Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Chương 1




Tiếng chuông tan học êm ái vang vọng trong sân trường, cửa chính mở rộng ra, từng nhóm học sinh trẻ trung sôi nổi lục tục theo nhau ra về, họ gọi bạn, kéo bạn đi, hoặc chụm đầu ghé tai, tiếng líu ríu khắp nơi, đầy sức sống và náo nhiệt.

Một chàng trai cao gầy lặng lẽ đi ở đám sau cùng, tóc đen, mắt đen ở giữa những người phương Tây thật là bắt mắt, nhưng đặc biệt nhất vẫn là khí chất trầm tĩnh, một thân một mình, không có bạn học cũng như bạn bè, mặc trên người đồng phục học sinh mùa đông càng làm cho người hắn trông có vẻ cao hơn nữa.

Da trắng nõn nà, tóc đen sạch sẽ, ánh mắt thâm thúy như viên ngọc đen không chứa chút tạp chất nào, thanh khiết lãnh đạm, môi mỏng, lịch sự mà tuấn tú, khuôn mặt trẻ tuổi như một mảnh trầm lặng.

Hắn bước từ tốn, không nhanh, không chậm, ra khỏi cổng trường là quẹo trái, đi bộ thêm chừng trăm mét nữa là đến ga tàu điện ngầm, ngồi tàu điện ngầm chừng mười lăm phút, đi bộ thêm chừng năm phút nữa là đến trước cửa ngôi nhà trọ năm tầng quen thuộc.

Những đám mây thấp màu xám xịt ngày càng dày, những cơn gió mạnh thổi qua mang theo không khí ẩm ướt và lạnh lẽo. Mùa đông ở Paris rất ướt át nhưng không tính là quá lạnh, nhưng gần đây nhiệt độ lại xuống quá thấp, trong không khí tràn ngập hơi ẩm dự báo sắp có trận mưa to.

Nhà trọ cũ không cao lắm nên không có thang máy, hắn liền lên lầu ba rẽ phải, nhấn mật mã, tiếng đẩy cửa “Két” thanh thúy vang lên, vào bên trong là một căn phòng ấm áp.

Không khí ấm áp khuếch tán, ánh đèn vàng nhạt chiếu rọi những vật dụng xa hoa tinh xảo bên trong, không khí trôi nổi hơi thở ngọt ngào mà thơm ngát.

Đôi mắt đen nhánh nhìn thấy đôi giày cao gót màu vàng kim ném lung tung trước cửa, tâm tình thoáng có chút phức tạp.

Tiếp tục đi vào trong, ở giữa là ba chiếc vali hành lý với nhãn hiệu và hoa văn đắt giá phách lối đập thẳng vào mắt, nhãn của hãng hàng không còn chưa gỡ xuống. Quả nhiên...

Hắn thở mạnh đi vào phòng trong, ví da đắt tiền cùng chiếc váy đỏ, còn có tất chân nữa rải từ phòng khách đến phòng ngủ theo lối đi, chiếc áo lót khiêu gợi bằng tơ tằm màu đen tùy ý ném lủng lẳng trên sofa, chiếc quần lót cùng chất liệu nằm khiêu khích nơi cửa phòng ngủ đang hé mở.

Đẩy cửa, ngón tay thon dài chợt dừng lại mấy giây, cánh cửa nhẹ nhàng được mở ra.

Phòng ngủ giống hệt chiến trường, khắp nơi đều là đồ vật bị ném lẫn lộn, trên bàn trang điểm bày lộn xộn tung tóe mỹ phẩm trang điểm và mỹ phẩm dưỡng da. Trong căn phòng nhốn nháo như vậy, trên chiếc giường lớn, cô gái xinh đẹp mỹ lệ vẫn đang ngủ say.

