Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 139: Nói chuyện yêu đương




Đâu có giống nhau chứ...." Cô lí nhí nói.

"Sao không giống?" Thi Nam Sênh nhíu mày hỏi cô.

Thiên Tình bĩu bĩu môi. Trước kia là bất đắc dĩ, cô mới không thể không làm như vậy. Nhưng mà bây giờ..."Nói tóm lại không giống chính là không giống."

Thi Nam Sênh bá đạo nhìn cô, chuyên chế đưa ra kết luận, "Anh mặc kệ. Tóm lại thuốc không được mua! Cũng không được uống! Có con thì cứ để sinh ra." Nói xong anh xoay người đi vòng qua ngồi vào ghế lái.

Thiên Tình níu lại góc áo của anh, giọng như mũi kêu nói: "Nhưng em không muốn con mình sinh ra mà không có cha."

Không có cha? Bộ cô coi anh vô hình sao? Khóe môi Thi Nam Sênh giật giật, “Anh không phải là cha sao?”

"Anh..." Thiên Tình mờ mịt nhìn anh, lòng bỗng thấy chua xót. Quan hệ của họ bây giờ là gì, Thiên Tình cũng không dám nghĩ tới. Trong mối quan hệ của hai người, cô vĩnh viễn luôn là người bị động. Cô có thể nói lên yêu cầu mong muốn được ở bên anh sao? Hay có con rồi, cô sẽ có quyền đòi hỏi anh kết hôn với mình? Cô nghĩ... Nếu yêu cầu dưới điều kiện không có tình yêu như vậy thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Suy nghĩ lung tung một hồi. Cuối cùng cô dùng giọng nói rất nhẹ nhàng để nói với anh: "Nếu có con, một ngày nào đó nó trưởng thành, biết nhìn nhận sự việc rồi sẽ hỏi chúng ta tại sao bạn bè cùng trang lứa đều có cha lẫn mẹ còn nó thì không được như vậy, đến chừng đó chúng ta nên trả lời vấn đề này với con thế nào?"

Vấn đề cô vừa hỏi, cuối cùng Thi Nam Sênh đã hiểu cô đang suy nghĩ đến chuyện gì. Quay người lại, cúi đầu nhìn Thiên Tình, “Anh sẽ không để con mình có cơ hội hỏi đến vấn đề đó.”

"Hả?" Thiên Tình không hiểu nhìn anh.

Anh không để bụng ngược lại còn nói một cách rõ ràng hơn, "Bởi vì cha và mẹ của con anh sẽ chung sống hạnh phúc bên nhau! Nghe mà không hiểu sao? Ý của anh là, nếu như em mang thai, chúng ta sẽ kết hôn!"

Kết hôn? Thiên Tình chấn động. Đây không phải lần đầu tiên anh nói ra hai chữ 'kết hôn' này. Mười tháng trước, trước khi cô đến Hàn Quốc anh cũng từng nói với cô như vậy... Hai lần rồi...Có phải trong lòng anh cũng ẩn chứa một chút tình yêu với cô không? Vấn đề này, cô không hỏi ra miệng mà chỉ mím môi im lặng ngồi về chỗ cũ.

Anh cúi đầu cho cửa xe nâng lên, Thiên Tình không nhịn được mỉm cười. Có lẽ nếu thật sự có con, điều đó cũng không phải là không tốt...

***

Chuyến bay về nước, Thiên Tình không ngồi cùng ghế với Thi Nam Sênh. Bên cạnh cô là Lăng Phong. Lúc cất hành lý, Thiên Tình vô thức liếc nhìn người ngồi bên cạnh mình. Thi Nam Sênh cũng đang nhìn cô.

"Muốn ngồi cạnh nhau sao?" Lăng Phong liếc mắt nhìn Thiên Tình hỏi.

Thiên Tình đỏ mặt, vôi vàng xua tay, "Không, không có!"

"Vậy đi vào đi, cô ngồi ở bên trong." Lăng Phong dịch qua một bên để Thiên Tình đi vào bên trong. Không quay đầu lại, nhưng vẫn cảm nhận rất rõ tầm mắt không hài lòng của Thi Nam Sênh.

Tất nhiên Lăng Phong cũng nhận ra, nhưng anh ta trực tiếp coi như không thấy. Khẩu vị của đàn ông, đôi lúc cũng nên biết kiềm chế một chút, như vậy mới giữ được phong độ lâu dài.

"Hai người đang hẹn hò à?" Lăng Phong ung dung lật xem tạp chí trong tay, bất ngờ mở miệng hỏi Thiên Tình.

Thiên Tình đang dùng bịt mắt, nghe Lăng Phong hỏi cô liền xốc bịt mắt lên chừa ra một khe hở nhỏ, "Anh đang hỏi tôi sao?"

"Ừ. Hỏi cô và Thi Nam Sênh." Lăng Phong nghiêng mắt nhìn Thiên Tình, "Hai người bắt đầu chính thức yêu đương rồi sao?"

