Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 148: Rạp chiếu phim chỉ có hai người…




Ăn cơm xong thì trời đã sẫm tối.

Biệt thự xa hoa lộng lẫy ẩn trong bóng đêm toát lên sự yên tĩnh khiến lòng người an tâm đến lạ thường.

Thiên Tình thu dọn xong xuôi rồi đi ra khỏi phòng bếp.

Thi Nam Sênh đã thay một chiếc áo phông hở cổ, từ hầm rượu dưới đất đi lên. Trong tay còn cầm một chai rượu vang.

"Chúng ta không đi xem phim sao?" Thấy anh thay quần áo mặc nhà, Thiên Tình hỏi.

"Đi chứ. Em dọn dẹp xong chưa?"

"Dạ rồi." Thiên Tình gật đầu.

Thi Nam Sênh đi tới quầy bar, lấy hai ly rượu xuống, rồi ngoắc ngoắc Thiên Tình, "Đến đây."

Thiên Tình đi qua, "Vậy chúng ta mau đi thôi, nếu không sẽ muộn mất."

Anh không nói gì, chỉ đưa ly rượu trong tay cho cô, sau đó hơi nghiêng người nắm tay dắt cô đi lên lầu.

Đi qua đoạn hành lang dài, rồi men dọc theo bể bơi ngoài trời, anh đưa cô đến một căn phòng ở phía đối diện.

Trước kia Thiên Tình từng ở đây một thời gian, nhưng chưa từng lên đó bao giờ. Khi đó cô không có thời gian đi lung tung, cũng không dám tùy tiện đi tham quan phòng ốc nhà anh. Thế nên, lúc nhìn thấy rạp chiếu phim gia đình trước mắt, cô rất đỗi kinh ngạc.

... ... ... ...

Trong không gian rộng lớn, chỉ đếm được có khoảng sáu chiếc ghế dài nằm rải rác. Giữa mỗi đôi ghế dài có kê một chiếc bàn nhỏ chạm trổ tinh xảo. Màn hình rất lớn, không hề thua kém màn hình ở rạp chiếu phim.

Thiên Tình mở to mắt nhìn khắp căn phòng, "Trước đây em không biết trong nhà còn có một rạp chiếu phim như thế này."

"Ừ. Trước đây không có ai dùng cả. Về cơ bản chỉ là để trang trí thôi."

“Vậy tức là...” Thiên Tình ngẩng mặt lên, ánh sáng mờ ảo của rạp chiếu phim chiếu vào đáy mắt cô, khiến nó càng thêm lấp lánh sáng rỡ, "Anh với em là người đầu tiên xem phim ở đây?"

Nhìn dáng vẻ hí hửng này của cô, Thi Nam Sênh thật sự không đành lòng làm cô mất hứng.

Nhưng cuối cùng…Anh vẫn thành thực lắc đầu, "Em không phải là người đầu tiên."

"Ồ..." Thiên Tình không khỏi có chút mất mát. Mình lại tự mình đa tình nữa rồi.

Nhìn gương mặt nhỏ xinh hơi xìu xuống, Thi Nam Sênh mím môi, anh cầm lấy ly rượu trong tay cô đặt lên chiếc bàn trà gần đó, rồi mới trả lời: "Lúc trước, từng có người đến đây xem phim với anh, nhưng chỉ để thử máy móc."

Thiên Tình nhìn anh, "Là cô Bạch sao?" Cô ấy là người duy nhất cô nghĩ đến. Trong lòng thoáng qua cảm xúc gì đó không rõ.

Thi Nam Sênh khịt mũi cười, "Đương nhiên không phải, là Thiệu Đàm."

"Hóa ra là anh ấy." Thiên Tình không nhịn được cười. Là cô suy nghĩ quá hẹp hòi rồi...

Thừa biết vừa rồi cô hiểu lầm mình, anh hơi nhíu mày, biết nhưng vẫn cố hỏi: "Nếu không, em tưởng là ai?"

