Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 585




Editor: May

Tĩnh Tri đột ngột run lên, chỉ cảm thấy mình chợt rơi vào trong giữa hầm băng, cô gần như không thể tin được lỗ tai của mình. Anh nói anh phải về Úc, anh thà rằng không cần con gái, cũng muốn trở về Úc, anh thật sự yêu Lâm Nhan Tịch rồi, cho nên mới quyết tuyệt buông tha mẹ con các cô như vậy...

Nước mắt Tĩnh Tri không ngừng rơi xuống, cô quay người đẩy anh, dùng sức đẩy anh, cả người lảo đảo bổ nhào lên trên giường, gắt gao cắn mu bàn tay, không để cho mình khóc lên. Cô cảm giác mình như là một thằng hề, một thằng hề thoa mực đậm màu nhảy tới nhảy lui ở trên sân khấu để làm cho người khác vui vẻ. Cô thật là khờ, thật là khờ muốn chết!

Cô lại còn tồn tại ảo tưởng vào lúc người phụ nữ kia nhận điện thoại của cô, cô lại còn tự tin cho rằng anh sẽ không rời khỏi cô sau khi Bình Bình nói chuyện anh và Lâm Nhan Tịch muốn đính hôn. Từ trước đến nay tâm đàn ông đều lạnh bạc, cô lại vẫn ngu xuẩn dùng ôn nhu đã qua đến tê liệt tự an ủi chính mình!

Mạnh Thiệu Đình thấy cô khóc thành như vậy, cuối cùng vẫn mềm lòng. Cô vừa mới sinh đứa nhỏ, khóc lớn thương tâm thương phổi như vậy một trận, chẳng may lại mắc phải gốc bệnh gì, đến lúc đó không phải là anh sẽ đau lòng ư?

Đưa tay lần nữa ôm chặt lấy cô, bàn tay dán ở trên lưng cô, nhẹ nhàng vuốt ve, giống như thở dài một hơi, giọng nói trầm thấp vang lên: “Anh đi Úc đón bác trở về, thuận tiện còn phải an bài một chút chuyện bên kia của Phi Đồng, để lại một ít người có thể tin được chăm sóc thằng bé. Em cho rằng anh trở về Úc để làm gì? Cũng không biết mỗi ngày trong lòng đang suy nghĩ gì? Nếu anh thật sự có người khác, cũng sẽ không dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng với em như vậy. Anh đã muốn em giữ lại đứa nhỏ, đã nói lên sẽ không có người khác nữa. Anh sẽ không tìm một mẹ kế cho Tiểu Khả, con bé là hòn ngọc quý trên tay anh, anh muốn cho nó chính là một phần tình thân hoàn chỉnh, sẽ không muốn nó chịu một chút ủy khuất nào, hiểu chưa?”

Tĩnh Tri xem nhẹ một nửa đoạn lời nói trước của anh, chỉ là níu lấy một câu cuối cùng kia, nước mắt lưng tròng hỏi: “Ý của anh chính là vì cho Tiểu Khả một phần tình thân hoàn chỉnh, anh mới có thể ở lại bên cạnh em, mới sẽ không tìm người phụ nữ khác, đúng không? Nói cách khác, anh ở lại là vì con gái, mà không phải bởi vì anh còn yêu em?”

Mạnh Thiệu Đình bị sự luẩn quẩn của cô làm cho đầu óc choáng váng, nhưng vẫn kiên nhẫn lau khô nước mắt của cô, rũ mi mắt xuống che giấu ý cười nhàn nhạt ở nơi đáy mắt của anh. Giọng nói của anh lại mang theo một chút không kiên nhẫn, nhíu mày nói: “Em nghĩ rằng anh vĩ đại như vậy ư? Muốn một người phụ nữ không yêu sinh hạ con của anh? Vì đứa nhỏ này liền cưới một người phụ nữ không yêu? Hằng ngày trong đầu này đang suy nghĩ cái gì? Phó Tĩnh Tri, có đôi khi anh phải hoài nghi một chút, em là thật quá ngốc, thật sự quá ngốc đúng không?”

Tĩnh Tri bị anh nói chuyện như vậy, lập tức cười rộ lên, giơ nắm tay liền đánh anh, trong miệng nhất quyết không tha: “Anh mới ngốc, anh ngốc! Anh ngốc! Tâm tư của em với anh là gì, trong lòng em rất coi trọng anh, nhưng anh vẫn luôn không tin, mỗi ngày nghi thần nghi quỷ, còn bày ra mặt lạnh cho em nhìn, người khác không biết, còn tưởng rằng em thiếu anh mười vạn tám vạn... anh nói một chút, rốt cuộc là ai sai hả!”

