Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 129: Đây gọi là ‘tình thú’




“Để tôi suy nghĩ đã." Thiên Tình trả lời cho có lệ, “Tôi đi thay quần áo, anh chờ tôi một chút."

"Ừ." Thi Nam Sênh nhìn cô xoay người rời đi. Nhìn theo bóng lưng kia, rồi nhìn quanh ngôi nhà chật hẹp, lại nghĩ đến gia đình không hoàn chỉnh của cô, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác thương yêu không nói lên lời.

Cô gái nhỏ này, rất trọng tình cảm, thương yêu chị. Cho nên, gánh nặng trên vai cô ấy có lẽ còn hơn cả mình tưởng tượng.

Chẳng trách, ngày trước còn vì Vãn Tình mà chấp nhận việc mang thai hộ.

***

Vãn Tình đón xe đi đến sòng bạc. Ngồi trên xe mà lòng thấp thỏm không yên. Cô không dám chắc có thể khuyên người cha mê đánh bạc đến đỏ mắt kia của mình về được không. Đối mặt với một gia đình chẳng ra dáng là gia đình gì này, cả cô và Thiên Tình đều rất mệt mỏi. Cô cũng không hiểu được rốt cuộc Lục Yến Tùng có mục đích gì nữa.

Qua tay cha để có được cô, còn liên tục cung cấp tiền cho cha để ông ấy cả ngày đắm mình trong sòng bạc.

Chuyện này có lợi ích gì cho anh ta chứ? Có phải vì anh ta quá thừa tiền nên mới dùng nó để chơi đùa những người nghèo khó như cô?

Nghĩ đến Lục Yến Tùng, trong lòng Vãn Tình lại nảy sinh oán hận.

Cô phiền não che mặt lại, chỉ hy vọng tối nay đừng gặp anh ta ở sòng bạc. Người đàn ông đó thật giống ác quỷ....

.... .... ....

Trong sòng bạc, tiếng la hét, tiếng khen ngợi, tiếng rên tiếc rẻ thi nhau vang lên, đinh tai nhức óc vô cùng.

Vãn Tình vốn dĩ rất ghét những nơi như thế. Đặc biệt là sòng bạc này....

Mấy tháng trước còn là nơi cơn ác mộng của cô bắt đầu.

Sau khi tìm kiếm vòng quanh một hồi, cuối cùng Vãn Tình cùng tìm được Cảnh Kiến Quốc đang ngồi trên bàn mải mê đánh bạc.

Ông đã ngồi ở đó suốt hai ngày nay, chơi đến hai mắt cũng đỏ ngầu. Dĩ nhiên lúc này ông lại đang thua rồi, giận dữ mắng một câu rồi ném bài xuống bàn.

Trong lòng Vãn Tình vô cùng thê lương lạnh giá. Người cha này, trừ việc sinh ra hai chị em cô, có bao giờ làm tròn trách nhiệm của một người cha đâu chứ?

Đuổi mẹ cô đi, cờ bạc đến tán gia bại sản.

Thậm chí....Đến cả con gái cũng bán luôn. Đang muốn đi tới đó thì eo chợt bị thít chặt. Vãn Tình cứng người lại, hơi thở quen thuộc thoảng tới từ phía sau, khiến cô tưởng chừng như không thở nổi nữa.

Một sòng bạc rộng lớn thế này, ai cũng châu đầu đánh bạc không còn biết gì, mùi rượu, mùi khói thuốc lá mù mịt vô cùng khó chịu.

Thế nhưng.... người đàn ông sau lưng lại hoàn toàn không bị nhiễm bởi những mùi khó ngửi đó. Mùi hương trên người anh ta vẫn luôn mát mẻ, dễ chịu. Chỉ cần thoáng ngửi qua là đã có thể nhận ra được anh ta là ai.

"Buông tôi ra!" Vãn Tình tức giận khẽ quát, ra sức tách vòng tay dưới eo ra. Nhưng cô càng dùng sức vòng tay người đàn ông kia càng siết chặt.