Thiên Tình không đáp lời anh, tự tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống.

Thi Nam Sênh không hỏi thêm nữa, đi đến chỗ điều khiển máy, dựa theo sở thích của cô mà chọn một bộ phim kinh điển.

Trên màn hình, hình ảnh của bộ phim Titanic nổi tiếng dần hiện lên, Thiên Tình liền ngồi thẳng người dậy, chuyên chú xem.

Thi Nam Sênh không đi đến chiếc ghế bên cạnh, mà ngồi ngay xuống chiếc ghế cô đang ngồi. Hơi thở của anh phả lên mặt cô, khiến Thiên Tình cảm thấy trái tim đập rộn lên. Cánh tay rắn chắc choàng qua vòng eo thon thả của cô. Thiên Tình còn chưa kịp nói gì đã bị anh nhấc bổng đặt lên đùi mình.

Thiên Tình hoàng hồn vội ôm chằm lấy cổ anh, "Không phải muốn xem phim sao?" Thiên Tình thực sự rất thích bộ phim Titanic này.

"Cứ ngồi xem như thế này đi." Thi Nam Sênh xoay người Thiên Tình lại, nhưng vẫn để cô ngồi lên đùi mình. Anh lười biếng dựa người ra phía sau, cũng kéo theo cả Thiên Tình nằm lên ngực mình.

Thiên Tình đổ mồ hôi lạnh. Như thế này mà cũng xem phim được sao?

Hai người ngồi dựa gần nhau đến vậy, mờ ám như thế, tay anh còn ôm eo cô nữa, kiểu này sao cô có thể chuyên tâm để xem phim được nữa?

"Xem được không?" Tiếng nói của Thi Nam Sênh vang lên bên tai cô. Ngón tay tùy ý vuốt ve phần tóc rơi xuống trên vai.

Thiên Tình cố kìm nén tiếng lòng xao độg, miễn cưỡng gật đầu.

Trên màn hình to lớn, từng tình tiết của bộ phim dần hiện ra.

Cố gắng lờ đi người đàn ông có sức ảnh hưởng không nhẹ đến mình ở bên cạnh, Thiên Tình tập trung nhìn lên màn hình. Cô vốn tưởng rằng nhất định Thi Nam Sênh sẽ không ngoan ngoãn để yên cho cô, nhưng lần này...Anh chỉ yên lặng ngồi đó, ngoại trừ nghịch tóc cô ra thì không có hành vi quá phận nào khác.

Một lúc sau...Hai người như chìm đắm vào tình tiết trong bộ phim. Không ai quấy rầy ai.

Cho đến khi...

Hốc mắt Thiên Tình đỏ lên, hít hít mũi, Thi Nam Sênh mới bật cười, siết chặt cô vào lòng. Cúi đầu nhìn thấy hai mắt cô ửng đỏ, dáng vẻ thương cảm như thỏ con mè nheo vậy.

"Ngốc quá..." Thi Nam Sênh giơ tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt cô.

Thiên Tình lúc này vẫn đang bị tình cảm hai nhân vật chính dành cho nhau trước khi chết làm cho cảm động, hơi giật mình khi nghe thấy giọng nói đầy vẻ cưng chiều vang lên bên tai.

Rút sâu người vào lòng anh, áp mặt lên ngực anh, lắng nghe nhịp tim vững chãi, bình ổn của anh, "Em không thích bi kịch..." Thiên Tình buồn bã mở miệng. Bộ phim này cô đã xem không biết bao nhiêu lần, nhưng mà...Mỗi lần xem lại, cảm xúc thương xót cùng tiếc nuối vẫn cứ dâng trào trong lòng cô, vương vấn mãi không tan.

Hành động nhỏ này của cô khiến Thi Nam Sênh cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Siết chặt vòng tay ôm trọn cô vào lòng.

"Đây chỉ là phim thôi." Anh nhè nhẹ vỗ lưng cô như dỗ dành đứa trẻ. Giọng nói của anh rất dịu dàng.

