Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Chương 100: Ngoại Truyện 7 - Giang Doãn Chính – Hãy Ôm Lấy Em




Sắc trời dần dần tối, Giang Doãn Chính ngồi ở trước bàn làm việc của mình, hai chân thon dài gác lên mặt bàn, anh đang dùng laptop trước mặt, trên màn hình là những đồ thị xanh xanh hồng hồng đang lên xuống. Gạt tàn thuốc bên cạnh đã ngập đầy.

Người không biết thì cho rằng anh đang nhìn những đồ thị kia, thật ra thì chỉ có chính anh hiểu, kể từ lúc chiều tình cờ gặp được Thẩm Tâm Tinh cùng người đàn ông kia ở quán ăn, tim của anh giống như có lửa đang thiêu đốt, làm sao cũng không dập tắt được, ngay cả những con số đã từng hấp dẫn anh nhất cũng không thể làm anh bình tĩnh lại.

Cô từ chối ở bên anh, chính là vì người đàn ông kia sao? Nhưng người đàn ông kia là anh rể của cô, cô còn không từ bỏ hi vọng sao? Huống chi người ta đã có cả con rồi.

Anh đương nhiên hiểu rõ cô như lòng bàn tay. Chỉ cần anh sẵn lòng, tổ tông mười tám đời nhà cô cũng có thể đào ra. Lúc đầu thuê cô làm thư ký, anh đã cho người điều tra rõ ràng. Công ty của anh sao có thể tùy tiện để một người thân phận không rõ ràng vào làm việc chứ?

Cho nên, anh biết, người đàn ông cô gọi là anh rể đã từng theo đuổi cô nhiều năm, cũng biết tiền lương của cô những năm nay hầu như tất cả đều gửi về để chị gái và hai đứa cháu ngoại trai có bệnh tim bẩm sinh chữa trị. Mẹ nó, chưa từng thấy qua cô gái nào ngu như vậy, đần như vậy, một người đàn ông ngay cả vợ con mình cũng không thể chăm sóc thì còn gì là đàn ông?

Chỉ là, anh trước kia sẽ không đi quan tâm việc nhà người khác. Nhưng hôm nay lại khác, anh muốn cô gái vừa đần vừa ngốc kia, mà người ta lại không cần anh.

Hừ, cũng không biết người đàn ông vô dụng đó có đáng giá để cô thích không? Giang Doãn Chính anh dù gì cũng là một người ưu tú được xưng tụng là sẽ không bao giờ mất giá. Nhưng mà, ưu tú thêm nữa thì có ích lợi gì, người ta không thích anh, không muốn ở bên anh.

Nghĩ đến đây, Giang Doãn Chính không ngồi yên được nữa. Đứng dậy đi tới trước cửa sổ, bên ngoài nhà nhà đã thắp đèn. Nhưng mà, tâm trạng của anh theo màn đêm mà càng ngày u ám.

Anh thậm chí nghĩ đến, tối nay Thẩm Tâm Tinh có thể cùng người tình cũ gặp gỡ hay không? Bọn họ có phải giống như người yêu xa cách cả đêm mà triền miên không?

Tưởng tượng thân hình tuyệt vời của cô bị người đàn ông khác ôm vào trong ngực, tưởng tượng da thịt trắng nõn của cô, tưởng tượng bắp đùi thon dài của cô, tưởng tượng cái cổ mảnh khảnh của cô, vòng eo tuyệt mĩ, bụng mềm mại, nghĩ đến mà cả người nóng lên, miệng đắng lưỡi khô, thậm chí càng nhiều. . . . . . Tưởng tượng đêm đó cô nũng nịu ở trong lòng anh thở gấp cũng bị thằng đàn ông khác nhìn, anh sắp không nhịn được ghen tỵ.

Thay vì nói anh đang ghen tỵ, không bằng nói anh hối hận thì chính xác hơn. Anh hối hận, đêm hôm đó anh rõ ràng có thể đoạt lấy cô, thế nhưng anh lại đáng chết để cho hành vi quân tử của mình làm hỏng.

