Tôi Thích Tin Tức Tố Của Cậu

Chương 38: Thay quần áo




Bỏ điện thoại xuống, Đoạn Gia Diễn rời giường.

Tuy đau, nhưng mà cậu quyết định vẫn cần phải đi rửa mặt một chút. Tống Ý nhìn cậu kéo lê dép, bước đi chầm chậm, lúc cúi đầu rửa mặt, sau gáy hiện ra mảng đỏ ửng. Tống Ý vội vàng nhắc nhở cậu: “Tiểu Đoạn, hình như sau gáy của cậu đỏ lắm. Có phải cậu kích ứng không?”

Đoạn Gia Diễn vừa rửa mặt vừa gật đầu.

Tống Ý hiểu ra tại sao sáng nay cậu ngồi đần trên giường không nhúc nhích: “Vậy cậu đau không? Nếu không cậu đến lớp sớm một chút tìm lớp trưởng____” 

Đoạn Gia Diễn rửa mặt xong, vẩy vẩy bọt nước trên tay: “Cậu ta nói tí nữa cậu ta qua đây.”

Tống Ý sững sờ: “A? Cậu ấy, cậu ấy đến phòng chúng ta?”

Đoạn Gia Diễn ờ một tiếng: “Bổ sung ký hiệu cho tôi.”

Tống Ý trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên nói: “Tiểu Đoạn!!”

Đoạn Gia Diễn không kịp chuẩn bị đột nhiên bị hét một tiếng, theo bản năng hét lại: “Làm sao vậy!!”

Tống Ý: “Tôi cảm thấy! Lớp trưởng! Hình như! Có lẽ! Hẳn là! Đại khái____”

Nhìn đuôi lông mày Đoạn Gia Diễn khẽ nhếch, vẻ mặt nhìn xem đến cùng là cậu muốn nói gì.

Tống Ý thở dài: “Thôi, tôi đi trước.”

Nói xong, Tống Ý cầm cặp sách của mình lên.

Một lúc lâu.

Thật sự là cảm thấy việc này làm lòng người không yên, Tống Ý quay đầu lại đánh giá Đoạn Gia Diễn, thở dài, ý ngầm chỉ: “Anh em, cậu trông rất đẹp, nhưng đầu óc không được nhạy bén lắm.”

Đoạn Gia Diễn: “????”

Tống Ý: “Cậu, phung phí của trời.”

Tống Ý: “Cậu, thân ở trong phúc mà không biết phúc.”

Đoạn Gia Diễn: “Cậu nói chuyện cẩn thận.”

“Thôi.” Tống Ý thấy chuyển biến tốt liền thôi, ám muội nở nụ cười, đổi chủ đề: “Lúc đánh dấu xong, cậu nhớ nói tôi nghe lớp trưởng cắn có sướng hay không nha.”

Tống Ý nói xong, mở cửa ra.

Thấy nam sinh đứng ngoài cửa, Tống Ý sững sờ, vội vàng thu lại nụ cười tuỳ tiện trên mặt, thanh xuân tràn trề nói: “Cái kia, chào lớp trưởng.”

Đoạn Gia Diễn đang rửa tay ngoài ban công, cậu không nhìn ra cửa ký túc xá, không biết ai tới.

Nghe thấy câu nói vừa rồi của Tống Ý, Đoạn Gia Diễn trên ban công xì một tiếng, sợ Tống Ý không nghe thấy, nói lớn hơn: “Lại còn cắn sướng hay không sướng, sao cậu hạ lưu vậy. Nếu không tôi cũng cắn cậu một cái, cậu nói cho tôi nghe xem có sướng hay không?”

Tống Ý: “….”

Tống Ý nhìn Lộ Tinh Từ hơi ngước mắt lên, chỉ cảm thấy bốn phía lâm vào yên tĩnh.

“Được đó.” Lộ Tinh Từ nhìn bóng người kia trên ban công, đột nhiên hờ hững phá vỡ trầm mặc: “Cậu muốn cắn ở đâu?”

Tống Ý: “….”

Trời ạ a a a a a a!

Những lời này là gì đây chứ!

Đoạn Gia Diễn nghe thấy giọng hắn, sửng sốt.

Sau đó bước hai bước nhảy qua đây.

“Lộ ca” Đoạn Gia Diễn gào khóc thảm thiết: “Tôi đau muốn chết luôn, cậu nhanh để tôi ôm một chút!”