"Phim cũng vậy, nội dung rất cảm động..." Thiên Tình tựa hẳn vào lòng anh.

"Vậy lần sau nếu có xem, chúng ta đổi lại xem hài kịch nhé." Thi Nam Sênh đề nghị.

"Dạ." Thiên Tình mỉm cười. Thật lòng mà nói thì, dù cho có bi thương hơn nữa, nhưng có anh ở bên cạnh, Thiên Tình đã cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện.

"Kết cuộc của phim cũng xem nhiều lần rồi, hôm nay đừng xem nữa." Thi Nam Sênh vừa nói, vừa hơi nhỏm người dậy, thành thạo mở ra nắp chai rượu vang, "Chúng ta uống chút rượu nha."

Dưới ánh đèn mờ ảo, bóng dáng của anh hiện rõ mồn một chiếu vào trong mắt cô. Mỗi một động tác đều toát lên sức hút vô cùng quyến rũ.

Nhìn thứ chất lỏng tỏa ra hương thơm đậm đà rót đầy vào ly, Thiên Tình không kiềm được nhớ tới lần trước anh bảo mình dùng môi mớm rượu cho anh.

Trái tim bỗng chốc đập rộn ràng, vội vàng đang tính chuyển tầm mắt sang hướng khác thì lúc này anh bất ngờ xoay người lại, vừa vặn chạm phải đôi mắt sáng ngời lấp lánh của cô. Đáy mắt sâu thẳm lóe lên tia sáng rạo rực, anh tự mình nhấc một ly rượt lên đưa tới tận tay cô.

Bên tai là khúc nhạc đệm “RMS Titanic” êm ả du dương. Giọng nói của anh khe khẽ xen lẫn tiếng nhạc càng thêm rung động lòng người, "Đang nghĩ lung tung gì vậy?"

"Không... Không có." Thiên Tình ngồi thẳng người dậy, vội nhận lấy y rượu, chột dạ nhấp nhẹ một hớp. Cúi thấp đầu, muốn dùng hành động này để giấu đi sự chột dạ của mình.

Nhưng tầm mắt của anh cứ như thể nhìn thấu mọi suy nghĩ của cô, cuối cùng thâm tình nhìn cô không chớp mắt, "Thật sự không nghĩ gì?"

"Em...Em chỉ đang nghĩ tới nội dung của bộ phim đang xem thôi."

"Thật sao?" Đương nhiên anh không tin. Bàn tay từ từ di chuyển lên mặt Thiên Tình. Đầu ngón tay như mang theo độ nóng tưởng chừng muốn thiêu đốt người, dịu dàng vuốt ve gò má mịn màng của cô.

"Vậy tại sao em lại đỏ mặt hả?"

Thiên Tình cảm thấy nơi nào có ngón tay anh lướt qua, làn da cô như có lửa đỏ càn quét, nóng đến khiến cô run sợ, "Anh nói bậy, em đỏ mặt hồi nào chứ?" Nhất định là anh ấy đang gạt mình. Đèn đuốc thế này, dù cho cô có đỏ mặt thật đi nữa, anh làm sao có thể nhìn ra được. Thiên Tình đưa tay gỡ bàn tay đang sờ soạng của anh xuống, giữ chặt trong tay mình.

Anh vẫn để yên tay mình trong tay cô, xấu xa nhìn cô hỏi, "Nghĩ đến chuyện uống rượu lần đó?"

"Em không có..." Giọng của cô lí nhí như muỗi kêu.

Thi Nam Sênh nhích tới gần, dùng tay trống còn lại lấy ly rượu trong tay cô ra. Ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm gương mặt nhuốm hồng bởi chất cồn, "Vậy là đang nghĩ đến chuyện hôn môi kia rồi?"

"Không phải!" Cô lập tức phủ nhận, chột dạ mở to mắt nhìn anh. Ông tướng này, sao có thể dễ dàng đoán đúng tâm tư của cô như thế chứ?