"Không có... Đương nhiên không có..." Thiên Tình lắc đầu, vô thức nhìn sang hướng người nào đó đang nằm nhắm mắt ngủ. Trong đầu không thể không nghĩ tới tình cảm mãnh liệt tối hôm qua, bỗng thấy trên mặt nóng ran. Có lẽ hai người bọn họ cũng không hẳn là đang hẹn hò yêu đương...Bởi vì, vốn dĩ anh chưa từng nói chữ ‘yêu’ với cô bao giờ. Nhưng mà...Nếu nói vậy thì mối quan hệ giữa bọn phải giải thích như thế nào đây?

"Tôi mặc kệ hai người có thật đang hẹn hò hay không, có điều, đừng bao giờ để mang thai!" Lăng Phong nhấn mạnh mấy chữ cuối.

Thiên Tình sửng sốt.

Nghe Lăng Phong tiếp tục ung dung nói: "Trên hợp đồng viết rất rõ ràng, một khi mang thai chính là vi phạm hợp đồng. Nhất là cô, đã chọn muốn trở thành minh tinh, một khi mang thai sẽ ảnh hưởng không tốt cho hình tượng của cô. Tuy nhiên, nếu như cô thật sự muốn có con cũng không phải là không được."

Thiên Tình mong đợi nhìn anh ta.

Anh tính toán theo công thứa hóa với cô, "Tiền vi phạm hợp đồng là 200 vạn, cộng thêm chi phí công ty chúng tôi huấn luyện cô trong mười tháng qua là 50 vạn, tổng cộng 250 vạn. Cùng với số tiền 5 vạn cô ứng vào mười tháng trước, cùng với lợi nhuận tương đương số tiền mà công ty đã bỏ ra…Vì vậy, nếu cô muốn thuận lợi thanh lý hợp đồng thì hãy trả lại 256 vạn!"

Trời đất! 256 vạn? Con số này đối với Thiên Tình mà nói thật sự vượt quá mức tưởng tượng của cô.

"Tôi biết rồi, tôi chưa từng nghĩ đến việc sẽ mang thai." Cô nói thật lòng. Trước đó không lâu vừa bị mất đứa nhỏ, cô thật sự không muốn có con trong khoảng thời gian này. Chỉ là, chuyện xảy ra ngoài ý tối hôm qua...Hơn nữa, tối hôm qua còn là chu kỳ nguy hiểm của cô. Xem ra cô thật sự phải gạt chuyên đứa nhỏ sang một bên rồi. Với cô cũng không đến nỗi may mắn trúng số được đứa nhỏ như vậy chứ?

Nghĩ vậy nên cô cũng nhanh chóng tính toán, đợi sau khi xuống máy bay sẽ lén đi mua thuốc. Mong là sẽ không bị anh phát hiện. Nếu không…Cô sẽ chết rất thảm. Cuối cùng trộm liếc Thi Nam Sênh một cái, Thiên Tình bịt kín mắt lại nghỉ ngơi. Tối hôm qua hơi quá sức, bây giờ cô phải ngủ bù...

... ... ... ...

Còn chưa kịp ngủ đã nghe thấy bên cạnh có người gọi mình, "Cô Cảnh."

Thiên tình vội lấy bịt mắt xuống, Lăng Phong bên cạnh đã ngủ. Đang gọi cô là trợ lý mà Thi Nam Sênh đưa theo sang Hàn Quốc. Đối phương chỉ chỉ về chỗ Thi Nam Sênh, sau đó nói với Thiên Tình: "Anh Thi nói muốn bàn công việc với cô. Vậy nên…Chúng ta có thể đổi chỗ không?"

Tiếng của đối phương rất khẽ, rõ ràng không muốn đánh thức Lăng Phong ở bên cạnh. Thiên Tình vô thức nhìn về phía Thi Nam Sênh. Thi Nam Sênh hẳn là đang thức, vì tầm mắt anh đang hướng ra ngoài cửa sổ, Thiên Tình không thấy được nét mặt của anh lúc này, chỉ thấy phía sau gáy anh.

Sau khi cùng trợ lý của anh đổi chỗ, Thiên Tình cẩn thận đi qua. Anh ngồi ở cạnh lối đi, Thiên Tình muốn đi vào trong. Nhưng anh không nhúc nhích, Thiên Tình đành phải hơi khom người xuống, nhẹ giọng gọi anh, "Thi tổng."

Anh quay mặt lại, thái độ rất không vui, "Em gọi anh bằng gì?"

"Nam." Cô lập tức mỉm cười đổi giọng, "Anh dịch ra cho em vào trong ngồi đi."

Thi Nam Sênh rụt chân lại để cho Thiên Tình thuận lợi đi vào trong. Anh lại ấn chuông gọi tiếp viên hàng không yêu cầu mang tới một cái chăn.

"Anh tìm em muốn nói chuyện gì?" Thiên Tình hỏi anh.

Anh không có trả lời mà từ từ mở cái chăn mỏng ra phủ lên hai người, "Không có chuyện gì." Anh nghiêng mặt nhìn Thiên Tình. Dưới lớp chăn bông đưa tay nắm chặt tay cô. Sau đó ra lệnh, "Ngồi lại gần một chút."