Tôi Vô Tình Ngủ Với Trúc Mã

Chương 2




2

Sau khi nhìn thấy người bị tôi va vào là anh ấy, tôi lắp bắp mãi và thậm chí không thể nói lời xin lỗi.

Anh đỡ lấy tôi rồi nói một cách thờ ơ: “Cẩn thận.”

Tôi phục hồi tinh thần lại, rồi nhìn anh ấy với vẻ mặt cực kỳ hối lỗi: "Tôi xin lỗi, anh Cố."

Anh ta đưa chìa khóa xe, chỉ cho tôi nơi để xe rồi rời đi mà không nói gì thêm. "Tôi có một bộ đồ trong xe, lấy nó giúp tôi, rồi mang đến văn phòng của tôi là được."

Tôi sững người tại chỗ, mất một lúc mới phản ứng lại được. Khi tôi đến văn phòng anh ấy để đưa quần áo, gõ cửa không có ai trả lời nên tôi mở cửa đi thẳng vào trong. Không ngờ rằng vừa mới đặt quần áo lên bàn, thì cửa phòng khách đột nhiên mở ra.

Anh ấy chìa cánh tay thon dài ra để lấy: "Mang quần áo đến đây cho tôi."

Đi tới cửa phòng, tôi nũng nịu đưa cho anh, phải cố gắng để còn có cơm mà ăn: "Anh Cố, quần áo đây ạ."

Anh ra mở cửa, đập vào mắt tôi là nửa thân trên tr@n trụi của anh. Thân hình vạm vỡ bỗng dưng xuất hiện trước mặt tôi, khiến tôi nuốt nước bọt mấy lần.

Người đàn ông này quả thực quyến rũ đến đáng sợ. Năm năm trước dáng người của anh đã đẹp đến mức khiến tôi đỏ mặt, tim đập thình thịch, bây giờ lại tăng thêm vẻ trưởng thành của thời gian.

Anh sở hữu bờ vai rộng và vòng eo thon, làn da rám nắng hơn trước, cơ bắp cuồn cuộn và những mạch máu màu xanh lam hiện rõ trên cánh tay, tất cả đều như cám dỗ tôi. Tôi xấu hổ nuốt nước bọt mấy lần liền.

Anh lạnh lùng nhìn tôi, cởi qu@n áo ra rồi đóng cửa rầm một tiếng.“Diệp Ly, chúng ta đã năm năm không gặp, tính tình em vẫn không thay đổi.”

Tôi: …

Tại sao tôi không thể thay đổi tính cách của mình cơ chứ? Mê trai đẹp là bản tính của con người, tôi không cờ bạc, không lăng nhăng, không vi phạm pháp luật, mê trai một chút thì có gì sai?

"Anh Cố, nếu không có chuyện gì thì tôi đi trước đây."

Anh ấy nào chịu bỏ qua cho tôi dễ dàng như vậy. Khi tôi bước đến cửa phòng, anh ấy từ phòng vệ sinh bước ra: "Đi đưa tài liệu này cho a Trần ở bộ phận kỹ thuật."

"Tuân lệnh."

Anh ấy cứ nhìn tôi rồi lại cau mày, như thể anh ấy không thích tôi. Anh thật nhỏ mọn, đã năm năm rồi mà anh vẫn ghét em.

Trước khi tôi ra ngoài, anh nói với theo: “Ngày mười lăm tháng sau là sinh nhật mẹ em.”

Tôi bận quá nên quên mất, nhưng anh may mà vẫn nhớ. Chẳng trách mẹ tôi thích anh ấy hơn cả tôi. Bà không lo lắng nếu tôi không về nhà vào dịp nghỉ lễ, nhưng nếu Cố Tư Thành không về nhà, bà sẽ liên tục gọi điện hỏi tôi lý do.

Cứ như thể Cố Tư Thành là con trai của bà, chứ không phải là tôi.

“Tôi biết rồi.” Tôi gật đầu rồi bước nhanh ra ngoài.

Khi tôi mang hồ sơ đến bộ phận kỹ thuật thì anh Trần đang họp nên tôi ngồi bên ngoài đợi một lát. Cô gái rót nước cho tôi nhìn tôi mấy cái rồi hỏi: “Anh Cố kêu cô đến phải không?”

Tôi gật đầu: “Ừ.”

Cô ngồi xuống và bắt đầu cùng tôi buôn chuyện: “Anh Cố có bạn gái à?”

Tôi nhún vai lúng túng, “Có thể là không.”

Đôi mắt cô gái lập tức sáng lên, cô ấy đến gần tôi rồi thì thầm: "Tuyệt vời, có vẻ như tin đồn là thật."