Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên

Chương 356




Sau đó Tô Thương khoanh chân ngồi ở trên giường, sắc mặt tái nhợt vô cùng, hơi thở vô cùng yếu ớt, lẩm bẩm nói: “Lý Nguyệt...”  

<

Trước đó, anh đã có một chút ý thức, nhưng nó quá yếu, yếu đến nỗi anh không thể mở mắt ra. Nhưng Tô Thương đã nghe rõ cuộc trò chuyện giữa Lý Nguyệt và cha con nhà họ Tô, trong lòng vô cùng xúc động. Trong cuộc đời này, có thể gặp được một người con gái sẽ không bao giờ rời xa mình cho đến khi chết quả thực là vô cùng may mắn. Tô Thương âm thầm thề, từ nay về sau sẽ đối xử với Lý Nguyệt bằng một trăm phần trăm sự chân thành, không bao giờ để Lý Nguyệt phải chịu bất cứ ấm ức nào!  

Advertisement

Ngay sau đó, ánh mắt Tô Thương dừng ở trên người Hoa Thời Mạc, nhàn nhạt nói: “Hoa Thời Mạc, tôi hôn mê bao lâu rồi?"  

“Báo cáo sư phụ, đã ba ngày.” Hoa Thời Mạc cung kính trả lời.  

"Ồ? Ba ngày?" Tô Thương cau mày, sau đó hỏi: "Ba ngày nay bên ngoài có tin tức gì truyền đến không?"  

"Không có.” Hoa Thời Mạc lắc đầu, dường như muốn nói điều gì đó, lại muốn nói lại thôi.  

Tô Thương tự nhiên nhìn ra được, nhàn nhạt mở miệng nói: “Có chuyện thì nói thẳng.”  

“Vâng.” Hoa Thời Mạc ôm quyền đáp lại, quay đầu hỏi: “Sư phụ, tôi nghe Tô lão gia nói buổi tối ba ngày trước, minh chủ Vô Ảnh Tông  Đoàn Tứ Hải mang theo một thanh niên cảnh giới địa tông hậu kỳ đi vào trang viên nhà họ Tô, muốn hủy diệt nhà họ Tô.”  

“Vào thời khắc mấu chốt, Tô Huyền Thiên đã tiến lên, trực tiếp giết chết thanh niên địa tông hậu kỳ kia trong nháy mắt.”  

“Hành động này đã khiến Đoàn Tứ Hải tức giận. Kết quả Tô Huyền Thiên bị Đoàn Tứ Hải đánh trọng thương. Sau đó, đám người Tô lão gia đã bị một lực lượng khổng lồ đánh ngất đi.”  

“Khi tôi và gia chủ nhà họ Lý nhận được tin tức chạy đến trang viên nhà họ Tô, minh chủ Vô Ảnh Tông  Đoàn Tứ Hải đã bị giết rồi.”  

Hoa Thời Mạc nhìn Tô Thương nói tiếp: “Sư phụ, tôi biết ngài chính là Tô Huyền Thiên, đêm đó đến tột cùng đã xảy ra cái gì, ai giết Đoàn Tứ Hải?”  

“Là tôi.” Tô Thương nói thật không chút che dấu.  

“Cái gì, thật sự là ngài.” Vẻ mặt Hoa Thời Mạc đầy kinh ngạc, lẩm bẩm nói: “Đoàn Tứ Hải là minh chủ Vô Ảnh Tông, giang hồ đồn rằng ông ta đã đặt chân đến cảnh giới Thiên tông. Ngài làm sao có thể là đối thủ của ông ta?”  

“Ngoài ra, không chỉ Đoàn Tứ Hải mà thanh niên cường giả mà Đoàn Tứ Hải mang đến cũng có cảnh giới rất cao. Theo như lời Tô lão gia nói, người nọ là địa tông hậu kỳ, sư phụ, ngài không phải là bán bộ Địa Tông sao, sao có thể hạ gục ông ta trong nháy mắt?” Hoa Thời Mạc khó nén tò mò truy vấn.  

“Ha ha, đó là trước đây. Bây giờ thực lực của tôi đủ để nghiền nát địa tông hậu kỳ. Cho dù là địa tông đỉnh phong cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của tôi.”  

Tô Thương cười nhẹ nói: “Những trưởng lão của Vô Ảnh Tông  đó đã bị tôi giết chết mấy người, chỉ có Đại trưởng lão quy phục tôi, nguyện ý làm người hầu của tôi, tôi mới để lại tính mạng của ông ta.”  

“A, cái này...” Hoa Thời Mạc hoàn toàn sửng sốt, kinh ngạc há to miệng, nhất thời không biết nên nói cái gì. Ông ấy rõ ràng biết sư phụ của mình lúc đầu chỉ là cao thủ Tông sư. Sau đó, khi Hoa Thời Mạc nghe tin sư phụ đã giết Nạp Lan Tổ, mới biết được sư phụ không phải mới bước vào cảnh giới Tông sư. Sau đó nữa, Hoa Thời Mạc biết được sư phụ đang ở chợ đen Cửu Môn giết bán bộ Địa Tông, mới hiểu rõ hoá ra sư phụ là bán bộ Địa Tông.  

Khi đó ông ấy kết luận bán bộ Địa Tông chính là thực lực thực sự của sư phụ. Vì chuyện ở chợ đen Cửu Môn, Hoa Thời Mạc tìm người biết chuyện biết được sư phụ rất tốn công sức mới giết được Cát Bình cảnh giới bán bộ Địa Tông, cuối cùng thậm chí anh còn phải sử dụng bùa chú thượng cổ.  

Nhưng bây giờ, Hoa Thời Mạc đột nhiên biết được thực lực của sư phụ có thể sánh ngang với địa tông đỉnh phong, trong lòng ông ấy kích động không nói nên lời.  

Chấn động! Quá chấn động!