Tôi Thích Tin Tức Tố Của Cậu

Chương 31: Ôm




Thấy Lộ Tinh Từ ra khỏi phòng riêng, ánh mắt Trần Việt dừng trên người Đoạn Gia Diễn.

Khó hiểu qua đi, cậu cầm thực đơn, bắt đầu thương lượng với Thẩm Trì Liệt nên ăn cái gì.

Đoạn Gia Diễn cứ cảm thấy có tầm mắt dừng trên người mình, cậu ngẩng đầu, thấy Trần Việt đang nhìn cậu, vẻ mặt suy tư.

Đoạn Gia Diễn tưởng hắn muốn thực đơn, chờ Thẩm Trì Liệt gọi xong, cậu đẩy thực đơn đến trước mặt Trần Việt: “Cậu muốn ăn cái gì? Cậu gọi đi.”

Trần Việt nhận thực đơn, hỏi một đằng trả lười một nẻo: “Tôi đột nhiên phát hiện, cậu trông rất đẹp.”

Đoạn Gia Diễn cười cười, không chút khiêm tốn gật đầu: “Cảm ơn, cậu cũng không tồi.”

Qua một chốc lát, Trần Việt đột nhiên hỏi: “Vậy cậu cảm thấy Lộ Cẩu đẹp mắt không?”

Đoạn Gia Diễn không chút do dự: “Đương nhiên đẹp mắt, siêu đẹp trai siêu ngầu. Nhưng so với tôi còn hơi kém hơn một chút.”

Trần Việt: “…..”

Lộ Tinh Từ đứng ngoài cửa quán ăn món cay Tứ Xuyên, vu vơ không mục đích mà ngẩn người.

Hắn cảm thấy chính bản thân cũng không thể hiểu nổi mình. Không biết tại sao, hắn có loại địch ý khó giải thích được đối với Thẩm Trì Liệt.  Càng không thể hiểu nổi, người ta căn bản chẳng chọc vào hắn, từ đầu tới cuối không nói với hắn lời dư thừa nào, tin tức tố cũng thu lại hoàn hảo, cực kì lễ phép không có công kích về phía hắn.

Nói đến tin tức tố.

Thẩm Trì Liệt với Đoạn Gia Diễn ngồi gần nhất, lúc trước hai người còn có tiếp xúc, trên người Đoạn Gia Diễn lây nhiễm một chút tin tức tố vị trà đen của Thẩm Trì Liệt.

Không phải còn đang ở thời kỳ phát tình sao?

Không phải chứng kích ứng rất nghiêm trọng?

Dính sát với người khác như thế, không thấy đau?

Hắn thở dài, hơi dùng sức nghiến răng. Cảm thấy mình không khỏi quản quá rộng, còn không nói đạo lý.

Lộ Tinh Từ dập điếu thuốc, đi về phòng ăn riêng.

Ăn cơm trưa xong, Đoạn Gia Diễn trở về ký túc xá ngủ một giấc. Tống Ý hào hứng nói cho cậu nghe, có thể buổi chiều sẽ có chuyện tốt. Nghe nói là sắp tới lễ kỷ niệm ngày thành lập trường, trường đang lên kế hoạch tổ chức một buổi hoạt động văn nghệ.

Đúng như dự đoán, buổi chiều lên lớp, Triệu Mẫn Quân thông báo tháng sau là kỷ niệm 80 năm ngày thành lập Nhất Trung, từ lớp 10 đến lớp 11, mỗi lớp một tiết mục văn nghệ. Tiết mục của Ban 10 là hợp xướng, tối nay sẽ bắt đầu dàn dựng và luyện tập tiết mục.

Đồng thời Triệu Mẫn Quân còn nói, tháng này có thể sẽ sắp xếp một buổi hoạt động thực tế ABO, lớp 11 hẳn là sẽ đi Viện bảo tàng ABO ở Chiêu Thành.

Cô mới vừa thông báo xong, Tống Ý ngồi bên cạnh Đoạn Gia Diễn nói: “Chiêu Thành hả, chỗ tốt.”

