Tổng Giám Đốc, Người Ta Lại Chạy Mất Rồi

Chương 16: Thú cưng.




CHƯƠNG 16: Thú cưng.


Ngụy Âu Dương tâm tình vô cùng tốt đem một câu đói bụng của Vũ tiểu miêu nuốt vào, đưa người còn đang ngơ ngác đến ghế ngồi.


Vũ Thanh An im lặng nhìn ngó xung quanh, nơi này phòng riêng lại không hẳn là như vậy, có tấm phản lớn ngăn cách ở bên ngoài kia, không gian cũng khá rộng rãi, bàn vuông là khăn đỏ ren, bàn ghế chất liệu gỗ đúng tông truyền thống, không gian tràn ngập hương cây tùng dịu nhẹ khiến người ta vô cùng thoải mái.


"Meoz..." Vừa mới ngồi chưa bao lâu, tiếng mèo kêu dịu nhẹ thoát ra phía sau chậu cây ở góc phòng, nghe ra ý vị lười biếng.


Ngụy Âu Dương thấy hai mắt Vũ tiểu miêu sáng lên, rất nhanh lại gần ôm ra một con mèo lông xù màu trắng mắt xanh, hắn cảm thấy vô cùng hài lòng. Ừm, trước đó hắn đã dặn người ở đây cố tình đem con mèo chủ nhà hàng ra, là do hắn lúc đến đặt chỗ nhìn thấy, nghĩ ngay thế nào mèo con kia cũng sẽ thích.


"Thích sao?"


"Thật đáng yêu." Vũ tiểu miêu không có trả lời câu hỏi của hắn, thần sắc rạng rỡ ôm con mèo ra giơ trước mặt.


Con mèo kia cũng có vẻ thích đồng loại trước mặt, thi thoảng vươn lưỡi nhỏ liếm liếm ngón tay cậu, dùng cái đầu hơi xù cứ liên tục cọ.


Ngụy Âu Dương tuy không phải quá ưa thích mèo, nhìn một màn này cảm thấy thế nào cũng rất đáng yêu, nghĩ lại nếu như đem căn nhà trống trải kia thêm vào vài động vật hẳn cậu sẽ không quá cô đơn đi?


"Được rồi, mau để nó xuống, đồ ăn sắp mang lên rồi." Nói xong hắn còn tự bổ sung thêm một câu, "Là tôi tự chọn cho em".


Vũ Thanh An cọ cọ cái mũi hồng của con mèo, hạ nó xuống, nó cũng không nhảy xuống ngay mà xoay quanh vài vòng trên đùi cậu tìm một chỗ thoải mái nằm an tĩnh mà ngủ.


Vừa lúc này nhân viên đem đồ ăn mang tới, từng bát từng bát một được bày ra, trưng trong tô trắng đậy kín mít, ở giữa bàn còn đặc biệt bày ra một bếp đang đun nồi nhỏ. Chờ đi hết cả rồi Ngụy Âu Dương mới đưa tay mở nắp từng tô một ra, mùi thơm đều hướng tới chỗ người kia. Mà Vũ tiểu miêu sau khi nhìn lại vô cùng thích thú, có đậu phụ Tứ Xuyên, há cảo, bánh bao nước, chung quy lại rất nhiều thứ, mà ở giữa còn có một nồi lẩu nấm chua cay mà cậu rất thích.


Cuối cùng cũng động đũa ăn, trước Vũ Thanh An lấy một miếng bánh bao cho vào miệng, lập tức liền phùng mang trợn mắt liên tục thổi khí, nước mắt liền đọng lại. Thật sự nóng.


Ngụy Âu Dương buồn cười, cho dù hắn ít khi động tới đồ ăn Trung Quốc nhưng cũng thừa biết là bánh bao nước này không ai lại đi cho cả vào miệng cả. Hắn đưa tay lấy đũa hơi xé mở phần đầu bánh bao để nước dùng bên trong nguội bớt, tránh cho Vũ tiểu miêu tham ăn kia vì đói mà đến cả lưỡi mình cũng không cần.


Khi dùng bữa Vũ Thanh An đặc biệt không kiêng kị hắn, ăn rất ngon lành, đồ cay ăn nhiều đến cái mũi hồng cả lên, ánh mắt lại lóe lên tia sáng liên tục đưa tay muốn lấy mì trong nồi lẩu. Trái lại Ngụy Âu Dương có chút khó khăn, hắn ít khi ăn cay, với mấy món nhẹ còn không sao, lẩu thì còn tạm ổn, thế nhưng đĩa đậu phụ Tứ Xuyên nhìn qua đỏ lòm kia ăn không vào, cả buổi cũng không động tới.


Đến cuối bữa là ăn hoành thánh, vào mùa hè món thơm mát rất thích hợp, Vũ tiểu miêu ăn uống đến xuân tâm, đôi mắt xinh đẹp híp lại tỏ ý thỏa mãn. Ăn uống xong rồi còn xoa xoa cái bụng, tay còn lại thì vuốt ve con mèo, chỉ thiếu điều nói đại gia ta ăn xong rồi.


