Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 698




Cuộc đời này chẳng qua cũng chỉ là một màn kịch, người ta ra ra vào vào, bất quá cũng chỉ thay đổi nhóm người này bằng nhóm người khác, ngây ngây ngô ngô cùng hát về một đề tài xưa cũ, ngợp trong vàng son hay vướng vào lưới tình khó gỡ, cũng chỉ có vậy mà thôi

Dọc theo con đường này sẽ đi đến thành phố C. Cô sẽ không còn nhìn thấy Hà Dĩ Kiệt nữa. Anh là con người kiêu ngạo, một người đàn ông ưa thích được nắm trong tay tất cả mọi thứ như vậy, làm sao hết lần này đến lần khác chịu hạ thấp thân phận để nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của cô được chứ.

Nhưng mà như vậy cũng rất tốt, cô ước gì từ nay về sau không bao giờ nữa nhìn đến anh.

Thời điểm xe chạy đến thành phố C, dừng lại ở bên ngoài một căn biệt thự thì đã là giữa trưa, ánh nắng cực kỳ gay gắt. Tương Tư vừa xuống xe đã cảm thấy bước chân của mình như đang bước trên lò than hồng vậy. Cô hơi nhíu mày lại, thư ký của Hà Dĩ Kiệt dẫn đường cho cô đi đến căn nhà nhỏ nằm cách đó không xa. Cô ngẩng đầu lên, xa xa đã nhìn thấy ở một góc quen thuộc được bóng cây bao phủ có rất nhiều loại hoa. Tương Tư thoáng mỉm cười, bước chân không dừng lại, đi theo phía sau thư ký Triệu đang đi trước dẫn đường.

Đường đi xuyên qua vườn hoa với những cành liễu phơ phất, càng đi đi vào trong, lại càng cảm thấy trong người nhẹ nhàng khoan khoái. Tuy nói chỗ này là một khu biệt thự nhỏ, nhưng ngược lại, thật sự cũng không phải là nhỏ lắm. Hai tòa nhà có căn gác nhỏ đứng ở hai góc, khắp nơi đều rợp bóng mát của cây cối, khiến căn gác nhỏ chỉ còn nhìn thấy thấp thoáng trong bóng cây mát rượi. Giữa hai khu nhà còn có một hồ nước nho nhỏ, vài chiếc lá sen tròn tròn nằm xoải trên mặt nước, tuy số lượng sen không nhiều lắm, nhưng lại có một vẻ đẹp tự nhiên nhìn rất thích mắt. Khi đi qua bên cạnh hồ nước thì có một cơn gió nhỏ gió thổi qua, đưa đến mùi lá sen thơm ngát, thấm vào trong ruột gan. Quả thật đây là một nơi nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cực kỳ tốt.

Hiện tại Hà Dĩ Kiệt đối xử với cô, ngược lại không thể nói là không để tâm, chỉ có điều trong lòng Tương Tư đã sớm nghĩ thoáng thông suốt rồi. Cô chỉ ở lại đây hai tháng để dưỡng bệnh mà thôi. Ở nơi này cho dù có đẹp đẽ thế nào đi nữa cũng không phải nhà của cô, không có Nhất Nặc và thím Phúc cùng ở nơi này làm sao có thể gọi là Thiên đường được!

Tương Tư tiến vào tòa nhà nhỏ màu trắng ở bên trái. Tòa nhà này được thiết kế theo phong cách kiến trúc nông thôn nước Anh, có hàng rào bao quanh được sơn màu trắng, trông rất đáng yêu, cùng với những căn phòng nhỏ giống như trong truyện cổ tích. Người hầu ra đón xách hành lý đi vào trước, Tương Tư cũng đi vào theo sau. Hà Dĩ Kiệt đang ở trong phòng khách chỉ huy người hầu sắp xếp đồ. Sau khi đi vào cô mơ hồ nghe trộm được lời anh đang cẩn thận dặn dò những người trong nhà, thần sắc cô liền thoáng hoảng hốt.

“Văn tiểu thư, ngài thân thể vẫn chưa được tốt, nên đi lên trên lầu trước để nghỉ một lát đã, thời tiết rất nóng sợ cô không chịu nổi.”

Bác sĩ đi theo bên cạnh cô cực kỳ quan tâm nhắc nhở. Hà Dĩ Kiệt đang nói chuyện với một người đàn ông bộ dáng giống như quản gia liền ngừng lại một chút, tựa như quay đầu lại nhìn nhìn cô, nhưng Tương Tư vẫn không hề ngẩng đầu lên, chỉ gật gật đầu mấy cái rồi đi lên trên lầu.

Hà Dĩ Kiệt thoáng nhìn sang cô, nhưng chỉ thấy một cái bóng lưng, mặc chiếc áo T-shirt màu trắng với chiếc váy ngắn ngủn có hoa li ti màu xanh đậm. Vạt áo T-shirt thu vào trong váy, càng lộ rõ chiếc eo không đủ một chét tay. Đôi chân cô mảnh khảnh thẳng tắp trắng noãn, đi một đôi xăng-̣đan nho nhỏ đế bằng màu trắng. Khi cô đi, bóng lưng của cô vô cùng thẳng, nếu chỉ nhìn bóng lưng, cô thực sự giống như một cô bé con có khí chất vượt trội, Hà Dĩ Kiệt hơi nắm chặt tay lại, xoay người lại, nói một câu với người quản gia vẫn đang cung kính lắng nghe những lời dặn dò của anh:“Cô ấy tính tình cố chấp, hàng ngày tất cả mọi chuyện cứ tuân mọi ý muốn của cô ấy, nhưng riêng chuyện uống thuốc trị bệnh thì cho dù cô ấy có tức giận thế nào, cũng không được phép thỏa hiệp. Nếu như quả thực cô ấy có thái độ bất bình thì hãy gọi điện thoại cho thư ký Triệu, tóm lại, riêng về chuyện này quyết không thể để cho cô ấy tùy tiện muốn làm gì thì làm.”

Quản gia liên tục gật đầu, Hà Dĩ Kiệt ngẫm nghĩ một lúc, lại dặn dò thêm một câu: “Ngoại trừ tôi ra, những người khác, bất kể là ai, ngàn vạn lần đều không thể cho họ vào.”

Quản gia liền giật mình, chợt gật đầu đáp: “Dạ dạ, tiên sinh yên tâm, dù chỉ một con ruồi thôi tôi cũng sẽ không cho phép bay vào.”

Hà Dĩ Kiệt nhíu mày, chung quy không hiểu sao, anh vẫn có cảm giác có điều gì đó khiến anh không thể hoàn toàn yên tâm, chỉ hận không thể vứt bỏ lại tất cả một đống công việc kia để trấn giữ ở chỗ này, trông giữ cô trong hai tháng đó. Nhưng chính bản thân anh cũng biết, cái ý nghĩ này chỉ là một mong ước xa xỉ đầy vọng tưởng. Chính vì như thế, cho nên anh lại soát xét lại một lần nữa, nghĩ đến mọi khả năng có thể xảy ra, nhất nhất dặn dò lại một lượt, mãi cho đến lúc gần hoàng hôn, mới lên xe rời đi.

Thời điểm anh ra đi, Tương Tư vẫn còn đang ngủ ở trong phòng ngủ, do đó bọn họ cũng không từ biệt nhau.