"Em đến để tìm tôi sao tôi có thể buông tay được?" Giọng nói lạnh lùng nhưng đầy vẻ gian manh vang lên từ phía sau.

“Tôi không tới tìm anh, cậu chủ Lục không nên tự mình đa tình như vậy!" Vãn Tình lạnh lùng nói.

Người đàn ông phía sau không những không giận ngược lại còn cười cười, “Em có biết tôi rất thích tính cách này của em không?” Người đàn ông kia cắn nhẹ lên vành tai cô.

Cảm nhận được người cô khẽ run lên, giọng anh ta càng thêm khàn khàn mờ ám, "Vãn Tình, nếu em còn tiếp tục giãy dụa nữa, tôi sẽ lập tức ‘xơi’ em ngay tại đây đó." Anh ta cười nói ra những lời tàn nhẫn khiến Vãn Tình rùng mình, "Em cũng biết đấy, những con bạc ở đây chỉ lo không tìm được chuyện vui thôi."

"Lục Yến Tùng, anh là đồ cầm thú!" Cả người Vãn Tình run lên bần bật.

"Ồ, xem ra tôi phải cho em biết thế nào là cầm thú chân chính mới được." Lục Yến Tùng lập tức bế ngang cô lên.

Vãn Tình biết anh ta muốn làm gì, hoảng sợ hét ầm lên, "Đồ khốn kiếp! Tôi không muốn lên lầu! Tôi không muốn đi! Buông tôi ra!"

"Chẳng lẽ, em thích ở dưới này sao? Ở đây kích thích hơn hả?" Lục Yến Tùng kiên nhẫn cúi đầu, mỉm cười nhìn cô. Rõ ràng anh ta đang cười, nhưng trong mắt lại toát ra hơi thở lạnh lẽo thấu tận xương.

Vãn Tình bất lực đánh lên người anh ta, "Tại sao anh đối xử với tôi như vậy? Lục Yến Tùng, anh là đồ khốn nạn!"

Bế cô đi lên lầu, Lục Yến Tùng với bộ mặt vô cảm bỏ ngoài tai những lời chỉ trích của cô.

Nước mắt cô chảy xuống lan đầy cánh tay anh. Nhiệt độ lành lạnh khiến người anh run lên. Từng giọt nước mắt ấy như đang rót vào lòng anh, khiến ánh mắt anh có chút dao động, nhưng....ngay sau đó đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng thường có. Anh cúi đầu, lạnh nhạt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn giàn dụa nước mắt.

"Cảnh Vãn Tình, tôi từng nói, em khóc trước mặt tôi bao nhiêu lần, tôi sẽ làm thịt em từng ấy lần!"

"Đồ khốn!" Vãn Tình mắng anh, giơ tay lên lau sạch nước mắt. Anh ta là dạng cầm thú không chuyện gì không làm được!

"Muốn oán, chỉ có thể oán cha em đã bán em cho tôi. Muốn oán, em cũng chỉ có thể oán...." Nói đến đây, Lục Yến Tùng đột nhiên ngừng lại. Đi lên đến tầng trên, anh ta nhấc cao chân đá văng một cánh cửa, rồi cúi đầu nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo âm hiểm. Mới nói tiếp: "Em không nên là em!"

Lời này rốt cuộc có ý gì? Vãn Tình hoàn toàn không hiểu! Cũng lười suy xét tìm hiểu! Suy nghĩ của người đàn ông này cô mãi mãi không thể đoán được, cũng không muốn đoán.

Điều bây giờ cô muốn là anh ta hãy buông tha cho cô, bỏ qua cho gia đình cô...

Cô bị anh ta ném lên chiếc giường cỡ lớn. Cơ thể vừa chạm xuống tấm nệm mềm mại, cả người Vãn Tình liền run rẩy.

Nơi này....Chính là nơi anh ta đã cướp đi lần đầu tiên của cô. Cơn ác mộng ấy, lần lượt hiện rõ từng cảnh từng cảnh trong đầu cô, khiến sắc mặt cô trở nên tái nhợt, chỉ muốn chạy trốn khỏi đây.

