Tôi Muốn Có Một Mái Nhà

Chương 63




Edit: Có Chút Tò Mò

Hai người ngọt ngấy một hồi, Thịnh Mặc đột nhiên quay sang bế Lâm Gia Nhạc lên: “Đi, Nhạc Nhạc, chúng ta đi ngủ thôi.”

Lâm Gia Nhạc đột nhiên bay lên không trung, bối rối vội vàng ôm lấy cổ Thịnh Mặc: “Thầy Thịnh, buông em xuống, em còn chưa tắm mà.”

Thịnh Mặc cười ha ha: “Không sao, anh giúp em tắm, hay là ngủ dậy mới tắm đây.”

Lâm Gia Nhạc đỏ mặt giãy giụa nhảy xuống khỏi người Thịnh Mặc: “Ai, ai cần anh giúp tắm cho chứ, em tự mình tắm.” Nói xong chạy vọt vào phòng vệ sinh.

Thịnh Mặc vuốt cằm, rất tốt, không mang quần áo để thay, lát nữa nhân cơ hội chen vào. Cũng không lên tiếng nhắc nhở, vui vẻ ra ban công lấy quần áo đang phơi của Lâm Gia Nhạc, sau đó cầm trong tay, vừa bình chân như vại ngồi trên sofa chờ đợi, vừa chơi với Đâu Đâu. Đâu Đâu gần đây không ra ngoài vận động, lại béo thêm một vòng, Thịnh Mặc vuốt bụng Đâu Đâu, cứ thế này không được, mai phải dắt nó ra ngoài đi dạo, không thì béo tới mắc bệnh mất. “Đâu Đâu, đi, nhặt bóng về đây, vận động trước khi ngủ.”

Đâu Đâu chậm chạp ngậm bóng, Thịnh Mặc lấy quả cầu trong miệng nó ra, ném về phía cửa, sau đó vỗ cái mông béo của Đâu Đâu một cái, nói: “Chạy tới nhặt nó về.”

Đâu Đâu thở phì phò chạy qua nhặt bóng, Thịnh Mặc nhìn mà đau cả đầu, thằng nhóc này bị sủng quen rồi, mệnh lệnh của mình cũng không nghe vào, chỉ nghe mỗi Nhạc Nhạc, mai phải bảo Nhạc Nhạc dạy bảo nó mới được.

Lâm Gia Nhạc tắm một lượt nước lạnh xong mới phát hiện mình quên mang quần áo vào, làm sao giờ? Bảo Thịnh Mặc mang vào, hay là mặc quần áo bẩn đi ra, nhưng quần áo bẩn ướt hết rồi. Quàng khăn tắm đi ra chăng? Thịnh Mặc chắc chắn đang ngồi ngoài phòng khách chờ chê cười mình đi. Đấu tranh tư tưởng kịch liệt bảy tám phút vẫn chưa quyết định được.

Thịnh Mặc nghe thấy tiếng nước đã dừng được vài phút, Lâm Gia Nhạc còn chưa đi ra, đoán cậu đang đấu tranh tư tưởng. Liền cầm quần áo đi đến trước cửa phòng tắm, trêu chọc nói: “Nhạc Nhạc, có phải quên gì hay không?”

Lâm Gia Nhạc 囧 vô cùng, anh quả nhiên đang ôm cây đợi thỏ, anh sớm đã biết cậu quên mang quần áo vào, đành phải 囧 囧 nói: “Thầy Thịnh, làm ơn đưa em bộ quần áo.”

“Được.” Thịnh Mặc kì kèo một hồi, vờ như đi lấy quần áo, đứng ngoài cửa đợi một lát, “Nhạc Nhạc, đây, quần áo cho em này.”

