Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên

Chương 1690




Đến lúc đó, giới luyện võ cổ đại coi như rơi vào tay giặc hoàn toàn.  

Nói tóm lại, lúc này bên ngoài núi Cửu Phong đang vô cùng náo nhiệt, người đến đông nghìn nghịt, mênh mông cả biển người.  

Trong đám người có một người cầm quạt lông, đầu đội khăn lụa, khí chất vô cùng nho nhã.  

Người này chính là Quách Ý.  

Advertisement

"Vội vội vàng vàng, cuối cùng cũng không đến muộn."  

Quách Ý cầm quạt lông trong tay, nhẹ nhàng quạt, ngay sau đó thầm nghĩ: "Mình có thể cảm nhận được cậu chủ đang ở gần đây. Xem ra hôm nay không hề uổng công, cũng không biết hôm nay cậu chủ thế nào rồi."  

Advertisement

Tô Thương có ơn lớn đối với Quách Ý.  

Nếu như không phải là Tô Thương, thì Quách Ý đã không thể đặt chân vào hàng ngũ tu chân. Có lẽ bây giờ vẫn như trước ở Giang Bắc, vẫn đang làm một phó đội trưởng đội vệ sĩ nho nhỏ.  

Là Tô Thương đã cho anh ta một cơ hội để bắt đầu lại lần nữa, giúp cho Quách Ý có thể đạt được thành tựu như ngày hôm nay.  

Dù cho không có bản khế ước linh hồn thì Quách Ý vẫn sẽ phụng Tô Thương làm chủ, cô cùng kính trọng anh.  

"Ngô Thanh Ảnh!"  

"Đã đến lúc rồi, vì sao bà vẫn chưa xuất hiện, bà không dám sao?"  

Đúng lúc này, Phong Khê thiếu gia bay lên trời, lơ lửng giữa không trung, giọng nói giống như sấm sét, truyền khắp mọi ngóc ngách ở nơi này.  

Trên mặt anh ta lộ ra một nụ cười khinh bỉ, khiêu khích nói: "Nếu như bà sợ thì bổn thiếu gia tôi đây cũng  sẽ không làm khó dễ bà, và cứ đi ra nói cho mọi người biết, rằng núi Cửu Phong từ đây về sau phục tùng ngoại vực, như thế tôi sẽ tha cho bà một mạng!"  

Kiêu căng!  

Ngạo mạn!  

Hai từ này được Phong Khê thiếu gia diễn giải vô cùng nhuần nhuyễn.  

Đệ tử các đại cổ tộc nhìn thấy một màn này đều ồn ào lộ ra nụ cười đắc ý, cáo mượn oai hùm cũng trở nên tự hào theo.  

Người luyện võ cổ đại đến nương tựa Ngô Thanh Ảnh, thì có người sợ hãi, lo lắng cho bản thân, có người phẫn nộ nắm chặt nắm đấm.  

"Tiền bối Ngô Thanh Ảnh sao vẫn chưa xuất hiện vậy, không phải tiền bối sợ thật đấy chứ?"  

"Phong Khê thiếu gia mạnh mẽ thật, chỉ riêng hơi thở của anh ta thôi cũng đủ để nghiền ép Võ Tôn đỉnh phong rồi ấy chứ?"  

"Im miệng hết đi, đừng có nuôi tham vọng của người khác mà phá hủy oai phong của chính mình, chắc chắn tiền bối Ngô Thanh Ảnh có việc nên mới chậm trễ."  

"Đúng vậy, nếu như sợ thì sao tiền bối Ngô Thanh Ảnh có thể đồng ý khiêu chiến của Phong Khê thiếu gia chứ, chúng ta phải tin tưởng tiền bối!"  

"Chó ngoại vực chết tiệt, đừng hòng muốn ông ta phục tùng mấy người, cùng lắm thì cá chết lưới rách, hai mươi năm sau ông đây sẽ lại trở thành một anh hùng!"  

"Thà chết không làm chó ngoại vực!"  

"Thà chết không làm chó ngoại vực!"  

"Thà chết không làm chó ngoại vực!"  

...