Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ Bé

Chương 264: Muốn Gặp






Tiểu Ốc theo phản xạ tính bắt lại tay của ông ta lại, động tác nhanh nhẹn lại chuẩn quăng một cái, người nọ tựa như diễn viên điện ảnh chuên nghiệp một dạng, bị văng ra ngoài.
Trình độ của Tiểu Ốc cao hơn, người nọ tựa hồ giùng giằng muốn bò dậy cùng cô động thủ, Tiểu Ốc hướng bên cạnh né tránh:
“Đừng tới đây, tôi không muốn đem ông đánh cho thành tàn phế."
Tên đàn ông kia nghe vậy bò dậy lui về phía sau mấy bước, lại hung ác nói: “Hừ! Tôi muốn kiện cô! Cô chờ ngồi tù đi!"
Vì quảng cáo Bộ trưởng thấy lúc này có thể cãi nhau to, nói với Tiểu Ốc: “Ký giả Kim, cô quá kỳ cục rồi.

Còn không mau nói xin lỗi khách hàng!"
Cô không cảm thấy mình làm gì sai lầm, đánh cũng đánh rồi, Tiểu Ốc không sao cả nhún vai:

“Cũng không phải là lỗi của tôi, hẳn là ông ta nên nói xin lỗi tôi đi! Muốn kiện thì cứ đi kiện, tôi Kim Tiểu Ốc sẽ không sợ ông."
Tiểu Ốc về nhà thì không nói gì, kết quả ngày thứ hai liền nghe nói hai khách hàng kia bị người ta kéo vào trong ngõ hẻm dừng lại hành hung, sau lại lại bị □□ bắt lại.
Lần này cả tòa soạn báo cơ hồ đều kinh hãi, phải biết hai người kia ở Nam Châu cũng coi như một nhân vật lớn, kết quả là bởi vì sao, chẳng những bị đánh, còn bị bắt, thật không thể tưởng tượng nổi.
Tiểu Ốc cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, cô biết có thể là anh cả và anh hai, nhưng bọn hắc đạokia là ai?
Tiểu Ốc sau khi về nhà, đem chuyện này kể cùng Lữ Trị vừa nói: “Không phải là anh ấy đi!"
Lữ Trị gật đầu, biết người cô nói là ai.
“Nếu như không sai, chính là Đậu Diệc Phồn đang âm thầm giúp em, anh mới vừa rồi gọi điện thoại cho anh của em, hai bọn anh vừa phân tích, đúng là anh ta.


Anh có thể tìm đến em, thì anh ta cũng nhất định có thể, chỉ là không có xuất hiện mà thôi.

Anh ta đối với em là tốt thật, giống như anh và anh trai của em là giống nhau, chỉ là anh ta không có ta phúc khí có thể ở bên cạnh em cả đời, mà anh ta chỉ có thể yên lặng bảo vệ em.

Nghe nói anh ta và bà xã mấy năm này tình cảm cũng càng ngày càng tốt lên, nên đã buông xuốngtình yêu đối với em, yêu biến thành một loại quan tâm cùng bảo vệ đi!"
“Đây cũng không được gì! Anh ấy đối với em tốt hơn nữa, em cũng vậy chỉ có thể phụ anh ấy." Tiểu Ốc thở dài một cái, nàng thiếu xin nợ quá nhiều rồi, nên như thế nào trả lại?
“Không có sao, hai người có thể làm bạn bè bình thường, thỉnh thoảng uống chút trà, tâm sự anh không phản đối."
Lữ Trị nói.

Anh hiểu được những người đó đối cô có tầm quan trọng, chỉ cần không uy hiếp hôn nhân cùng tình cảm của anh cùng Tiểu Ốc, chỉ là bạn bè bình thường như vậy, Lữ Trị sẽ không ngăn cản bọn họ gặp nhau.