Ga trải giường bằng tơ sợi nhăn nhúm, da thịt óng ánh trong suốt nhẵn nhụi như da trẻ con làm cho người ta không thể nhịn được mà muốn đưa tay vuốt ve, ngón chân như bạch ngọc được khắc ra, từng mảnh, từng mảnh màu hồng của móng chân giống như cánh hoa nở rộ, mắt cá chân mảnh khảnh, bắp chân với đường cong đẹp đẽ, bắp đùi trắng như tuyết quấn quanh chăn mỏng thon dài đến mê người, đường cong phập phồng lung linh không thể che giấu nổi. Chiếc chăn mỏng miễn cưỡng coi như che kín được bộ ngực xinh đẹp, theo từng nhịp thở của chủ nhân, giữa khe rãnh sâu cũng hơi rung động. Tóc dài đen nhánh như rong biển càn rỡ xõa trên gối, gò má mềm mại đáng yêu, hàng mi cong lên như cánh bướm, cái mũi xinh đẹp và còn phiến môi đỏ tươi. Cô gái say ngủ nằm trên giường kia đủ khiến cho người ta ngỡ ngàng không dứt.

Rất dễ nhận thấy, cô gái dưới lớp chăn mỏng là không mảnh vải che thân.

Chàng trai đứng ở cửa bên lặng lẽ nhìn, ước chừng năm phút sau đó để chồng sách xuống, rón rén và vô cùng thuần thục bắt đầu dọn dẹp căn phòng.

Bông tẩy trang cùng khăn giấy đã dùng nhanh chóng được quét cho vào thùng rác, những chai lọ mỹ phẩm nghiêng ngả cũng được xếp lại gọn gàng trật tự.

Chiếc khăn tắm hơi ẩm được bỏ vào rổ quần áo đem đi giặt, nhặt chiếc mặt nạ dưỡng da lên, máy sấy ném trên mặt đất được rút ra cho vào ngăn kéo, đem dép bị đá lung tung xếp lại xong xuôi. Động tác của hắn vừa nhanh chóng, vừa nhẹ nhàng mà thành thục, không tới ba phút, phòng ngủ xốc xếch trở lại chỉnh tề, rộng rãi như cũ.

Ngước mắt nhìn người vẫn đang ngủ say một chút, chàng trai từ từ đi ra phòng khách, mở vali hành lý, đem tất cả quần áo bên trong phân loại vào rổ quần áo giặt, còn hai cái còn lại đem xếp gọn ra ngoài, rồi đem vali trống lau sạch sẽ cất đi.

Phòng khách cùng phòng tắm bị ai đó làm loạn lên cũng được sắp xếp lại, cho dù tối hôm qua hắn vừa mới lau dọn cả phòng xong, trong vòng một tiếng cả căn hộ năm mươi mét vuông đã khôi phục lại trạng thái sạch sẽ, gọn gàng ban đầu.

Hành động của hắn thuần thục mà có hiệu suất, hơn nữa hoàn toàn không phát ra chút âm thanh nào, trừ âm thanh của máy sưởi, tất cả đều yên tĩnh như không có ai vậy, giống như đã làm qua cả trăm ngàn lần, cho dù có nhắm mắt cũng biết thứ gì nên đặt ở chỗ nào.

Giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, bảy giờ kém mười lăm, hắn đứng ở phòng bếp, trước kệ bếp chuẩn bị đồ ăn.

Quả cà chua căng tròn được rửa qua nước trở lên sáng bóng, trứng gà tươi, rau xanh, nồi thịt bò ở trên bếp bay ra mùi thơm nồng nặc, miếng cá tươi ngon cùng cua ốc được rửa xong, hắn đang vo gạo. Đồng phục dày đã sớm cởi, chiếc áo sơmi trắng tinh ủi phẳng phiu được xắn lên, mọi cử động đều rất tự nhiên, nhẹ nhàng.

Một đôi tay bóng loáng mịn màng quấn lấy eo hắn, thân thể thơm tho từ đằng sau dính vào người hắn, cái lưỡi ướt át nóng rực từ từ liếm qua vành tai hắn.

Thân thể hắn liền cứng đờ.

“Người ta đói bụng.” Thanh âm mềm mại mang theo chút khàn khàn, mười phần mê người.

Động tác có chút dừng lại, “Cơm nấu xong ngay.”

“Người ta đói bụng.” Ngữ điệu có chứa chút nũng nịu, chiếc lưỡi mềm mại theo vành tai hắn rà xuống dưới, nhẹ nhàng trên cần cổ, trên da thịt từng chút, từng chút liếm láp.

“Mười lăm phút.”

“Quay lại.” Thanh âm mang theo ý câu dẫn.