Có lẽ là bị chứng kích ứng hành hạ cả đêm, giờ khắc này nhìn thấy cứu tinh, Đoạn Gia Diễn không thèm để ý hình tượng bước tới.

Lộ Tinh Từ có vẻ cũng đã quen bị cậu quấn lấy, duỗi tay ôm, lòng bàn tay dán vào Đoạn Gia Diễn, ở đằng sau sờ gáy cậu, lại trấn an mà vỗ lưng cậu hai cái.

Tống Ý sửng sốt, không biết nên đi hay ở lại.

Hai người này thật là…..

Đoạn Gia Diễn bám trên người hắn một lát, cảm giác đau đớn từ từ giảm xuống, đến lúc Đoạn Gia Diễn rốt cục bình thường trở lại, thấy Tống Ý vẫn còn đứng ngốc ngoài cửa, Đoạn Gia Diễn cảm thấy hơi kì quái: “Cậu còn chưa đi hả? Cậu không nhanh là đến muộn đó.”

Tống Ý à à hai tiếng, mặt đầy phức tạp rời ký túc xá.

Thấy Tống Ý đi ra ngoài, Đoạn Gia Diễn đi tới đóng cửa. Lộ Tinh Từ nhìn cậu một cách tự nhiên khoá cửa lại, sau đó lập tức xoay người đối diện với mình.

Đoạn Gia Diễn cùng Lộ Tinh Từ nhìn nhau một lát.

Đoạn Gia Diễn có hơi xoắn xuýt.

Trực tiếp mở miệng hối Lộ Tinh Từ bổ sung ký hiệu cho hoàn chỉnh, có phải hơi ham mê lợi ích quá không.

Cậu cảm thấy sau khi bỏ cú điện thoại kia xuống, Lộ Tinh Từ chưa đầy một lúc đã chạy đến, hay là hỏi hắn đã ăn sáng chưa trước đã?

Đang nghĩ nghĩ.

Lộ Tinh Từ nhìn xuống, nhàn nhạt nói: “Cậu ngồi? Bổ sung ký hiệu cho cậu.”

Đoạn Gia Diễn thấy hắn thẳng thắn như vậy, trong nháy mắt lòng cũng sáng ra, nhấc chân kéo cái ghế của mình lại gần.

Cậu ngồi ở trên ghế, đưa lưng về phía Lộ Tinh Từ, thậm chí còn hơi hạ thấp đầu xuống, lộ ra cần cổ gầy gò đơn bạc.

Bộ dạng rất phối hợp.

“Lần trước có phải làm cậu không thoải mái?”

Đoạn Gia Diễn a một tiếng.

Lúc đó ở phòng học, vội vội vàng vàng, cậu lo lắng bị phát hiện nên cứ giãy giụa mãi, có lẽ Lộ Tinh Từ cũng bị cậu làm buồn bực.

Không chờ Đoạn Gia Diễn nói chuyện, môi hắn đặt sát tuyến thể cậu.

Cậu nghe thấy nam sinh phía sau nói: 

“Lần này sẽ nhẹ nhàng hơn.”

Không biết có phải trong ký túc xá quá yên tĩnh hay không, lần đánh dấu này có vẻ cực kì dài.

Ôn nhu tinh tế, làm cho không ai có thể cưỡng lại.

Không hiểu tại sao, đến lúc sau, Đoạn Gia Diễn đột nhiên run rẩy.

“Được chưa?” Giọng cậu hơi run, có loại căng thẳng không dễ chịu. Đoạn Gia Diễn theo bản năng thúc giục: “Cậu làm xong chưa?”

Cái thứ bản năng này, rất kỳ quái.

Rõ ràng động tác của Lộ Tinh Từ đã rất nhẹ nhàng, mà khi Alpha này cắn chặt tuyến thể của cậu, cậu vẫn như cũ cảm thấy lúc này không giống với những tình huống bình thường.

Bị bắt lấy.

Cũng bị chiếm lấy.

Không ai đáp lại cậu.

Đoạn Gia Diễn lo lắng mình lộn xộn, lại sẽ như lần trước đánh dấu không hoàn chỉnh, cậu nhẫn nhịn cơn không thích ứng, đàng hoàng để hắn truyền vào tin tức tố.

