Tôi Thích Tin Tức Tố Của Cậu

Chương 45: Chịu thua




Thấy hắn đi lại, Đoạn Gia Diễn theo bản năng muốn lùi về sau.

Cậu không để ý phía sau mình có cái bàn học, vừa mới lùi một bước, cái bàn bị đẩy phát ra một tiếng vang lớn, ở trong phòng học yên tĩnh trở nên vô cùng rõ ràng.

Một tiếng này khiến Đoạn Gia Diễn nhớ ra mục đích mình đến đây để làm gì, cậu đột nhiên nói: “Chờ chút, cậu đừng nhúc nhích.”

Lộ Tinh Từ dừng chân lại, hứng thú quan sát cậu.

“Tình trạng hiện tại của cậu thế nào?” Đoạn Gia Diễn bị hắn nhìn, có hơi không tự nhiên nghiêng đầu đi, giọng điệu do dự: “Cậu còn lý trí không?”

Hắn không nghĩ tới cậu sẽ hỏi như vậy, khoé môi nam sinh trước mặt cong lên, ý cười càng lúc càng sâu.

Lộ Tinh Từ không trả lời vấn đề của Đoạn Gia Diễn, từng bước từng bước đi tới trước mặt cậu.

Đoạn Gia Diễn chống bàn học, không thể lui được nữa, hơn nữa khó giải thích được cậu không cảm thấy sợ hãi chút nào, dứt khoát đứng yên tại chỗ, cứ như vậy nhìn hắn đi đến.

Càng đến gần, khí tức Alpha càng mãnh liệt hơn nữa.

Alpha ở kỳ mẫn cảm đều không thể khống chế được tin tức tố của chính mình, không quản Lộ Tinh Từ có nguyện ý hay không, tin tức tố của hắn cũng sẽ bao vây lấy Đoạn Gia Diễn, như nhốt lại không cho cậu đường lui.

Đoạn Gia Diễn nghe thấy hắn nói chuyện. 

Giọng nói êm dịu.

“Cậu đoán tôi muốn làm gì?”

Không chờ cậu trả lời, Lộ Tinh Từ hơi cúi xuống, khẽ nheo mắt lại, không kiêng kị gì đánh giá cậu.

Hắn lùi bước chân ra sau, duỗi tay vòng Đoạn Gia Diễn vào lãnh địa của mình, tin tức tố cũng lưu luyến bao trùm lấy cậu.

Khoảng cách giữa bọn họ quá gần, tựa như sắp chạm đến môi nhau.

“Bọn họ không nói cho cậu, không nên tới tìm tôi sao?” Ngón tay Lộ Tinh Từ gảy gảy tóc mái Đoạn Gia Diễn, ý trong lời nói không thể diễn tả: “Alpha trong kỳ mẫn cảm chỉ muốn vòng qua địa bàn của mình, cướp đoạt mọi thứ mình muốn. Tôi muốn cậu……”

Ngón tay hắn dừng lại nơi tuyến thể Đoạn Gia Diễn, ngón tay trượt qua khối da bóng loáng sau gáy một chút, tựa như mãnh thú đang thăm dò con mồi.

Ngay sau đó, hắn đặt cả bàn tay lên mảnh da yếu đuối kia.

Lộ Tinh Từ hướng lên phía trước một chút, sát vào bên tai Đoạn Gia Diễn lẩm bẩm: “Chuyện này rất đáng sợ.”

Lông mi Đoạn Gia Diễn run rẩy.

Cổ họng cậu hơi khô, không tự chủ được kéo căng cổ.

Nếu Lộ Tinh Từ dùng sức nắm sau gáy cậu, cậu sẽ động thủ.

Chính lúc cậu đang khẩn trương, đầu ngón tay kề sát tuyến thể cậu khép lại, không nặng không nhẹ xoa một cái.

Có hơi đau. Nhưng cũng chưa tới mức không thể chịu đựng.

“Cái gì cũng không biết, còn dám đi vào.” Lộ Tinh Từ thu tay về, không biết đang khen hay phê bình cậu: “Lá gan từ đâu ra?”