Nhưng Lục Yến Tùng sẽ để cho cô chạy trốn sao?

Anh bế thốc ngang người cô lên, không đặt cô xuống giường mà bế cô đi thẳng tới cửa sổ.

Nhìn sắc mặt âm u, lạnh lẽo của anh, Vãn Tình sợ đến mặt mũi tái nhợt, "Lục Yến Tùng, anh muốn làm gì?" Cô lập tức ôm chặt cổ anh.

Nhưng sắc mặt anh ta vẫn âm u đến đáng sợ. Mở cửa sổ ra, mặt không cảm xúc bế cô đến chỗ cửa sổ, "Ngồi im!" Anh ra lệnh cho cô.

"Anh điên rồi sao? Đây là tầng ba đấy!" Vãn Tình kêu lên.

Khung cửa không có cánh cửa mà chỉ có bệ cửa, cô có thể ngồi yên ở đây được sao? Chỉ cần hơi bất cẩn một chút là sẽ bị ngã xuống dưới ngay. Dù không tan xương nát thịt thì cũng bị chấn thương sọ não mà chết.

"Không phải em thích phản kháng lắm sao? Giờ hãy phản kháng tôi xem nào." Trên gương mặt Lục Yến Tùng chỉ có sự vô tình tàn ác.

Vãn Tình sợ đến phát khóc lên, muốn trượt xuống, nhưng mỗi lần cô giãy dụa, Lục Yến Tùng lại lới lỏng tay mình ra một chút.

Chẳng mấy chốc, mông cô đã vượt ra khỏi ngưỡng cửa sổ, chỉ còn lại hai chân giắt trên bệ khung cửa. Nếu không nhờ hai tay anh ta đang hờ hững giữ lấy thì Vãn Tình đã rơi xuống rồi.

"Đừng... Đừng làm vậy với tôi...." Mắt cô ngập nước thi nhau chảy ra. Dáng vẻ hoảng sợ này giống như chú thỏ con bị dọa.

Lục Yến Tùng nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm lóe lên tia sáng. Anh lập tức kéo cô vào, nhưng vẫn để cô ngồi trên bệ cửa khiến cô phải bám víu vào anh để không bị ngã xuống.

"Hôn tôi!" Anh trầm giọng ra lệnh.

Vãn Tình quật cường nhìn anh, không chịu làm theo.

Lục Yến Tùng vốn là người nóng nảy không kiên nhẫn, tính cách anh ta rất giống loài sư tử, dã tính, kiêu ngạo, hơn nữa lòng chiếm đoạt rất cao, "Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai!" Anh ta rít giọng qua kẽ răng.

"Sao anh anh phải đối xử với tôi như thế?" Vãn Tình vẫn không chịu nghe lời, ánh mắt như phát ra lửa, lớn tiếng chất vấn anh.

Lục Yến Tùng híp mắt lại, dáng vẻ nguy hiểm nói, "Vãn Tình, em đáng yêu nhất chính là vì tính cách bướng bỉnh này, nhưng điểm không đáng yêu nhất chính là không hiểu được lúc nào nên bướng bỉnh, lúc nào thì không nên như thế." Anh nói xong liền buông bàn tay đang giữ Vãn Tình ra.

Vãn Tình hoảng hốt la chói lói, vội nhào vào ngực anh.

Anh muốn trị tính tình bướng bỉnh này của cô, cho nên cố ý để cô nghiêng người về phía cửa sổ.

Nhìn ra độ cao phía sau lưng, Vãn Tình vốn sợ độ cao lúc này lại khóc lên, "Xin lỗi, Lục Yến Tùng! Tôi không dám nữa, không dám nữa đâu!"

Thấy cô khóc lóc chịu, Lục Yến Tùng cũng mềm lòng. Ôm lấy cô, miệng tìm đến môi cô, hôn cô thật sâu.

Vãn Tình khóc thút thít, hoảng sợ ôm cổ anh ta. Bởi vì trong lòng vẫn còn sợ hãi lên toàn thân cô đều căng cứng, môi răng cũng run lên bần bật, không cách nào đáp lại anh.