Rõ ràng muốn người ta đến chết, mày còn giả bộ quân tử cái gì? Giang Doãn Chính, đáng đời mày!

Khi anh không ngừng hành hạ thể xác và tinh thần của mình thì hệ thống theo dõi trong góc tối do cửa lớn phòng làm việc được nhận dạng bởi cảm ứng được mở ra mà tự động ghi hình.

Buổi tối lúc này lại có người đến thăm phòng làm việc của anh? Trừ cô gái kia, anh không nghĩ ra người khác. Anh mới vừa muốn cô đến nổi điên thì cô lại chủ động đưa tới tận cửa.

Thẩm Tâm Tinh trở lại phòng làm việc, mở đèn lên, đi tới trước bàn làm việc của mình, đầu tiên là kiểm tra những cuộc điện thoại buổi chiều chưa nhận, ghi chép cẩn thận lại, dự tính ngày mai sẽ trả lời. Tất nhiên là đã quá trễ, không thích hợp bàn công việc.

Đếm, cũng không tới 5 cuộc điện thoại, nhưng Thẩm Tâm Tinh lại lần đầu tiên vì sự thất trách của mình mà thất vọng.

Đơn giản chỉnh sửa lại hồ sơ, Thẩm Tâm Tinh tắt máy vi tính. Lúc xử lí xong những chuyện này, cô bỗng nhiên cảm giác rất mệt mỏi, cứ như vậy mà gục xuống bàn ngủ một giấc.

Chuyện Trần Hải Ba nhắc tới lại hiện ra trong đầu cô, số tiền lớn như vậy, cô nên làm cái gì? Đi mượn sao? Ở thành phố xa lạ này, cô căn bản một người bạn cũng không có. Nhưng mà, nếu không nhanh chóng xoay sở được khoản tiền này, vậy thân thể chị hai còn có thể chờ sao? Hai đứa nhỏ cũng sẽ vì vậy mà lỡ mất thời kỳ phẫu thuật tốt nhất.

Thật là phiền. Phải làm sao bây giờ? Nếu như cô mở miệng hỏi mượn Giang Doãn Chính, anh sẽ cho cô mượn không?

Mượn? Thẩm Tâm Tinh ơi Thẩm Tâm Tinh, ngươi mày với người ta là quan hệ gì chứ? Một đêm ân tình cũng không phải sao? Nếu như vẫn còn công việc ở đây thì có lẽ còn có thể chi trước rồi từ từ trả, bây giờ đường lui cô cũng không còn, còn có thể làm gì?

Vậy nếu như cô đồng ý hẹn hò với anh, vậy chuyện mượn tiền sẽ không thành vấn đề chứ? Thẩm Tâm Tinh vì suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu mà khinh bỉ bản thân.

Anh đã từng hỏi cô có muốn hẹn hò với anh không, cô không phải thẳng thừng từ chối người ta sao? Bây giờ lại muốn đổi ý, người ta cũng chưa chắc lại cần cô nữa? Biết bao nhiêu cô gái bên ngoài yêu kiều hơn cô, quyến rũ hơn cô, giỏi giang hơn cô, sao anh còn cần một cô gái từng từ chối mình chứ?

Thẩm Tâm Tinh, phải làm sao mới tốt đây! Tại sao cô luôn mệt mỏi như vậy? Tại sao những lúc mỏi mệt thế này lại luôn cô đơn một mình?

Trong lòng chua xót, che kín mặt, nước mắt cứ như vậy chảy cuống. Có lẽ khóc cũng tốt!

"Thật vất vả mới có cơ hội cùng người tình cũ ở chung, sao lại chịu về phòng làm việc tăng ca đây?" Mở cửa văn phòng ra, Giang Doãn Chính liếc mắt liền thấy được bóng dáng cô đọc đang nằm sấp trên bàn làm việc, thoạt nhìn làm người ta rất đau lòng, bả vai mảnh khảnh còn run rẩy.

Rõ ràng chính là muốn quan tâm người ta mà lại nói ra lời khác. Khiến người nghe càng thêm không hiểu và khó chịu.