Chiêu Thành gần biển, cuộc sống về đêm cực kì phong phú, quán bar, địa điểm ăn chơi có ở khắp mọi nơi. Tống Ý tràn đầy phấn khởi: “Lúc đó chúng ta lén lút chạy ra ngoài chơi?”

Đoạn Gia Diễn cũng rất có hứng thú: “Nếu thật là đi Chiêu Thành, vậy thì chạy ra ngoài chơi.”

Cậu vừa mới nói xong, ánh mắt Triệu Mẫn Quân dừng lại chỗ bọn họ. Cô nhìn nhìn hai anh em này, gọi tên cả hai: “Đoạn Gia Diễn, em với Tống Ý đang thì thầm to nhỏ gì đó?”

Đoạn Gia Diễn ngẩn người, đầu óc ngay lập tức xoay roẹt một cái: “Cô, bọn em đang tính ngày thi tháng. Sắp đến kì thi tháng rồi, em với Tống Ý quyết định kiểm tra lẫn nhau, nhất định không thể vì việc này mà phân tâm ảnh hưởng tới việc học tập.”

Trong lớp tục tục truyền đến tiếng cười, ngay cả Triệu Mẫn Quân cũng cười cười.

Hai tin tức thông báo xuống, bọn học sinh đều có chút phập phồng thấp thỏm. Triệu Mẫn Quân thu lại tầm mắt dừng trên người Đoạn Gia Diễn, nhìn cả lớp: “Không sai, sắp tới kì thi tháng này rồi, nhớ kiềm chế một chút, đừng để những chuyện này phân tâm quá nhiều lực chú ý. Vẫn nên đặt tinh thần học tập làm đầu.”

Đến buổi tối.

Triệu Mẫn Quân dịch ra tiết tự học buổi tối, dẫn học sinh tới phòng âm nhạc, để học sinh dàn dựng, luyện tập cho tiết mục hợp xướng.

Bài hát Ban 10 chọn là một bài truyền cảm hứng nổi tiếng, được tổ giải trí trong lớp chọn ra. Sau khi Triệu Mẫn Quân đồng ý, thành viên của tổ giải trí buổi chiều đã đến phòng in để in lời bài hát, ở trong phòng âm nhạc phát giấy in lời cho mọi người.

Đoạn Gia Diễn làm mới trang, hiện ra một trạng thái mới.

Là Giang Kỳ Niệm.

Cô đăng lên một tấm hình selfie, còn có một tấm chụp cổng trường Nhất Trung, chú thích kèm theo là một cái icon bye bye.

Đoạn Gia Diễn kéo xuống, phía dưới rất nhiều người nói với cô hẹn gặp lại.

Đoạn Gia Diễn ngẩn người, nhớ tới lúc trước Giang Kỳ Niệm có nói mình muốn đi nơi khác. Không nghĩ tới nhanh như vậy cô đã nói phải rời đi, Đoạn Gia Diễn nhắn tin riêng cho cô.

[ Cậu đã đi rồi? ]

Qua chốc lát, cậu nhận được tin nhắn trả lời.

[ Còn ở ký túc xá chuyển hành lý. ]

Đoạn Gia Diễn đứng lên, cậu nhìn một chút, thấy giáo viên không ở đây. Bây giờ chuồn ra ngoài cũng rất hợp lý: [ Đồ nhiều không? Tôi tới giúp cậu chuyển. ]

Thấy cậu vừa nhìn điện thoại vừa chạy ra ngoài, Tống Ý vội vã gọi cậu một tiếng: “Tiểu Đoạn, cậu đi đâu vậy?”

Đoạn Gia Diễn quay đầu lại nói: “Giang Kỳ Niệm phải đi, tôi tới tiễn cậu ấy.”

Lộ Tinh Từ vốn đang chơi điện thoại nghe thấy đoạn đối thoại của bọn họ, ngón tay khựng lại, khoé môi khẽ mím.

Chờ thân ảnh Đoạn Gia Diễn biến mất ở ngoài cửa, Lộ Tinh Từ suy nghĩ một chút, cũng đứng lên.