“…..” Đoạn Gia Diễn thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cậu từ nhỏ đến lớn gần như chưa từng biết sợ thứ gì, nhưng dáng vẻ của hắn thật sự làm cho cậu sởn cả tóc gáy.

Nhìn Lộ Tinh Từ còn có tâm tình đùa cậu, Đoạn Gia Diễn thả lỏng một chút. Sau khi tâm tình thoải mái hơn, cậu không khỏi nhíu mày: “Rốt cục tình huống bây giờ của cậu thế nào rồi?”

Lộ Tinh Từ thành thật nói: “Khó chịu.”

Vẻ mặt Đoạn Gia Diễn ngưng lại, chần chờ một chút: “Thẩm Trì Liệt nói, tin tức tố có thể giúp cậu tốt hơn một chút…..Hữu dụng không?”

“Cậu là vì việc này mà đi vào.” Hắn biết rõ còn hỏi, từ câu hỏi cũng biến thành câu trần thuật, trong mắt mang theo ý cười nhẹ: “Còn leo tường.”

Đoạn Gia Diễn nhìn bộ dạng hắn không nhanh không chậm, đột nhiên cảm thấy mình hoang mang hoảng loạn cũng thật dư thưa. Cậu khụ một tiếng, trong giọng nói như mang theo ý uy hiếp: “Tôi vì việc này mà trèo tường đấy, không được à?”

“Được.” Lộ Tinh Từ nhịn cười: “Cậu muốn làm gì cũng được.”

Đoạn Gia Diễn thấy dáng vẻ này của hắn, dứt khoát không thèm bận tâm nữa nói thẳng: “Lúc trước cậu giúp tôi nhiều như vậy, tôi leo tường đi vào giúp cậu, thì làm sao?”

Cậu tưởng Lộ Tinh Từ sẽ ngôn từ ám muội đáp lại cậu, nhưng hắn chỉ im lặng nhìn cậu nửa ngày.

“Trả ơn sao?” Lộ Tinh Từ nhỏ giọng nỉ non.

Hắn đột nhiên cúi người, cánh tay siết lại eo Đoạn Gia Diễn. Động tác của hắn quá nhanh, lúc Đoạn Gia Diễn phản ứng lại, cả người đã bị hắn đặt lên bàn học.

Càng làm cho cậu không thích ứng hơn, hắn đứng giữa hai chân cậu, ôm cậu, thậm chí nỗ lực vùi đầu cậu vào hõm cổ hắn.

Kiểu tư thế thân mật thế này, như có ý triền miên rõ ràng.

“…..” Đoạn Gia Diễn muốn rụt về sau, sau lưng lại bị một cánh tay đè lại, thấy Lộ Tinh Từ phá hết mọi đường lui của cậu, Đoạn Gia Diễn thấp giọng nói: “Cậu đừng quá phận, cho cậu ôm là đủ rồi, cậu đừng như vậy.”

Lúc cậu nói chuyện giọng điệu không được tự nhiên, lộ ra một tia căng thẳng khó phát giác.

Lộ Tinh Từ đứng như vậy, chân cậu mở ra, dễ dàng đụng vào thân thể hắn.

Cậu động chân cũng không được mà không động cũng không xong. Ôm một lúc lâu, Đoạn Gia Diễn càng cảm thấy không thích ứng, cậu không chịu nổi: “Lộ Tinh Từ, được chưa?”

“Không đủ.”

“….” Đoạn Gia Diễn cũng không hiểu sao hắn có thể cây ngay không sợ chết đứng như vậy.

Như là nhận ra cậu mâu thuẫn, Lộ Tinh Từ đặt cằm lên bả vai cậu, sau đó vùi đầu xuống, sợi tóc cọ qua cổ Đoạn Gia Diễn.

Giọng hắn hơi ngộp: 

“Không đủ, cậu cho tôi ôm một lát.”

Đoạn Gia Diễn lần đầu tiên thấy hắn như vậy.

