Tổng Tài Ác Ma Trêu Ghẹo Tiểu Bạch Thỏ

Chương 12




Trời ạ, chẳng lẽ hắn ta thật sự xuất hiện ở sân trường sao?

Không được rồi, nếu hắn ta mà bị phát hiện chắc chắn sẽ bị bắt lôi ra, phải xuống....

Khoan đã, nếu như hắn ta bị lôi đi....vậy cũng tốt!

Nghĩ thế, Tử Lạc quyết định ngồi lại học, nhưng những câu nói của giáo sư dường như vào tai phải thì liền ra tai trái.

Ánh mắt không tự chủ được mà nhìn qua bên ngoài cửa sổ.

“Xin lỗi giáo sư, em có việc cần ra ngoài gấp!”

Tử Lạc thầm mắng bản thân mình ngu ngốc, cuối cùng cũng phải chạy lon ton làm theo lời của tên Vương đại xấu xa.

Nhưng mà mình trễ như thế này mới xuống có khi nào hắn ta trừ lương không?

Nghĩ vậy nhưng bước chân không dừng lại cho đến khi Tử Lạc có mặt tại sân khấu, lúc này cô mới cảm thấy quyết định của mình có bao nhiêu sai lầm.

Vương Thần vẫn đẹp trai ngời ngời đứng đó, nhưng là cùng với một đám nữ sinh khác đang vây quanh hắn, đứng từ đây cũng có thể thấy cô kia đang cạ bộ ngực của mình vào cánh tay hắn.

Cảm thấy khó chịu vô cùng, Tử Lạc hậm hực định quay về thì sau lưng vang lên tiếng nói của Vương Thần.

“Lại đây!”

Hử, xung quanh toàn nữ nhân thì còn kêu cô lại làm cái gì chứ?

Nhưng mà cũng chưa chắc là hắn đang gọi mình, ở đó có bao nhiêu cô cơ mà.

Bên này Vương Thần cảm thấy rất khó chịu, nếu là bình thường hắn đã không ngại hất hết mấy thứ phụ nữ dơ bẩn này ra nhưng nghĩ họ cũng là bạn học của Tử Lạc nên mới kiềm chế lại.

Vậy mà hắn kêu cô xuống thì rất lâu mới xuống, không những thế bây giờ còn muốn quay đi.

Thấy Tử Lạc không quay lại, Vương Thần gạt những người xung quanh ra, sải bước chân dài của mình đến chỗ Tử Lạc.

Nắng kia chói chang nhưng tựa như chỉ làm nền cho Vương Thần hắn, hắn tự tin, mạnh mẽ tấn công đối phương....

“Này, tôi gọi....”

Hắn xoay người cô lại, bất giác khoảng cách giữa hai gương mặt gần trong gang tấc.

Tử Lạc có thể nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập, nhìn gương mặt hoàn mỹ của hắn, nhìn từng giọt mồ hôi rơi xuống vì đứng đợi mình.

Trong lòng cô bất giác dâng lên một cảm xúc, đó là hạnh phúc.

Gương mặt nhỏ nhắn yêu kiều của Tử Lạc, nhìn gần như thế này không phải lần đầu tiên nhưng hắn vẫn muốn nhìn mãi.

Hắn thật sự rất thích cái nét đẹp này của cô, son phấn kia là thứ khiến hắn chán ngán nhất.

“Khoan đã, mắt em làm sao như thế này?”

Bàn tay hắn áp gần lại gương mặt Tử Lạc hơn, dù cho vết bầm ấy đã được che lại bởi lớp mỹ phẩm nhưng hắn vẫn có thể nhìn được.”Có làm sao!”

Tử Lạc cúi mặt xuống, có thể không ai biết lúc này Tử Lạc đang có biểu cảm gì, nhưng tác giả biết tất, cô ấy đang cười =))))

Nhưng mà bỗng dưng Vương Thần lại kéo mặt của Tử Lạc lên, khiến cô đang cười cũng phải cắn môi đến suýt chảy máu.

“Anh làm cái gì vậy?”

Đúng rồi, hắn đang làm cái gì vậy?

Chắc là....không phải, hắn chỉ là đang muốn cưa đổ cái tiểu yêu tinh này thôi, không còn ý nghĩa gì khác.

Bỗng dưng Vương Thần buông ra, hắn hắng giọng một cái, dường như để lấy lại sự điềm tĩnh vốn có hàng ngày.