Hắn trầm mặc như trước, nhưng nhịp hô hấp đang lặng lẽ thay đổi.

Đôi môi hôn ngày càng càn rỡ, ngón tay thon dài lục lọi trước ngực hắn, cởi từng nút, từng nút áo hắn.

Như vậy, không thể được. Giơ tay lên đè lại cái tay không ngoan kia, thở dài, xoay người lại, một giây sau hô hấp chợt dừng lại.

Cô gái đang dính vào người hắn lại không có một mảnh vải che thân.

Da thịt trơn bóng không tì vết được bảo dưỡng cẩn thận, dưới ánh đèn vàng thân thể như trân châu hiện ra, đôi ngực, eo thon, cái mông, chân dài, mỗi phân mỗi tấc đều như một tòa thiên nhiên đẹp khiến người ta nín thở.

Tóc quăn đen bóng xõa xuống ôm trọn bộ ngực nửa hở nửa che, từng sợi đen nhánh làm nổi bật lên da thịt nhẵn nhụi trắng như tuyết. Gương mặt trái xoan, đôi mắt như nước, đôi môi đang khẽ cắn, không son phấn nhưng vẫn yêu mị vô cùng, cô gái này đúng là trời sinh xinh đẹp để câu dẫn người.

Cô cứ như vậy đứng trước mặt hắn, cứ mặc hắn nhìn, ánh sáng trong mắt lóe lên như những chấm nhỏ li ti giống như đang cất giấu bí mật của mình, trên môi hơi cười cười, khỏa thân trước mặt hắn, hình như đó chỉ là một điều bình thường.

Chàng trai có khuôn mặt trẻ con lại trắng nõn nên một chút màu sắc biến hóa cũng không che giấu nổi: “Sao không mặc quần áo?”

“Đỏ mặt?” Âm thanh lộ vẻ trêu đùa: “Thật đáng yêu.”

Lần này thật là đỏ mặt, nhưng không chỉ bởi xấu hổ: “Không được bảo tôiđáng yêu!”

“Tức giận?” Ngón tay mịn màng xoa má hắn, nhiệt độ nơi đó nóng lên làm cô cười to hơn, thật là, thật là đáng yêu, “Người ta giúp hạ hỏa cho, được chứ?”

Không đợi hắn trả lời, cô trực tiếp hôn lên môi hắn, duỗi lưỡi rà nhẹ lên môi hắn rồi liếm mút, chàng trai rất tức giận, một chút cũng không muốn phối hợp. Nhưng cô không ngại, rất có kiên nhẫn hôn hắn, biết rõ phải hôn như thế nào sẽ làm hắn động tình.

Từng chút, từng chút gặm nhẹ qua cằm hắn, lại trở lại môi tỉ mỉ liếm, từ từ hôn, ngón tay từ bờ vai hắn trượt xuống lồng ngực, nhẹ lướt qua xương quai xanh tiếp tục việc trước đó chưa hoàn thành.

Một nút, hai nút, ba nút, chàng trai lần nữa đè tay cô lại rút cuộc hé môi thỏa hiệp. Lưỡi của cô hài lòng đi vào thăm dò, linh hoạt lướt qua môi hắn, liếm qua lợi hắn, sau đó dừng lại ở những nơi nhạy cảm, lại tiếp tục câu dẫn lưỡi hắn.

Dù sao hắn cũng trẻ tuổi, dù sao cũng mềm lòng, lưỡi của hắn vươn ra, tay nắm ở vòng eo mảnh khảnh ôm cô thật chặt.

Cô chủ động biến thành bị động, để hắn mặc sức hôn, ngón tay lại bận nhanh chóng cởi nút áo, đẩy chiếc áo sơmi ra, ngón tay nhẹ vuốt ve lồng ngực. Cô biết rõ từng điểm mẫn cảm của hắn, hiểu vuốt ve nơi nào hắn sẽ có cảm giác, lòng ngón tay khẽ cà qua đầu v* hắn, quả nhiên nghe thấy tiếng hắn thở dốc.

Cô luôn luôn hiểu cách câu dẫn hắn nhanh nhất, mà hắn cho tới bây giờ cũng không phải là đối thủ của cô.

Hắn thở dài, bàn tay ở sau lưng cô vuốt ve, châm lửa.

