Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

Chương 2327: Chương 2327





“Viên Viên, em đừng quấy rầy, anh Sở Phong nhất định sẽ giúp em đeo lên”
“Anh Sở Phong đừng đeo, không đeo vừa đâu.

Đường Viên Viên bắt lấy tay của cậu, đối diện với ánh mắt của cậu lắc đầu: “Không sao đâu, không đeo được thì thôi, Viên Viên vẫn rất thích quà mà anh Sở Phong tặng”
Chung Sở Phong yên lặng nhìn cô, hết nửa ngày đột nhiên đấm lên vách tường một cái.

Đường Viên Viên giật nảy mình, kinh ngạc hô một tiếng.

“Thật xin lỗi, là anh không tốt.”
Cậu nắm lấy đầu kia của chiếc vòng tay uể oải cúi thấp đầu: “Lúc trước đi mua cho em, đáng lẽ ra anh nên dụng tâm một chút, anh đúng là thằng đàn ông thô kệch, thật xin lỗi”
Chung Sở Phong ảo não không chịu được, lúc đầu Đường Viên Viên đã rất nhạy cảm với chuyện này, kết quả cậu lại trực.

tiếp làm cho mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

“Anh Sở Phong đừng tự trách, em biết là anh có dụng tâm, chẳng qua là Viên Viên quá béo thôi, cho nên không thể trách anh được”
Chung Sở Phong có cảm giác giống như có người cầm một con dao đâm vào trong lòng của anh ta.

Rõ ràng là anh ta làm cô gái nhỏ bị thương, kết quả cô vẫn nhẹ nhàng cười nói an ủi anh ta, nói anh ta đừng tự trách, sau đó lại đâm mình một dao.


Giờ phút này, Chung Sở Phong muốn giết chết bản thân mình.

“Anh Sở Phong, anh đưa vòng tay cho em đi”
Đường Viên Viên chìa tay ra với anh ta, đường vân tay trên lòng bàn tay trắng nõn của cô gái nhỏ vô cùng nhạt, trắng tinh, sạch sẽ như tuyết.

“Viên Viên rất thích món quà năm mới này”“
Một lát sau, Chung Sở Phong mới để vòng tay trên tay cô gái nhỏ.

Đường Viên Viên nắm chặt trong lòng bàn tay, trên mặt nở.

nụ cười: “Cảm ơn món quà năm mới của anh Sở Phong”
Nhìn thấy cô cười vui vẻ như vậy, Chung Sở Phong cũng chỉ có thể miễn cưỡng nở nụ cười: “Không cần khách sáo như vậy, em thích là tốt rồi”
Bàn tay để sau lưng nắm chặt thành quyền.

“Anh Sở Phong, vậy Viên Viên đi về đây, anh đừng tự trách nữa, một ngày nào đó Viên Viên có thể đeo được cái vòng tay này”
“Được”
Chung Sở Phong khó khăn phát ra tiếng nói.

Sau khi Đường Viên Viên đi về, Chung Sở Phong nắm chặt nắm đấm, nặng nề đấm lên vách tường.


Trên nắm tay lập tức nhiều thêm mấy vết thương, nhưng anh ta không cảm thấy đau chút nào.

Dù sao vừa rồi anh ta làm như vậy, thế nhưng đâm vào.

trên ngực Đường Viên Viên mà cô vẫn cười nói không có liên quan.

Đường Viên Viên trở lại trong phòng mình, cầm vòng tay đến gần bệ cửa sổ nhìn vài lần, càng xem càng cảm thấy vòng tay này xinh đẹp, đáng tiếc cô không thể đeo lên.

Nghĩ tới đây, trên mặt Đường Viên Viên nhiều hơn mấy phần quyết tâm.

Cô nhất định phải giảm cân cho tốt, cuối cùng sẽ có một ngày có thể đeo được chiếc vòng tay này, đến lúc đó chắc anh Sở Phong cũng sẽ không tự trách giống như bây giờ.

Chỉ là dường như cô cảm thấy anh Sở Phong đối với cô quá tốt.

Thời gian luôn luôn trôi qua một cách nhanh chóng, thời gian ở Tuyết Hương trôi qua rất nhanh, bốn người bước đi trên đường về.

Trên đường trở về Đường Viên Viên cũng không có nói chuyện với An Thiến, cô ta cũng không tiếp tục trêu chọc đến mình, Đường Viên Viên rất hài lòng điều đó.

Đưa hai người Chung Sở Phong và An Thiến về nhà.

Sau đó trên đường trở về cũng chỉ còn lại hai người là Uất Trì Diệc Thù và Đường Viên Viên.

Bỗng nhiên điện thoại Uất Trì Diệc Thù vang lên..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.