Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người Rồi

Chương 331




“Không phải bạn trai của cô sao? Nửa đêm nửa hôm người ta đưa cô đến bệnh viện. Không có nhiều người đàn ông tốt như thế này đâu.”

 

Vị bác sĩ không kìm được mà mở miệng nói thêm vài câu.

 

Tô Hi còn chưa nói gì, Ôn Lệ Thâm đã đứng dậy đi tới cầm miếng thẻ trên bàn đi thanh toán viện phí.

 

Tuy nhiên, từ động tác lấy thẻ của anh, Tô Hi cảm thấy anh có chút không vui.

 

ƠI Cô ấy có nói gì sai không?

 

Trong lòng Tô Hi thực sự rất cảm động, ban đầu cô định gọi điện số của Tiểu Mễ, mà không ngờ lại là Ôn Lệ Thâm, nhưng anh cũng không từ chối, liền trực tiếp đến đưa cô vào bệnh viện.

 

Sau khi thanh toán xong xuôi, Tô Hi chuyển sang phòng truyền nước biển bên cạnh, hai cô y tá trẻ tuổi đã nhận ra cô bằng ánh mắt sắc bén.

 

“Trời ơi! Là Tô Hi.”

 

Một người trong số họ phần khích kêu lên.

 

“Là thật đó! Không ngờ khi cô ấy không trang điểm cũng xinh đẹp như vậy.”

 

Tô Hi khẽ đưa tay lên cố gắng che mặt, khi cô y tá nhỏ đến tiêm kim vào người cô, cũng là một người rất thích cô, trên người Tô Hi có một quằng sáng thần tượng, hai cô y tá nhỏ chăm sóc cho cô càng thêm chu đáo.

 

Sau khi Tô Hi tiêm xong, đang ngồi nghỉ ngơi thì một vóc dáng mảnh khảnh nhẹ nhàng bước vào, anh ngồi bên cạnh cô.

 

Và cô y tá nhỏ đang trò chuyện bên cạnh nhìn thấy ngay lập tức.

 

“Trời ơi! Người đàn ông đó thật đẹp trai và phong độ, anh ta có phải là bạn trai của Tô Hi không?”

 

“Chắc là bạn trai cô ấy, có thể là người ngoài ngành giải trí! Xem ra là một anh chàng cao ráo, giàu có và vô cùng đẹp trai.”

 

Cô y tá nhỏ tưởng rằng Tô Hi và Ôn Lệ Thâm không thể nghe thấy được cuộc trò chuyện như vậy, nhưng bây giờ là ba giờ đêm, lại vô cùng yên tĩnh, ngay cả những chiếc kim rơi khi chúng tiếp đất cũng có thể nghe thấy vô cùng rõ ràng, và những tiếng thì thầm của bọn họ được truyền tới rất rõ ràng tới mọi ngóc ngách.

 

Đồng thời, những lời này cũng lọt vào tai của Tô Hi và Ôn Lệ Thâm.

 

Gương mặt Tô Hi bất giác nóng lên, cô cụp mắt xuống, đề mái tóc dài che mặt, dáng vẻ không có mặt mũi nhìn người khác.

 

Cô y tá tiếp tục trò chuyện đầy hứng thú ở bên đó và đã dành cho Ôn Lệ Thâm không dưới mười lời khen ngợi.

 

“Đẹp trai quá! Chị xem những đường nét của anh ấy đúng là tiêu chuẩn cho một nam chính trong tiểu thuyết!”

 

“Quan trọng nhất là dáng người, vừa cao lại vừa cân đối, quá hoàn hảo.”

 

“Tô Hi thật hạnh phúc! Có bạn trai vừa cao ráo và đẹp trai như vậy.”

 

Tô Hi xấu hổ đến mức không dám nghe nữa, cô thật lòng rất muốn nói cho hai cô y tá biết người đàn ông bên cạnh không phải là bạn trai của côi Tuy là cô ấy không có vấn đề, nhưng người đàn ông bên cạnh lại là một chàng công tử đắt giá và quyến rũ, nếu anh ta nghe xong thấy khó chịu thì sao?

 

Cũng may hai cô y tá đến cấp cứu bệnh nhân khác, lúc ra khỏi cửa liền dừng lại lén nhìn Ôn Lệ Thâm và Tô Hi rồi mới vội vã đi ra ngoài.

 

Cuối cùng, phòng truyền truyền dịch cũng yên tĩnh, toàn bộ phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

 

Nhưng bầu không khí vẫn có chút gượng gạo.

 

“Chuyện đó… cảm ơn anh chuyện tối nay.

 

Tôi không biết số mà tôi điện là của anh.

 

Vốn dĩ tôi muốn gọi cho trợ lý của mình.

 

Tôi làm phiền anh rồi.”

 

Tô Hi quay sang giải thích.

 

“Người khác nói tôi là bạn trai của cô, cô phải giải thích rõ ràng như vậy sao?”

 

Ôn Lệ Thâm nhìn cô bằng ánh mắt ủy khuát.

 

Tô Hi chớp mắt vài cái: “Cái gì?”

 

“Cô thấy rằng tôi không xứng với cô phải không?”

 

Ôn Lệ Thâm tiếp tục hỏi.

 

“? Tôi đâu có nghĩ như vậy đâu!”

 

Tô Hi vội vàng lắc đầu phản bác.

Cả nhà nhớ truyen.one nhé, có gì truy cập trực tiếp truyen.one gõ tìm nhé! Chúc cả nhà vui khỏe mùa dịch nhé!