Tôi Ship Đối Thủ X Tôi

Chương 19: Chương 19





Hát cái đầu anh ấy!
Công ty bảo hai đứa "bán hủ", chứ có bảo tụi mình chơi gay thật đâu!
Ghép với phần trước, quan hệ của hai đứa bây giờ méo hiểu sao đã thành ở chung phòng ngủ chung giường đóng phim lại còn phải mặc đồ đôi, giờ mà hát thêm một bài Nương Tử nữa thì tụi mình cuốn xéo khỏi showbiz sang nước ngoài kết hôn là vừa rồi đấy.
Tui giả ngu: "Châu Kiệt Luân có bài này à?"
Cố Y Lương ngạc nhiên hết sức: "Cậu là dân 10X hả?"
"...!À, Nương Tử chứ gì, bài đó lâu rồi," tui khổ sở tỏ vẻ như vừa mới hiểu ra, "tôi không nhớ lời."
Hắn cầm điện thoại của tui đang để trên bàn, đường hoàng lắc lư trước camera: "Không sao, bây giờ tìm cũng được."
Ốp! Điện! Thoại!
Cõi lòng sụp đổ, tui cố gắng khống chế ngôn ngữ cơ thể, như chú cảnh sát thuyết phục hung thủ cầm súng đe dọa con tin, hai tay từ từ hạ xuống, vừa ra hiệu hắn mau bỏ điện thoại của tui xuống vừa nói: "Bài này nhịp cứ kỳ kỳ sao á, còn có cả rap, khó hát lắm."
Hắn hoàn toàn lờ đi tín hiệu của tui, nhìn khung bình luận một cái: "Nhiều người muốn nghe lắm này, spam đầy màn hình rồi, hát một tí thôi, không hay thì cũng coi như mua vui cho khán giả."
Không đâu, cái "Nương Tử" mấy người đó spam có phải tên bài hát đâu!
Lòng có nỗi khổ mà không thể nói ra, tui trơ mắt nhìn Cố Y Lương...!thuận tay mở khóa màn hình điện thoại của mình.
......
Tui đứng hình, hắn cũng đứng hình, khung bình luận rơi vào khoảng không im lặng hẳn mười giây.
Hắn nhìn giao diện điện thoại rõ ràng không phải của mình, bấy giờ mới nhận ra, đưa điện thoại cho tui: "Xin lỗi nhé, tôi cứ tưởng là điện thoại của tôi...!Mật khẩu của cậu cũng là 8888 à?"
Tui cười gượng: "Đúng rồi, số đẹp."
Hắn gật đầu lia lịa: "Của tôi cũng thế, dễ nhớ."
Thôi đừng cố giãy nữa!
Hắn chẳng thèm nhìn đã bấm mật khẩu, đến tui còn tưởng hắn mở khóa bằng vân tay, còn giải thích làm quái gì nữa, có rút cạn nước sông Hoàng Hà dội lên người cũng không rửa nổi nữa rồi!
Tui cười trong nước mắt: "Vậy thì hát thôi, hát nhanh rồi tôi mời anh ăn khuya."

Dù sao bây giờ có hát hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, mau mau kết thúc kiếp nạn này đi, để tui còn được ăn bát phở của quán cạnh đoàn phim trước khi bị đuổi ra khỏi showbiz.
E là sau này sẽ không ăn được nữa.
Hát xong một bài tông cao.
Cố Y Lương tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn tui, vừa cười vừa khen: "Hóa ra cậu hát hay như thế, vậy mà ban nãy còn khiêm tốn."
Vâng, tui vốn dĩ hát được, có học bài bản hẳn hoi, lúc nãy còn dồn hết 200% tinh thần để hát nữa.
Dù gì đây rất có thể sẽ là ca khúc cuối cùng tui được hát trước camera.
Tui lườm hắn một cái, chắp tay: "Chất giọng không bằng ngài đây, cũng chỉ biết đánh nhịp với vào tông thôi."
Hắn vừa cười vừa đẩy nhẹ tui một cái, rồi lại quay sang khóc lóc với fan: "Ngôn Ngôn bảo tôi hát sai nhịp lại còn lệch tông."
Dẹp mợ nó "Ngôn Ngôn" đi!
Tui kéo hắn về, dở khóc dở cười: "Đã bảo khó rồi mà anh cứ đòi hát..."
"Vậy lần sau đổi bài nào dễ hát hơn nhé?" Hắn vừa cười vừa hỏi tui.
Tui ngoài miệng thì "ừ ừ ừ" "vâng vâng vâng" liên tục, trong lòng lại nghĩ làm gì có lần sau nữa, lần sau anh đổi couple khác mà hát.
Hai đứa tui vừa nở nụ cười thương mại đúng chuẩn vừa khen xã giao nhau mấy câu, Cố Y Lương nhoài người ra lấy lại điện thoại, lại cùng tui chào tạm biệt fan, cuối cùng cũng nhấn nút stop, chấm dứt một tiếng đồng hồ kinh hoàng đối với cá nhân tui.
......
Tui ngã lên sô pha như một con cá chết, hai mắt trống rỗng thở hổn hển, tim nhỏ lệ, lặng im không nói.
Cố Y Lương thu dọn sơ qua một chút, ngoảnh lại thấy tui vẫn đang ngất ngư, bèn đi tới đẩy thắt lưng tui.
Tui thều thào hỏi: "Anh làm cái gì đấy?"
Hắn đáp: "Giúp cậu lật người?"
Con cá chết là tui đây sống lại, động tác gọn gàng ngồi dậy, phẫn nộ quát: "Cố Y Lương!"
Hắn với gương mặt đầy ngây thơ không rành thế sự nhìn tui một cách mông lung: "Ơi?"
Tui nhìn cặp mắt vô tội của hắn, lời trách móc xoay vòng trên đầu lưỡi, cuối cùng lại xua tay: "...!Thôi bỏ qua, đi ăn khuya nào."