Thân thể của cô dán vào người hắn xinh đẹp phập phồng, chiếc áo sơmi bị cô cởi xuống, da thịt trần trụi bóng loáng cùng với thân thể tuyết trắng triền miên cùng nhau, hô hấp của hắn trở nên nặng nề, khuôn mặt trắng nõn trở nên đỏ bừng, bàn tay nhẹ nhàng ôm trọn nơi đẫy đà của cô khiến hắn thỏa mãn mà khép hờ đôi mắt kích động.

Cô giống như rắn, chân quấn lên hông hắn, dùng nơi mềm mại nhất của mình ma sát nơi đó của hắn, khiến hắn nóng bỏng mà đáp lại, bàn tay nóng rực lướt nhẹ vào trong bắp đùi cô, nơi đó của cô đã trơn ướt mà thở dốc. Cách lớp vải của quần dài, vật đó vội vàng chống đỡ giữa hai chân cô.

Thật là tốt. Nụ cười bên môi cô càng ngọt ngào, trong nháy mắt đẩy hắn ra, lui về sau mấy bước, cầm chiếc áo sơmi vừa cởi ra của hắn mặc vào, vừa cài nút áo vừa cười với hắn: “Hiện tại có mặc quần áo nha.”

Hắn sững sờ, thở dốc nhìn cô, không thể tin.

Mái tóc dài như suối buông xuống chiếc áo sơmi trắng làm nổi lên đường cong lả lướt và vóc người xinh đẹp. Chiếc áo vừa dài đến đùi cô, cặp đùi mềm mại như ẩn như hiện có thể sát thương người khác nhưng vẫn chưa bằng khi cô không mặc gì, bởi vì hắn vô cùng rõ ràng dưới áo kia thân thể cô tuyệt mỹ đến mức nào, hắn biết tất cả của cô bao gồm cả nơi bí mật nữ tính kia...

Nhìn thấy yết hầu của hắn trượt lên xuống phập phồng mà nụ cười cô càng thêm kiều diễm, đến gần trước ngực hắn chậm chạp mơn trớn: “Bữa tối của người ta đâu?”

Hắn đưa tay bắt lấy cô, mà cô lại như con cá giảo hoạt chạy đi, mái tóc đen nhánh lướt qua lòng bàn tay hắn ngứa ngáy mang đến cảm giác run rẩy mãnh liệt, cô ngoái đầu lại, đôi môi hé mở nụ cười với hắn: “Mười lăm phút sắp hết rồi.”

Cô là ma nữ.

Mặc dù còn trẻ tuổi nhưng cũng khí thịnh, nếu như cứ vì ý tứ khiêu khích đùa bỡn của cô mà bỏ qua như vậy thì đó tuyệt đối không phải là tính tình của hắn.

Đùa bỡn đến nước này thì phải trả giá thật lớn, cô gái vừa né ra chạy đến phòng khách liền bị đẩy ngã. Chiếc áo sơmi trắng lần nữa bị kéo xuống, quần dài hắn cũng không kịp cởi, mà cô cả người trần truồng, bộ ngực tuyết trắng bị bàn tay nóng bỏng nắm chặt, điên cuồng xoa nắn, thắt lưng xinh đẹp bị đè xuống thành đường cong xinh đẹp, cái mông cong nhếch lên thật cao, tư thế như vậy để thân thể nam tính đè ở phía sau ngang nhiên xâm chiếm.

“A...” Hung hăng đi vào một cái làm đầu cô ngửa ra sau, mái tóc đu đưa theo đôi mắt sáng và làn môi đỏ mọng.

Hắn nắm chặt lấy cô, chặt đến mức có thể cảm giác rõ ràng được nhịp tim của cô đập khi nằm trong lòng tay hắn. Lại ra vào một lần nữa, vừa nhanh vừa điên cuồng, hắn thích loại ảnh hưởng này tới cảm giác của cô, cũng thích cô vì hắn mà ngọt ngào trơn trượt.

Bàn tay chuyển qua nơi kết hợp của bọn họ, nơi đó cũng sớm đã ướt một mảnh, bàn tay dò xét vào cũng thấm ướt, tay nặng nề dè lên đỉnh nhạy cảm của cô, thân thể cô giống như có điện giật co rút lại, tiếng rên rỉ trở nên lớn hơn. Nữ Vương vừa kiêu ngạo vừa tự phụ lúc này dưới thân hắn cũng đã mềm mại đáng yêu như nước..