Nhưng những chuyện này lý trí không thể khống chế được, đến lúc sau, thân thể cậu nghiêng về phía trước, vô ý để lộ ra ý đồ chạy trốn.

Động tác của cậu có lẽ kích thích Alpha phía sau, hắn duỗi tay che khuất mắt cậu, ấn cậu về lại, không cho phép cậu chạy trốn.

Đôi mắt bị che kín.

Trong nháy mắt kia, Đoạn Gia Diễn cảm thấy viền mắt mình nóng lên.

Con ngươi cậu không nhúc nhích, sửng sốt vài giây, sau đó mới ý thức được mình thiếu chút nữa bật khóc.

Cậu quá con mẹ nó mất thể diện.

Cậu! Đã! Bảy! Năm! Rồi! Chưa! Khóc!

Đoạn Gia Diễn nỗ lực trợn tròn mắt, chờ lúc thu hết ẩm ướt trong mắt về, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

Cũng đã đánh dấu xong.

“Cắn hơi sâu.” Lộ Tinh Từ buông cậu ra, cụp mắt nhìn cần cổ trắng nõn của cậu: “Hình như để lại vết cắn.”

Ở tình huống bình thường, đánh dấu tạm thời chỉ có thể để lại một dấu vết nhạt, qua mấy tiếng sẽ biến mất.

Mà lần này cắn hơi sâu, vết cắn phải lưu lại đến 3, 4 ngày, người khác cũng sẽ có thể nhìn thấy dấu vết này trên gáy Đoạn Gia Diễn.

“Không sao.” Đoạn Gia Diễn định đứng lên. Có lẽ bởi vì mới đánh dấu xong, cậu trong nháy mắt thoát lực, đầu óc cũng trống rỗng.

Chờ lúc bình thường lại, thấy trên người cũng không đau nữa, cậu hài lòng xoay xoay vai một chút.

“Thật cảm ơn.” Đoạn Gia Diễn quay đầu lại, cười cười với Lộ Tinh Từ: “Cậu ăn sáng chưa? Được rồi, chúng ta cùng đi chứ?”

_

Đoạn Gia Diễn và Lộ Tinh Từ cùng đến lớp.

Bọn họ đánh dấu xong hơi trễ, đi ăn sáng về, lúc này đã tới tiết hai rồi.

Tiết này là tiết Ngữ Văn của Triệu Mẫn Quân, cửa sau bị đóng, Đoạn Gia Diễn đứng ở cửa chính do dự một chút, đắn đo không biết có nên đi vào hay không.

Trái lại là Triệu Mẫn Quân thấy bọn họ trước.

“Đứng ngoài cửa làm gì?” Triệu Mẫn Quân hỏi: “Sao lại đến muộn?”

Đoạn Gia Diễn với Lộ Tinh Từ nhìn nhau chốc lát.

Hai người không hẹn mà nói cùng một lúc: 

“Hôm nay___”

“Sáng nay___”

Lộ Tinh Từ phản ứng được dừng lại, để Đoạn Gia Diễn nói.

Đoạn Gia Diễn chộp được cơ hội, tốc độ nhanh chóng nói: “Cô, sáng nay em tình cờ đụng phải một Omega gặp tình huống bất ngờ, để cậu ấy không gặp nguy hiểm, em mua cho cậu ấy thuốc ức chế, còn đưa cậu ấy đến bệnh viện.”

Đoạn Gia Diễn nói đến đây, đột nhiên phát hiện mình không đem Lộ Tinh Từ bỏ vào chuyện này, nhanh chóng xoay một cái: “Lớp trưởng để tài xế nhà cậu ấy đưa bọn em đến bệnh viện, cậu ấy không yên lòng, cũng đến bệnh viện theo.”

Lộ Tinh Từ: “…..”

Lộ Tinh Từ thầm nghĩ cậu đúng thật là đáng tin cậy.

Đoạn Gia Diễn cảm thấy, mình cũng không phải là nói dối toàn bộ.

Cậu chính là Omega gặp tình huống bất ngờ.

Có điều cậu không cần thuốc ức chế, cũng không cần đi bệnh viện, chỉ là làm chút việc mang tính nghệ thuật thôi, nhưng Omega gặp tình huống bất ngờ, là thật.

Nghĩ tới đây, cậu cực kì có niềm tin bốn mắt nhìn nhau với Triệu Mẫn Quân.