Ngang ngược, lại có chút nét trẻ con cố tình gây sự.

Có lẽ là bởi vì kỳ mẫn cảm, một người vốn dĩ thành thục bình tĩnh, cũng sẽ lộ ra một mặt như vậy.

Có hơi kỳ quái, nhưng Đoạn Gia Diễn không phản cảm cái này.

Cậu nhớ lúc mình phát tác chứng kích ứng, nhiều lần đều là Lộ Tinh Từ giúp cậu.

Thậm chí sáng sớm cậu còn gọi một cuộc điện thoại, không khách khí gọi người đến ký túc xá bảo hắn đánh dấu.

Nghĩ tới đây, Đoạn Gia Diễn cũng thả lỏng xuống.

Ôm thì ôm đi, ôm một lát rồi thôi.

Như Lộ Tinh Từ nói, cậu đang trả ơn.

Không biết qua bao lâu.

Bên kia cửa sổ truyền tới động tĩnh.

“Con trai!! Ba đến đây!!!!” Thẩm Trì Liệt vừa nhảy vào cửa sổ vừa gào thét, hắn mới đứng lên cửa sổ, liền nhìn thấy Đoạn Gia Diễn với Lộ Tinh Từ đang ôm nhau, tư thế cực kì ám muội.

Trong chốc lát máu toàn thân Thẩm Trì Liệt chảy hết lên đầu: “Đệch??!!”

Má nó bây giờ trời còn chưa tối, Lộ Tinh Từ đã làm thế này?

Thẩm Trì Liệt đang định nhảy vào phòng học, Alpha vốn đang yên ổn chôn đầu ở hõm cổ Đoạn Gia Diễn ngẩng đầu lên.

Ánh mắt mang theo cảm giác lạnh lẽo, thậm chí bởi vì lãnh địa bị xâm chiếm, nhiễm thêm vài phần u ám.

Cảm giác xâm lược ác liệt phả vào mặt.

Tin tức tố bạo lực áp chế cuồn cuồn ra, Thẩm Trì Liệt thiếu chút nữa trượt chân té xuống khỏi bệ cửa sổ.

Thấy Thẩm Trì Liệt cứng đờ đứng tại chỗ, Đoạn Gia Diễn vội vàng kéo lại Lộ Tinh Từ: “Cậu đừng hù doạ cậu ta.”

Lộ Tinh Từ trầm mặc nhìn cậu một lát.

Tính công kích trên người hắn vẫn không tản đi, mắt dài đen kịt, ánh mắt không đổi.

Tay Đoạn Gia Diễn tăng thêm mấy phần sức lực.

Thẩm Trì Liệt nhìn thấy, cái người vốn muốn xé toạc mình ra, tựa như là chịu thua, một lần nữa nằm lại xuống vai Đoạn Gia Diễn.

Thẩm Trì Liệt nhìn đến sững sờ.

Đoạn Gia Diễn hơi nghiêng người, cậu phải chú ý giữ lại Lộ Tinh Từ, chỉ có thể tận lực ngước mặt lên nói với Thẩm Trì Liệt: “Không có gì, cậu đi ra ngoài đi, chờ cậu ta tốt hơn chút rồi tôi trở ra.”

Thẩm Trì Liệt nhìn hình ảnh trước mặt.

Một lúc lâu.

Hắn nghe theo lời Đoạn Gia Diễn nói, từ trên bệ cửa sổ nhảy ra ngoài.

Có lẽ sau khi vừa đi ra, thái dương Thẩm Trì Liệt thả lỏng, các loại ý nghĩ liên tiếp không ngừng hiện ra.

Lộ Tinh Từ chỉ ôm Đoạn Gia Diễn, lại có thể dễ dàng sống qua kỳ mẫn cảm.

Chỉ là ôm.

Omega mình thích trong kỳ mẫn cảm lại xuất hiện trước mặt mình, cậu ta vẫn có thể kiềm chế được bản năng chiếm giữ đối phương?

