Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút

Chương 245: Lạc . . . . . . 8




"Không cho phép đi!" Hắn không nghĩ ngợi gì đã trực tiếp phản đối, lời nói vừa buột ra khỏi miêng, không chỉ Văn Hinh mà chính bản thân hắn đều sửng sốt. Hắn cho rằng mỗi lần hắn yêu cầu cô thực hiện điều gì thì cô phải thực hiện điều đó chăng, hắn đang dùng thân phận gì để ra lệnh hay yêu cầu cô.

Thân phận gì?

Hắn là chủ nợ của cô, hắn là ông chủ của cô, hắn là cha đứa bé trong bụng cô, nhưng cho dù có tầng này quan hệ, hắn vẫn không có quyền can thiệp vào những quyền lợi riêng của cô.

Bời vì, hắn không phải là tình nhân của cô!

Quả nhiên, Văn Hinh sững sờ hồi lâu rồi rất nhanh nhíu mày nói: “ đây là chuyện riêng của tôi, không liên quan gì tới công việc đi.” Ý tứ của cô là đây là chuyện riêng không liên quan tới công việc, nên anh không có quyền hỏi tôi.

Du Thần ích cũng biết cô nhất định sẽ không nghe lời mình nói, nhất thời sắc mặt hắn trầm xuống. Hắn muốn cưỡng chế, ra lệnh cho cô, nhưng khi nhìn thấy nụ cười yết ớt trên khuôn mặt cô, khóe miệng hắn giật giật, cuối cùng lại không cách nào mở miêng.

Văn Hin có chút mong đợi, cô cho rằng hắn sẽ nói gì đó, nhưng nhìn thấy hắn định nói gì nhưng lại cố nuốt xuống, trong lòng cô có chút thất vọng.

“ Tôi hẹn Tề Nhân Kiệt, chủ nhật hàng tuần anh ấy sẽ mời tôi ăn cơm.” Cô cười nói với hắn, vẻ mặt cùng giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, điềm đạm, giống như đang nói một chuyện hết sức bình thường vậy.

"Ngày mai tôi phải đi gặp một khách hàng vô cùng quan trọng, cô đi cùng tôi.” Du Thần ích lạnh lùng nói, trong lòng hắn không muốn để cô gặp mặt Tề Nhân Kiệt.

Văn Hinh cười cười, “ Trước khi tôi tới công ty làm việc, mẹ anh đã đáp ứng tôi, thứ bảy chủ nhật có thể nghỉ ngơi, không cần làm việc.” Bởi vì khoảng thời gian này vì thời gian này công ty có nhiều việc cần xử lí, cô sợ hắn một mình quá vất vả, hắn luôn làm thêm giờ.

Nhưng hắn lấy lí do này để ngăn cản cô gặp Tề Nhân kiệt thì cũng quá gượng ép đi. Trước kia mỗi lần đi gặp khách, không phải đều là hắn đi cùng Lam Dật Thần sao? Huống chi, khách hàng trong miệng hắn nói vốn không hề tồn tại, có cần thiết cô đưa thêm chứng cứ không.

Nghĩ tới đây, khóe miệng cô khẽ cong lên, cô khẽ cười nhằm tỏ ra cô đã hiểu.

Du Thần ích không nói gì nữa, nhưng trong lòng lại cảm thấy rối loạn, khiến cả ngày hắn không thể an tâm làm việc.

Ngày hôm sau, Văn Hinh đi ra ngoài từ sáng sớm, trước khi đi cô đã nói với Diêu Phương, cô nói buổi tối mới trở lại. Mặc dù Diêu Phương có chút không đồng tình, nhưng cũng không ngăn cản .

Văn Hinh vừa đi khỏi, Du Thần Ích cũng đi theo ra ngoài.

Một lần nữa đi tới tập đoàn Gấm Vinh, vẫn gặp cô lễ tân ở đại sảnh lần trước, nhưng lần này cô ấy đã biết cô, nhìn thấy cô, cô ấy lập tức gật đầu mỉm cười với cô, nhấc điện thoại lên gọi cho thư kí Tần, thông báo với cô ấy có Văn tiểu thư tới.

Rất nhanh sau đó, cô đã thấy Tề nhân Kiệt hởn hở chạy tới, nhìn thấy Văn Hinh, anh lập tức dành cho cô một cái ôm thật chặt, “ Tôi còn tưởng rằng em quên mất buổi hẹn của chúng ta! đi thôi, hôm nay tôi dẫn em tới một chỗ rất thú vị!” nói xong, anh ôm Văn Hinh đi ra ngoài.

Mới vừa lên xe, Tề Nhân Kiệt đưa cho văn Hinh một cái hộp rất tinh xảo, Văn Hinh nhận lấy, khó hiểu nhìn Tề Nhân Kiệt, hỏi, “ Đây là cái gì/”