Ký túc xá nữ cách phòng âm nhạc không xa, Đoạn Gia Diễn đi xuống lầu, hơi tăng nhanh tốc độ, hai, ba bước đã tới ký túc xá nữ lầu dưới.

Cậu liếc mắt nhìn thấy Giang Kỳ Niệm.

Cô kéo theo vali hành lý, đang đeo tai nghe nghe nhạc, nhìn bộ dạng hẳn là đang chờ cậu.

Có lẽ bởi vì đã không còn là học sinh Nhất Trung, cô không mặc đồng phục học sinh. Cuối thu, Giang Kỳ Niệm mặc váy ngắn, đôi vớ xám tro nhạt kéo lên tới đầu gối, hai chân thẳng tắp đẹp tuyệt trần.

Đoạn Gia Diễn cười chào cô.

“Đi luôn hôm nay?”

Giang Kỳ Niệm gật gật đầu: “Mình mới dọn đồ xong, những cái khác đều dọn đi rồi, Chỉ còn cái vali này, tự mình kéo đến cổng trường là được.”

Giang Kỳ Niệm nhìn hướng cậu chạy tới: “Lớp cậu không lên lớp hả?”

“Đang luyện hát, văn nghệ cho ngày kỷ niệm thành lập trường.” Đoạn Gia Diễn còn muốn nói gì đó, ánh mắt Giang Kỳ Niệm dừng lại.

Nhìn rõ người phía sau Đoạn Gia Diễn, mắt cô sáng rực.

Khác hoàn toàn dáng vẻ đối diện với Đoạn Gia Diễn, ánh mắt cô nhìn Lộ Tinh Từ rất ôn nhu, giọng nói cũng mềm nhũn ra, biểu lộ ra mấy phần nữ tính đặc biệt quyến rũ: “Sao cậu lại tới đây?”

Đoạn Gia Diễn nhạy bén phát hiện ra Giang Kỳ Niệm đối xử với hai người bọn họ hoàn toàn khác nhau, quay đầu lại, theo bản năng trừng Lộ Tinh Từ một cái.

Lộ Tinh Từ nhận được cái liếc mắt kia của Đoạn Gia Diễn, khoé miệng câu lên chút ý cười. Hất hất cằm ra hiệu Đoạn Gia Diễn, lời ít ý nhiều: “Bắt cậu ta trở lại.”

Đoạn Gia Diễn: “????”

Lộ Tinh Từ: “Lớp bọn tôi dàn dựng luyện tập tiết mục, cậu ta lén lút chạy qua đây.”

Đoạn Gia Diễn: “….Ngài thật làm tròn chức trách.”

Giang Kỳ Niệm có chút thất vọng nhìn Lộ Tinh Từ. Hắn mặc đồng phục học sinh rộng rãi, ngay cả như vậy, thân hình cũng rất dễ nhìn.

Ánh trăng mùa đông, đèn đường mờ nhạt.

Nam sinh dưới ánh đèn khuôn mặt sạch sẽ anh khí, thời điểm cặp mắt kia nhìn sang, khiến nhịp tim cô không khỏi đập thình thịch.

Cô nhìn đến có chút mê muội, lấy dũng khí nói: “Mình vốn không định nói cái này với cậu, thế nhưng…..cậu tới đây. Vừa vặn trước khi mình rời trường.”

Đoạn Gia Diễn thấy hai má trắng nõn của Giang Kỳ Niệm từ từ ửng đỏ, có loại dự cảm xấu.

Cô dừng một chút, nghiêm túc nhìn Lộ Tinh Từ: “Sau khi thi đại học xong, mình sẽ trở về Ninh Thành. Cho đến sau này, cậu có thể suy nghĩ một chút về mình không?”

Có lẽ lần trước Lộ Tinh Từ từ chối quá trực tiếp, để lại bóng ma trong lòng cô, cô nói xong cũng ngượng ngùng thu tầm mắt lại, nhỏ giọng bổ sung: “Không thể cũng không sao, mình muốn nói với cậu một tiếng, mình vẫn thích cậu.”

Đoạn Gia Diễn sửng sốt, Lộ Tinh Từ cũng sửng sốt.

Ai cũng không nghĩ tới Giang Kỳ Niệm có nghị lực như thế.