Thẩm Trì Liệt xác định mình làm không được.

Nhưng Lộ Tinh Từ có thể.

Bởi vì quá thích.

Thích đến không nỡ tổn thương Đoạn Gia Diễn. Cũng chính vì như thế, Đoạn Gia Diễn thoạt nhìn tính khí không hề tốt đẹp, thực tế lại là người mềm lòng không tâm cơ, sớm muộn cũng sẽ bị loại tình yêu này gặm đến sạch sẽ.

Thẩm Trì Liệt: [ Tôi cảm thấy, con trai sẽ không cưỡng lại được mấy ngày nữa đâu. ]

Tống Ý: [???? ]

Thẩm Trì Liệt: [ Con người mà, có những lúc vẫn nên tin tưởng khoa học, độ xứng đôi 99% cũng không phải không có lý. ]

Tống Ý: [ ….Lúc trước không phải cậu kiên quyết phản đối hôn sự này sao? ]

Thẩm Trì Liệt: [ Tôi đột nhiên thấy giáo thảo cũng không tồi. ]

Thẩm Trì Liệt: [ Ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, ông đây thật sự bái phục chịu thua. ]

Lúc điện thoại Lộ Tinh Từ reo, hai người vẫn duy trì tư thế ôm nhau.

Đoạn Gia Diễn thấy hắn một tay ôm mình, tay kia nhận điện thoại, đơn giản nói với bên kia vài câu, Lộ Tinh Từ buông cậu ra.

Thấy ánh mắt Đoạn Gia Diễn vẫn luôn dừng trên người mình, Lộ Tinh Từ chần chờ chốc lát, nói với cậu: “Tôi đi trước.”

“Tự cậu có thể xuống không?”

“Cậu muốn đưa tôi xuống?” Thấy Đoạn Gia Diễn gật gật đầu, một bộ làm người tốt đến cùng, Lộ Tinh Từ trêu cậu: “Còn có chuyện tốt thế này?”

Không chờ Đoạn Gia Diễn nói chuyện, Lộ Tinh Từ vỗ nhẹ đầu cậu: “Tôi có thể xuống, không cần phiền cậu đi.”

Đoạn Gia Diễn quan sát hắn chốc lát.

Không giống Thẩm Trì Liệt nói, hiện tại Lộ Tinh Từ nói chuyện rất bình thường, Đoạn Gia Diễn đoán Thẩm Trì Liệt chỉ đang nói khoa trương thôi.

Nhìn trạng thái của hắn không có vấn đề gì,  Đoạn Gia Diễn cũng không ép hắn, gật gật đầu.

Chờ lúc Lộ Tinh Từ mở cửa ra, cậu chợt nhớ đến gì đó: “Cậu có phải sẽ xin nghỉ mấy ngày không?”

Lộ Tinh Từ đi ra tới cửa, nghe xong đáp một tiếng.

Đoạn Gia Diễn há miệng, muốn nói vậy cậu nghỉ ngơi cho thật tốt, lại cảm thấy hình như hơi thân mật quá.

Cậu nhíu nhíu mày, cuối cùng hộc ra hai chữ: 

“Bye bye.”

Lộ Tinh Từ nói tạm biệt với cậu.

Xe Khương Dao lái đến phòng giáo dục dưới lầu, mới vừa xuống lầu, Lộ Tinh Từ đã nhìn thấy bà.

Sau khi cậu lên xe, Khương Dao vội vàng đóng cửa sổ xe lại, cẩn thận quan sát tình huống của hắn.

“Thế nào?” Bà quan tâm nói: “Còn có thể khống chế chính mình không?”

Kỳ mẫn cảm của Lộ Tinh Từ vẫn là vấn đề lớn quấy nhiễu Khương Dao. Có lẽ ngày thường hắn khống chế bản năng quá tốt, vừa đến kỳ mẫn cảm, tính công kích sẵn có trên người Alpha thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

Kỳ mẫn cảm năm lớp 10 của Lộ Tinh Từ, hắn vừa vặn ra ngoài chơi với Trần Việt, không biết thế nào, ở trong quán bar náo loạn với người ta.

