Tôi Sưởi Ấm Boss Ở Thế Giới Kinh Dị

Chương 26





"Mẹ kiếp, làm sao cậu có thể phát hiện ra?" Chu Triệu hoảng sợ nhìn về phía Lâm Khách, sau khi quay vào trong cô nhi viện, đến bây giờ hắn vẫn còn tê dại cả người, tâm trạng vẫn chưa bình tĩnh được.

Hắn tưởng mình đã quen rồi, không ngờ khi đối mặt với cái chết vẫn còn cảm giác sợ hãi đến như vậy.

Chỉ mười mấy phút trước, hai người mới kết thúc công việc thứ đêm bốc vác, khó khăn lắm mới giải quyết xong đám "người chơi" như cương thi, chuẩn bị chào đón chiến thắng cuối cùng! nhưng trước khi viện trưởng đi ra ngoài biên giới cô nhi viện, Lâm Khách lại kéo Boss quay về!
Chu Triệu thấy rất khó hiểu, cho đến khi ánh mắt trời chói chang, hắn quay đầu lại nhìn! phát hiện cô nhi viện không chỉ đóng chặt cửa, ngay cả cửa sổ cũng đóng kín, tường trơn bóng như mới, đột nhiên đổ mồ hôi lạnh.

Cửa chính đã bị khóa, nếu lúc này viện trưởng rời đi, không ai có thể mở cửa giúp bọn họ, hắn và Lâm Khách sẽ bị ngăn cách trong không gian phó bản.

Chu dù bọn họ dùng đủ mọi cách quay về cô nhi viện cũng sẽ mất đi điều kiện quay lại thế giới thật.

Lý thuyết đơn giản như này, làm sao mình không nghĩ tới? Chu Triệu càng nghĩ càng thấy sợ.

Hắn bị dọa thành như vậy, Lâm Khách cũng không khá hơn là bao, cậu dựa theo trực giác của bản năng để đưa ra quyết định táo bạo.


Lúc này trái tim vẫn còn đập thình thịch, ngơ ngẩn nhìn hướng viện trưởng đi lên tầng, đầu ngón tay nắm chặt lấy mép bàm ăn, đầu ngón tay trắng bệch: "Tôi chỉ làm theo bản năng! Tôi không nghĩ rằng nó đơn giản như vâỵ.

"
Chu Triệu cười khổ, kênh chat chủ động trêu chọc tiếng lòng của hắn.

Nói thật là không có thời gian, mặc dù phải thức cả đêm để bốc vác khiến đầu óc hai người hơi choáng, nhưng trước khi điểm tám giờ sáng, cố gắng ổn định tâm trạng, Lâm Khách và Chu Triệu đều bất chấp nghỉ ngơi trước, không lập tức đi kiếm manh mối mới.

Bên trong trại trẻ mồ côi không có quá nhiều khác lạ, sự dị thường duy nhất là sạch sẽ và gọn gàng hơn! hay đơn giản là nâng cấp.

Tường màu xanh biếc cũ sờn, lúc này lại là một màu xanh cỏ tươi mới, mấy chữ lớn màu đỏ "Mặt trời nhỏ" không còn chói mắt khiến người ta chán ghét nữa, giống như mặt trời mọc, mang lại sức sống.

Nếu bạn không nhìn nó trong thế gới kinh dị, thì nó quá bình thường.

Phòng dụng cụ.

Lâm Khách cẩn thận cầm khay gỗ chất đầy mảnh ghép đổ nó lên bàn nhỏ.

Chỉ qua một đêm, số lượng mảnh ghép đã nhiều đến nỗi sắp rơi ra ngoài khay gỗ, chủ yếu bên trong là mảnh ghép vô dụng màu đen, còn có một số người chơi lộ ra cơ thể vặn vẹo cũng bị ném sang một bên.

Hai người chia đôi, mất một lúc lâu mới tìm thấy mảnh ghép cửa chính của cô nhie viện.

Trải qua khoảng thời gian kinh hãi, Chu Triệu không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, chỉ vào mảnh ghép để hỏi ý kiến Lâm Khách: "Cậu cảm thấy mảnh ghép này có thể hoàn thành hay không?"
Nhìn chằm chằm vào mảnh ghép cánh cửa, Lâm Khách cũng không nắm chắc.

Về mặt logic, trò chơi bàn tròn của trẻ em đã xong, trong thời hạn ba ngày hai đêm, ban đêm không còn thấy ma quỷ gì nữa, tất cả những liên kết có thể tăng số lượng mảnh ghép đã hoàn thành.


Nói cách khác, tất cả các mảnh ghép họ có thể thấy bây giờ là tất cả các tài liệu có thể sử dụng trong thế giới này.

Lâm Khách cầm mảnh ghép kia lên, mím môi một lúc lâu.

"Còn có một ngày nữa," Lâm Khách đè giọng nói, bởi vì sắp đến thời hạn nên hơi nóng vội, tóc bị gãi đến rối tung, "Cứ thử đi đã, nếu sai thì thử lại.

"
Đây đúng là cách tốt nhất bây giờ, hai người giấu mảnh ghép ở vị trí an toàn sâu trong tủ sách, sau đó vội vàng đi xuống tầng làm bữa sáng vào lúc tám giờ.

"Không biết hôm này viện trưởng có ra ngoài hay không nữa! " Chu Triệu lo lắng, đang nói giữa chừng thì im bặt.

Trước mặt hai người, người đàn ông mặc áo blouse màu trắng đang đi từ trên cầu thang xuống, gương mặt nghiêm túc, là hình ảnh viện trưởng quen thuộc.

Trạng thái của hắn so với tối qua đã tốt hơn nhiều, sắc mặt không còn tái nhợt nữa, thậm chí còn có tinh thần, liếc mắt nhìn đã thấy anh khí bức người.

Đáng tiếc đàn ông có đẹp trai đến đâu, ở trong mắt Lâm Khách cũng chỉ là manh mối, cậu nhanh chóng đáng giá ánh mắt viện trưởng, thật sự không nhìn ra gì nên mới tôi: "Chào buổi sáng.

"

Lâm Khách chủ động chào hỏi Boss, khiến Chu Triệu sợ đến ho sặc, hắn đang muốn rụt đầu làm điệu thấp, lại nghe thấy người đàn ông hơi gật đầu, nhẹ giọng đáp lại: "Chào buổi sáng.

"
Chu Triệu: "???" Đây là Boss lạnh lùng vô tình hôm trước đây à? Hay là vì họ sắp qua cửa nên Boss mới thành bạn bè?
Trong nháy mắt, Chu Triệu thấy được hu vọng qua cửa, lập tức hồi đầy máu, nặn ra nụ cười, chao hỏi: "Chào buổi sáng!"
Viện trưởng liếc hắn một cái, lạnh lùng đi xuống tầng.

Chu Triệu: "! "
Chu Triệu: "???"
Trong thoáng chốc, Chu Triệu thấy không ổn, cảm thấy mình sắp chết, sắc mặt trắng bệch, run rẩy đi theo Lâm Khách đi xuống tầng.

Không sao, còn cứu được, trong lòng hắn tự an ủi chính mình, ít nhất hôm nay viện trưởng còn nguyện ý ra ngoài.