Anh chỉ cười cười không hỏi nữa, hé môi nhấp nhẹ một ngụm rượu.

Thiên Tình có loại dự cảm chẳng lành. Quả nhiên...

Anh bỗng nhiên cúi đầu, cả gương mặt lập tức phóng lớn kề sát mặt cô. Cô còn chưa định thần thì môi anh đã áp lên môi cô.

Có chút lành lạnh, còn có hương thơm thoang thoảng của rượu, khiến Thiên Tình choáng váng xây sẩm. Cảm nhận được hương thơm quanh quẩn nơi khóe môi. Cô khó kìm lòng nổi hé mở đôi môi theo bản năng.

Khoảnh khắc đôi mắt khép lại, cô đã nhìn thấy vẻ mặt hài lòng của anh, như đang khen ngợi cô rất ngoan vì đã phối hợp...

Chất lỏng của rượu từ môi lưỡi anh dần dần tan chảy hòa vào khoang miệng cô. Hương vị lành lạnh xen lẫn hơi thở thơm mùi bạc hà thuộc về anh.

Khi lưỡi anh di chuyển đưa rượu trong miệng mình sang miệng cô, Thiên Tình hít sâu một hơi, theo phả xạ tự nhiên mà nhấm nháp thưởng thức đầu lưỡi mang theo hương thơm tươi mát say đắm lòng người.

Chỉ hành động nho nhỏ này thôi cũng đủ khiến cho Thi Nam Sênh nghẹt thở. Anh lập tức mút chặt đầu lưỡi cô, sau đó điên cuồng trao cho cô nụ hôn nồng cháy.

Hương thơm của rượu hòa quyện giữa hơi thở của hai người. Thiên Tình như người say, đến cả suy nghĩ cũng mơ màng hỗn loạn.

Trên màn hình đang trình chiếu đến đoạn cuối của bộ phim, nhưng Thiên Tình không còn tâm trí để xem tiếp nữa, chỉ mải miết đắm chìm trong hơi thở vương vất hương rượu nồng nàn của anh...

Cũng chẳng biết nụ hôn kéo dài trong bao lâu, anh mới đặt ly rượu trong tay xuống, tay còn lại luồn vào mái tóc dày óng ả của cô. Cơ thể nhỏ bé của Thiên Tình bị Thi Nam Sênh áp sát vào ghế dựa. Áo trên người cũng ngay tức khắc bị anh đẩy lên cao.

Da thịt trắng ngần nõn nà, cùng đôi gò bồng căng tròn lập tức phơi bày ra trước mặt. Không biết là do men rượu, hay bởi vì nụ hôn kéo dài quá lâu, nên khắp cơ thể Thiên Tình đều nhốm vẻ hồng hồng trong vô cùng xinh đẹp. Thêm vào cùng dáng vẻ thẹn thùng, phảng phất như muốn lấy mạng người ta.

Mắt Thi Nam Sênh càng mênh mông thăm thẳm, hơi cúi đầu hé môi ngậm lấy nụ hồng be bé xinh xinh.

"Ưm..." Cô hít sâu một hơi, gấp gáp thở hổn hển, tay bấu chặt lên vai anh.

Miệng Thi Nam Sênh ngậm mút nụ hoa đang run run, sau đó nhay cắn nhè nhẹ, liếm láp mơn trớn vòng quanh bầu ngực.

Thiên Tình khó chịu ưỡn người để tránh né sự dày vò của anh, nhưng hành động đó của cô càng đẩy cơ thể mình sâu vào miệng anh.

Anh cũng vậy, sao có thể bỏ qua phúc lợi này? Môi lưỡi anh vờn qua vờn lại giữa hai bầu ngực vun cao. Thậm chí còn xấu xa tạo ta âm thanh mút chùn chụt, mờ ám tới nỗi khiến Thiên Tình mắc cỡ quá phải ngoảnh mặt sang hướng khác. Hai nụ hồng mềm mại bị trêu chọc trở nên căng cứng vểnh cao, trông vô cùng hấp dẫn.