Lâm Gia Nhạc hé cửa ra một chút, vươn một cánh tay ra lấy quần áo, Thịnh Mặc vừa đưa quần áo cho cậu, một chân vừa cứng rắn nhét vào giữa cái khe cửa đó, đẩy mạnh ra, muốn tiến vào phòng tắm. Lâm Gia Nhạc theo bản năng dùng sức đóng cửa, Thịnh Mặc liền ai ui một tiếng, Lâm Gia Nhạc nghe thấy hắn kêu thảm thiết, vội vàng thả tay ra: “Thầy Thịnh, kẹt chân rồi sao?”

Thịnh Mặc nhân cơ hội chui vào: “Không có, chỉ có chút đau thôi. Nhạc Nhạc, anh cũng tắm luôn.”

Lâm Gia Nhạc cả người đỏ bừng, y như con tôm luộc, cậu còn chưa mặc quần áo đâu, bèn cầm quần áo che □: “Thầy Thịnh anh tắm đi, em tắm xong rồi, ra ngoài trước đây.”

Thịnh Mặc vươn tay từ phía sau kéo cậu vào ngực: “Không sao, cùng nhau tắm lần nữa.” Vừa nói vừa bật vòi nước, làn nước ấm áp đổ từ trên đầu xuống, Lâm Gia Nhạc vội vàng cầm quần áo tránh sang bên: “Đừng bật, ướt hết quần áo em.” Lại không hề ngăn cản.

Thịnh Mặc cười ha ha, đưa tay về phía thân dưới không hề che đậy: “Nhạc Nhạc, lộ hết rồi kìa.”

Lần này, cả người Lâm Gia Nhạc đều bốc cháy. Cũng may tay Thịnh Mặc cũng không dừng lại ở đó bao lâu, hắn cầm lấy quần áo trên tay Lâm Gia Nhạc, để vào rổ quần áo bên cạnh, sau đó ôm Lâm Gia Nhạc vào ngực, lập tức hôn xuống.

Lâm Gia Nhạc vốn rất buồn bực, người này hôm nay sao lại ra bài không trình tự như thế. Sau một nụ hôn, Thịnh Mặc ôm chặt lấy cậu trong ngực, thỏa mãn thở dài nói: “Nhạc Nhạc, em biết rõ anh đợi ngày này đã bao lâu, sao lại phải cự tuyệt chứ?”

Lâm Gia Nhạc đột nhiên dừng hết giãy giụa, đúng vậy, thật vất vả mới tỏ hết lòng cho nhau, thật vất vả hai người yêu nhau thật lòng, nên quý trọng mỗi thời mỗi khắc bên nhau, sao lại phải cự tuyệt chứ. Nghĩ như vậy, liền ôm ngược lại Thịnh Mặc, hôn lên cằm hắn, Thịnh Mặc được cổ vũ, mừng rỡ như điên, ôm chặt Lâm Gia Nhạc trong lòng, hung hăng hôn xuống, vừa vội vàng vừa sâu sắc. Lâm Gia Nhạc bị nước phun trên đầu làm cho nhắm mắt theo bản năng, không tiếng động mở miệng thừa nhận nụ hôn nóng bỏng của Thịnh Mặc.

Môi Thịnh Mặc dời khỏi môi Lâm Gia Nhạc, dọc theo khóe miệng hôn dọc sang bên tai, ghé vào tai cậu nói như mê hoặc: “Nhạc Nhạc, cởi quần áo cho anh.”

Lâm Gia Nhạc nâng lên hai tay như nhũn ra, nhấc áo Thịnh Mặc lên trên, Thịnh Mặc nương theo lực, một tay cởi áo t-shirt ra, trực tiếp ném xuống đất. Hai người da thịt kề cận, không khỏi đều run một cái, Thịnh Mặc cười khẽ như cổ vũ: “Tốt lắm, còn có quần. Tiếp tục đi, Nhạc Nhạc.”

Lâm Gia Nhạc nâng tay, lại thẹn đỏ mặt rũ tay xuống. Thịnh Mặc cầm tay cậu lên, đặt ở bên hông: “Dùng sức kéo xuống là được.”