Cũng không biết Triệu Mẫn Quân có tin hay không, lúc này nở nụ cười: “Hăng hái làm việc nghĩa, đáng tuyên dương.”

Đoạn Gia Diễn: “…..”

Lộ Tinh Từ: “…..”

Triệu Mẫn Quân một hơi gật đầu: “Vào đi.”

Hai người bọn họ cứ như vậy đi vào.

Đến buổi chiều, bởi vì tối nay nhà trường muốn tổ chức một buổi biểu diễn kỷ niệm ngày thành lập trường, mấy học sinh cũng lục tục vào nhà vệ sinh thay đồ.

Trong nhà vệ sinh nam không chỉ có Ban 10, còn có mấy học sinh ở lớp khác.

Đoạn Gia Diễn vừa mới cầm lễ phục đi vào, một người từ phía sau vỗ vỗ vai cậu: “Con trai!”

Cậu quay đầu lại, nhìn thấy Thẩm Trì Liệt cũng vào thay quần áo.

Tối nay lớp Thẩm Trì Liệt nhảy nhạc Hàn Quốc, quần áo phong cách HipHop, Đoạn Gia Diễn đang định cười hắn ăn mặc hoa hoè loè loẹt, Thẩm Trì Liệt đột nhiên hét thảm một tiếng: “Đệt, trên cổ cậu sao lại có một dấu răng? Alpha nào làm ra chuyện cầm thú như vậy với cậu?!”

Chu Hành Sâm vốn đang thay quần áo, lúc này nghe thấy Đoạn Gia Diễn gặp nạn, lập tức mở cửa phòng riêng nhìn ra: “Ai?! Ai con mẹ nó không biết xấu hổ như vậy?!”

Trong tâm lý của hai người này, Đoạn Gia Diễn không thể nào ngoan ngoãn để người ta cắn cổ mình như vậy.

Thẩm Trì Liệt cũng không phải không nghĩ đến dấu vết này do Lộ Tinh Từ lưu lại, nhưng một là hắn không cảm thấy Lộ Tinh Từ sẽ đánh dấu tạm thời Đoạn Gia Diễn hai lần, dù sao thế này cũng rất nguy hiểm. Hai là hắn không  nghĩ đến Lộ Tinh Từ sẽ cắn sâu như vậy.

Vết tích sâu như vậy, giống như chó săn tiểu lên lãnh địa của mình, vừa nhìn chính là một Alpha hấp tấp điên cuồng cắn.

Còn Chu Hành Sâm, lại không hề biết gì về chứng kích ứng.

Đoạn Gia Diễn: “….”

Đoạn Gia Diễn thật sự rất muốn nhét hai con người này xuống cống thoát nước nhà vệ sinh.

Chu Hành Sâm: “Cậu nói tên ra đi! Anh em giúp cậu báo thù!”

Thẩm Trì Liệt: “Bị uỷ khuất! Tại sao không nói cho ba!”

Đoạn Gia Diễn hừ nhẹ một tiếng.

Tựa như cười lại không phải cười.

Đoạn Gia Diễn đang suy xét có nên đập đầu hai con hát này vào nhau không, để hai tên này thi xem xương sọ ai cứng hơn, cửa một phòng riêng khác đột nhiên kéo ra.

Vẻ mặt nam sinh bên trong không thay đổi, liếc nhìn Chu Hành Sâm với Thẩm Trì Liệt.

Hắn vừa mới cởi áo, chưa kịp mặc áo sơ mi vào, nửa người trên ở trần.

Hẳn là không chịu được hai tên ngu ngốc này, Lộ Tinh Từ kéo cửa ra, hơi nâng mắt, lười biếng nói với Chu Hành Sâm: “Cậu muốn báo thù làm sao, nói thử tôi nghe chút xem.”

Chu Hành Sâm: “A?”

Mặt Lộ Tinh Từ không biểu tình, không có ý tốt.

Bả vai của hắn vừa rộng vừa săn chắc, thân hình cao to, đường nét cơ bụng rất sâu.

Bộ dạng mang đầy tính xâm lược và cảm giác ngột ngạt.

“Tôi giúp cậu tìm cái tên Alpha không biết xấu hổ,” Lộ Tinh Từ dừng lại một chút, quay sang nhìn Thẩm Trì Liệt: “Cầm thú kia truyền đạt một chút.”

Hắn nói, nở nụ cười nhạt: “Nói các cậu muốn đánh chết cậu ta.”

