Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên

Chương 1735




Anh vuốt vuốt đá Thông Linh, sau đó thu vào vòng tay lưu trữ, nhìn về phía tk thiếu gia và Xích Hồng Nguyệt, thoải mái cười nói: "Hai người, nói lâu như vậy, còn phân chia cả tháp Hư Không của tôi nữa, sao hả, thật sự cho rằng là tôi là dê đang đợi làm thịt hay sao chứ?"  

"Tô Thương!"  

Advertisement

Phong Khê thiếu gia nghênh tiếp ánh mắt Tô Thương, trầm giọng nói: "Đưa đá Thông Linh cho tôi, nếu không thì tôi sẽ cho cậu chết!"  

Advertisement

"Thật là trò cười, nếu giao ra rồi thì các người sẽ không ra tay với tôi nữa hay sao?" Tô Thương lạnh lùng cười nói.  

"Hừ!"  

Phong Khê thiếu gia nghiêm túc nói: "Ít nhất thì có thể để cậu chết một cách thoải mái mà không chịu tra tấn!"  

"Thế thì không cần!"  

Tô Thương khẽ cười nói: "Tôi cảm thấy hai người còn không đủ thực lực để giết tôi, ngược lại, bây gipwf, tính mạng của các người đều nằm trong lòng bàn tay tôi rồi."  

"Ha ha, thật buồn cười!"  

Xích Hồng Nguyệt nghe vậy, nhất thời lộ ra một nụ cười lạnh: "Tô Thương, to miệng thật đấy, thật sư tưởng đặt chân đến cảnh giới Nguyên anh thì có thể khiêu khích cường giả Ngoại vựa hay sao, chịu chết đi!"  

Vừa nói xong, Xích Hồng Nguyệt không chút do dự mà trựuc tiếp nhún người  hướng thẳng về phía Tô Thương.  

Cho dù cô ta bị trọng thương, nhưng nghe Phong Khê thiếu gia nói, Tô Thương nhiều nhất cũng chỉ là Nguyên anh trung kỳ.  

Đối với cảnh giới này của người tu chân, cô ta vẫn không sợ, tự thấy bản thân có thể một chiêu đánh bại được.  

pPhong Khê thiếu gia bên cạnh, vốn định cùng nhau ra tay, có điều, sau khi cân nhắc một chút liền từ bỏ ý nghĩ này.  

"Tên nhóc Tô Thương này, có chút cổ quái, nếu cô ta có thể giết được Tô Thương, tất nhiên là tốt rồi, nhưng nếu cô ta không đánh được Tô Thương, thì với tình hình trước mắt của mình, tất nhiên cũng không phải đối thủ của Tô Thương, chuyện mình cần làm đầu tiên vẫn là chuẩn bị chạy trốn thật tốt, phòng người chuyện xấu xảy ra."  

Nghĩ đến đây, Phong Khê thiếu gia liền lui về sau nửa bước, bất kỳ lúc nào cũng có thể bỏ chạy.  

"Ha ha."  

Tô Thương nhìn qua Xích Hồng Nguyệt đang hướng tới mình muốn đánh giết, cũng không hoảng loạn chút nào, mà tự lẩm bẩm: "Tháp Hư Không, ra đây!"