Lâm Gia Nhạc chần chờ một chút, hai tay dùng ít lực, quần vận động mặc ở nhà của Thịnh Mặc liền tuột xuống, có điều quần lót phía dưới lại không bị kéo xuống theo. Thịnh Mặc khẽ cười một tiếng, ngậm lấy vành tai Lâm Gia Nhạc, hút mạnh một cái, cả người Lâm Gia Nhạc run lên, cùng lúc đó Thịnh Mặc đã cởi xuống mảnh vải cuối cùng trên người mình. Hai người đã hoàn toàn trần trụi, bộ vị tư mật nhất kề sát bên nhau, Lâm Gia Nhạc nhịn không được lui về sau một chút, bị Thịnh Mặc kéo mạnh về, lại dán chặt lấy nhau. Thịnh Mặc đẩy Lâm Gia Nhạc dựa lên vách tường gạch men sứ trắng noãn, môi từ vành tai lưu luyến đi xuống, một đường hôn xuống dưới, tay cũng không ngừng đốt lửa trên da thịt trơn nhẵn của Lâm Gia Nhạc. Lâm Gia Nhạc bị khiêu khích đến như con cá mất nước, chỉ có thể mở miệng liều mạng hít vào không khí.

Thân thể hai người không ngừng ma sát, nhiệt độ cơ thể đã sớm nóng hơn nước nóng chảy ra từ vòi hoa sen, phía dưới đều đã ngẩng đầu lên. Thịnh Mặc đưa tay về phía mông Lâm Gia Nhạc, vân vê trên hai cánh mông mềm mại một lát, liền hướng tới khe giữa hai cánh mông. Đầu óc Lâm Gia Nhạc đã nhão nhoẹt như tương hồ, thân thể theo bản năng không ngừng ma sát thân thể Thịnh Mặc, thầm muốn càng sướng hơn chút nữa. Lúc tay Thịnh Mặc tìm đến nơi bí ẩn kia, cậu đã hơi thanh tỉnh một chút, cậu thở hổn hển nói: “Thầy Thịnh, không ở nơi này có được không?”

Thịnh Mặc cắn điểm đỏ trước ngực cậu, không ngẩng đầu lên nói: “Không sao, lát nữa chúng ta sẽ lên giường.” Tốt lắm, còn có chỗ trốn để mà suy nghĩ, chứng minh hắn còn chưa đủ cố gắng, động tác không khỏi nhanh hơn. Một tay ôm lấy Lâm Gia Nhạc, để hai chân cậu khoác lên bên hông mình, nâng mông cậu lên, rút tay phải lấy chút sữa tắm, sau đó chậm rãi bôi lên huyệt động.

Lâm Gia Nhạc nhắm mắt lại, ôm chặt lấy lưng Thịnh Mặc, cắn chặt môi, cảm nhận được động tác cẩn thận quý trọng của Thịnh Mặc, trong lòng mềm đến hóa thành một vũng nước.

Thịnh Mặc đi vào một ngón tay, chậm rãi khuếch trương, sau đó đi vào thêm ngón nữa. Lâm Gia Nhạc chịu đựng cảm giác khác thường, nhẹ nhàng cắn bả vai Thịnh Mặc.

Thịnh Mặc □ đã sớm sưng đến phát đau, lúc ngón tay thứ ba của hắn đi vào, mới cố nén thở dốc hỏi: “Nhạc Nhạc, anh muốn đi vào.”

Lâm Gia Nhạc ừ một tiếng nhỏ đến gần như không nghe được. Nhưng với Thịnh Mặc thì thế đã là đủ, hắn để vật kia trước cửa động, dùng sức chen vào trong, Lâm Gia Nhạc không thoải mái ưm một tiếng. Thịnh Mặc dừng lại chờ cậu thích ứng, Lâm Gia Nhạc biết đối phương cũng đang phải chịu đựng, liền e lệ nói: “Có thể, thầy Thịnh.”