“Thần, cô ta là ai vậy?”

Cô gái đứng đầu, người có bộ ngực vĩ đại đó bỗng dưng lên tiếng.

“Cô chẳng phải là bạn học của Tử Lạc sao?”

Lúc nãy, hắn nói muốn tìm Tử Lạc thì cô ta liền tự nhận mình là bạn học của Tử Lạc, bây giờ lại....

“Cái gì? Cô ta tự nhận là bạn học của em để tiếp cận em sao?”

Cô ả kia chính là Trầm Thuỳ Dương của Trầm gia đây mà, nổi tiếng hóng hách, chanh chua.

Bên này Tử Lạc còn đang lơ ngơ không hiểu thì đã nghe thấy tiếng quát âm trầm của Vương Thần.

“Cô tốt nhất nên câm cái miệng lại, còn nữa, lòng tự trọng của cô để ở đâu khi gọi thẳng tên người đàn ông lần đầu mới gặp?”

Giọng nói của hắn tạo cho người ta áp lực lớn đến mức Tử Lạc còn phải giật bắn mình, nhưng bên Trầm Thuỳ Dương thì cô ta muốn rụn rời cả đôi chân, ánh mắt của Vương Thần chắc chắn sẽ khiến cô ta không thể quên dễ dành.

“Em đi theo tôi!”

Còn Trầm Thuỳ Dương sau khi phát hiện bản thân thế nhưng lại bị bại trận trước Tử Lạc thì vô cùng tức giận đến mức dậm chân, tính ra cô ta được nuông chiều từ nhỏ nên tính tình vẫn như con nít.

Điện thoại trong tay xuất hiện cuộc gọi, sắc mặt cô ta bỗng trở nên xanh mét sau đó hậm hực rời đi.

Những người còn lại thấy sự đáng sợ của Vương Thần thì cũng rời đi, trong lòng thầm nhủ anh em Vương gia thật khác biệt nga.

“Tối qua đi đâu?”

Vương Thần nhẹ nhàng hỏi, nhưng thật ra hắn đã biết toàn bộ, chỉ là muốn cô nói cho hắn nghe.

Nhìn Vương Thần, Tử Lạc vẫn còn có chút sợ hãi, hắn đã hỏi như vậy chắc chắn là biết hôm qua mình đi đâu rồi, nếu còn nói dối thì hậu quả khôn lường.

“Tối qua, bạn của tôi ở club say quá mức nên có người gọi điện báo tôi đến đó cô ấy.”

Sau khi nói xong, Vương Thần cũng không có biểu hiện gì nhưng hắn đang có cảm giác thoả mãn khi hoàn thành bước 1 thuần phục con mèo này.

“Bạn của em là ai? Có thân tới mức đó không?”

Thấy Vương Thần cũng không có nổi giận, Tử Lạc cũng cao giọng hơn.

“Tất nhiên là thân rồi, cô ấy là Mễ Trường Lộ, cực kì tốt với tôi!”

Bỗng dưng trong lòng Vương Thần xuất hiện một nỗi lo khác, Mễ Trường Lộ này không đơn giản, nhất là khi Tử Lạc ở bên mình....

“Được rồi, Vương Thần anh đến đây chỉ để hỏi chuyện này thôi sao?”

Vương Thần nhìn Tử Lạc có chút kì lạ, chuyện này không đơn giản như những gì cô nghĩ, hai chữ Vương Thần này cũng rắc rối hơn những gì cô nghĩ.

“Tử Lạc, tôi nghĩ cần phải nói với em chuyện này!”

Thái độ nghiêm túc đó khiến Tử Lạc cũng không dám lơ là.

Vương Thần thở dài một tiếng, tuy Tử Lạc là một cô gái mà hắn rất muốn giữ lấy nhưng cuộc đời của hắn quá mức phức tạp, liệu cô có thể đặt chân vào không?

“Trước khi đó, tôi muốn em cùng đi đến chỗ này với tôi!”

Nói dứt lời, hắn liền kéo cô đi lên xe, Tử Lạc bối rối, nhưng hắn, còn bối rối hơn cô rất nhiều.

Hắn chưa từng nghĩ Tử Lạc là như thế nào ở trong lòng hắn nhưng nếu bây giờ còn không nghĩ....

____________

Mấy bạn ơii đoán thử xem chuyện gì xảy ra kế tiếp nèee?