Chu Hành Sâm với Thẩm Trì Liệt theo bản năng cảm thấy nguy cơ.

Đặc biệt là sau khi Lộ Tinh Từ nở nụ cười nhạt, sắc mặt hai người trắng bệch, đồng loạt lùi về sau một bước.

Đoạn Gia Diễn nhìn bộ dạng không tiền đồ của hai người này, thở dài: “Chứng kích ứng, cậu ta cắn.”

Chu Hành Sâm: “?”

Thẩm Trì Liệt: “!”

Tống Ý nghe thấy bên ngoài nhao nhao ồn ào, cách ván cửa nghe không rõ lắm, định hỏi có chuyện gì, vừa mở cửa ra.

Liếc mắt nhìn thấy lớp trưởng đại nhân không mặc áo, còn cười như không cười đứng ở bên ngoài.

Tống Ý: “A a a a a a a a a a a a a a a a a!”

Tống Ý nhanh chóng đóng cửa lại.

Lại mở ra.

Lại đóng vào.

Ở bên ngoài, tổ trưởng văn nghệ giục một tiếng: “Các bạn bên trong! Các cậu thay đồ xong chưa! Nhanh lên nhanh lên, phải xếp hàng đi xuống!”

Bị một cô gái hối thúc như vậy, mọi người cũng không tiện kéo dài. Đoạn Gia Diễn nhìn quanh một vòng, bên trong phòng riêng phòng nào cũng có người, đang suy nghĩ có nên ở bên ngoài thay đồ luôn không.

Lộ Tinh Từ đột nhiên nhìn cậu: “Cậu muốn chen vào với tôi không?”

Đoạn Gia Diễn: “?”

Lộ Tinh Từ: “Phòng riêng còn rộng.”

Đoạn Gia Diễn cảm thấy ở trong phòng riêng thay sẽ tốt hơn, gật gật đầu.

Thẩm Trì Liệt lấy tư cách mẹ đẻ của Đoạn Gia Diễn, nhìn thấy cảnh tượng lừa bán nam sinh cấp ba vô tri này, theo bản năng nói: “Không được!”

Trần Việt đứng ở phòng riêng bên cạnh xem náo nhiệt một lúc lâu, đột nhiên ngoắc ngoắc ngón tay với Chu Hành Sâm: “Chu Hành Sâm, cậu vô đây chen với tôi, chúng ta thay đồ nhanh rồi ra ngoài.”

Chu Hành Sâm tự nhiên không có dị nghị gì, bước qua.

Trần Việt vừa mới dựng nên một cái ví dụ sinh động, quay đầu nở nụ cười tốt đẹp với Thẩm Trì Liệt: “Cái gì không được vậy anh em? Lớp bọn tôi không nhanh là không kịp thời gian đâu, mọi người phải nhanh một chút mới được.”

Thẩm Trì Liệt: “….”

Thẩm Trì Liệt cảm thấy người bên cạnh Lộ Tinh Từ cũng thật mẹ nó âm hiểm.

Vừa vặn lúc này, nam sinh Ban 4 cũng chạy đến hối thúc: “Thẩm Trì Liệt! Cậu xong chưa! Bọn tôi mẹ nó chờ mỗi mình cậu đó!”

Thẩm Trì Liệt vội vàng nói xong ngay, cầm lấy quần áo trong tay, chuẩn bị chen vào với Tống Ý.

Sau khi vào phòng riêng, Thẩm Trì Liệt nghĩ thế nào cũng cảm thấy không đúng.

Hắn với Tống Ý tuy rằng là một A một O, nhưng hai người cùng ở phòng riêng, trong không khí viết đầy hai chữ trong sáng.

Nhưng hắn cảm thấy, Đoạn Gia Diễn ở cùng một chỗ với Lộ Tinh Từ, trong cái phòng riêng kia khó giải thích được viết đầy chữ vị thành viên chớ tiến vào.

Thẩm Trì Liệt đột nhiên có linh cảm: “Hầy! Nếu không tôi gọi con trai tới, cậu với cậu ta cùng chen chung?”

Tống Ý: “Vậy còn cậu?”

Thẩm Trì Liệt do dự một chút: “Tôi, tôi chen chung với Lộ Tinh Từ?”

Tống Ý nghe đến nở nụ cười: “Coi như cậu ấy đồng ý cho cậu đi vào, cậu dám đi vào thật hả?”