Thịnh Mặc được cổ vũ, dùng sức đâm vào, theo □ đã đủ trơn chen vào trong, Lâm Gia Nhạc lập tức kinh hô ra tiếng. Thịnh Mặc đã như tới thiên đường, hắn sướng đến da đầu căng lên, thầm nghĩ mặc kệ mọi thứ đâm thẳng về trước, nhưng lý trí đã kiềm hắn lại. Hắn thở dốc nặng nề, chờ cơ thể Lâm Gia Nhạc thả lỏng. Qua một hồi lâu, Lâm Gia Nhạc mới chậm rãi thả lỏng xuống, Thịnh Mặc thử khẽ động hai cái, thấy Lâm Gia Nhạc không khó chịu, liền không kiềm chế lại nữa, động tác mạnh hẳn lên.

Lâm Gia Nhạc chỉ cảm thấy cả người như bị giật điện, một cỗ cảm giác thoải mái tê dại từ đáy lòng lan đi khắp nơi, rồi xông thẳng lên đỉnh đầu. Cậu bị đâm đến ngửa đầu ra sau, Thịnh Mặc vừa động hạ thân, vừa vùi đầu mút vào hồng anh trước ngực Lâm Gia Nhạc. Tiếng rên rỉ rốt cuộc không ức chế được tràn ra khỏi miệng Lâm Gia Nhạc, ấy là âm thanh động nhân nhất, cho Thịnh Mặc cổ vũ và lực lượng khôn cùng, Hắn ôm Lâm Gia Nhạc, cùng nhau truy đuổi cực hạn vui sướng.

Cuối cùng Lâm Gia Nhạc là được Thịnh Mặc ôm về giường, bộ quần áo để trong rổ ở phòng tắm, đến cuối cùng vẫn không phát huy được tác dụng. Lên đến giường, Thịnh Mặc lại gặm Lâm Gia Nhạc từ đầu đến chân thêm lần nữa mới buông tha cho Lâm Gia Nhạc đã mỏi mệt không chịu nổi, cùng cậu ôm nhau ngủ.

Thịnh Mặc là tỉnh lại trong cảm xúc khác thường, nơi tiếp xúc nóng bừng bừng, hắn mở to mắt, phát hiện Lâm Gia Nhạc trong lòng sắc mặt có chút ửng hồng khác thường, đưa tay sờ thì không tốt, phát sốt rồi. Hắn vội vàng ngồi dậy, lung tung mặc quần áo: “Nhạc Nhạc? Nhạc Nhạc!” Lâm Gia Nhạc không tỉnh lại. Thịnh Mặc cúi đầu kiểm tra thân thể Lâm Gia Nhạc, phía sau hình như có hơi sưng đỏ. Hẳn là hôm qua làm trong phòng tắm nên bị cảm lạnh, trong lòng hắn không khỏi hối hận, sớm biết vậy đã không làm trong phòng tắm.

Lâm Gia Nhạc ưm một tiếng mơ hồ từ trong xoang mũi, xoay người một cái, làm rơi cái chăn mỏng trên người, lộ ra da thịt trần trụi, bên trên còn có vết ô mai Thịnh Mặc hạ xuống, tiếp tục ngủ đến ngon lành*. À không, hẳn là vẫn có hại với người, ít nhất đã khơi dậy hứng thú trong lòng Thịnh Mặc, hắn chỉ thấy hạ thân nóng lên, liền muốn nhào lên, nhưng lập tức bị tình huống bấy giờ đập cho tỉnh ra, cuống quít kéo chăn lên cho Gia Nhạc. Rồi vội vàng kéo tủ tìm thuốc, bất đắc dĩ hắn bình thường rất ít khi bị bệnh, nên ngoài rễ bản lam, thì không còn thuốc nào khác, hắn vỗ vỗ đầu, thói quen này rất không ổn, sau này chắc chắn phải chuẩn bị ít thuốc thường dùng mới được.

