là chân.

Lâm Ngữ Kinh nhận thấy cái giá phải trả sau khi buộc cậu nói lời yêu hình như quá lớn rồi.

Cô bắt đầu hối hận rồi.

Thẩm Quyện dùng hành động thực thế nói cho Lâm Ngữ Kinh biết, câu nói “Tớ có thể làm từ đầu đến chân cậu” năm lớp Mười một là sự thât, không hề khoác lác.

Lâm Ngữ Kinh không biết cậu học đâu ra nhiều trò gian trá như vậy, cũng không hiểu vì sao cậu đã chiếm hết tiện nghi, nhưng vẫn một mực không đi đến bước cuối cùng ấy.

Nhưng cô vẫn phát mệt, mỗi buổi tối đều mệt như đứt ruột đứt gan. Cô bèn dứt khoát dọn về ký túc xá. Tuy rằng hôm ấy trông Thẩm Quyện chẳng mấy vui vẻ, nhưng cuối cùng vẫn không ngăn cản, còn giúp cô dọn đồ. Ngày Lâm Ngữ Kinh chuyển về, ba cô bạn chung ký túc còn mở một live show.

Vẻ mặt của Nấm nhỏ vừa ngượng ngùng vừa kích động: “Hai cậu… Trạng nguyên toàn tỉnh có phải phương diện nào cũng đạt đến cấp tỉnh không?”

Lâm Ngữ Kinh thầm nghĩ không biết những mặt khác thì như thế nào, nhưng tài năng cấp tỉnh ở phương diện kia thì hình như chưa phát huy được.

Cô không nói gì. Bản thân cô cũng hơi hoang mang, nhưng lại không thể cứ thế mà nói được.

Dù sao cũng không thể nói, thực ra chuyện đó bọn mình vẫn chưa làm đến bước cuối cùng, đâu thể đúng không?!

Cô rõ ràng đã đồng ý, cũng đủ tuổi rồi, còn ám chỉ cho cậu mình hoàn toàn OJBK*, thậm chí còn chủ động rồi, vì sao Thẩm Quyện lại như thế? Chẳng lẽ cậu có bệnh khó nói, có thế làm màn dạo đầu và chơi đùa các kiểu rất mãnh liệt, nhưng không thể làm được đến bước cuối?

(*) Cách nói OK theo hướng thô lỗ, JB là cái ấy ấy của con trai.

(Chú thích ké từ chị Tiểu Ma Bạc Hà:>>, https://tieumabacha.wordpress.com)

Lâm Ngữ Kinh thực sự không hiểu nổi. Cố Hạ ngồi bên cạnh nhìn cô một cái, tối hôm đó, thừa dịp hai cô bạn còn lại không ở đó, cô ấy hỏi cô: “Hai cậu có phải có gì đó, không hài hoà lắm không?”

Lâm Ngữ Kinh: “…”

Lâm Ngữ Kinh do dự mãi, cuối cùng đành uyển chuyển, nói sơ lược vài câu với cô ấy về chuyện này.

Cố Hạ cũng rất mờ mịt: “Hả?”

Cố Hạ phục hồi tinh thần: “Hai người ở chung đã lâu như vậy, cứ cho là ban đầu để ý đến vết thương của cậu đi, vậy sau này là vì sao?”

Lâm Ngữ Kinh mặt không cảm xúc nhìn cô ấy: “Câu hỏi này của cậu có giá trị quá đi, cậu trực tiếp ném vấn đề lại cho tớ đấy.”

“Tớ cho rằng có lẽ cậu ta có chút tỉ mẩn, chính là, kiểu đàn ông coi trọng cảm giác nghi thức ấy.”

Suy nghĩ của Cố Hạ lạc quan hơn “Khả năng có bệnh kín khó nói” của cô nhiều: “Ví dụ như cậu ta muốn chọn một ngày có ý nghĩa? Kiểu ngày lễ này nọ, để trông trang trọng, chính quy một chút? Có giá trị kỷ niệm hơn?”

“…” Lâm Ngữ Kinh sửng sốt, thuận miệng nói bừa: “Ví dụ như Quốc Khánh Trung thu Đoan Ngọ Nguyên Đán?”

Cố Hạ nói tiếp: “Ngày Quốc tế Lao động, ngày Quốc tế Thiếu nhi ngày Thành lập Quân đội Nhân dân?”

“… Không thể nào, tại sao chứ?” Lâm Ngữ Kinh thấy suy nghĩ này không thể hiểu nổi, cô khó tin nói: “Lẽ nào sau khi làm xong chuyện cậu ấy còn muốn đốt pháo chùm* ăn mừng, rồi vui mừng hớn hở chạy đi khắp nơi thông báo sao?”

(*) Nguyên văn là 五百响挂鞭 (pháo 500 tiếng vang).

65d410470552eb8587dcd6ba53809062