Hắn cong cong khóe mắt: "Ừ."
Hắn cười toe toét, đi nhanh như bay, tui dài mặt ra, bước chân uể oải.
Tới nơi gọi món rồi ngồi xuống, tui ôm tâm tư nặng nề, nhìn hắn mở bát đũa, rót nước nóng tráng qua.
Chắc tại thấy tui im lặng lâu quá, hắn giơ tay định xoa đầu tui, bị tui gạt ra.
Hắn trầm giọng cười một tiếng, đẩy bát đũa sạch tới trước mặt tui, lại lấy bộ của tui sang mở: "Giận rồi à? Dù gì cũng là yêu cầu của công ty..."
Tui trầm giọng ngắt lời hắn: "Cơ mà anh cũng phải tem tém..."
Khoan.
Tui nuốt lại câu đang nói dở, trợn cặp mắt to nhìn hắn: "Anh biết công ty bảo tụi mình bán hủ?"
Vậy cái màn anh em tốt thẳng hơn thước kẻ lúc mới bắt đầu là sao???
Hắn đưa tay gãi mũi: "...!Biết chứ."
Tui tan nát nhìn hắn: "Hả?!"
Đồ nướng đã mang lên, hắn rút que xiên, bỏ thịt vào bát của tui: "Lúc đầu không định làm theo chỉ thị của công ty đâu, tụi mình đâu thiếu độ hot, tôi cũng chẳng phải dựa vào mấy thứ này mới có phim để đóng."
Hắn ngập ngừng rồi nói tiếp: "Hơn nữa thấy cậu cũng hợp tác lắm, hăng hái chống đối công ty thế cơ mà..."
Đấy là vì tui không muốn thua anh thôi!
Tui điều chỉnh cảm xúc, bắt chước phóng viên cầm đôi đũa giơ đến bên miệng hắn phỏng vấn: "Vậy xin hỏi điều gì đã khiến anh thay đổi chủ ý?"
Hắn im lặng một lúc rồi đáp: "Tự dưng cảm thấy hot thêm chút nữa cũng không sao, tăng độ hot là chuyện tốt, biết đâu còn có thể phát triển nghiệp diễn?"
Không đợi tui mở miệng, hắn đã đổi sang giọng kể khổ: "Tôi vốn chỉ định gọi cậu là Ngôn Ngôn, rồi chia nhau quả đào là xong, vậy mà cậu lại không chịu hợp tác nữa...!Bán hủ với tôi khiến cậu uất ức thế cơ à..."
Giờ lại đổ lỗi cho tui là sao?! Tui cũng có phải đám Quý Phi nhà anh đâu, khóc lóc với tui thì có tác dụng gì...
Mà cũng có một tí tác dụng đấy.

Giọng tui run run: "Tại tôi, tại tôi không phản ứng kịp.