Bàn tay của hắn đi lên, nắm lấy cằm của cô quay lại, nặng nề khuấy đảo, quấn lấy lưỡi cô giống như đang đói mà mút lấy.

Cô đều luôn luôn có thể theo được kịp nhiệt tình của hắn, bàn tay mềm mại cũng không cam chịu yếu thế theo phía sau sờ hắn, sờ đến cái kia bị mật dịch của cô làm cho trơn trượt hơn nữa, vừa nặng vừa nhẹ bóp một cái, quả nhiên chàng trai sau lưng không chịu nổi thở dốc mà điên cuồng đi vào.

'“Ưm... A Hiển...” Cô rên rỉ thành tràng, kêu tên của hắn, vừa ngắt quãng liền nói: “Đổi... Đổi tư thế.”

Nữ Vương ra lệnh đương nhiên hắn sẽ hớn hở tuân theo.

Nằm ở trên tấm thảm dày sạch sẽ, cô như nữ chiến binh cổ đại đang cưỡi lên người hắn, uyển chuyển phập phồng, tùy ý chuyển động theo cường độ mình thích nhất, cô luôn biết làm thế nào để mình vui vẻ, eo thon uốn éo bày ra tư thế mê người, bộ ngực tuyết trắng theo từng động tác của cô không ngừng nảy lên, đúng là cảnh đẹp mê người.

Tay của hắn phủ trên gò bồng đảo đang ngạo nghễ ưỡn lên, tròng mắt đen nhánh như mực giờ đây trở nên đỏ rực, khuôn mặt tuấn tú có vài phần vặn vẹo, gò má trắng noãn như say rượu nhàn nhạt hồng, mặt mày sáng rõ, môi hồng răng trắng thật xinh đẹp.

Mãnh liệt khoái cảm không ngừng dấy lên, hắn không nhịn được muốn nhếch người lên để nghênh hợp với động tác của cô lại khiến cho Nữ Vương mất vui, cô ngừng lại, bàn tay để trên ngực trần trụi của hắn cấu một phát, mắt nheo lại: “Ai cho động, hử?”

Hắn mãnh liệt thở sâu, xoa nắn, ôm trọn cái mông trò thúc giục cô.

“Cậu không ngoan.” Cô vẫn ngồi trên hắn, eo vặn vẹo xoay tròn.

“Phải bị phạt.” Giọng nói vừa dứt, thân thể của cô chợt xoắn một phát...

“A...” Hắn thở gấp nặng nề, không thể nhịn được nữa, mạnh mẽ xoay người đè cô xuống, nâng lên đùi phải, hung hăng tiến vào nơi sâu nhất của cô, tiến hành đoạn nước rút cuối cùng.

Hắn vọt vào vừa sâu vừa dùng sức, mỗi cái chống đỡ nơi chặt chẽ của cô, cái cảm giác kích thích kịch liệt khiến cho cô mềm nhũn ra, thốt lên tiếng rên rỉ kiều mị.

Cảm giác thực sự quá tốt đẹp, hắn cũng không khống chế dục vọng của mình nữa, tận tình rong ruổi trên người cô thành một luồng sóng mạnh mẽ đẩy cô lên mức cực hạn cao triều.

“A...” Cô thét to lên, trong mắt, trong đầu một mảng mờ mịt, ngón tay dùng sức cắm vào da hắn, phía dưới xuân thủy tràn ra như thủy triều.

Cô co rút lại từng hồi, hắn mạnh mẽ xông lên, cuối cùng nằm trên cô buông thả chính mình...

Tôm sống còn bật tanh tách, miếng cá tươi ngon, nấm thơm lừng cùng với cà rốt vốn là để nấu một bữa tiệc phong phú, cuối cùng nấu thành món đơn giản và cũng rất ngon miệng là cơm hải sản và canh thịt bò hầm.