Thẩm Tâm Tinh nghe được âm thanh quen thuộc đó, cho là mình đang nằm mơ, nhưng mà, không phải vậy! Cô quay đầu lại, thấy bóng dáng cao lớn đang đứng cạnh cửa, dùng giọng điệu châm chọc như vậy nói chuyện.

"Làm sao anh. . . . . ." Tại sao anh lại dùng giọng điệu này nói chuyện với cô? Vào lúc cô yếu đuối như vậy! Hơn nữa lúc này anh không nên ở đây mới đúng, cho nên cô mới yên tâm giải phóng cảm xúc trong lòng.

Dưới ánh đèn sáng rọi, nước mắt cô ràn rụa hòa vào nhau, điềm đạm đáng yêu vô cùng, làm người ta muốn ôm vào ngực mà an ủi. Nhưng mà, sao anh lại nói ra những lời khốn kiếp thế chứ. Cô sao vậy?

"Đã xảy ra chuyện gì?" Đối mặt với một cô gái yếu đuối như vậy, cho dù ai cũng không tức giận được sao? Giang Doãn Chính thu lại vẻ giễu cợt trên mặt, đi tới phía cô, ngồi xổm người xuống, hai tay nâng mặt cô lên, nhẹ giọng hỏi.

Là quá kinh ngạc hay là quá cảm động? Chóp mũi Thẩm Tâm Tinh ửng hồng, tiếp theo, hốc mắt đỏ hơn, không làm sao dừng khóc được, nước mắt cứ như vậy mà chảy xuống.

Anh dùng giọng nói quan tâm như vậy hỏi cô, trong mắt của anh sự dịu dàng mà cô nhìn không thấu. Trong màn đêm vắng lặng như vậy, khiến cô bỗng nhiên thấy rất ấm áp, cũng rất uất ức.

"Em đừng khóc được không? Có phải tên khốn kia ức hiếp em không? Anh giúp em dạy dỗ hắn." Vừa nghĩ tới cô có thể bị tên khốn kia bắt nạt mới có thể chạy về phòng làm việc khóc thành ra như vậy, cơn tức của Giang Doãn Chính đã bình tĩnh lại lần nữa dấy lên, một bàn tay buông mặt cô ra rồi đập mạnh xuống bàn.

"Không phải, không phải. . . . . ." Thẩm Tâm Tinh chỉ khóc thêm. Khó khăn của cô, khổ cực của cô, cô phải nói thế nào? Cô không nói ra được.

"Vậy nói cho anh biết, cuối cùng là chuyện gì được không? Anh sẽ giúp em nghĩ cách." Giang Doãn Chính nhức đầu, lần đầu tiên đối mặt một cô gái không thể ngừng khóc, anh thật sự không biết nên làm gì.

Những giọt nước mắt nóng hổi không ngừng nhỏ vào lòng bàn tay anh, nhiệt độ như vậy hình như từ lòng bàn tay nóng đến tim anh, khiến anh đau lòng không dứt. Đúng, đau lòng. Giang Doãn Chính anh lần đầu tiên sinh ra cảm giác đau lòng vì một cô gái, hình như cũng không quá tệ!

"Giang Doãn Chính, ôm em, ôm em là tốt rồi."

Ánh mắt của anh, lời nói của anh khiến Thẩm Tâm Tinh động lòng, vội vàng ôm lấy sống lưng rộng lớn của anh, tham lam hưởng thụ hơi thở ấm áp trên người anh, tình cảm kích động tuôn trào trong huyết mạch, cô ôm anh thật chặt, vùi mặt vào lồng ngực anh.

Mệt mỏi của cô, bất lực của cô, khi ở trong ngực anh đều tan thành mây khói. Tất cả lo lắng sợ hãi tạm thời quên mất đi, cô chỉ muốn giờ phút ấm áp này là tốt rồi.

Cánh tay cường tráng rắn chắc của anh ôm cô lại, cánh tay cường tráng, đáng tin cậy của anh giống như là chỗ an toàn nhất trên đời vậy. Tâm Tinh ở trong lòng anh run rẩy. Thì ra những lúc mệt mỏi có một cánh tay cường tráng có thể dựa vào là chuyện hạnh phúc thế nào! Thẩm Tâm Tinh vẫn cảm thấy mình độc lập mà kiên cường, giờ khắc này, trước mặt người đàn ông này, cô lại cảm giác mình cũng có thể buông xuống nỗi lòng, để mình chẳng còn mỏi mệt.