Đoạn Gia Diễn theo bản năng trừng Lộ Tinh Từ thêm một cái.

Cậu tới làm quỷ gì.

Không bằng cậu ngồi trong phòng âm nhạc tiếp tục hợp xướng, miễn cho chạy ra đây gieo vạ cho cô gái nhỏ này.

Nghĩ đến Giang Kỳ Niệm phải đi mà vẫn băn khoăn Lộ Tinh Từ, Đoạn Gia Diễn tức giận đến đầu cũng hơi đau. Tỉnh táo lại, Đoạn Gia Diễn làm khẩu hình: Cậu mau làm cho cô ấy hết hi vọng.

Lộ Tinh Từ nhìn cậu chốc lát, không phản ứng.

Đoạn Gia Diễn không tiếng động thúc giục: Nhanh! Lên! Đi!

Lộ Tinh Từ nhẹ nhướng lông mày, suy nghĩ nên xử lí chuyện này thế nào.

Giang Kỳ Niệm nói xong câu kia, luôn lén lút nhìn hắn, hiển nhiên là đang quan sát phản ứng của hắn.

Muốn nghĩ đến một cách nào đó, để cô dứt khoát bỏ cái ý niệm này. Cô không phải chạy đến mấy nơi đọc sách tâm lý còn mong nhớ lung tung, chính hắn cũng hơi băn khoăn.

Đột nhiên, trong đầu hắn xẹt qua một ý nghĩ.

Lộ Tinh Từ do dự vài giây, cảm thấy trước mắt đây là cách tốt nhất. Hắn đưa tay ra, ngón tay vòng qua eo Đoạn Gia Diễn, kéo người này vào lồng ngực mình.

Hắn thân mật cúi thấp đầu, hô hấp như có như không chạm vào lỗ tai Đoạn Gia Diễn, phút chốc, Đoạn Gia Diễn cảm thấy gò má của mình cũng bị Lộ Tinh Từ cọ qua một chút.

Cậu theo bản năng muốn rụt lại phía sau, hắn bất động thanh sắc giữ chặt eo cậu, mãnh mẽ kéo khoảng cách gần lại mấy phần.

Đoạn Gia Diễn sửng sốt.

Giang Kỳ Niệm cũng sửng sốt.

Đoạn Gia Diễn ngước mắt, nhìn thấy khuôn mặt cân đối xinh đẹp xẹt qua biểu tình không thể tin được, mắt cũng trợn lên.

Cậu đoán vẻ mặt của mình cũng không khác lắm so với Giang Kỳ Niệm.

Nếu như không phải hơi thở trên người Lộ Tinh Từ quá quen thuộc đối với cậu, người khác đùa giỡn lưu manh ôm ôm ấp ấp giống hắn, cậu đã sớm đạp cho một cước.

“Như cậu thấy.” Lộ Tinh Từ là người duy nhất còn ở trạng thái con người, diễn vô cùng chân thực: “Tôi với Đoạn Gia Diễn là một đôi.”

Giang Kỳ Niệm mới vừa bình tĩnh lại, chính là đang suy đoán ý tứ của Lộ Tinh Từ. Giờ khắc này đột nhiên không kịp chuẩn bị nghe hắn thẳng thắn nói ra điều cô suy đoán chưa ra, bật thốt lên: “Cái gì?!”

Giọng nói bị doạ đến lạc điệu.

Đoạn Gia Diễn cũng bị doạ: “Cậu nói cái___a!”

Chữ cuối cùng cậu còn chưa kịp nói ra, eo bị Lộ Tinh Từ ngắt một cái.

Lộ Tinh Từ dùng sức không nặng không nhẹ, mà eo Đoạn Gia Diễn mẫn cảm, cậu bị dằn vặt như thế, khí thế hùng hổ chất vấn doạ người không còn, trái lại còn giống như đang làm nũng.

Đoạn Gia Diễn mờ mịt tức giận liếc mắt nhìn hắn.

Đậu moá, đây là cái diễn biến gì?

Lộ Tinh Từ: “Trước đây cậu có thấy bài viết trên diễn đàn không? Lúc đó tôi với em ấy làm kinh động cả nửa tháng.”