*Gốc là 人畜无害, tức là nhân súc vô hại, có thể hiểu theo 2 tầng nghĩa: 

1 là với hàng hóa, sản phẩm: An toàn, vô hại với con người và môi trường.

2 là với con người: Ngây thơ, tạo cho người khác cảm giác thoải mái, tức là không hề khiến người khác có tâm đề phòng các thể loại.

Trong trường hợp này thì LGN ngủ vô cùng ngon lành, ngon tới mức không tạo nên nguy hiểm cho ai được, nhưng vì thế mà dễ chọc lửa, nhất là khi LGN không mặc gì trên người + ô mai, nên mới có câu sau của TM là có hại với người.

Hắn đầu tiên chạy đi đút cho Lâm Gia Nhạc uống một gói rễ bản lam, sau đó chuẩn bị xuống tầng đi mua thuốc, kết quả vừa mới mở cửa, liền phát hiện có nhân viên tiêu độc mặc kín đến không thể kín hơn đang phun thuốc khử trùng ngoài hành lang. Có người thấy hắn mở cửa, vội vàng nói: “Đừng đi ra, tòa nhà này bị nghi có ca bệnh nhiễm SARS, cho nên từ hôm nay, tất cả nhân viên trong tòa nhà này đều bị cách ly tra người gây lây nhiễm, cho tới khi có thông báo bỏ cách ly. Một khi có bệnh trạng phát sốt ho khan thì phải báo ngay cho chúng tôi, trăm ngàn không thể giấu diếm.”

Thịnh Mặc nghe vậy liền nóng nảy: “Tôi muốn ra cửa mua đồ thì phải làm sao đây?” 

Người nọ nói: “Anh cần cái gì, chúng tôi sẽ giúp anh đi mua về đây.”

Thịnh Mặc đầu óc chuyển động cực nhanh, lúc này trăm ngàn không thể để họ biết Nhạc Nhạc phát sốt, nói không chừng người ta tưởng em ấy bị SARS, bị mang đi cách ly mất: “Tôi cần một ít thuốc tiêu viêm, thuốc mỡ tiêu viêm là được, trong nhà tôi có người bị trật khớp, cám ơn.”

Thịnh Mặc nói xong, lập tức đóng cửa, gấp đến mức dậm chân, làm sao bây giờ, làm sao mới có thể giảm nhiệt độ cơ thể đây. Hắn nắm nắm tóc, bình tĩnh một chút, không được gấp, chắc chắn sẽ có cách. Nhớ chính mình hồi nhỏ bị sốt, bà ngoại đều dùng trứng gà sống lăn trên bụng để tán nhiệt, không biết cách này có được không nữa. Mặc kệ nó, đầu tiên dùng phương pháp hạ nhiệt nguyên thủy nhất cái đã, hắn chạy vào cầm lấy khăn mặt, làm ẩm bằng nước lạnh, đắp lên cho Lâm Gia Nhạc, lại kiểm tra xem chăn đắp có kín không, hình như bị ốm đổ mồ hôi ra là sẽ ổn.

Thừa dịp khăn mặt còn chưa hết lạnh, hắn lại chạy lên mạng xin giúp đỡ, cách hạ nhiệt trên mạng ngược lại có rất nhiều loại, chườm đá, cồn tán nhiệt, tắm nước ấm …… Trong tủ lạnh hình như còn có đá, liền nhanh chóng lấy ra dùng, lại lục tung khắp nơi tìm ra một lọ rượu đế 65°, cũng không quan tâm là của hãng nào, dùng trước lại nói.

Vừa lo khắp nơi cho Lâm Gia Nhạc, trong lòng vừa yên lặng cầu nguyện, Nhạc Nhạc em mau mau hạ sốt, đừng khiến anh lo lắng. Một mặt lại nhịn không được tát mình một cái, thời điểm quan trọng, chơi tình thú cái gì cơ chứ, muốn chết hả giời. Này thực sự là tự làm bậy không thể sống, Nhạc Nhạc mà tỉnh, nhất định sẽ mắng hắn.