Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút

Chương 296: Thật xin lỗi, tôi yêu em! 4




"Thật xin lỗi!" Du Thần Ích quỳ gối xuống trước giường bệnh Văn Hinh, hắn nắm lấy tay cô thật chặt, nhất định không chịu buông ra, hắn ngẩng đầu chăm chú nhìn Văn Hinh, vô cùng nghiêm túc lại dùng giọng thống khổ nói với cô: “ Thật xin lỗi, hôm đó là tôi hiểu lầm em, là tôi quá mức xúc động, tôi xin lỗi em!”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Du Thần Ích, Văn Hinh ngây người, cuối cùng cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra, khóe môi chợt nhếch lên nụ cười đầy chế giễu, cô cười lạnh nói: “ Vẫn là câu nói kia, anh cho rằng chỉ một câu xin lỗi là có thể bỏ qua những ngày đau khổ của tôi sao? Tôi cho anh biết, tuyệt đối không!” Nhà họ Du các người cho rằng có thể đem tôi ra mà đùa giỡn sao, trước thì hung hăng cho người ta một cái tát, sau đó lại ra vẻ Thượng Đế nói xin lỗi, các người cho rằng chỉ như vậy là có thể coi như không có chuyện gì xảy ra, nào có dễ dàng như vậy?

Các người, sẽ vì hành động của mình mà phải trả giá đắt

!

Vẻ mặt Du Thần Ích trông đầy đau khổ, hắn quan sát Văn Hinh một lượt, lướt thấy cái bụng lớn của cô thì trong lòng càng thêm tự trách. Cuối cùng, một lần nữa nhìn vào mắt cô, nhẹ giọng nói: “ Phải làm sao em mới bằng lòng tha thứ cho tôi?” Chỉ cần cô chịu tha thứ cho hắn, phải làm gì hắn cũng nguyện ý.

Văn Hinh thấy thái độ của hắn như vậy, nhưng vẫn bất động, chỉ lạnh lùng cười khẩy nói: “ Sao vậy, anh hối hận?” Thật buồn cười, người mà ban đầu nói nhất định phải làm cho cô thấy hối hận mà bây giờ lại là người hối hận trước.

Việc này phải nói là gì đây nhỉ?

Tự gây nghiệt không thể sống!

"Thật xin lỗi!"

Lúc này, Du Thần Ích chỉ có thể nói xin lỗi, sự hối hận và tự trách hiện rõ trên mặt hắn. Nhìn bộ dạng của Văn Hinh, hắn biết lần này nhất định cô sẽ không tha thứ cho hắn.

“ Vì sao anh không chịu nhận tấm chi phiếu 20 triệu mà Nhân Kiệt gửi tới?” Văn Hinh đột nhiên hỏi hắn, lần này, trong lòng cô vẫn thủy chung chờ đợi một đáp án khác, biết rõ là đáp án này tuyệt đối không có nhưng cô vẫn chờ.

Du Thần Ích lại cúi thấp đầu xuống, Văn Hinh chờ một hồi lâu cũng không thấy hắn trả lời, không khỏi thay hắn đáp, không khỏi thay mặt hắn hồi đáp: " Anh muốn cùng tôi chơi trò vô ích, xem chúng ta rốt cuộc người nào sẽ phải hối hận trước đúng không?”

"Không phải vậy!" Du Thần Ích lập tức bác bỏ, hắn trả lời như bản năng vậy, ngay lập tức.

Văn Hinh sững sờ, lại hỏi: “ Vậy thì vì cái gì?”

Du Thần Ích lại trầm mặc, vẫn cúi đầu không nói. Khi hắn nhận được tấm chi phiếu 20 triệu kia thì lập tức hắn đã biết được ý tứ của Văn Hinh, cô muốn phủi sạch quan hệ với hắn. Hắn hận cô, oán cô, nhưng từ sâu trong đáy lòng, lại vẫn hi vọng cô không rời xa hắn. Hắn mơ hồ phát hiện điều này, nếu lần này cô rời đi thật, thì vĩnh viễn sẽ không trở lại bên cạnh hắn nữa, nghĩ tới đây khiến hắn cảm thấy sợ hãi, khủng hoảng. Cho nên, hắn mới gửi trả lại tấm chi phiếu đó, đơn giản, hắn chỉ muốn cô ở lại.