"Thẩm Tâm Tinh, em có biết em đang nói cái gì không?" Những lời nói bình thường thế này lại khiến anh động lòng, trái tim đập liên hồi. Giang Doãn Chính anh kéo cô ngồi trên đùi mình, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, nhìn vào ánh mắt cô. Ánh mắt của anh chớp động, tim đập như muốn bay ra khỏi lồng ngực.

"Em biết. Giang Doãn Chính, ôm em, đừng buông tay." Cô không có bị bỏ thuốc, ý thức của cô rất tỉnh táo, giờ phút này cô chỉ muốn tan chảy trong ngực anh, không cần tỉnh lại, thật là tốt biết bao.

Cái gì cũng không cần nói. Anh nhiệt tình đói khát phủ lên môi cô, lưỡi anh dụ dỗ cô mở miệng, thăm dò vào, cùng với cô ấm áp tiếp xúc, cổ họng anh cuối cùng cũng vang lên tiếng nói trầm thấp mà nguyên thủy. Cô ngọt ngào mê người như vậy, mê hoặc cả người luôn không có cảm giác với phụ nữ làm cho hồ đồ. . . . . .

Nụ hôn này đánh bại cô! Cũng đánh bại anh. Lý trí giống như con ngựa thoát khỏi dây cương, không thể bắt về ….

Anh ôm lấy mặt cô, sử dụng tất cả sức nóng của anh bao phủ cô, Tâm Tinh chìm vào nụ hôn say đắm của anh, con tim rung động, chỉ muốn cứ như vậy ở trong ngực . . . . . . Anh hôn cô đến không gì có thể ngăn cản, xụi lơ trong lòng anh, anh ôm chặt cô, ngực đụng ngực.

Đã không thể dừng lại được, nhưng mà, anh vẫn muốn xác định tâm ý cô.

"Tâm Tinh, ngẩng đầu lên!" Anh buông cô ra, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn kĩ cô.

Đây là anh lần đầu tiên gọi tên cô, điều này làm cô thấy cực kỳ rung động. Thẩm Tâm Tinh vô dụng mà ngẩn ngơ nhìn vào đôi mắt đen của anh.

"Em bằng lòng ở bên anh không?"

"Bằng lòng." Không hề chần chờ, cô chủ động ôm lấy anh.

Như vậy nếu, vậy còn cái gì phải do dự? Nhanh chóng ôm lấy thân hình nhỏ nhắn chẳng có bao nhiêu ký, Giang Doãn Chính đá văng cánh cửa ra, lúc cô còn chưa kịp phản ứng đã ném cô xuống giường.

Vào giờ khắc này, thế giới hoàn toàn khuynh đảo …

"Giang. . . . . ."

Sau thời gian nhiệt tình triền miên, thân thể đã mệt đến lả cả người, nhưng Thẩm Tâm Tinh vẫn gượng chống lại thân thể đau nhức, ngẩng đầu trước ngực dính mồ hôi chưa khô của anh.Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

"Gọi anh A Chính." Thõa mãn mở mắt ra, Giang Doãn Chính đưa tay vuốt làn tóc dính mồ hôi của cô. Cuối cùng cũng có được cô, cái loại cảm giác thỏa mãn trước nay chưa từng có, so với thành công một dự án đầu tư còn làm người ta thoải mái hơn.

"A Chính. . . . . . Em. . . . . ." Do dự, Thẩm Tâm Tinh không biết nên mở miệng nói với anh như thế nào. Khi bọn họ mới vừa nhiệt tình hoan ái, trái tim và thân thể hợp nhất làm một, cô nói chuyện này có làm anh hiểu lầm không? Nhưng mà, chuyện thật sự rất gấp, ngày mai Trần Hải Ba phải đưa hai đứa nhỏ về rồi.

