Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút

Chương 208: Động tình! 5




Bởi vì hôm nay là chủ nhật nên tất cả mọi người đều ở nhà, nhưng Văn Hinh chỉ thấy một mình Lạc Tình, về Du Thần ích, ngay cả bóng dáng đều không thấy.

Lạc Tình đang ngồi trên ghế sa lon xem ti vi, thấy Văn Hinh, sắc mặt liền biến đổi, có chút không tự nhiên, nhưng lại thủy chung không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Văn Hinh.

Văn Hinh thấy vậy, trong lòng cười lanh. Xem ra cô ta cũng biết mình đã phạm sai lầm rồi, coi như cũng không tệ, ít nhất cũng biết sai.

Cô lạnh lùng nhìn Lạc Tình, sau đó trực tiếp đi lên lầu về phòng mình. Bởi vì lần này đã động thai, cho nên Diêu Phương rất cẩn thận, không dám để Văn Hinh động tay chân vào việc gì, chỉ cần cô nằm một chỗ là tốt rồi, toàn bộ việc trong nhà đã có người làm lo.

( vãi nằm để giãy chết à?)

Ban đêm, khi tất cả mọi người đã chìm vào giấc ngủ, một bóng dáng thon dài lặng lẽ mở cửa phòng Văn Hinh.

Du Thần Ích lẳng lặng đứng trước giường của Văn Hinh, cần thận nhìn chằm chằm vào cô, mặt mũi cô có vẫn còn tái nhợt, lông mi không khỏi nhíu lại, cảm giác có chút phức tạp.

Tại sao, càng ngày người phụ nữ này lại có thể động tới tim hắn?

Mặc dù một tuần này hắn cố gắng không thèm nghĩ tới cô, nhưng bóng dáng cô vẫn thủy chung không ngừng hiện lên trong đầu hắn, không xua đi được, sao sao xóa hết.

Hắn càng muốn quên, ngược lại càng nhớ hơn.

Kể từ ngày đầu họ quen biết nhau cho tới giờ, mỗi động tác của cô, từng nụ cười , còn mỗi một câu nói của cô, hắn đều khắc sâu trong trí nhớ, rõ ràng tới mức chính hắn cũng cảm thấy khiếp sợ.

Hắn không biết mình đây là thế nào, tại sao lại có loại cảm giác này đối với cô, nhưng hắn tin tuyệt đối không phải là yêu.

Làm sao hắn có thể yêu người phụ nữ này, người hắn thích nhất chỉ có Tình Nhi, Tình nhi của hắn.

Văn hinh bị một cảm giác khác thường làm cho tỉnh giấc, có cảm giác có người đang nhìn mình, loại cảm giác mãnh liệt như gánh nặng trên lưng cô, khiến cô cảm thấy không được tự nhiên.

Cô lật người, mở mắt ra, nhưng trong phòng lại trống không, cô không khỏi nghi ngờ nhíu mày lại.

Nghỉ ngơi một tháng trời, Diêu Phương mới cho văn Hinh xuống giường đi lại. Văn Hinh cảm thấy nếu như mình không ra ngoài dạo phố, phơi nắng, đoán chừng cả người cô mốc meo mất.

Một tháng này, mặc dù toàn bộ thời gian đều nằm trên giường, nhưng cũng may một ngày ba bữa ăn đều được ăn bên ngoài, không có bất kể người nào quấy rầy cô. đăc biệt là Lạc Tình, một tháng rồi không gặp cô ta, thật lòng cô cảm thấy thế giới này thật yên lặng.

Được sự đồng ý của Diêu Phương, cô rốt cuộc cũng có thể xuống giường. Đi tới vườn hoa, cô giang hai cánh tay, sau đó nhắm mắt lại hít thở sâu, không khí trong lành trong nháy mắt bao phủ xung quanh, cảm giác nhẹ nhõm hơn nhiều, không khỏi hít sâu một hơi.

Lúc này, mặt trời mới ló rạng phía sau cô, cả người cô đắm chìm trong ánh mặt trời vàng , cảnh diễm lệ như vậy, như mộng như ảo, tựa như thiến sứ ôm lấy thân thể nhỏ bé của cô, ( em chém thêm nhé)

Một màn này vừa vặn lọt vào mắt Du Thần ích mới đi từ bên ngoài vào, hắn không khỏi giật mình , trong giây lát, hắn ngơ ngác nhìn hình ảnh trước mắt, thiếu chút nữa khiến cho hô hấp của hắn ngừng lại.