“Anh thật đúng là muốn hỏi em, rốt cuộc là ai sai hả.” Anh cầm hai quả đấm nhỏ rơi xuống như mưa nhỏ của cô, giữa mặt mày có thần sắc nghiêm nghị: “Tĩnh Tri, một chuyện này, không phải chuyện nhỏ bình thường, anh tất nhiên muốn tính toán rõ ràng với em, hôm nay em thật nghiêm túc nói cho anh biết, rốt cuộc có làm sai hay không?”

Tĩnh Tri cúi đầu nhẹ nhàng cắn môi, một lát sau, ngược lại rất dứt khoát gật đầu: “Đúng, là lỗi của em, xin lỗi.”

“Anh không phải muốn em nhận sai, anh cũng không phải bụng dạ hẹp hòi. Chỉ là Tĩnh Tri, suy bụng ta ra bụng người suy nghĩ một chút, nếu như là anh, anh lấy danh nghĩa yêu em đứng chung một chỗ với phó Tĩnh Ngôn thương tổn em, trong lòng em sẽ là tư vị gì? Em có biết hay không, sau khi sự kiện kia phát sinh, anh không chợp mắt cả một đêm, anh không dám chợp mắt, toàn bộ thành phố sôi sùng sục, chửi rủa và nhục nhã khắp bầu trời, anh đều không quan tâm, anh cũng không khổ sở, anh chỉ là nghĩ không ra, anh cũng hỏi trong lòng mình một lần rồi một lần, anh có lỗi với em chỗ nào, anh còn làm chưa đủ tốt ở chỗ nào, vì sao em lại làm ra chuyện như vậy với anh, vì sao em lại nhẫn tâm đổi xử với anh như vậy. Anh không ngừng hỏi mình, lại không tìm ra được đáp án. Đêm hôm đó, dài giống như là một thế kỷ vậy. Tĩnh Tri, em có biết hay không, em có biết anh đã sống như thế nào không?”

Anh thong thả và bình thản nhớ lại, thúc ép nước mắt cô tuôn rơi xuống, trở tay ôm chặt lấy anh, đặt mặt ở trước ngực anh, cô đưa tay vuốt tóc anh, mặt dán ở trên mặt của anh: “Xin lỗi, xin lỗi, khi đó em điên rồi, là điên rồi mới sẽ làm ra chuyện như vậy. Em vừa ghi âm xong, em liền hối hận, em đã vội vàng trở lại tìm anh ta, thế nhưng đã không còn kịp rồi. Em chạy đến công ty đi tìm anh ta, em bắt lấy anh ta dùng sức đánh. Thiệu Đình, anh biết không, đó là lần đầu tiên trong đời em hận một người như vậy, hận đến muốn giết anh ta... Anh ta lừa em, anh ta nói sẽ không truyền đoạn ghi âm ra ngoài, em còn muốn anh ta lập chứng từ, nhưng người này hoàn toàn là một ma quỷ, anh ta căn bản không giữ lời hứa. Thiệu Đình, anh phải cẩn thận anh ta, anh ta sẽ không nói ân tình đạo nghĩa gì đó, tâm anh ta thối rữa rồi, không chừng lại muốn ra chuyện điên rồ gì đó. Thiệu Đình, anh ngàn vạnlần phải cẩn thận hắn, có biết hay không?”

“Hiện tại biết lo lắng?” Tim của anh bị lời nói của cô sưởi ẩm, ôm cô, lau khô nước mắt cho cô, “Đừng khóc, cẩn thận sau này đau mắt, chuyện đều đã qua, may là chúng ta còn chưa có mất đi nhau, đây đã là trong cái rủi còn có cái may. Tĩnh Tri, sau này ở cùng một chỗ thật tốt, không thể lại giày vò như vậy nữa.”

“Ừ, Lâm Nhan Tịch kia...”

“Lâm Nhan Tịch gì, sao còn lo nghĩ đến người không liên quan?”

Anh dở khóc dở cười, thực sự là không hiểu tại sao người phụ nữ này có thể dây dưa khó chịu như vậy?

“Bình Bình nói các người muốn đính hôn, hiện tại anh không quay về, anh sắp xếp cô ta thế nào?”