Lúc bà đến xử lý, nghe nói mấy thanh niên kia nói mấy lời không sạch sẽ trước. Nếu ở ngày thường, Lộ Tinh Từ sẽ không trực tiếp động thủ, nhưng lần đó, khi bà nhìn thấy hắn, cả gương mặt hắn đều mang theo lệ khí, nét mặt lương bạc, trên tay còn dính máu của người khác.

Lạnh băng lại thô bạo.

Ngày thường bản năng bị áp lực quá lớn, ở thời kỳ này tựa như dã thú thoát khỏi trói buộc, không kiêng nể gì mà xé rách lao tù.

Dù là bà, thấy bộ dạng Lộ Tinh Từ lúc đó, cũng không khỏi  giật mình trong lòng.

Ánh mắt quan tâm của Khương Dao sắp tràn cả ra, Lộ Tinh Từ để bà nhìn một lát, cho bà thấy mình không có khuynh hướng mất khống chế xong, mới nói: “Con không có việc gì.”

Khương Dao hơi giật mình: “Con……”

Không giống những kỳ mẫn cảm lần trước, lần này, hơi thở trên người Lộ Tinh Từ rất bình tĩnh, gần như còn mang theo ý ôn hoà rõ ràng.

Như mãnh thú đã thoả mãn, lười biếng nghỉ ngơi dưới mặt trời.

Không đợi hắn nói chuyện, Khương Dao ngửi được mùi tin tức tố khác trên người hắn.

Cỗ tin tức tố kia rất nhạt, mát lạnh tựa tuyết, phảng phất vụn vặt cuốn quanh người Lộ Tinh Từ.

Mùi hương hoa Diên Vĩ.

(Toi đã lãnh ngộ ra chân lý cuộc đời, để tên Freesia phiền quá, đổi moẹ ra hoa Diên Vĩ cho nó thuần việt.)

Bà rất nhanh đã hiểu ra đây là có chuyện gì, ý thức con trai mình được tin tức tố của một Omega trấn an, cùng với không thể tin nổi, bà còn thêm vài phần tò mò đối với Omega chưa từng gặp mặt kia nữa.

“Là bạn học kia của con.” Khương Dao dùng câu khẳng định: “Cậu ấy giúp con?”

Lộ Tinh Từ vâng một tiếng.

“Vậy con nên cảm ơn cậu ấy, giúp con một việc lớn như thế.” Xác định hắn không có trở ngại gì, Khương Dao thả lỏng, có tâm tư trêu chọc hắn: “Mùi hương đậm như vậy, con làm gì người ta?”

“Chỉ ôm một chút.” Lộ Tinh Từ nói, nhắm mắt lại, dựa vào ghế xe.

Đối với Alpha tròng kỳ mẫn cảm, thế giới giống như biến thành màu đen vậy.

Hắn cho rằng người không có khả năng xuất hiện nhất, lại mang theo ánh sáng, nhảy xuống từ cửa sổ phòng học.

Mới tách ra chốc lát, hắn đã bắt đầu khát vọng hơi thở Đoạn Gia Diễn.

Hắn muốn ngâm mình trong tin tức tố của Đoạn Gia Diễn, muốn khắp toàn thân cậu từ trên xuống dưới đều nhiễm phải hương vị của chính mình, lưu lại vết tích không thể xoá bỏ.

Lúc xe khởi động, Lộ Tinh Từ gọi Khương Dao một tiếng: “Mẹ, lúc trước mẹ nói, muốn nuôi vài cây Lan Nam Phi trong nhà?”

Khương Dao nhìn thấu tâm tư của hắn, trêu ghẹo nói: “Con cũng muốn nuôi?”

“Muốn nuôi.” Hắn vừa nói, vừa rũ xuống mi mắt: “Không biết cậu ấy có nguyện ý cho con nuôi hay không.”

Tác giả có lời muốn nói: Mẹ thay cậu ấy đồng ý trước cho