Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 658




Editor: May

“Tôi không có say, không có say!” Đỗ lão tướng quân lớn giọng tiếp tục nói: “Lão Tôn, tôi nói với ông này, trước đó không lâu tôi còn thấy tên nhóc kia, hắn ta thấy tôi liền là một bộ dáng cháu chắt, rắm không dám phóng, cũng không dám thở mạnh. Không phải tôi khoe khoang, lúc trước Đỗ Đại Sơn tôi dẫn binh, hắn ta còn là một tên nhóc dưa chuột, dù là bây giờ, hắn ta cũng không dám khoe khoang ở trước mặt tôi đâu!”

“Tính khí ông như thùng thuốc súng, ai dám chọc giận ông.” Chiến hữu cũng cười ha ha rộ lên, bất đắc dĩ lắc đầu.

Nét mặt Hà Dĩ Kiệt thờ ơ, kì thực lại ghi tạc từng câu từng chữ ở trong lòng.

Chuyện của Tiêu thư ký, nói không chừng sẽ cần dựa vào người tên Dương Đắc Chí kia để giải quyết, nghe giọng điệu của Đỗ tướng quân, năm đó Dương Đắc Chí này cũng là lính của ông ấy, dù hiện tại thấy ông ấy cũng phải nhường ba phần, hắn phải tìm một thời cơ, nói tốt chuyện này cho Đỗ Phương Phương một chút. Đỗ tướng quân thương cháu gái, không chừng Đỗ Phương Phương nói mấy câu, ông ta nói Dương Đắc Chí kia một câu, việc này liền giải quyết xong.

Rượu này, vẫn uống đến đêm khuya, lúc trở về, mấy lão đầu đều say ngã trái ngã phải, lại có con hiếu cháu ngoan chờ đợi ở bên ngoài từ sớm, dỗ khuyên một lúc lâu, mấy người mới lưu luyến chia tay. Hà Dĩ Kiệt đỡ lão tướng quân lên xe, sau khi sĩ quan phụ tá của ông cúi chào với Hà Dĩ Kiệt và Đỗ Phương Phương, liền lái xe đi.

Trên đường trở về, Hà Dĩ Kiệt giả bộ như không để ý hỏi một câu: “Phương Phương, ông ở trong thủ đô, thực sự uy phong như vậy sao?”

Đỗ Phương Phương luôn luôn quan tâm người khác nhìn nhà họ Đỗ thế nào, cô ta cũng luôn luôn tự đắc nhà họ Đỗ là gia đình có uy tín danh dự ở trong thủ đô, càng không thích người khác nói gần nói xa xem nhẹ nhà họ Đỗ chút nào, vừa nghe Hà Dĩ Kiệt hỏi như vậy, vội vàng nói: “Nhìn anh nói kìa, năm đó lúc ông em dẫn binh đánh giặc, đó cũng là một nhân vật nổi tiếng, đều gặp gỡ và uống rượu với lãnh đạo trung ương, trong thư phòng của ông treo đầy ảnh chụp, đó đều là nhân vật nổi tiếng của Trung Quốc vào mười, hai mươi năm trước.”

Mười, hai mươi năm trước, nói cách khác, huy hoàng cũng chỉ có thể lôi chuyện cũ ra thôi.

Nghĩ tới đây, khóe miệng Hà Dĩ Kiệt không dễ phát giác hơi trầm xuống một chút.

Đỗ Phương Phương vẫn chuyên tâm nhìn phản ứng của hắn, vừa thấy vậy, không khỏi gấp gáp. Cô ta luôn luôn kiêu ngạo về thân phận của mình, sợ người khác xem nhẹ nhà họ Đỗ nhất, vừa thấy thần sắc của Hà Dĩ Kiệt, liền luống cuống mấy phần. Hiện tại nhà họ Đỗ không có người nào làm chính trị, cho dù có, cũng là người quen cũ, họ hàng xa làm ở địa phương nhỏ. Hiện nay nhà họ Đỗ dựa vào cũng chỉ là lão tướng quân, mà lão tướng quân dựa vào là cái gì? Chỉ là những giao thiệp tích góp từ trước đây, và ảnh hưởng dư âm xây dựng nhiều năm mà thôi.

Nghĩ thế, Đỗ Phương Phương liền hơi nhìn qua, ghé vào lỗ tai hắn, cúi đầu nói một câu gì đó.

Hà Dĩ Kiệt kinh hãi, hỏi: “Chính là bộ trưởng bộ quốc phòng thường xuất hiện trên tin tức ư...”

Đỗ Phương Phương thấy hắn phản ứng như vậy, liền đắc ý, nâng cằm nói: “Chính là người đó.”

“Người đó và ông...” Hà Dĩ Kiệt vội vàng hỏi, đây chính là một tin tức nặng ký. Trước kia hắn cũng hoài nghi, lão tướng quân này không có gì ngoài chức suông, vốn nhà họ Đỗ cũng không có chỗ dựa nào, sao lại có thể kiêu ngạo muốn gió được gió muốn mưa được mưa như vậy ở trong thủ đô - nơi ngọa hổ tàng long này?

Đỗ Phương Phương cười nói: “Cũng không có gì to tát, chỉ là nghe ông nói, lúc trong trận chiến phản kích với Việt Nam, bọn họ từng làm chiến hữu, người nọ bị mảnh nhỏ đạn pháo bắn trúng trán ngất bất tỉnh, vào lúc ông chuyển thi thể ra từ trong đám người chết, kéo hắn ra ngoài, lại thấy hắn còn có một chút hơi thở, liền đưa hắn tới bệnh viện, cứu hắn một mạng.”

Hà Dĩ Kiệt trầm mặc không nói, ơn cứu mạng lớn hơn trời, chẳng trách nhà họ Đỗ uy phong như vậy, hóa ra lại có chỗ dựa vững chắc như thế.

Đỗ Phương Phương thấy hắn phản ứng như vậy, trong lòng mới thấy vui sướng, nhưng cũng có chút lo lắng mơ hồ. Đều nói tình người đạm bạc như nước, nhiều năm như vậy, người đó cũng đã giúp đỡ nhà họ Đỗ không ít lần, ông là một người không nhìn được mấy kẻ thô kệch khoe khoang, về sau lúc bắt đầu diễn luyện dẫn binh bằng phương pháp công nghệ cao, ông liền dần dần không theo kịp tình thế, liền chậm rãi lui xuống, chỉ chừa một chức tướng quân suông. Thói đời này, trong tay không thực quyền, sẽ có ai thật sự để mắt đến mình?

Tuy nói hiện tại không ít cấp dưới của ông rất có tiền đồ, thấy ông đều rất cung kính gọi một tiếng lão thủ trưởng, nhưng dù sao tuổi của ông cũng rất lớn rồi, nếu ngày nào đó mất đi, vậy nhà họ Đỗ sẽ không có nhân tài mới nào xuất hiện rồi, chẳng phải giao thiệp cũng sẽ bị gãy đứt ư?