Thạch Sắc Vi ngồi ở bàn ăn nhai ngấu nghiến, cô thật là đói bụng nên ăn cơm rất vội vàng nhưng vẫn trông cực kỳ đẹp mắt. Mái tóc xoăn dài tự nhiên xõa trên vai, trên người vẫn mặc chiếc áo sơmi trắng của hắn, eo thon, chân trắng như tuyết, vẫn cực kỳ xinh đẹp.

Triệu Tử Hiển mặc chiếc áo khác, ngồi đối diện với cô yên lặng ăn cơm, động tác lịch sự, vẻ mặt chuyên chú.

Cô miễn cưỡng ngước mắt nhìn về phía cái tên tiểu quỷ lúc nào cũng giả bộ thâm trầm kia, vừa rồi còn điên cuồng hơn ăn thịt người nhưng bây giờ lại quang minh lỗi lạc khiến cho cô không nhịn được trêu chọc hắn: “Ăn ngon không?”

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía cô.

Cô cầm cái thìa lên, chiếc lưỡi non mềm hé ra liếm từng chút một, từ trong ra ngoài, ánh mắt tà mị nhìn hắn, làn da trắng như đồ sứ tinh tế còn lưu lại ấn ký màu hồng nhạt, theo cổ áo sơ mi lúc ẩn lúc hiện.

Hắn nắm chặt thìa trong tay, con ngươi co lại, một hồi lâu mới miễn cưỡng trả lời hai chữ: “Ăn ngon.”

“A Hiển...” Cố ý kéo dài thanh âm mang theo mị hoặc mãnh liệt, thân thể cô lướt qua bàn ăn cúi xuống trước mặt hắn, vươn lưỡi liếm qua môi hắn: “Ăn người ta ngon, hay là thức ăn ngon, hửm?”

Hô hấp của hắn cứng lại, không thể ngăn cản được hấp dẫn mãnh liệt, muốn đưa tay kéo cô vào lồng ngực nhưng cô lại cười đẩy hắn ra, trở lại ghế ngồi của mình, lắc đầu: “Người ta rất mệt mỏi”.

Cự tuyệt, cũng là sự thật.

Một tuần qua bận rộn mà ngủ ít khiến thể lực cô sớm tiêu hao, sáng hôm nay xuống máy bay về nhà chỉ ngủ được chừng năm tiếng, trận hoan ái vừa rồi tiêu hết thể lực cô vừa mới bổ sung.

“Chân rất mỏi.” Cô nũng nịu oán trách.

Dĩ nhiên là mỏi, vừa mới bị hắn đè xuống đất hung hăng một trận hơn tiếng đồng hồ không mỏi sao được? Nghĩ đến chuyện vừa rồi mắt hắn lại sâu hơn nữa.

“Lát nữa người ta muốn tắm, cậu phải masage cho người ta.” Nữ Vương xem như chuyện đương nhiên hạ lệnh.

Tắm? Khí nóng trong bồn tắm bốc lên mù mịt, cô nằm trong bồn giữa đống bọt tuyết trắng, vừa bóng loáng so với bọt còn trơn bóng hơn đó chính là da cô, hình ảnh như vậy chỉ cần tưởng tượng cũng đã khiến cho hắn...

“Cậu sao lại đỏ mặt?” Ngón tay thon dài của cô khẽ xoa xoa ở má, quan sát hắn: “Có phải lại đang nghĩ đến chuyện xấu? Mặt có thể đỏ đến như vậy, thật là đáng yêu.”

“Không được bảo tôi đáng yêu!” Hắn trừng mắt nhìn cô, bất mãn kháng nghị: “Tôi cũng không phải là trẻ con.”

Không phải sao được? Vẻ tức giận kia rõ ràng là đúng nha.

Ngũ quan hắn rất thanh tú, trời sinh mặt trẻ con, còn da thì có phơi nắng cũng không thể đen đi được càng khiến thêm ngây thơ, đôi môi đỏ nổi bật, hơn nữa tuổi còn trẻ chưa thoát khỏi thiếu niên đơn thuần. Trông giống như bụi cỏ non, thật là đáng yêu, nhưng bụi cỏ non này đã bị cô ăn sạch sành sanh, thật sự là quá tốt!

Cô đưa tay cầm bàn tay hắn: “A Hiển nhà ta càng ngày càng đáng yêu!”