Tổng giám đốc nhìn đồng hồ thấy vẫn còn sớm, dứt khoát đứng dậy đem con mèo nhấc lên. Đám lông xù màu trắng ngao một tiếng bất mãn người đàn ông này cướp chỗ nằm thoải mái, cuối cùng lại đành phải lui về tay quản lý.


"Chúng ta đi đâu đây?" Vũ tiểu miêu được ăn ngon, đối với người đàn ông này đã hạ thấp xuống phòng bị. Ông chủ nợ thật tốt, còn mời người ta ăn ngon.


Tổng giám đốc không có nói gì dắt theo Vũ tiểu miêu theo gót phía sau đi ra ngoài. Vũ Thanh An không hiểu gì, nghĩ nếu ngay từ đầu hắn không đối mình có gì đó không ổn, vậy liền cứ theo thôi.


Xe đi khoảng tầm mười lăm phút thấy dừng lại trước cửa tiệm thú cưng Vũ tiểu miêu mới quay lại hỏi, "Ngụy Âu Dương, đến đây làm gì?" Cậu sớm đã nhận thức người đàn ông này không còn là cấp trên của mình, cũng do hắn ép cậu hỏi thẳng tên, mãi mới có thể quen miệng gọi như vậy.


"Ở nhà quá thiếu sinh khí, thêm vào sẽ náo nhiệt hơn." Thực ra vốn là muốn cho cậu bớt nhàm chán mà táy máy những chỗ không nên tìm tới, mèo con này tuy đơn thuần nhưng lại thông minh như thế, ai nào dám chắc sẽ không xảy ra chuyện cậu trốn ra ngoài.


Cả lúc rời nhà hàng, ánh mắt Vũ tiểu miêu cùng con mèo kia nhìn tiếc nuối không muốn rời xa, hắn phải đem người nhét vào xe mới thôi.


Lần này nuôi mèo con hắn tuyệt đối sẽ không tìm con trắng xóa lông xù như lúc nào cũng đến mùa rụng lông như thế. Ngụy Âu Dương cho dù không bị bệnh quá sạch sẽ nhưng không thể lúc nào trong nhà cũng có lông mèo được. Lúc đi vào hắn đặc biệt vừa mắt một con linh miêu mắt xanh, kết quả vừa cho người lấy xong thì thấy Vũ Thanh An ôm một cục tròn vo nhỏ đi đến, thì ra là mèo mướp.


Ngụy Âu Dương khinh mắt nhìn con mèo béo đang ngửa bụng ra ngủ này, vốn muốn nói mèo kia sẽ thích hợp hơn song một câu "Nó đáng yêu" của đồng loại đang ôm nó liền thôi, dứt khoát nói nhân viên lấy hai chiếc cũi mèo mang tới.


Vũ Thanh An mỉm cười nói cảm ơn, tuy rằng hắn không định mua cho mình, nhưng có nhận con mèo này thì thực tốt. Đưa bàn tay xoa xoa chân con mèo béo lại vuốt tai con linh miêu mắt xanh, nó ngáp một tiếng phát ra tiếng "rừ rừ" nhỏ, thích ý.


Cả hai con hiện tại vẫn còn nhỏ, Ngụy Âu Dương muốn chọn lồng vừa tiện mà thoải mái lại đủ lớn cho chúng nó sau này, chọn được hai cái thì quay lại chỗ Vũ Thanh An ngồi thì người đã không thấy đâu.


Đảo mắt một vòng liền thấy Vũ tiểu miêu đang ngắm nghía khu được ngăn ở phía sau. Ở nơi này động vật con cùng trưởng thành sẽ được chia ra, từ chó, mèo rồi đến nhỏ, trưởng thành, tránh cho những con lớn dọa sợ mấy con khác.


Hắn đến rồi vừa lúc thấy Vũ Thanh An đứng lại nhìn một nơi. Đó là chỗ con chó Rottweiler mới trưởng thành trông lại đặc biệt to lớn. Khi mà Vũ Thanh An bước vào bốn phía đều đặc biệt ồn ào, duy chỉ có nó im lặng ngồi, tấm ngực lớn cũng ưỡn ra kiêu ngạo. Một màu đen tuyền bao xung quanh con chó to lớn, lại rất đẹp mã, không hiểu sao lại chưa có ai nuôi.


Nhân viên giải thích cho cậu, trước đây nó được tìm thấy trong công viên, bị mấy con chó hoang khác cắn suýt nữa liền bỏ mạng, may mắn sao cứu được. Sau này có người liền thấy nó khỏe mạnh nhìn liền biết có tiềm chất huấn luyện quyết đem nó mang đi đấu chọi chó trái phép song nó lại tìm về đây. Từ đấy nó hung dữ hẳn, chủ quán cũng không định đưa nó cho ai không đủ khả năng, treo biển đỏ.


Vũ Thanh An nhìn biển tên màu đỏ trống rỗng, "Tên mày là gì?"


Nhân viên nhanh nhạy trả lời, "Nó chưa có tên, vì nó tự trốn về chủ trước cũng không đăng ký tên cho nó".