"Sao vậy? Có phải anh thô lỗ quá làm đau em không?" Anh nóng lòng cho là mình không biết tiết chế làm đau cô, miệng vừa nói chuyện, động tác trên tay cũng không có ngừng lại, kéo chăn mỏng đắp trên người hai người ra. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

"Không phải, không phải. . . . . ." Thẩm Tâm Tinh kéo bàn tay đang đi xuống phía dưới của anh. Mặc dù không có khá hơn người khác, nhưng cô biết anh đã rất dịu dàng rồi. Lúc đầu, bởi vì cô luôn kêu đau khiến anh gấp đến độ đầu đầy mồ hôi cũng không nỡ lòng ép buộc cô, nếu như không phải là sau đó cô cắn răng chủ động một chút, có lẽ anh cứ như vậy mà buông tha cho cô luôn mất.

Người đàn ông này, nhìn có vẻ như chuyện gì cùng không để trong lòng, nhưng thật ra thì anh quan tâm chăm sóc rất tỉ mỉ chu đáo, anh như vậy làm cô thấy rất ấm áp.

Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

"Vậy thì sao?" Giang Doãn Chính không hiểu nhìn cô. Trong mắt của cô hình như có rất nhiều ưu sầu, giữa bọn họ đã như vậy rồi mà cô còn không chịu nói với anh sao?

"Em muốn. . . . . . Tiếp tục ở lại bên anh làm việc được không?" Được rồi, Thẩm Tâm Tinh thừa nhận mình không thể mở miệng vay tiền anh, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể dùng phương pháp quanh co thế này.Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

"Cho nên. . . . . ." Giang Doãn Chính nghe được lời của cô muốn ở lại mà cảm thấy vui mừng. Trong lòng của anh bỗng có một nghi vấn.

Anh biết cô không phải là người tùy tiện từ chức rồi lại xin ở lại. Là bởi vì không bỏ được công việc lương cao này sao? Không phải vậy chứ? Ban đầu là cô chẳng quan tâm đề nghị, là luyến tiếc anh sao? Anh sẽ không tự yêu bản thân đến mức cho rằng sau khi bọn họ lên giường cô sẽ từ “xa cách” thành “say đắm” anh, vậy chỉ có một khả năng. . . . . .

"Cho nên, em muốn. . . . . . anh trả trước tiền lương cho em có được không?" Giọng anh bất ngờ lạnh nhạt khiến Thẩm Tâm Tinh cảm thấy rất khó chịu, nhưng lời đã nói ra khỏi miệng, nhắm mắt cũng phải nói xong. Nói ra những lời này, cô không còn dũng khí nhìn thẳng vào mắt anh nữa.Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Anh sẽ nghĩ cô như thế nào đây? Có phải sẽ cho là cô là người phụ nữ có thể vì tiền mà leo lên giường đàn ông không? Anh sẽ không coi thường cô chứ? Vừa nghĩ tới anh có thể nhìn cô như vậy, Tâm Tinh rất đau lòng.

Nhưng mà, thật sự cô không còn cách nào khác!

Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

"Em muốn chi trước bao nhiêu?" Cánh tay bao quanh cô mặc dù không có buông ra, nhưng Tâm Tinh biết, anh và Giang Doãn Chính vừa rồi đã không còn là một.

Tâm Tinh nói ra con số, sau đó cúi đầu không dám lên tiếng, nước mắt chực chờ rơi, lại bướng bỉnh không để rơi xuống.

"Nói như vậy, em tính không ăn không uống ở bên cạnh anh làm cả đời? Là ai đáng giá để em bỏ ra nhiều như vậy?" Bàn tay nâng cằm cô lên. Giang Doãn Chính nhìn chằm chằm mặt cô.

Cô rất được! Lần trước anh nói muốn cô yêu anh, cô liền từ chối, chẳng những từ chối anh, ngay cả công việc cũng không cần, không phải là muốn cách anh thật xa sao?Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Nhưng mà, hôm nay, cô lại đổi một khuôn mặt khác một thái độ khác nói cô muốn tiếp tục làm việc. Hừ, phòng làm việc của anh cũng sắp đóng rồi, anh căn bản cũng không cần tìm thêm thư ký, lần trước nói như vậy cũng chỉ là không muốn để cô biết anh không bỏ được cô mà thôi.