Cô gái này, thói quen vẫn không thay đổi, luôn luôn thích trêu chọc hắn. Nhưng hắn có thể với bất kỳ ai cũng để mặt lạnh, riêng đối với cô... Không thể hất tay cô ra, lại rất giận nhưng chỉ có thể trầm mặc cúi đầu ăn, làm như không nghe thấy.

Thật không thể tự nhiên được nha, Thạch Sắc Vi cười cười đẩy cái đĩa thức ăn của mình sang hắn: “Tay người ta mỏi, đút cho người ta ăn đi.” Mặc kệ hắn vừa mới hờn dỗi, Đại tiểu thư ra lệnh như là chuyện đương nhiên làm người ta giận sôi gan.

Nhưng hắn vẫn làm theo, cô tùy tiện ngồi lên trên đùi hắn, tựa vào trong ngực hắn, để hắn cầm thìa lần lượt đút từng thìa cơm hải sản. Giống như theo thói quen được phục vụ, cô hưởng thụ ngay, thoải mái khép hờ mắt, đầu tựa vào vai hắn, chỉ việc há mồm và nhai là được rồi. Hành động đã vô cùng quen thuộc, hắn đút cô một thìa thì thìa tiếp theo là cho hắn, một bàn cơm hải sản cứ vơi dần.

Tuổi hắn tuy nhỏ nhưng vô cùng tỉ mỉ, từng thìa đút vào miệng cô không lớn không nhỏ, vừa đủ. Cô muốn ăn canh cũng không cần phải mở miệng, thìa đã đưa tới bên môi.

Cả bàn đầy thức ăn được ăn sạch sẽ, đương nhiên phần lớn sẽ vào bụng hắn. Hắn đứng dậy đi vào phòng bếp đem đĩa xoài đã được gọt sẵn mang ra, cô vừa ăn hoa quả vừa nhìn hắn dọn dẹp bát đĩa trên bàn.

Nhìn hắn làm việc nhà thoạt nhìn có vẻ thành thục không tưởng tượng nổi. Vóc người hắn rất cao, đã được 1m80 và còn có thể cao hơn nữa nhưng không phải cái loại thân hình vỡ, hắn nhìn có vẻ cao gầy. Chỉ có cô mới biết, khuôn mặt thanh tú kia đã che dấu đi thân thể rất rắn chắc, chiếc áo sơmi màu tro hắn mặc trên người mang đầy khí chất nho nhã, lịch sự.

Tại sao có thể có đứa trẻ ngoan như vậy nhỉ? Thông minh có thể có nhiều nhưng quan trọng nhất là chịu khó, hơn nữa tính tình lại rất tốt mới có thể chịu đựng được cô bắt nạt, có thể thấy ánh mắt của cô cho tới bây giờ vẫn không tệ, từ nhỏ đã được chứng minh.

“A Hiển.” Cô ngoắc ngoắc tay gọi hắn.

Hắn quay người lại. Trên môi ngay lập tức bị in dấu hôn mang theo vị xoài ngọt ngào, đôi mắt sáng trong của cô tràn đầy vẻ vui sướng và thỏa mãn: “Xoài rất ngọt.”

Cô ấy còn ngọt hơn, chỉ cần cô cười với hắn như vậy, hắn có thể muốn dâng toàn bộ cho cô. Nhưng toàn bộ của hắn có thể có bao nhiêu?

Cúi đầu đỡ lấy gáy cô, hôn cô sâu hơn, nếm vị xoài ở trong miệng cô, càng nếm đủ những tia khổ sở, càng hôn sâu càng không thể buông tay, làm sao có thể buông tay đây?

Loáng thoáng tiếng nhạc vang lên, bọn họ đang hôn khó có thể chia lìa, cũng không thèm nghe điện, nhưng người đang gọi điện như cố tình muốn đua tính nhẫn nại với họ, chuông reo không biết bao nhiêu lần sống chết cũng không chịu dừng.

Cô thở ra dưới môi hắn, khẽ đẩy hắn ra. Hắn không chịu buông môi cô ra, đầu lưỡi còn quyến luyến khẽ liếm.

“Đem điện thoại di động tới đây.” Đại tiểu thư chỉ và nói.

