Tổng Giám Đốc Tà Ác Yêu Thương Vợ

Chương 17




Diệp Bắc Thành bị ngăn cách bởi một đám người phụ nữ, thấy được Du Tĩnh Nhã luống cuống, anh không thể nhịn được nữa gầm nhẹ một tiếng: "Tránh ra."

Đám người vốn lao nhao lập tức yên tĩnh lại, anh vừa định đi tới trước mặt Du Tĩnh Nhã, lại bị người ngăn cản ——

"Diệp tổng có thể tính ra, liên quan tới hợp tác cửa hàng tổng hợp mua bán vàng chúng ta nên thương thảo tiếp một chút."

"Còn có nhóm người Đông Dương chúng ta cung cấp nhóm hàng kia, tuyệt đối so với thương gia khác ưu đãi 10%."

"Ngày hôm trước tôi cùng anh nói cái chuyện tài trợ đó, không biết..."

Năm ba người đồng nghiệp chen lấn lên tiếng, Diệp Bắc Thành là một người có vẻ nghiêm cẩn trong sự nghiệp, anh dùng ánh mắt tỏ ý Du Tĩnh Nhã chờ anh một chút, sau đó theo mấy người kia vừa đi vừa hàn huyên.

Tiếng đàn violon du dương như nước chảy mây trôi bồng bềnh ở trong phòng yến hội nguy nga lộng lẫy, mắt Du Tĩnh Nhã nhìn cảnh tượng bữa tiệc linh đình, tìm một xó xỉnh an tĩnh ngồi xuống.

Do đàn violon thôi miên cộng thêm tối hôm qua ngủ không được ngon giấc, rất nhanh cô cảm thấy buồn ngủ, trong lúc mơ mơ màng màng bả vai bị người vỗ nhẹ hai cái, cô mở mắt ra, đập vào mi mắt là ánh mắt hài hước của Diệp Bắc Thành.

"Mệt sao?"

Cô xin lỗi cười cười: "Ừm, có chút mệt."

Anh xoay người đi rót ly rượu chát cho cô: "Uống cái này đi, có thể nâng cao tinh thần đó."

"Cám ơn." Cô nhận lấy, ý vị sâu xa thăm dò: "Cái đó, mới vừa rồi... Có phải có cảm giác làm hoàng đế hay không?"

"Cái gì?" Diệp Bắc Thành có chút không kịp phản ứng.

Cô dùng ngón tay chỉ nơi xa xa từng ánh mắt đắm đuối đưa tình: "Oa, bị một đám phụ nữ vây quanh, loại cảm giác đó chẳng lẽ không giống như là làm hoàng đế sao?"

Diệp Bắc Thành nhìn theo phương hướng ngón tay cô, nhất thời liền hiểu ý cô, rất thành khẩn trấn an: "Đừng lo lắng, nhiều phụ nữ tới vây đi nữa, cũng không lay chuyển được vị trí hoàng hậu của cô..."