Thẩm Trì Liệt: “…..”

Một bên khác.

Đoạn Gia Diễn nghĩ đến tổ văn nghệ hối thúc, treo quần áo lên móc treo đồ, duỗi tay một cái, trực tiếp kéo áo của mình lên.

Lộ Tinh Từ nhìn cậu đối diện mình, không giữ lại chút gì mà cởi áo, cuối cùng còn ngại chưa đủ kích thích, duỗi tay kéo luôn quần xuống.

Đoạn Gia Diễn vừa thay vừa hối hắn: “Cậu không thay? Không còn kịp đâu.”

Lộ Tinh Từ: “….”

Lộ Tinh Từ đột nhiên cảm thấy hơi mệt tâm.

Vốn tưởng là, dụ dỗ được người tiến vào, Đoạn Gia Diễn trước mặt hắn thay quần áo, ít nhất cũng lộ ra chút ý ngượng ngùng.

Không nghĩ tới cái tên này so với hắn tưởng tượng còn bằng phẳng hơn 800 lần.

Đoạn Gia Diễn mặc quần xong, bắt đầu mặc áo sơ mi vào.

Mặc xong áo, cậu nhìn thấy Lộ Tinh Từ đang thay quần.

Lúc hắn mở thắt lưng ra, phát ra một tiếng vang lanh lảnh.

Đoạn Gia Diễn theo bản năng nhìn sang.

Đột nhiên, trong đầu cậu xẹt qua cảnh tượng trong viện bảo tàng. Liên quan tới Alpha….

Đoạn Gia Diễn nhíu mày.

Sau đó liếc nhìn.

Hình ảnh trước mắt với cảnh tượng trong trí nhớ chồng lên nhau, cậu chếch mắt ra, lỗ tai hơi nóng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đệch, thật biến thái.”

Lộ Tinh Từ ngước mắt: “Cái gì?”

Đoạn Gia Diễn cũng cảm thấy mình giận cá chém thớt vô lí, chột dạ nói: “Tôi nói, cậu thật đẹp trai.”

Sợ hắn không tin, Đoạn Gia Diễn một mặt chân thành bổ sung: “Tôi nhìn một chút, khắp toàn thân cậu từ trên xuống dưới đều rất đẹp, Lộ ca của chúng ta rất hoàn mỹ.”

Lộ Tinh Từ: “…..”

Lộ Tinh Từ thật sự phục rồi.

Chỉ có hai người trong phòng riêng, trong bầu không khí này, Đoạn Gia Diễn nói với hắn, tôi nhìn cậu một chút.

Ai không biết còn tưởng Đoạn Gia Diễn đang xem kịch.

Đợi lúc từ phòng riêng đi ra, trên tay Đoạn Gia Diễn cầm một cái cà vạt màu đen.

Cậu không biết thắt cà vạt, định đi tìm Tống Ý thắt giúp.

Lộ Tinh Từ nhìn cà vạt trên tay cậu một chút: “Không thể thắt?”

Đoạn Gia Diễn đáp một tiếng.

Lộ Tinh Từ như là thuận miệng nói: “Tôi giúp cậu?”

Đoạn Gia Diễn thấy cũng được, liền đưa qua cho hắn.

Chu Hành Sâm lúc này mở cửa ra, nhìn thấy hai người này đứng cùng một chỗ, Lộ Tinh Từ vòng cà vạt qua gáy Đoạn Gia Diễn.

Ánh mắt Chu Hành Sâm sáng lên: “Lộ ca!”

Thấy cái tên không có mắt Chu Hành Sâm này muốn được đãi ngộ giống Đoạn Gia Diễn, Trần Việt kéo hắn lại: “Cậu tìm cậu ta làm gì, tìm Cố Lê không phải tốt hơn hả?”

Chu Hành Sâm cảm thấy hình như để bạn gái thắt cà vạt cho có vẻ hăng hái hơn thật, nhưng hắn đột nhiên cảm thấy không đúng, Chu Hành Sâm một mặt sợ hãi: “Lộ ca từ lúc nào trở nên như thế, như thế, thiếu nữ?”

“….” Trần Việt: “Ngậm miệng lại, đừng liên luỵ tôi. Ông quyết định từ giây phút này sẽ mặc kệ cậu tự sinh tự diệt.”

Vì lễ kỷ niệm thành lập trường lần này, Nhất Trung đã sắp xếp bày trí sân khấu từ rất sớm.