"Thả lỏng người, hôn đáp lại tôi...." Lục Yến Tùng bá đạo ra lệnh.

Vãn Tình sợ anh lại tức giận vội vừa khóc vừa hé môi mình ra. Khóe môi đều là nước mặt.

Lục Yến Tùng thô bạo kéo áo khoác trên người cô xuống, xé luôn áo sơ mi bên trong.

"Tại sao... Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Tôi đã đắc tội với anh khi nào chứ?" Vãn Tình lầm bầm hỏi, không dám ngăn động tác của anh lại.

Anh vùi đầu trước ngực cô, "Cảnh Vãn Tình, muốn trách thì hãy trách em gái em mấy tháng qua không ở trong nước đi."

Vãn Tình khẽ nheo mắt. Người đàn ông này có ý gì?

"Vốn dĩ tôi muốn cô ta trở thành món đồ chơi của tôi, nhưng em lại xuất hiện. Cho nên em đã trở thành con mồi của tôi...." Anh nhay cắn nụ hoa hồng phấn, rồi mút mạnh.

"Anh... không được đụng tới em gái tôi!"

"Không được? Em có tư cách gì mà nói tôi không được?" Lục Yến Tùng ngẩng đầu nâng cằm cô lên, nhìn khuôn mặt quật cường đầy nước mắt, cười lạnh một tiếng, "Cảnh Vãn Tình, không phải em đang ghen đấy chứ? Tôi cảnh cáo em... nếu như em yêu tôi, thì em xong đời rồi đó!"

Vãn Tình vùng vẫy tránh khỏi bàn tay đang siết chặt cằm ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn gương mặt anh tuấn kia. Người đàn ông này thực sự rất quyến rũ. Chỉ cần một cái liếc mắt cũng có thể mê hoặc được phụ nữ rồi. Chẳng trách anh ta cứ một tuần thì đổi một người phụ nữ mới.

Nhưng....Dù anh ta có anh tuấn hơn nữa, quyến rũ hơn nữa cũng không mê hoặc được cô đâu...."Cậu chủ Lục, chuyện này anh không cần lo lắng." Cô nở nụ cười bi thương, "Anh trong mắt tôi chỉ là tên cầm thú không có tính người. Tôi có thể yêu bất kỳ ai, nhưng sẽ không bao giờ yêu một tên cầm thú như anh." Cô biết mình không nên vuốt râu hùm, chọc giận anh. Nhưng cô không ngăn được mình! Bởi vì cô rất căm hận người đàn ông này, vì vậy nên anh ta chỉ tùy tiện nói một câu, bao nhiêu lời thật lòng cô cũng tuôn ra hết.

"Cầm thú?" Lục Yến Tùng quả nhiên nổi giận. Đáy mắt phun ra lửa, như muốn đốt cháy thiêu rụi Vãn Tình. Đây là lần đầu tiên trong đời có người phụ nữ dám nói anh như vậy.

Hơn nữa....Cũng là lần đầu tiên anh bị một người phụ nữ từ chối năm lần bảy lượt như thế.

Cảnh Vãn Tình ngoan ngoãn nghe lời không yêu anh, đáng lẽ ra anh phải hài lòng mới đúng.

Nhưng....Trong ngực lại âm ỉ khó chịu. Anh muốn dạy dỗ người phụ nữ này, hành hạ cô để cô biết được sự lợi hại của anh!

"Cảnh Vãn Tình, xem ra ngày thường tôi đối xử với em quá nhân từ rồi. Hôm nay tôi sẽ cho em biết cầm thú là như thế nào nhé." Trong mắt anh lóe lên khát vọng thú tính.

Vãn Tình cảm thấy sợ hãi khôn cùng, nhưng....cô cắn môi, quyết không cầu xin anh ta. Chuyện tới nước này rồi không phải một lời cầu xin của cô là có thể giải quyết được.

Cùng lắm thì để mặc anh ta ném xuống dưới lầu thôi! Thân thể cô vốn đã tàn tạ lắm rồi, cô không quan tâm đến chuyện sống chết nữa.