Hắn hớn hở tuân mệnh, cũng không hỏi cô xem để ở nơi đâu, bởi vì cô nhất định là không biết, trực tiếp men theo tiếng chuông tìm kiếm, rốt cuộc lấy ra ở dưới gối.

“Là ai?” Cô tiểu thư ngay cả tay chân cũng lười nhấc.

“Đồng tiểu thư.” Đồng Thị thiên kim tiểu thư, bạn từ nhỏ của Thạch Sắc Vi, cũng là chị dâu tương lai Đồng Giai Thiến.

“Oh.” Cô cầm một miếng xoài vàng ươm bỏ vào miệng, “Nghe luôn đi.”

Hắn không dị nghị nhấn phím call, đầu bên kia truyền tới là giọng của một cô gái không thể gọi là dịu dàng: “Thạch Sắc Vi, mày làm gì mà lâu vậy mới nhận điện thoại của tao?”

Đều là Đại tiểu thư được nuông chiều nên tính khí không tốt lắm, hơn nữa Đồng Giai Thiến còn được Thạch Quân Nghị càn rỡ dung túng ở bất kỳ đâu.

“Đồng tiểu thư, tôi là Triệu Tử Hiển.” Thanh âm lãnh đạm, lạnh băng khiến Đại tiểu thư nổi đóa.

Đồng Giai Thiến dừng lại mấy giây sau, cân nhắc rồi phát hiện hình như mình không dám chọc tên con trai trầm mặc này, giọng điệu hơi chậm: “Nó có ở đó không?”

Liếc nhìn người nào đó đang vô tư ăn trái cây, “Có.”

“Được kêu chị gái cậu tới nghe điện đi.”

Triệu Tử Hiển nắm chặt điện thoại, bàn tay hơi cứng nhắc sau đó đi tới bên cạnh đưa cho cô: “Cô ta bảo đưa.”

Thật phiền phức, Thạch Sắc Vi rút khăn giấy lau tay, cầm lấy rất không bình tĩnh hỏi: “Có chuyện gì?”

Nhắc tới ở trên đời còn có ai so Đại tiểu thư Đồng Giai Thiến còn lớn hơn, người đó ngoài Thạch Sắc Vi thì không còn ai nữa, hai kẻ mạnh gặp nhau tất phải có kẻ yếu hơn, mà kẻ đó tất nhiên là Đồng Giai Thiến.

“Tao muốn hỏi lễ Noel chúng mày có kế hoạch gì không? Anh mày hi vọng mày về nhà một chuyến...”

“Chuyện của tháng mười hai thì làm sao tao biết được!” Tức giận cắt đứt: “Mày sẽ vì loại chuyện này mà gọi điện thoại?Hừ hừ, muốn nói gì thì nói nhanh lên.”

“Haizzz, làm gì mà thẳng tuột như vậy.” Bên kia cười duyên, “Người ta muốn hẹn bạn tuần sau đi sang Milan xem trình diễn thời trang nha.”

“Không rảnh.” Xem trình diễn? Cô mới từ sàn diễn ồn ào trở về, không có ý định quay lại.

“Sắc Vi, mày là tốt nhất, đi với tao đi!”

“Thế thì tìm anh trai tao đi cùng.” Ai cũng biết Đại công tử họ Thạch là người cuồng công việc đến thế nhưng đối với bạn gái luôn trăm ngàn lần thuận theo, đi xem diễn thời trang thôi mà, có cái gì khó đâu?

“Anh ấy đi Thượng Hải công tác, nửa tháng sau mới trở về.”

Khó trách cô tiểu thư này lại gọi đến dây dưa với cô, Thạch Sắc Vi bên tai vẫn nghe nói chuyện nhưng mắt không tự giác lại nhìn về phía cái người đang ngoan ngoãn dọn dẹp kia, rõ ràng động tác vẫn gọn gàng như cũ nhưng sao cô có cảm giác hắn đang tức giận. Sao đột nhiên lại tức giận.

“Tao nói với mày này, em trai mày nói kiểu gì mà lạnh băng như vậy, một chút thay đổi cũng không có? Khiến người ta chết rét à, hắn đối với mày chẳng lẽ cũng như vậy?” Đồng Giai Thiến đột nhiên chuyển đề tài, giọng đầy oán trách.

Em trai? Thì ra là nguyên nhân ở chỗ này.