Màn hình lớn trong đại hội thể thao lần trước cũng đưa ra, đèn sáng treo lơ lửng trên giá đỡ bằng thép, kết hợp với đèn LED hai bên hông sân khấu, hiệu ứng áng sáng rất đẹp, rất đáng kinh ngạc.

Ngẫu nhiên đến phần biểu diễn xuất sắc, còn có hiệu ứng đặc biệt là pháo lửa, phun khói.

Vừa nhìn đã biết tốn rất nhiều tiền.

Bất quá mười năm mới kỷ niệm thành lập trường một lần, Nhất Trung sẽ gửi thư mời cho rất nhiều cựu học sinh vinh dự của trường, những cựu học sinh này cũng quyên góp vào không ít, tiêu tốn bằng đấy cũng không đáng kể bao nhiêu.

Tiết mục của Ban 10 ở gần cuối, trước lúc đó, lớp 10, lớp 11 với các lớp ở xã đoàn khác cũng có tiết mục biểu diễn.

Đến tiết mục của lớp Thẩm Trì Liệt, Tống Ý với Đoạn Gia Diễn để nhìn rõ hơn, lén lút rời khỏi đội ngũ của Ban 10, chạy tới mặt bên của sân khấu.

Bên này tụ tập rất nhiều người, còn có hai nữ sinh cầm máy quay SLR, quay video.

Một trận nhịp trống, lại một tràng âm thanh điện.

Vũ đạo của bài hát Hàn Quốc này rất mạnh mẽ, cực kì có khả năng làm sôi động bầu không khí, xung quanh sôi trào hẳn lên!

Tống Ý bên cạnh hưng phấn a a a, Đoạn Gia Diễn cũng xem đến rất vui.

Xung quanh đâu đâu có có người, tiếng hô phấn khởi cùng hoà vào tiết tấu mạnh mẽ của âm nhạc, Tống Ý bên cạnh Đoạn Gia Diễn đột nhiên hét lên một tiếng: “Trì trì____”

Đoạn Gia Diễn vội vàng phối hợp: “Liệt Liệt_____”

Tống Ý kêu gào: “Đẹp trai ngây người____”

Đoạn Gia Diễn đang đắn đo có nên hô một tiếng Thẩm Trì Liệt đẹp trai nhất không, nhưng lại cảm thấy không hợp lắm, lại còn có hơi dối trá.

Thẩm Trì Liệt trên sân khấu nghe thấy hai người bọn họ cợt nhả, không nhịn được cười một tiếng.

Lúc kết thúc biểu diễn, Tống Ý theo thói quen nghiêng đầu, vừa định nói mấy câu với Đoạn Gia Diễn, đột nhiên thấy một mảng ửng đỏ sau gáy Đoạn Gia Diễn, sợ hết hồn: “Trời đất ơi, Tiểu Đoạn! Cậu không có cảm giác gì hả?”

Hầu hết Alpha và Omega khi tâm tình chập trùng kịch liệt đều sẽ vô thức tiết ra tin tức tố. Mọi người hưng phấn như vậy, tự nhiên sẽ có tin tức tố Alpha từ bốn phương tám hướng vọt tới.

Cơn hưng phấn qua đi, Đoạn Gia Diễn mới cảm giác được đau đớn trên người.

Loại cảm giác đó giống như là đi xăm hình, phảng phất như có người dùng kim đâm vào da cậu.

Ánh đèn rất sáng, vết đỏ ửng kích ứng bị đèn chiếu đến mức tươi đẹp dị thường.

Tống Ý vội vàng nói: “Cậu nhanh đi tìm lớp trưởng đi!”

Đoạn Gia Diễn nhịn đau gật đầu: “Vậy cậu nói một tiếng với Thẩm Trì Liệt giùm tôi.”

Tống Ý vội muốn chết, nhìn Đoạn Gia Diễn thôi mà cả người cũng thấy đau: “Được được được, cậu nhanh đi!”

Đoạn Gia Diễn xoay người, chạy tới hướng Ban 10.

Học sinh bên này còn nhiều hơn so với bên sân khấu, Đoạn Gia Diễn đoán mình đi được tới nơi cũng đã đau đến chết. Cậu lấy điện thoại ra, muốn gọi điện thoại cho Lộ Tinh Từ. Mà bốn phía ồn ào như thế, cậu không chắc hắn có nghe không.