Giang Kỳ Niệm: “…..”

Đoạn Gia Diễn: “…..”

Đoạn Gia Diễn rõ ràng Lộ Tinh Từ có ý gì, thấy Giang Kỳ Niệm nhìn cậu giống như muốn chứng thực, cậu lập tức phối hợp với Lộ Tinh Từ: “Đúng là như vậy. Vốn bọn tôi không muốn lộ liễu, thế nhưng…..”

Đối diện với ánh mắt chần chờ của Giang Kỳ Niệm, Đoạn Gia Diễn lòng dạ ác độc tàn nhẫn: “Người thích anh ấy quá nhiều, tôi có cảm giác không an toàn, nghĩ đến có lời đồn kia cũng rất tốt, liền không động vào bài viết kia nữa.”

Nói xong, cậu thật sự không khống chế được biểu tình, sợ Giang Kỳ Niệm thấy khoé miệng mình đang run rẩy, chỉ có thể nghiêng mặt đi, làm bộ như thẹn thùng mà chôn đầu vào hõm cổ Lộ Tinh Từ.

Một giây vùi đầu vào kia, Đoạn Gia Diễn cũng bị năng lực nghiệp vụ của mình làm cho kinh diễm.

Đây là một loại tốc độ phản ứng thế nào cơ chứ? Là tốc độ phản ứng chỉ ảnh đế mới có đó.

Lộ Tinh Từ rất phối hợp: “Ừ, những chuyện này tôi đều theo em ấy.”

Đoạn Gia Diễn thầm nghĩ những lời này mà cậu cũng nói ra được, coi như cậu lợi hại.

Đoạn Gia Diễn dừng lại, đè biểu cảm thê lương vừa nãy xuống. Cậu một lần nửa ngẩng đầu lên, nhìn về phía Giang Kỳ Niệm.

Lộ Tinh Từ ôn nhu rũ mắt xuống, đưa tay ra, sửa lại chút tóc rối ở trán Đoạn Gia Diễn, sau đó nhìn Giang Kỳ Niệm cười nói: “Cậu mới nói mấy câu kia, nếu tôi không giải thích rõ ràng với cậu, em ấy nghe, tí nữa trở về sẽ dỗi tôi mất.”

Đoạn Gia Diễn: “….”

Đoạn Gia Diễn thật bái phục chịu thua rồi.

Cậu với Lộ Tinh Từ liếc mắt nhìn nhau, thầm nói danh hiệu ảnh đế Nhất Trung này, ông phải trao lại cho cậu rồi.

Nói xong, Đoạn Gia Diễn vừa nhìn Giang Kỳ Niệm, chỉ thấy biểu cảm của cô đều hoảng hốt. Hiển nhiên là chịu đả kích quá lớn, nhất thời không biết nên bi thương hay kinh ngạc.

Lộ Tinh Từ ở bên kia tiếp tục kích thích: “Làm phiền cậu giữ bí mật giúp bọn tôi.”

Đoạn Gia Diễn chỉ có thể phối hợp: “Bọn tôi tạm thời không muốn để cho quá nhiều người biết.”

Đoạn Gia Diễn nói xong, tự mình cũng cảm thấy mình cắt đứt hi vọng của cô quá tuyệt tình.

Đều tại Lộ Tinh Từ, thật sự là một tên đàn ông độc ác.

Giang Kỳ Niệm nhìn cậu, lại nhìn Lộ Tinh Từ, cuối cùng hoảng hốt gật gật đầu, run rẩy nói một câu các cậu cứ yên tâm.

Đoạn Gia Diễn cảm thấy câu cứ yên tâm của cô đè ra từ cổ họng, đẫm máu và nước mắt.

Chờ Giang Kỳ Niệm kéo vali hành lý đi, xác định cô không nhìn về bên này nữa, Đoạn Gia Diễn lập tức vỗ vỗ mu bàn tay Lộ Tinh Từ, ra hiệu hắn buông ra.

Lộ Tinh Từ buông cậu ra.