Nhưng....Cô đã lầm. Lục Yến Tùng không ném cô xuống, ngược lại thô bạo rút cà vạt trên cổ mình ra, "Anh... Anh muốn làm gì?" Cô mở to mắt nhìn anh.

"Không muốn cầu xin tôi? Giờ có muốn cũng đã muộn rồi."

Vãn Tình cảm thấy tay đau nhói, cổ tay bị Lục Yến Tùng nắm chặt, sau đó bị anh thô lỗ bắt chéo hai tay cô ra sau lưng.

"Lục Yến Tùng!" Cô kêu lên.

"Yên lặng nào. Ngoan ngoãn hưởng thụ đi..." Lục Yến Tùng nhẹ giọng dụ dỗ bên tai cô, giọng nói đầy vẻ gian ác.

Nhưng anh càng như vậy, Vãn Tình càng có dự cảm không lành. Cô biết tính tình Lục Yến Tùng sẽ không bao giờ thay đổi. Càng mất hứng, anh ta lại càng cười. Lời nói càng nhẹ nhàng, thì hành động sẽ càng thô bạo...

Quả nhiên....Một giây tiếp theo, cổ tay cô bị thít chặt...Hai tay bị anh dùng cà vạt trói lại rồi buộc lên cửa sổ, "Anh muốn làm gì?" Vãn Tình kinh hoảng nhìn anh ta.

Sau khi buộc chặt cô lại, anh liền lui về phía sau, buông hai tay ra không giữ cô nữa.

Nghĩ đến phía sau là độ cao mười mét, Vãn Tình sợ đến giãy dụa cũng không dám, cố nén nước mắt, lo lắng đề phòng ngồi trên cửa sổ.

Lục Yến Tùng chợt quay người.

Vãn Tình nhìn thấy anh đi tới đầu giường, mở ngăn kéo ra lấy thứ gì đó, rồi lại đi về phía cô.

Đến khi nhìn thấy rõ vật anh đang cầm trong tay, Vãn Tình sợ hãi há miệng hít thở, suýt nữa cũng ngất đi.

Cái đó....Là cái gì vậy?

Gậy rung??? Còn là loại rất lớn? Cây gậy này cô đã từng nhìn thấy trên mạng. Không ngờ anh ta dự sẵn thứ này!

"Lục Yến Tùng, anh… anh không được làm bậy!" Cây gậy lớn như vậy, chỉ tưởng tượng thôi cô đã không thể chịu được rồi...Cả người, cả răng đều run lên bần bật. Cô muốn chạy trốn, nhưng tay bị trói rất chặt, cô không cách nào chạy thoát được.

Lục Yến Tùng lúc này đã đi tới, hài lòng khi thấy dáng vẻ kinh hoảng của cô, anh ta ung dung cắm điện vào. Ngón tay khẽ nâng cằm cô lên, “Không phải em không thích tôi chạm vào người em sao? Hôm nay, sẽ để nó thay tôi dạy dỗ em.."

"Anh là đồ biến thái!" Cô hét lên. Nhưng không thể ngăn cản được động tác của Lục Yến Tùng.

Anh ta thô lỗ kéo quần Thiên Tình xuống đến đầu gối.

Dưới thân chợt lạnh, nước mắt Vãn Tình không nén nổi tuôn ào ào. Cô tuyệt vọng nhìn Lục Yến Tùng. Cảm thấy người trước mặt như một tên ác ma đang sắp sửa chiếm đoạt mình, "Lục Yến Tùng, sao anh có thế biến thái như vậy?"

"Cô em à, đây không phải là biến thái, mà là tình thú." Lục Yến Tùng bật công tắc lên. Cây gậy trong tay theo đó run lên xè xè, Vãn Tình cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

"Đây là quà của một người bạn mang từ Nhật Bản về, em là người được dùng đầu tiên đấy, em nên cảm thấy vinh hạnh." Anh nói xong liền để gậy rung dọc theo đôi chân bóng bẩy của Vãn Tình từ từ di chuyển lên trên.

Vãn Tình cả kinh trợn mắt há miệng.