Vừa định ấn số.

Có người gọi cậu một tiếng: “Đoạn Gia Diễn?”

Cậu quay đầu lại, nhìn lấy Lộ Tinh Từ cầm theo chai nước khoáng.

Chu Hành Sâm với Cố Lê cũng ở đây.

Đoạn Gia Diễn nhìn thấy hắn, sau lưng bỗng truyền đến cảm giác đau đớn giống như lửa đốt.

Đoạn Gia Diễn đau đến hơi cúi người xuống, cậu bất giác nhíu mày. Lúc ngẩng đầu lên nhìn Lộ Tinh Từ, gương mặt vô thức toát ra biểu cảm giống như cầu cứu.

Cảm xúc mềm mại này, làm mí mắt Lộ Tinh Từ giật giật.

Hắn bước lên vài bước, cánh tay vung lên, ôm trọn Đoạn Gia Diễn vào lòng.

Cố Lê nhìn người này, lại nhìn người kia, che miệng lại, chỉ lo phát ra âm thanh kích động quá mức sẽ quấy rầy bọn họ, đôi mắt sáng lên như có thể toả ra ánh sáng.

Ôm!

Ở trước mọi người, cứ như vậy chặt chẽ ôm nhau!

Cố Lê nghẹn ngào một tiếng, nhỏ giọng nói: “Tình yêu a…..”

Chu Hành Sâm nghe thấy cô nói thầm, vẻ mặt trở nên mềm mại, hắn lén lút tìm nắm tay Cố Lê: “Anh ở đây.”

Cố Lê bỏ qua tay hắn.

Chu Hành Sâm: “…..”

Ngón tay Lộ Tinh Từ chạm nhẹ vào mảng kích ứng lớn sau gáy, mu bàn tay cố ý cọ qua vành tai lành lạnh của cậu: “Sao nhanh như vậy lại kích ứng?”

“Quá nhiều người.” Đoạn Gia Diễn đau đến nói không thông: “Chờ lát lại nói, trước hết để tôi ôm cậu một lúc….”

Lộ Tinh Từ vừa mới đáp ứng.

Một bóng đèn pin đột nhiên chiếu vào hướng bọn họ.

Hắn híp mắt, theo bản năng ôm Đoạn Gia Diễn chặt hơn, cùng lúc duỗi tay che đi ánh sáng chiếu lên mặt Đoạn Gia Diễn.

Giọng của Tưởng chủ nhiệm cách không xa truyền đến: “Bạn học bên kia! Các em đang làm gì vậy!”

Lộ Tinh Từ rất nhanh đã phản ứng được chuyện gì.

Tưởng chủ nhiệm thường tuần tra ban đêm ở trong trường, chuyên bắt mấy học sinh tan học không về nhà, ở trong trường hẹn hò yêu sớm. Lễ kỷ niệm thành lập trường ngày hôm nay, rất nhiều tình nhân nhỏ trên sân trường.

Chu Hành Sâm với Cố Lê sững sờ, hai người liếc nhìn nhau, hiển nhiên đều nhớ lại quá khứ kinh hoàng đã từng bị Tưởng chủ nhiệm đuổi chạy khắp cả trường.

Cố Lê đang định nói với Chu Hành Sâm hay chúng ta đứng cách xa nhau ra một chút. Tưởng chủ nhiệm hung dữ quát: “Hai vị bạn học bên kia! Ôm nhau làm gì! Các em ôm đầy 5 phút rồi!”

Ý là, đã vượt quá thời gian của một cái ôm bạn bè bình thường

Tưởng chủ nhiệm liếc nhìn kĩ một chút, ôm nhau là hai nam sinh, vóc dáng đều rất cao.

Mà nam sinh dáng cao ở Nhất Trung không ít, trời lại tối, trong chốc lát ông không rõ lắm là ai.

Tưởng chủ nhiệm thấy hai học sinh này bị quát như thế, vẫn không chịu buông ra, cảm thấy việc này gần như ván đã đóng thuyền: “Các em học lớp nào! Muốn yêu sớm đúng không! Không có cửa! Trường học không phải chỗ để các em làm ra loại chuyện này!”

Cố Lê: “…..”

Tuy rằng không tốt lắm, nhưng cô muốn nói.

Đúng rồi!! Hai cậu yêu đương cho tôi đi!!!!