"Kì thực hôm nay nó cũng rất lạ, ngày thường cứ có người tới gần là rất hung dữ."


Vũ Thanh An không có nói gì, bàn tay lướt dọc theo thanh thép của lồng, đôi mắt xinh đẹp hơi hạ xuống, "Nằm".


Quả nhiên con chó Rott kia như hiểu lời cậu, hai chân hạ xuống ngoan ngoãn nằm, hai mắt còn nhướng lên nhìn cậu thanh niên.


"Ôi, nó nghe lời này." Nhân viên đứng bên cạnh trừng mắt ngạc nhiên. Đùa, ngày thường cho nó ăn ta đã phải tốn rất nhiều công sức với tránh xa được đó, người này nói nằm nó liền nằm!


Mà Ngụy Âu Dương từ đằng sau vẫn yên lặng không nói gì, nhưng đôi đồng tử xanh đã thoáng nét ngạc nhiên.


Bàn tay mảnh khảnh lướt đến chốt khóa "cạch" một tiếng mở. Nhân viên định cản lại song Vũ Thanh An lại rất nhanh đem cửa mở ra, đối với con Rott cười, "Bò đi".


Thân hình thô to của nó quả nhiên không đứng dậy, từ trong chuồng nhanh chóng bò qua dừng lại dưới chân người thanh niên.


"Thật ngoan." Vũ Thanh An xoa đầu nó buông lời cảm thán, nó cũng như hiểu mình được khen cái đuôi cụt vẫy vẫy.


"Thích nó sao?" Đến lúc này người đàn ông mới lên tiếng hỏi.


Con Rottweiler cũng nghe theo mà ngẩng lên nhìn, thấy được người đàn ông cao lớn này như biết được hắn chính là có uy quyền lớn nhất ở đây. Ánh mắt người đàn ông ngạo nghễ như ý nói, "Chó con, cậu ấy là ông chủ nhỏ, tao mới là ông chủ lớn".


Vũ Thanh An cười gật đầu, vừa định mở miệng nói đã bị người đàn ông kia cắt đứt, "Vậy theo tôi đi làm vòng cổ lấy tên cho nó".


Hai mắt Vũ tiểu miêu liền lộ ra kinh hỉ thật lớn, "oa" một tiếng liền đi theo sau.


Hoàn tất đăng ký xong, linh miêu mà Ngụy Âu Dương chọn gọi Lod, mèo béo bị người đàn ông khinh thường gọi Màn Thầu, con chó trực tiếp đặt là Rott. Ba con đều có vòng cổ dây màu đen, có tấm kim loại khắc tên từng con đeo vào, kèm theo là số điện thoại cùng tên của Ngụy Âu Dương - Vũ Thanh An ở trên.


Lâm quản gia lúc này đứng ở ngoài cửa đợi một lúc lâu, thi thoảng lại liếc nhìn đồng hồ. Gia chủ có nói với ông sẽ trở về sau bữa ăn, thế nhưng ăn thế này cũng là quá muộn rồi, tại sao vẫn chưa có trở về?


Mới vừa tự hỏi xong, xa xa bên ngoài truyền tới tiếng còi xe, là Ngụy Âu Dương đã lái xe vào bên trong. Xe dừng lại trước cửa Vũ Thanh An lập tức đẩy cửa xe ra dọa cho Lâm quản gia một trận choáng váng, Ngụy Âu Dương cũng không rảnh tay xách theo hai cái cũi xám, bên trong liên tục truyền đến tiếng meo meo của Màn Thầu.


"Này... Ngài Ngụy...." Lâm quản gia nhìn Vũ Thanh An dắt theo Rott đem đến phòng khách, có chút không thích ứng được đi hỏi Ngụy Âu Dương.


Ngụy gia đã nhiều năm không có động vật nuôi rồi.


"Tùy hứng cậu ấy." Ngụy Âu Dương phất phất tay đem cửa cũi mở để linh miêu cùng Màn Thầu ra ngoài.


Led nhìn ngó xung quanh, cuối cùng rất tự giác nhảy lên cửa sổ nằm ngủ. Trái lại Màn Thầu sợ hãi nhắm tới Vũ Thanh An đang nằm trên sofa chạy tới, lách cái thân béo chen vào lòng cậu, còn đưa cho con Rott ánh nhìn không hề thiện cảm.


Mà con chó lớn đen tuyền nhìn cũng không nhìn một cái, không thèm cùng nó so đo trực tiếp nằm xuống bên chân cậu chủ nhỏ này.


Nhưng mà cậu chủ nhỏ mới ngồi chưa được bao lâu đã bị ông chủ lớn đi tới xách đem lên lầu, nó cũng rời đi, bỏ lại Màn Thầu nằm phơi bụng ngủ đến quên trời đất.


_______


Tổng giám đốc: Màn Thầu nó như thế nào lại béo vậy?


Vũ Thanh An: Có béo lắm đâu..


Tổng giám đốc: Em xem, đến ôm nó em còn không nổi.


Vũ Thanh An: Đâu có....