Sở dĩ hôm nay cô và anh lên giường, là vì buổi chiều gặp người đàn ông kia sao? Vì người đàn ông kia đáng giá hy sinh nhiều thế sao? Thậm chí hy sinh tấm thân trong trắng của mình cùng một người đàn ông lên giường?

Thật là quá vĩ đại!Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Nếu như cô không phải dùng cách thức này tiếp tục ở lại bên cạnh anh làm việc và có số tiền cho thằng đàn ông kia, có lẽ anh sẽ không tức giận. Chỉ cần cô chịu nói với anh, anh nhất định sẽ giúp cô. Nhưng mà, cô lại dùng cách này để khôi phục lại quan hệ chủ - tớ trước kia.

Cô xem Giang Doãn Chính anh là cái gì chứ? Dùng xong liền vứt đi sao? Khi nào thì anh thành rác rưởi vậy?

"Em. . . . . ." Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh, trong lòng Thẩm Tâm Tinh đau nhói không nói nên lời.

"Vì người đàn ông kia, đáng giá không? Tâm Tinh." Anh giống như thở dài cũng giống như là tự giễu vuốt ve khuôn mặt cô. Dù là thật sự là vì chị gái mình mà bỏ ra nhiều như vậy, đáng giá không? Hy sinh cuộc đời mình để tác thành người khác? Như vậy tác thành chẳng phải thành gánh nặng sao?Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

"Đáng giá." Cô không cách nào phản bác lời của anh. Bởi vì hai đứa nhỏ là chị gái mạo hiểm tính mạng sinh ra, bất kể như thế nào cô cũng sẽ gắng chăm sóc chúng. Dù sao cô cũng không có ý định kết hôn.

"Anh thật sự vì lòng tốt của em mà cảm động! Nếu đã như vậy, coi như anh làm chuyện tốt đi, số tiền kia em không phải ứng trước cũng không cần trả, coi như là chi phí tối nay em bên anh đi. Ít nhất em khiến anh rất hài lòng." Giang Doãn Chính đẩy cô ra, không nói lời nào đi ra ngoài phòng làm việc, không tới 2 phút đã cầm một chi phiếu đi vào, ném lên giường.

Nghe được lời nói lạnh lẽo vô tình như vậy, mặt Thẩm Tâm Tinh tái nhợt . . . . . . Anh xem cô là người như thế sao? Trong suy nghĩ của anh, cô thật sự là gái điếm ngủ một đêm với anh sao ……Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Lòng của cô bị lời nói này làm tan nát, mà nước mắt, không ngừng chảy ra. Tại sao anh phải sỉ nhục cô như vậy? Rốt cuộc cô làm sai ở đâu? Cô chỉ là muốn dùng năng lực của mình kiếm được số tiền mong muốn mà thôi, như vậy cũng sai sao?

"Nếu như em thức dậy, tiện thể giúp anh vứt cái drap trải giường, lúc đi đừng quên khóa cửa, anh không nói “Hẹn gặp lại” đâu."

Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Giống như không bao giờ muốn nhìn thấy cô nữa, Giang Doãn Chính nói xong cứ vậy mà đi ra ngoài, sau đó Tâm Tinh ngồi trên giường rơi lệ nghe được trong phòng làm việ tiếng đồ đạc bị rơi vỡ, chỉ là, những chuỗi âm thanh này không đến một phút đã hoàn toàn biến mất.

Anh đi rồi sao?

Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Thẩm Tâm Tinh nhìn tờ chi phiếu dưới ánh đèn vô cùng rõ ràng, cô như điên chộp lấy muốn xé toang nó, trong nháy mắt, khuôn mặt đáng yêu của hai đứa nhỏ thoáng qua, còn có ánh mắt mong đợi của chị hai, cô không thể nào xé được.

"Tại sao? Tại sao? Em không muốn như vậy, thật sự không muốn. . . . . ."Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Thì ra là, đau lòng lại khó chịu như vậy. Ai tới nói cho cô biết, cô phải làm sao bây giờ?