Nhìn cậu từ trong lồng ngực của mình nhảy ra ngoài, tầm mắt Lộ Tinh Từ đảo qua đuôi tóc nâu nhạt của Đoạn Gia Diễn, đường nét cần cổ gầy gò.

“Hồi nãy làm sao cậu lại nghĩ đến cái cách này?” Đoạn Gia Diễn vừa nói vừa quay đầu nhìn hắn. Nhớ đến hồi nãy hắn bắt đầu cũng không nói một tiếng đã ôm lấy cậu, hơi buồn cười nói: “Cậu cũng thật quỷ kế đa đoan.”

“Tận mắt nhìn thấy hữu dụng hơn so với bất cứ thứ gì khác.” Lộ Tinh Từ quan sát vẻ mặt tự nhiên của cậu, hơi cúi người xuống: “Cậu không cảm thấy vậy sao?”

Giọng hắn hơi thấp, tiếp cận, tính chất công kích nam tính rõ ràng.

“Rất hữu dụng.” Đoạn Gia Diễn đáp một tiếng. Cơn căng thẳng sau khi phải tuỳ cơ ứng biến qua đi, ý thức được Giang Kỳ Niệm đi thật, cậu đột nhiên cảm thấy có hơi chán nản.

Cũng không phải là đặc biệt thích, không có cô cũng không sao.

Nhưng xác thực là có thích.

Lộ Tinh Từ nhìn cả người cậu có chút tang thương, vỗ vai cậu: “Đi.”

Đoạn Gia Diễn tiến lên phía trước vài bước với Lộ Tinh Từ, đột nhiên cảm thấy không đúng: “Tôi thất tình, cậu còn để tôi đi về hợp xướng? Tôi sợ tôi sẽ hát nhạc truyền cảm hứng thành khổ tình ca mất.”

Lộ Tinh Từ liếc nhìn thời gian.

Còn 20 phút nữa là hết tiết tự học buổi tối, trở về cũng không hát tới được cái gì, hắn dừng bước: “Vậy không hát.”

Cậu quay đầu lại, nhìn hắn. Đoạn Gia Diễn quan sát hắn từ trên xuống dưới.

“Cậu nói xem, trên người cậu có phải mang BUFF* hấp dẫn con gái không?” Đoạn Gia Diễn thở dài: “Cậu dường như chẳng nói với cô ấy được mấy câu, cô ấy sao cứ thích cậu như vậy?”

(*Đại khái buff nghĩa là khả năng đặc biệt, mấy tiểu thuyết trọng sinh hay có từ buff ấy.)

Đôi mắt màu hổ phách của Đoạn Gia Diễn thẳng tắp nhìn sang.

Lộ Tinh Từ đối diện với cậu chốc lát, nhìn thấy trong mắt cậu đúng là tò mò thật.

Có lẽ còn thêm chút buồn bực.

Không biết tại sao, trong lòng đặc biệt không còn cách nào.

Từ trước tới nay chưa từng có ai làm hắn có loại cảm giác vô lực này.

Hắn đưa tay ra, mở hai tay, ra hiệu Đoạn Gia Diễn lại đây.

Khoé miệng nam sinh mỉm cười, bộ dáng có hơi thờ ơ lại có vẻ nghiêm túc: “Vậy ôm tôi một cái, tôi cho cậu thêm BUFF.”

Đoạn Gia Diễn cảm thấy Lộ Tinh Từ đang xem cậu thành trẻ con mà dỗ.

Chưa kịp cười nhạo hành động của hắn, Lộ Tinh Từ nhìn cậu nửa ngày không phản ứng, trực tiếp đưa tay ra, kéo cậu vào lồng ngực.

Không giống với vừa nãy, cái ôm này, mềm nhẹ như cái an ủi của một người bạn.

Đoạn Gia Diễn ngửi được mùi hương tin tức tố của hắn, hương cây cỏ nhàn nhạt, lâu dài lại yên bình, như dưới ánh trăng trong rừng rậm.

Đoạn Gia Diễn nghe thấy hắn cười nói: “Tất cả mọi người đều thích cậu.”

Tác giả có lời muốn nói: Mẹ cũng thích con