Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Chương 958




Chương 958


“Tôi mang đến cho cô Tiêu vài thực phẩm bồi bổ, phiền các cô đưa cho cô ấy.”


Tô Lam không ngờ mình đến hoa viên Crystal lại không được chào đón thế này.


Cô cũng không muốn làm khó người giúp việc ở đây cho nên chỉ đành rời đi.


“Mợ chủ, chúng ta đi thế này ấm ức quá đi mất.”


“Không sao, dù gì thì tôi đến để tặng chút đồ thôi, không có gì đâu, về thôi.”


“Cái cô Tiêu Mạch Nhiên kia còn thật sự xem mình là nữ chủ nhân ở đây, tất cả người giúp việc đều xem cô ta là nữ chủ nhân. Ai da, đúng là tôi tức chết mất thôi!”


“Tôi còn không tức, cô tức cái gì chứ?” Tô Lam cười dí dỏm.


“Mợ chủ, sao mợ dễ bị bắt nạt thế? Hay là giờ gọi cho cậu chủ đi?”


Có thế nào Lê Hoa cũng không nuốt cục tức này xuống được.


“Mấy ngày nay anh ấy rất bận, đừng quấy rầy anh ấy thì hơn, chúng ta về thôi.”


Hai người vừa bước ra khỏi cửa thì thấy có người ở đối diện đi tới.


Là Vương Vĩ.


Vì hôm nay ra ngoài có việc nên ông ấy không ở đây, bây giờ mới vừa về.


Vương Vĩ biết Tô Lam, ông ấy sửng sốt khi thấy Tô Lam.


“Mợ chủ? Sao mợ lại đến đây?”


Lê Hoa lập tức vui mừng, cuối cùng cũng có người biết Tô Lam rồi.


“Quản gia Vương, cuối cùng ông cũng về rồi. Ông không biết người ở đây dửng dưng với mợ chủ thế nào đâu, ai cũng muốn đuổi chúng tôi đi.”


Thấy có người chống lưng, Lê Hoa lập tức mách tội.


Vương Vĩ sững sờ.


“Chuyện gì xảy ra?”


“Không có chuyện gì đâu, quản gia Vương đừng nghe Lê Hoa nói linh tinh, tôi đến thăm cô Tiêu thôi.”


“Mợ chủ mau vào đi.”


Nói xong, Vương Vĩ vội đưa Tô Lam và Lê Hoa vào phòng khách.


Vương Vĩ bỗng ho một tiếng, hắng giọng.


“Người đâu, còn không mau mang trà cho mợ chủ.”


Người giúp việc trong nhà đều sững sờ.


Một người giúp việc can đảm hỏi: “Quản gia Vương, ông đang nói gì vậy? Mợ chủ, mợ chủ chẳng phải…”


Vừa nói, cô ta vừa chỉ lên lầu.


“Đúng vậy, quản gia Vương, sao người phụ nữ này là mợ chủ được? Ăn mặc tầm thường thế này.”


Một người giúp việc khác vội hùa theo.


“Hỗn láo! Mợ chủ là người các cô có thể chõ mồm vào bình phẩm à? Tôi không ở nhà, các cô dám thất lễ với mợ chủ, lương tháng này miễn hết đi!”


Vương Vĩ có quyền, lúc Quan Triều Viễn không ở đây thì người có tiếng nói chính là Vương Vĩ.


Lúc này mấy người giúp việc mới ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, thì ra cô gái với vẻ ngoài không có gì đặc biệt này thật sự là mợ chủ của bọn họ!


“Quản gia Vương, vậy cô Tiêu…”


Vương Vĩ vẫn nghiêm mặt.