Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút

Chương 270: Sinh non? 1




“ Cô cho rằng tôi là người mù sao?” Thanh âm tràn đầy sự đè nén và tức giận của Du Thần Ích vang lên, “ Có phải cô cố ý hẹn hò với Tề Nhân Kiệt để chơi tôi? Nhìn thấy tôi bị các người chơi đùa, có phải cô vui vẻ lắm không, hả?” Lúc này, hắn hận không thể giết chết người phụ nữ to gan lớn mật này. Không, cho dù có róc xương lột da hay hủy cốt, cũng không làm cho mối hận trong hắn vơi đi!

Văn Hinh hoàn toàn không hề nghĩ tới Du Thần Ích lại có thể ra tay tát mình, cô che gò má mình lại, cảm giác đau rát,” chẳng lẽ anh không nhận thấy, lúc ấy anh ấy chỉ muốn mượn tôi để đuổi người phụ nữ kia đi!” Cô ngẩng đầu lên, căm tức nhìn hắn, …. Lúc này, mọi sự kiêu ngạo của cô đều bị hắn ép ra ngoài.

Cho tới bây giờ, cô luôn không phải là người phụ nữ yếu đuối, càng sẽ không chịu an uổng mà cúi đầu thừa nhận tội danh này. Cho dù đó là người mà cô để ý nhất, cô cũng không chịu.

Trong mắt cô lúc này hoàn toàn là sự kiêu ngạo, không chịu thua lại càng kích thích hắn, hắn cúi người xuống, dùng sức bóp cằm cô, hắn nhìn ánh mắt ngạo nghễ của cô, cắn răng nói: “ Cô dám đảo bảo với tôi, đứa bé trong bụng cô là của tôi ?”

Ở khách sạn, rõ ràng hắn nghe rõ chính miệng Tề Nhân Kiệt nói với người đàn bà kia rằng, Văn Hinh chính là bằng chứng, mà đứa bé trong bụng cô chính là con hắn. Lúc ấy, hắn còn nửa tin nửa ngờ, nhưng vừa rồi thấy Tề Nhân Kiệt đưa cô về nhà, cô chào tạm biệt anh, ánh mắt rõ ràng chỉ có người yêu nhau mới có, điều này khiến toàn bộ sự nghi ngờ trong lòng hắn chuyển thành sự chắc chắn. Lúc ấy, một cỗ lửa giận ngút trời lập tức xông lên đầu óc của hắn, bao nhiêu đè nén bấy lâu của hắn với Tề Nhân Kiệt đều bị bộc phát hết.

Có điều, bọn họ đã có gan lừa gạt hắn, thì phải biết chọc giận hắn sẽ chịu hậu quả như thế nào.

Mà hậu quả, hắn quyết định, toàn bộ sẽ do người phụ nữ này gánh chịu!

Về phần Tề Nhân Kiệt, nhất định là hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh!

“ Anh…” Văn Hinh bị sự hoài nghi của hắn chọc giận, cô hung hăng nhìn chằm chằm hắn, cơ hồ nghiến răng nghiến lợi nói: “ Nếu như anh không tin, thì lập tức đá một cước, tránh cho nó phải xuất hiện trên đời này còn phải mang nỗi nhục này.”

Nghe vậy, đột nhiên Du Thần Ích nở nụ cười, nụ cười tà mị Văn Hinh chưa từng thấy qua, khuôn mặt đẹp trai càng tăng thêm vẻ tà ác. Nhưng ánh mắt lạnh lẽo, lại khiến cho người khác phát run.

“ Có phải tôi khiến nó biến mất, cô sẽ chết mà không có chứng cứ không, hả?” ( ý thằng này là nếu làm cô sinh non, thì sẽ không xác nhận được xem là con của ai.) Thanh âm của hắn chưa bao giờ dịu dàng, nhưng mà bây giờ, giọng nói hết sức nhẹ nhàng của hắn, chỉ làm cô cảm thấy rợn tóc gáy.

“ Cô yên tâm, tôi sẽ không để nó biến mất nhanh như vậy đâu. Không những tôi sẽ không khiến nó biến mất, mà cô phải sinh ra nó khỏe manh, đến lúc đó nếu như xác nhận đó là con Tề Nhân Kiệt, cô nói xem nếu lúc đó để nó gọi người khác là ba, nhưng mà lại bị đối đãi giống như một con chó, như vậy nếu như Tề Nhân Kiệt biết, hắn có điên hay không?” Hắn nói xong, nở nụ cười nhẹ, đắc ý vì ý nghĩ của mình, vẻ mặt hắn dường như đang điên vậy.