Nhưng cũng phải có chừng mực chứ anh trai tốt của tôi à..."
Hắn nghe tui gọi như vậy liền thoáng sững người, nhìn cái mặt lã chã sắp khóc của tui, bỗng chốc cười ra tiếng: "Cậu sợ cái gì chứ."
Điệu bộ không chút sợ hãi của hắn đúng là tức chết tui, tui phẫn nộ cắn một miếng thịt: "Anh có diễn xuất có thực lực đương nhiên không sợ, tôi đây vốn đã kém anh một bậc, mặt nào cũng ngắn hơn anh cả khúc, bán hủ quá đà thì tôi cũng phải gánh hết hiểu chưa."
Hắn: "...!Cậu ngẫm lại lời cậu vừa nói đi."
Tui: "...!Không ngắn, ngắn chỗ nào, dài lắm!"
Hắn cười run hết cả người, bị tui vừa ngượng vừa giận đẩy một cái mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, hắng giọng: "Tôi có chừng mực mà."
Tui trợn trắng mắt: "Khái niệm chừng mực của anh chắc không giống của tôi rồi."
Hắn nói: "Cậu thấy chỗ nào có vấn đề, nói ra thử xem."
Tui: "Ngôn Ngôn?"
Hắn: "Trợ lý với fan của cậu đều gọi thế còn gì, phần bình luận cũng có ai ý kiến đâu."
Tui: "Làm ồn tôi ngủ?"
Hắn: "Phòng tụi mình sát vách, Quan Nhị Ca anh dũng mạnh mẽ thế, gõ cửa đương nhiên ồn chứ sao."
Tui: "Mấy giờ lên giường đi ngủ?"
Hắn: "Cậu trả lời rõ ràng thế rồi, tiếng Trung phong phú lại uyên thâm, bọn họ hiểu sai là vấn đề của họ."
Tui: "Tạo hình trong phim của chúng ta rất đẹp đôi?"
Hắn: "Cái này không phải chính cậu nói sao?"
Tui: "..."
Tại tui! Tất cả là tại tui!
Sự tồn tại của tui chính là sai lầm của tạo hóa!
Tui lắc lắc cái điện thoại trên tay: "...!Vậy ốp điện thoại phải giải thích thế nào?"
Hắn uống một ngụm trà thanh nhiệt, nháy mắt: "Lúc nào về tôi với cậu ký thêm mấy cái, bốc thăm Weibo tặng fan là xong."
...!Đúng là thiên tài, như vậy đến cả bài đăng Weibo kia của hắn cũng sẽ được giải thích.

Hắn nhéo mặt tui: "Vốn dĩ bán hủ cũng chỉ là gợi ra, còn lại chi tiết thì để fan tự tưởng tượng, tụi mình tương tác quang minh chính đại, hoàn toàn không có vấn đề gì.

Cậu cả nghĩ quá thôi..."
Hình như...!hắn nói cũng có lý? Nhưng mà không cả nghĩ sao được, bản thân tui chính là fan couple của hai đứa mình đó!
Nghe xong lời giải thích đầy đủ lý lẽ của hắn, lòng tui cũng trấn tĩnh đôi phần.
Tui cầm đũa chọc chọc đĩa phở xào, ngập ngừng dò hỏi: "...!Sao anh cứ nhất quyết đòi hát Nương Tử vậy?"
"Hả?" Hắn nhìn tui bằng ánh mắt khó hiểu: "Không phải fan chọn bài đó sao?"
Cho nên chỉ trừ "Nương Tử" là không hiểu, còn lại anh nắm rõ như lòng bàn tay chứ gì?!
Một vị chính chủ đến cả tên couple còn không biết, vậy mà có thể quăng hint chuẩn đến từng milimet, rốt cuộc anh là tạo vật thần thánh gì đây!
Tui ngẩng đầu nhìn trời, bụng nghĩ thôi bỏ đi, đành phiền chị Mạn vất vả đi điều hướng dư luận, rồi ngóng xem ngày mai showbiz có vụ gì hot để đè chuyện này xuống không, vẫn không được thì tung thêm mấy scandal của mình ghìm bớt độ hot của Nương Tử, chờ một thời gian nữa tui và Cố Y Lương có thể đường ai nấy đi tự tìm hạnh phúc rồi.
Cố Y Lương thấy sắc mặt của tui đã giãn ra, cũng thở phào một hơi, cười nói: "Không vui đến thế cơ à? Bán hủ với tôi khó chịu lắm sao?"
Tui nhai thịt, nhỏ giọng đáp: "Làm gì có, chủ yếu là nghiệp vụ của tôi quá kém, không môn đăng hộ đối, đâu xứng với anh."
Hắn cong mắt mỉm cười: "Tôi đã bảo sẽ dạy cậu diễn còn gì, cậu cố gắng là được."
Câu này nghĩa là...!cứ quyết định như vậy?
Tui bị nụ cười của hắn làm choáng ngợp, quên luôn cả chuyện chưa chắc công ty đã định ship tui với hắn lâu dài, bèn ngây ngốc nhận lời: "Ừ, được thôi."
Hắn gật gù, lại rút thêm cho tui một xiên, nhặt hết sườn sụn bỏ vào bát tui.
Tui nhìn động tác của hắn, trong lòng thấy hơi cảm động.
Nhéo mặt xoa đầu khoác vai, nghe lời tui răm rắp, thấy tui không vui liền dỗ dành, cũng không chê nghiệp vụ tui kém, nói muốn giúp tui tiến bộ.
Sẽ quan tâm tui một cách gián tiếp, âm thầm phát phúc lợi vì tui, chỉnh camera theo yêu cầu của tui, thái độ cứng rắn bắt tui phải ăn bữa tối, giúp tui tráng sạch bát đũa, để ý việc tui thích ăn sườn sụn.
Đối tác bán hủ này của tui đúng là hoàn hảo, quăng toàn hint xịn thính thơm.
Sau đó tui chợt nhận ra.
Mấy thứ này là do công ty yêu cầu, cũng có phải diễn trước camera đâu?